Chương 1426: Rời đi và trấn thủ 3
Chương 1426: Rời đi và trấn thủ 3
Không ngờ, lại thật sự tìm được Ngụy giới do tiên đế lưu lại.
Đó chính là thế giới do tiên đế sáng tạo, bên trong có bảo vật do tiên đế lưu lại hay không còn khó nói.
"Ừm"
Lý Hạo gật đầu.
Nữ tử câm hồng anh thương nhìn Lý Hạo, nói: "Trong Ngụy giới của tiên đế đó, có bao nhiêu người tôn tại như ngươi?"
Nàng ta hỏi như vậy, là muốn phán đoán tình hình bảo vật tiên đế lưu lại trong Ngụy giới này.
Lý Hạo hỏi: "Tiên bối nói đến phương diện nào?”
"Tu vi, thiên tư, thực lực." Nữ tử câm hồng anh thương nói vô cùng súc tích.
"Không nhiều, có lẽ chỉ nhiều nhất là hai ba người" Lý Hạo khiêm tốn nói.
Nữ tử cầm hồng anh thương khẽ động mắt, số lượng ít như vậy sao, xem ra đồ vật lưu lại bên trong không phong phú như nàng ta nghĩ.
Nhưng cũng phải, nghe nói trận chiến Đế Một năm xưa vô cùng thảm liệt, không ít thế lực đều dốc toàn lực, đem hết gia sản đổ vào trận chiến đó, căn bản không để lại gì. n8
"Chờ một chút." Thân hình nàng ta loe lên, biến mất trước hẻm núi, xuất hiện trước cổng Huyền Tan.
Nàng ta đánh giá cánh cổng này, giơ tay khẽ chạm vào, lập tức cảm nhận được trên đó có một đạo pháp tắc thiên đạo bao phủ, không thể xông vào.
"Là sự che chở cho hậu duệ của mình sao?"
Nữ tử cầm hồng anh thương khẽ động mắt, sau đó quay người trở vê trước mặt Lý Hạo và tướng sĩ trung niên.
"Ta dò xét tình hình Cổ Ma ở đây có chút khác thường, trước tiên giết vào, vốn định tập kích, bây giờ phải quay vê tăng viện cho đại quân rồi." Nữ tử cam hồng anh thương nói với Lý Hạo và tướng sĩ trung niên: Cac ngươi theo ta, xung quanh đây còn có những thủ lĩnh Cổ Ma khác, lân thanh trừng này chưa chắc đã diệt trừ hết được, các ngươi hãy theo ta rời đi trước, nếu không lát nữa những Cổ Ma khác đến, sẽ bất lợi cho các ngươi."
Vị tướng sĩ trung niên nghe nói cuối cùng cũng có thể rời khỏi nơi này, trong mắt lộ ra sự kinh hỉ và kích động, thậm chí hốc mắt còn hơi ươn ướt.
Hắn vội vàng đuổi theo nhưng lại phát hiện hơi thở của Lý Hạo sau lưng không hề di chuyển.
Hắn không khỏi quay đầu nhìn lại, thấy Lý Hạo chỉ đứng tại chỗ.
Huynh de.… Vị tướng sĩ trung niên hơi sửng sốt, từ vẻ mặt của Lý Hạo, hắn dường như nhìn ra được điều gì đó.
Nữ tử câm hồng anh thương cũng cau mày, nhìn chằm chằm vào Lý Hạo, sự kích động của vị tướng sĩ trung niên kia, nàng ta nhìn thấy trong mắt, trong lòng cũng có chút cảm thán.
Nhưng sự bình tĩnh của Lý Hạo lại khiến nàng ta có chút ngoài ý muốn.
"Tiền bối, nếu rời khỏi đây thì khi nào mới có thể quay lại?" Lý Hạo hỏi.
Hắn không quên lời vị tướng sĩ trung niên kia nói, nếu tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên thì không thể quay lại chư thánh chi địa nữa, trừ khi thỉnh cầu cường giả giải khai Huyên Tan chỉ môn, hoặc là bản thân tu luyện đến thực lực cực mạnh.
"Ngươi luyến tiếc sao?"
Nữ tử cầm hồng anh thương có chút ngoài ý muốn, có thể bước vào Chân giới, đối với vô số người phi thăng đến từ Ngụy giới, đều là chuyện câu mà không được, đối phương vậy mà lại lưu luyến Ngụy giới.
"Có di tích Ngụy giới của tiên đế, đợi ta bẩm báo lên trên, chắc chắn sẽ lại phái đại quân đến trấn áp nhưng ngày cụ thể thì ta không thể đảm bảo, có lẽ sẽ lập tức quay lại, có lẽ là vài chục năm.
Nữ tử câm hồng anh thương nói. Dù sao thì từ lời kể của Lý Hạo, trong di tích tiên đế đó chỉ bồi dưỡng ra được hai ba yêu nghiệt như Lý Hạo, nói rõ điều kiện không tốt, tình hình này nàng ta cũng sẽ báo cáo trung thực.
Lý Hạo nghe vậy, lập tức biết được thứ có thể hấp dẫn đối phương là gì.
Hắn đột nhiên hối hận vì trước đó đã nói ít đi, nếu nói nhiều hơn, ước chừng tâng lớp cao cấp sau lưng đối phương sẽ lập tức phái người đến giải phóng chư thánh chi địa.
Nhưng đến lúc đó, chuyện hắn nói dối, ước chừng cũng sẽ bị ghi một bút nợ lên đầu hắn.
"Nếu như vậy, ta sẽ ở đây chờ các ngươi.' Lý Hạo nói, mặc dù hắn cũng hướng tới Chân giới, muốn xem sự rộng lớn bên trong nhưng so với vùng đất xa lạ này, hắn càng quan tâm đến bằng hữu ở chư thánh chỉ địa, cũng như những người quen biết ở nhân gian.
Nhậm Thiên Thiên, Vũ Hoàng, Phong lão, Kiếm chủ vân vân.
Hơn nữa, phương thức tu luyện của hắn khác với người thường, tổn thất này cũng không lớn.
Cảnh giới Thánh cấp ở Chân giới có lẽ sẽ rất nguy hiểm nhưng ở chư thánh chi địa, với thực lực hiện tại của hắn thì thuộc về sự an toàn tuyệt đối.
Huynh đệ, ngươi...
Vi tướng sĩ trung niên có chút sửng sốt, không ngờ Lý Hạo đã cùng hắn vào sinh ra tử ba năm, vậy mà lại chọn ở lại nơi này, ở lại nơi mà hắn đã ở vô số năm, đã sớm chán ngấy.
Hắn có chút im lặng, đột nhiên, hắn dường như hiểu ra, Lý Hạo ở đây cùng hắn vào sinh ra tử, thực sự chỉ đơn thuần là ở bên hắn, giúp hắn xông ra khỏi chiến trường cổ lộ này.
Hắn nhìn Lý Hạo bằng ánh mắt phức tạp, nói: Huynh đệ, ba năm chung đụng, ta vẫn chưa nói cho ngươi biết tên ta, ta tên là Nam Cung Kiếm, lần sau gặp lại, ta sẽ bảo vệ ngươi!"
Lý Hạo nghe vậy, bật cười, ba năm trôi qua, cả hai đều không hỏi tên nhau nhưng lại cùng nhau vào sinh ra tử nhiều lần, sớm đã là sự chân thành như tri kỷ.
"Không vấn đề."
Lý Hạo cười đáp.