Lúc này, có người chú ý đến Lý Hạo nhưng thấy hắn không ngồi trên bồ đoàn, vẫn đang ngồi cùng Vọng lão.
Mặc dù Vọng lão có thực lực cực mạnh, là sự tồn tại mà họ không thể với tới nhưng Vọng lão sẽ không giúp họ trong các thử thách, sẽ không chỉ điểm hay ám chỉ liên quan, vì vậy họ cũng không có thời gian để trò chuyện nhiều với vị cường giả này.
"Có lẽ muốn Vọng lão chỉ điểm nhưng vô dụng thôi."
Có người lắc đầu, đáy mắt lộ ra một tia chế giễu.
La Thánh và Đông Đao, Trần Bảo Ngọc cùng một số Thánh Nhân khác đã từng trò chuyện với Lý Hạo trước đó, cũng không khỏi thở dài nhưng không nói gì, mặc dù họ có thiện cảm với Lý Hạo nhưng đối với họ, Lý Hạo cũng là đối thủ cạnh tranh, bây giờ đi nhắc nhở hắn, chẳng khác nào giúp đối thủ cạnh tranh tiềm năng nhất này đi đúng hướng.
Hoa Thánh và Du Thánh nhìn nhau, Du Thánh đột nhiên truyền âm cho Lý Hạo, nói:
"Minh Thánh sắp khiêu chiến Chân Tôn Tháp rồi, nếu hắn vượt qua, có thể sẽ tiến hành thử thách thứ ba trước, đến lúc đó Vọng lão sẽ truyền cho hắn thành tiên chi đạo!"
Đang hạ cờ, trầm ngâm suy nghĩ, Lý Hạo hoàn toàn không nhận ra những chuyện bên ngoài, tâm thần hắn như đắm chìm vào bàn cờ trước mắt, trong một không gian tâm thần tuyệt đối, chỉ có bàn cờ trước mắt, nằm ngang trên bầu trời đầy sao, còn trước mặt hắn là một gã khổng lồ về Kỳ Đạo, đang nhìn hắn từ trên cao.
Áp chế về kỳ lực này khiến Lý Hạo phải toàn tâm toàn ý đối phó, như vậy mới có thể thua không quá nhanh.
"Minh Thánh sắp khiêu chiến Chân Tôn Tháp rồi, ngươi còn không vội sao?"
Lúc này, Vọng lão cũng nhận ra động tĩnh của đám người trên bồ đoàn, ngẩng đầu nhìn Lý Hạo cười nói.
Lý Hạo chỉ cảm thấy gã khổng lồ trên đỉnh đầu phát ra tiếng ầm ầm, hắn hơi sửng sốt, lập tức tỉnh táo lại từ trong suy nghĩ của tâm thần.
Khi thấy sắc mặt của Vọng lão, lại theo hướng hắn ta nhếch miệng ra hiệu, quay đầu nhìn về phía tòa tháp đen xa xa, vừa vặn nhìn thấy một vị Thánh Nhân bước vào trong tháp.
"Ồ."
Lý Hạo liếc mắt nhìn, rồi quay đầu tiếp tục nhìn xuống bàn cờ.
Lúc này, hắn chỉ muốn giải khai thế cờ bị phong tỏa này.
"Hạo Thiên, ngươi có nghe ta nói không, Vọng lão tuy là người tốt nhưng trong phương diện tu luyện sẽ không giúp ngươi đâu."
Lúc này, truyền âm của Du Thánh lại vang lên.
Lý Hạo lần này nghe thấy, quay đầu nhìn lại, thấy Du Thánh và Hoa Thánh đều lo lắng nhìn hắn, hắn ngẩn ra, mới hiểu được tâm ý của họ, bèn cười nói:
“Không vội, đợi đến lúc nào ta có thể thắng được Vọng lão, ta sẽ đến tu luyện.”
Nếu có thể thắng được Vọng lão, hắn cảm thấy Kỳ Đạo của mình có thể sẽ đột phá đến thập nhất đoạn cũng nên.
...
Du Thánh hơi ngẩn ra, có chút kinh ngạc, chơi cờ thật sự có sức hấp dẫn lớn đến vậy sao, khiến ngay cả đạo thống của Tiên Đế cũng phải lu mờ?
Lý Hạo thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm vào bàn cờ, tâm thần lại một lần nữa đắm chìm vào đó, hoàn toàn không nhận ra sự vật bên ngoài.
Hắn trầm tư suy nghĩ, còn Vọng lão thì đang chờ Lý Hạo hạ nước cờ, hắn ta nhiêu có hứng thú nhìn thiếu niên trước mặt, đối phương không phải là giả vờ, mà là thật sự không có chút vội vàng nào.
Vọng lão mỉm cười, tuy rằng để Lý Hạo ở lại chơi cờ với mình có hơi chậm trễ nhưng hắn ta cũng nhìn ra được tư chất của mấy vị Thánh Nhân kia, trong thời gian ngắn khó có thể tiến triển lớn, đợi đến khi Lý Hạo hứng thú dần nhạt, hắn ta sẽ chọn một thời điểm thích hợp, để Lý Hạo ngoan ngoãn đi tu luyện.
Trong số những người thử thách này, người mà hắn ta coi trọng nhất chính là thiếu niên trước mắt, tuy rằng không thể chỉ bảo hay ưu ái hắn nhưng ít nhất cũng sẽ thúc giục hắn tu hành.
Tại bồ đoàn, không ít người đang âm thầm tính toán thời gian khiêu chiến của Minh Thánh.
Không lâu sau, Minh Thánh đã đi ra khỏi Chân Tôn Tháp.
“Lâu hơn lần trước, xem ra Minh Thánh không bị ảnh hưởng gì, hơn nữa còn có đột phá!”
“Đúng vậy, vị kia đi sai đường rồi, muốn lấy lòng Vọng lão, lãng phí thời gian của mình, tâm cảnh của ta cũng đã khôi phục rồi.”
“Nghe Vọng lão nói, nếu có thể thông qua thì bản năng chiến đấu của bản thân sẽ đạt đến mức cực kỳ khoa trương, đây không phải là kỹ thuật chiến đấu, kỹ thuật là sự tích lũy kinh nghiệm, còn bản năng lại là một loại năng lực chiến đấu phi phàm biến hóa trong nháy mắt, cần phải có biện pháp đặc biệt mới có thể bồi dưỡng được.”
“Chúng ta cũng phải cố gắng rồi, đừng đợi đến khi Minh Thánh thật sự bước vào bước thứ ba, tu luyện thành tiên đạo, mà chúng ta vẫn còn đang loay hoay với pháp môn tiên đạo kia.”
Nhiều Thánh Nhân ánh mắt ngưng trọng, thu hồi ánh mắt khỏi Minh Thánh vừa trở về, sau đó đều nhắm mắt lại tu luyện, cũng có người cười nói chúc mừng Minh Thánh.
Minh Thánh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc, dù lần này đã chống đỡ được lâu hơn nhưng hắn vẫn cảm thấy còn lâu mới có thể đánh bại được đối phương. Hắn đã nhiều lần dùng trí thông minh để thoát khỏi hiểm cảnh nhưng vẫn chưa đủ.