Virtus's Reader
Từ Hài Nhi Bắt Đầu Nhập Đạo

Chương 1276: CHƯƠNG 1259. NIET BẠC HU THÁNH, NHỤC THÂN THĂ

Chương 1259. Niet bạc Hu Thánh, nhục thân thă

Chương 1259. Niet bạc Hư Thánh, nhục thân thăng hoa (7)

Hắn định ra pháp luật cho chư thiên thì chư thiên phải tuân thủ, ngay cả Thánh Nhân cũng không ngoại lệ, trừ khi là Chí Thánh, đứng trên đỉnh thánh đạo.

Lý Hạo nghe lời hắn nói, nhìn về phía Nguyên Tổ nhưng thấy đối phương mỉm cười với hắn.

Lý Hạo hơi im lặng, nghĩ đến chuyện trước đó nhưng rất nhanh lại giải tỏa được khúc mắc.

Đã là kẻ mạnh làm vua, thiên địa có khuyết điểm thì nên cho phép tâm tư tính toán, đây chẳng phải cũng là đạo của bản thân sao.

Hắn khẽ lắc đầu, nhẹ gật đầu với Nguyên Tổ, coi như là ra hiệu.

Ngay sau đó, hắn định thu hồi lực lượng hóa tiên.

Nhưng lúc này, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên: "Ngươi mở khóa xieng xích, vượt nhân kiếp, vậy thì ta sẽ giúp ngươi một tay!"

Lý Hạo nghe thấy giọng nói này, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy người nói là vị Hỗn Thiên Thánh Nhân kia.

Trước đó, đối phương đã vô cùng nhắm vào hắn, phối hợp với Hư Thánh và Phật Tôn, lên tiếng làm khó, muốn xử lý hắn.

Lúc này, ánh mắt của hai bên nhìn nhau, Lý Hạo có thể nhìn rõ sự khinh thường và lạnh lẽo trong mắt Hỗn Thiên Thánh Nhân kia.

"Hỗn Thiên Thánh Nhân, ngươi đây là...

Sắc mặt Phong Ba Bình thay đổi, không khỏi biến sắc nói.

Hỗn Thiên Thánh Nhân lạnh lùng nói: "Nếu ta không ra tay, kiếp nạn này của hắn sẽ kém thú vị, đã có thiên đạo cảm triệu, vậy thì ta sẽ thuận theo thiên đạo mà hành động, hắn kiêu ngạo như vậy, coi thánh tử của thánh địa ta như thú cưỡi, ta chỉ ra tay một lần, nếu hắn có thể đỡ được, vậy thì xóa bỏ ân oán, nếu không đỡ được, đó chính là kiếp nạn của hắn!"

Nghe lời hắn nói, không ít thánh tử ở khu vực chờ đợi đều nhìn vê phía Thanh Lộc Vương.

Nhưng Thanh Lộc Vương lại đỏ mặt, hắn không tin sư tôn nhắm vào Lý Hạo hoàn toàn là vì chuyện của hắn.

Nguyên Tổ nghe lời Hỗn Thiên Thánh Nhân nói, nhìn hắn, cũng không nói gì thêm.

Hắn biết, lời này của đối phương không phải nói cho Lý Hạo nghe, mà là nói cho hắn nghe, như vậy, hắn cũng không có lý do gì để ra tay ngăn cản.

Lý Hạo nghe lời Hỗn Thiên Thánh Nhân nói, nhíu mày, vượt nhân kiếp sẽ dẫn đến họa sát thân, hắn lấy Phật Tôn và Hư Thánh làm mối họa, mượn tay bọn họ độ kiếp, không ngờ, bọn họ vẫn chưa đủ để tạo thành kiếp nạn của hắn!

Hai Thánh Nhân tam tai, bao gồm một Thánh Nhân nhị tai, vẫn chưa đủ, vậy mà lại kinh động đến Chí Thánh này.

Chỉ là, không biết lời nói này của đối phương là mượn cớ phát huy, hay thực sự cảm ứng được ý trời.

Nếu là vế sau, vậy thì sự đáng sợ của Chí Thánh còn sâu hơn hắn nghĩ.

Nhưng đồng thời, bất kể đối phương có cảm ứng được thiên đạo hay không, nếu đối phương thực sự ra tay thì đó chính là một mắt xích của kiếp nạn này, giống như ngươi nhìn thấu ý trời nhưng ngươi vẫn chịu ảnh hưởng của ý trời, vậy thì vẫn bị chế ngự dưới thiên đạo.

"Nếu vậy, xin chỉ giáo."

Lý Hạo cũng lười nói nhiều, nếu đối phương nếu như chọn ra tay, nói gì khác cũng vô nghĩa.

Thanh Lộc Vương chủ động khiêu khích trước, cũng không phải hắn chủ động phạm lỗi nhưng đối phương không nói đến chuyện này, chọn cách bênh vực, vậy thì cũng không có gì để nói.

Có những người biết ngươi có lý nhưng vẫn muốn đối phó với ngươi, đây chính là quan hệ lập trường.

Mà lập trường không phải ba câu hai lời là có thể lay chuyển thay đổi được.

Thấy Lý Hạo không hề sợ hãi, Hỗn Thiên Thánh Nhân lóe lên một tia lạnh lẽo trong mắt, nếu Lý Hạo cầu xin tha thứ, chịu cúi đầu, nói vài lời hay, có lẽ hắn có thể thủ hạ lưu tình.

Hắn thực sự cảm nhận được sự ảnh hưởng của thiên đạo trong bóng tối, thúc đẩy hắn trở thành một mắt xích trong kiếp nạn của Lý Hạo.

Nhưng hắn có thể chọn từ chối, cũng có thể chọn thủ hạ lưu tình nhưng thái độ của Lý Hạo lại khiến hắn không vui.

Hắn sống vô số năm tháng, tuổi thọ dài lâu, đã sớm leo lên đến đỉnh cao, đạt đến cảnh giới tu vi như hắn, yêu nghiệt gì cũng đã từng thấy, dù kinh diễm đến đâu, đỉnh cao đến đâu, đối với hắn cũng không có ý nghĩa gì lớn, cho dù trải qua gian nan, cuối cùng cũng chỉ miễn cưỡng ngang hàng với hắn. Ngay cả sự tôn tại như Nguyên Tổ, hắn cũng chỉ hơi kính nhường vài phần, chứ không nói đến sợ hãi, mọi chuyện đều có thể tùy theo tâm trạng của mình mà hành động.

Huống hồ, hiện tại tiên lộ đã đứt, mặc dù tư chất của Lý Hạo cực kỳ yêu nghiệt nhưng cũng không thể vượt qua Chí Thánh, càng không thể trở thành Nguyên Tổ thứ hai.

"Ngươi đi con đường Luyện Thể, nhục thân thành thánh, từ xưa đến nay, ngươi là người thứ hai đi con đường này!"

Hỗn Thiên Thánh Nhân lạnh lùng nhìn Lý Hạo, nói: "Người đầu tiên là ta, vậy thì ta sẽ giúp ngươi một tay, binh khí này là thái cổ hoang thiên vũ, là đạo kiếp đế binh, xem ngươi có thể chống đỡ được không!"

Lúc hắn nói, trong lòng bàn tay xuất hiện một chiếc lông vũ dài màu bạc trắng, đây rõ ràng là một chiếc lông vũ nhưng lại tỏa ra ánh sáng màu bạc, như trở thành ánh sáng cực hạn nhất giữa trời đất, đại đạo von quanh, ẩn chứa hơi thở đạo vận nồng đậm.

Nguyên Tổ thấy vậy, mày hơi nhíu lại.

Những Thánh Nhân khác đều lộ vẻ kinh ngạc, đây chính là đạo kiếp đế binh chân chính, vô cùng đáng sợ, ngay cả Thánh Nhân chạm vào cũng sẽ bị trọng thương.

Lý Hạo ngẩng đầu nhìn chằm chằm nhưng không né tránh, hắn biết sức mạnh bảo vệ mạng của mình lúc này mạnh đến mức nào, ngay cả khi nhục thân bị hủy diệt ở đây, hắn vẫn có thể tái sinh từ thánh đạo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!