Chương 1261. Một tôn tam thánh thất tuyệt
Chương 1261. Một tôn tam thánh thất tuyệt
Nguyên Tổ nhìn Lý Hạo hỏi.
Lời này cũng thu hút sự chú ý của nhiêu thánh tử thánh nữ đang chờ đợi, cùng Thánh Nhân so tài? Cho dù có thua thì nói ra cũng là chuyện vẻ vang.
"Tất nhiên."
Lý Hạo nói: "Danh hiệu đệ nhất này ta có thể nhường cho bọn họ nhưng phần hương hỏa và thiên địa trân bảo kia, ta muốn!"
Hắn nói thẳng, Nguyên Tổ lại mỉm cười, cũng đoán được câu trả lời của Lý Hạo:
"Hợp lý, giờ ngươi đã đăng thánh vị, cũng không cần chờ ở khu vực chờ đợi nữa, để tránh cho đám tiểu tử kia không thoải mái, ban cho ngươi chỗ ngồi ở thánh vực!"
Nói xong, Nguyên Tổ giơ tay chỉ về vị trí mà Phật Tôn ngồi trước đó. Phật Tôn dẫn theo đệ tử Phật môn bỏ chạy, mà hư không được mời cũng nhường lại.
Lý Hạo thấy vậy, cũng không khách sáo, gật đầu với Nguyên Tổ, rồi xoay người đến vị trí trên không kia.
Hắn ngồi xếp bằng ở đây, cũng không thu liễm khí tức, lúc này giới thạch chiếu rọi, chư thiên quan sát, không cần phải che giấu nữa.
Khí tức của hắn tự nhiên bộc lộ, đại đạo quanh thân, dị tượng hiển lộ.
Dị tượng mà Phật môn thể hiện trước đó là Phật quang vàng rực, hư không sinh liên, còn Lý Hạo thì thân xác thành thánh, dị tượng bên cạnh hắn, lại là dị tượng của nhiều loại Luyện Thể thuật thể hiện ra, như Bất Động Minh Vương, Giao Long Khu, Thái Thượng Thể, vân vân.
Những dị tượng này bao quanh, như thân ma vây quanh hắn, khiến thiếu niên ngồi ở giữa trông vô cùng tôn quý, như chủ của thân ma, một vị chân thần hiển hachl Thấy cảnh này, vô số người sáng mắt lên, nhiều người đã âm thầm quyết định, đợi trở về thần triều tiểu thế giới của mình, sẽ lập tượng, xây kim miếu, cúng dường hương hỏa cho vị Thánh Nhân Hạo Thiên này!
Cúng hương hỏa, cũng sẽ được Thánh Nhân che chở.
Thấy uy thế tự nhiên bộc lộ của Lý Hạo, không ít Thánh Nhân đều hơi nheo mắt, họ biết, thiếu niên này không chỉ đột phá thành thánh, mà địa vị còn sánh ngang với Thánh Nhân tam tai, chỉ sau Chí Thánh, trong chư thiên, đều có một vị tríI
Khu vực chờ đợi, Thu Thiên Luật, Tiêu Thiên Vũ cùng những người khác đều mang sắc mặt phức tạp, thiếu niên kia vượt qua họ ở kiếp trước, đừng nói bây giờ họ là thân chuyển thế, cho dù khôi phục lực lượng kiếp trước, cũng không thể sánh ngang.
Thiên Tài Chí Tôn chiến nhiều kỳ như vậy, đây là lân đầu tiên có người thi đấu đến giữa chừng, từ khu vực thí sinh nhảy lên đài quan chiến của Thánh Nhân, cao cao tại thượng nhìn xuống mọi thứ.
Kỷ Huyền Thân Lâm Thanh Anh cùng những người khác đều vô cùng phấn khích, không ngờ Lý Hạo lại có thể hóa giải kiếp nạn khủng khiếp này, đối mặt với sự liên thủ hãm hại của hai Thánh Nhân tam tai, cũng thoát ra được, còn ngăn cản được sự gây khó dễ của Chí Thánh.
Thiếu niên an nhiên ngồi ở đó, lại như đã trải qua kiếp nạn lôi hỏa, khiến người ta cảm nhận được một loại thánh uy không thể nhìn thẳng.
Biên Như Tuyết thấy cảnh này, ánh mắt mơ màng, mọi chuyện thay đổi quá nhanh, cảm xúc của nàng cũng lên xuống thất thường, trước đó thấy Lý Hạo giết chết Hư Nguyên thánh tử kia, trong lòng nóng nảy, không khỏi trách hắn quá tàn bạo. Nhưng giờ đây, Lý Hạo đã hóa giải mọi kiếp nạn, trở thành Thánh Nhân, vượt thoát khỏi phàm trần, từ nay bước vào hàng ngũ tối cao, thậm chí còn vượt qua sư tôn của nàng. Nàng muốn tu luyện đến trình độ này, theo lời sư tôn nàng nói, còn phải trải qua mấy kiếp.
Thánh Nhân khó tu, nào có thể một bước lên trời, nhưng trước mắt, Lý Hạo lại thực sự một bước lên trời.
Những Thánh Nhân khác, để tránh kiếp nạn tam tai, thậm chí còn chuyển thế tích lũy lực lượng.
Muốn đạt tới cảnh giới của Thánh Nhân tam tai, vô cùng khó khăn, ngay cả những yêu nghiệt trên Thiên Tài Chí Tôn chiến này, cũng cần phải mất thêm thời gian cực kỳ dài mới có thể làm được, thậm chí phải luân hồi nhiều lần, nếu không cẩn thận, còn có khả năng chìm đắm trong mười kiếp trăm kiếp luân hồi!
"Hắn thành thánh rồi..."
Đôi mắt Biên Như Tuyết đờ đẫn, không thể tưởng tượng được, hài đồng trong đình viện hơn hai mươi năm trước, giờ đây lại đột phá, trở thành Thánh Nhân giữa thiên địa! "Bá phụ, người biết không, Hạo ca ca thành thánh rồi..."
Biên Như Tuyết lẩm bẩm tự nói, đến chư thánh chi địa, nàng mới biết Thánh Nhân là thứ rực rỡ và chói lọi đến nhường nào, nhưng giờ đây, vinh quang vô tận đó, đều đổ lên người thiếu niên kia.
Một kiếm cực hạn mà nàng theo đuổi, dường như cũng nằm trong tay đối phương.
Kiếm ảnh cực hạn trước đó, vượt khỏi thế gian, không còn xuất hiện ở thế gian nhưng đối phương lại thuận tay chém ra.
Ngọn núi mà nàng đang leo, thì ra, phong cảnh trên đỉnh núi, lại là hắn...
Thì ra, phong cảnh đó, vẫn luôn ở bên cạnh nàng.
Nàng bước vào Kiếm Lư, theo đuổi Kiếm Đạo, bái Kiếm Thánh làm sư phụ, trải qua mọi thứ, cuối cùng ngẩng đầu nhìn lên, lại là bóng dáng bị nàng bỏ lại phía sau, không hề ngoảnh đầu, an nhiên ngồi trên đỉnh cao. Biên Như Tuyết cắn nát môi, từng giọt từng giọt máu tươi tràn ra bên môi, vị máu hơi ngọt mà đắng chát nhưng không bằng sự trống rỗng và hoang mang trong lòng nàng, còn có một nỗi đau khó tả.
Nàng đột nhiên nhớ lại, hồi nhỏ luyện kiếm, bên cạnh bị muỗi đốt, là đối phương đuổi muỗi cho nàng.
Hắn không luyện kiếm nhưng khi nàng luyện kiếm, trong đôi mắt sáng ngời của hài đồng kia, luôn lộ ra ý cười dịu dàng, như là khen ngợi, lại như là tán thưởng.