Virtus's Reader
Từ Hài Nhi Bắt Đầu Nhập Đạo

Chương 1669: CHƯƠNG 1645 - VẤN TÂM CỬU CHUNG, DẤY LÊN SÓNG GIÓ 4

“Hừ, cứ nhắc đến quá khứ thì có ý nghĩa gì, ở thời đại này, các ngươi chẳng qua chỉ là Thiên Tứ Tông thôi.”

Thôi Nguyệt Sinh cười lạnh.

Lý Hạo nghe họ cãi nhau, có chút không nói nên lời, cũng không ngờ rằng lão giả nát rượu này trước đó đã lừa mình, tuy nhiên, lời hắn ta nói rằng mười vạn năm trước Đại Mộng Cửu Uyên là Thiên Nhất Tông thì cũng không tính là lừa dối, bởi vì hắn ta nói là mười vạn năm trước, chứ không phải hiện tại...

Lão già này... trong lòng Lý Hạo có chút bất lực, trước là ăn chực uống chùa, giờ lại nói naqng tránh nặng tìm nhẹ, hắn ta thực sự không đáng tin.

Chỉ là, đối phương là thế lực do hậu duệ của Thiên Ương Tiên Đế khai sáng, ít nhiều cũng có chút liên quan đến hắn.

“Hai vị cũng không cần phải tranh cãi nữa.”

Lý Hạo lên tiếng, hắn đã quyết định, cũng không muốn Đại Mộng Cửu Uyên đắc tội với Vạn Sơn Kiếm Lâu quá nặng, hắn nói với Thôi Nguyệt Sinh:

"Trước đó ta đã hứa với vị tiền bối này, quân tử không nuốt lời, mong tiền bối đừng trách tội."

Sắc mặt Thôi Nguyệt Sinh thay đổi.

Lão giả nát rượu sửng sốt nhưng lại cười lớn, trong lòng lại vô cùng kinh ngạc.

“Quân tử không nuốt lời thì tốt nhưng tiểu tử ngươi trước đó lại để ta trả tiền... ngươi không phải quân tử gì cả!”

Hắn ta không tin lời Lý Hạo, không khỏi có chút nghi hoặc, lời hắn ta nói trước đó bị Thôi Nguyệt Sinh vạch trần, hắn ta ít nhiều cũng có chút xấu hổ vì tức giận nhưng Lý Hạo lại không để bụng.

Thiên Nhất Tông với Thiên Tứ Tông... Nhìn chung vẫn có khoảng cách khá lớn.

“Thiếu niên, đừng vì nhất thời bốc đồng mà làm hỏng tiền đồ của mình, Đại Mộng Cửu Uyên này đã không còn được như xưa nữa, đừng nghe lão ta khoác lác.”

Thôi Nguyệt Sinh nhìn chằm chằm Lý Hạo khuyên nhủ.

Lão giả nát rượu tức giận nói: “Đại Mộng Cửu Uyên của ta thâm sâu thế nào, há lại là ngươi có thể tưởng tượng được?”

Lý Hạo chắp tay với Thôi Nguyệt Sinh nói: "Đa tạ tiền bối, lòng ta đã quyết."

Thấy Lý Hạo dứt khoát như vậy, sắc mặt Thôi Nguyệt Sinh biến đổi liên tục, cuối cùng trừng mắt nhìn lão giả nát rượu một cái, rồi quay người bỏ đi.

Lão giả nát rượu mang nét mặt tươi cười, có phần đắc ý, đợi mọi người đều đã tản đi, lão mới nói với Lý Hạo:

"Tiểu tử, mắt nhìn tinh tường đấy, chẳng qua ta mới chỉ nói đúng một câu, thực lực của Đại Mộng Cửu Uyên chúng ta, không phải bọn họ có thể tưởng tượng được!"

Lý Hạo lắc đầu cười, lão già này trong lòng hắn đâu còn có chút tín nhiệm nào nữa, hắn cũng lười truy cứu, dù sao đối với hắn mà nói, chênh lệch tông môn cũng không ảnh hưởng lớn đến việc tu hành của hắn.

Bên cạnh, Nguyệt Hi nhìn chằm chằm vào Lý Hạo, từ đầu đến cuối nàng đều không nói gì, Thôi Nguyệt Sinh hết sức tranh giành Lý Hạo, tranh cãi với lão giả nát rượu đến mức mặt đỏ tía tai, trong lòng nàng chỉ cảm thấy một tia oán hận, mặc dù nàng là bát hưởng, chênh lệch với cửu hưởng cũng không lớn, thế nhưng nàng chủ động đưa mình đến tận cửa, lại bị Vạn Sơn kiếm lâu từ chối.

Trong lòng nàng càng thêm kiên định, thề rằng tương lai nhất định sẽ khiến Vạn Sơn kiếm lâu phải hối hận.

"Đi, chúng ta về tông."

Lão giả nát rượu lão giả mừng rỡ khôn xiết, vui mừng không thôi, chỉ một chuyến ra ngoài mà thu nạp được hai yêu nghiệt, tuy rằng một trong hai là tai họa của một tộc nhưng Đại Mộng Cửu Uyên hiện nay còn sợ gì tai họa nữa, huống hồ hắn ta có cách chế ngự được ảnh hưởng từ thể chất của đối phương.

Lý Hạo vội nói: "Còn nữa, ta còn có bằng hữu."

Lão giả nát rượu lão giả vỗ đầu, lúc này mới nhớ ra lời hứa trước đó với Lý Hạo, hắn ta cười nói:

"Được, ta chờ ngươi."

Với tư chất đạo tâm của Lý Hạo, cho dù Lý Hạo dẫn thêm vài bằng hữu nữa, hắn ta cũng không ngại, chỉ là thêm vài đệ tử ngoại môn mà thôi,

Dù sao thì đến tông môn vẫn phải dựa vào bản lĩnh để có được tài nguyên tu hành.

Lý Hạo tạm biệt hắn ta, sau đó đi đến quảng trường, tìm Lâm Thánh và những người khác.

"Chúc mừng đại nhân."

Lâm Thánh và những người khác thấy Lý Hạo hạ xuống, vô số ánh mắt đổ dồn về phía này, trên mặt lộ ra nụ cười, lần lượt chúc mừng Lý Hạo.

Lý Hạo cười nói: Các ngươi tuy là Tiên vệ của ta nhưng ta sẽ không hạn chế các ngươi, các ngươi hãy đi tìm những tông môn khác, nếu có tông môn nào phù hợp thì có thể đến đó tu hành, cũng coi như tăng thêm nền tảng cho chúng ta, cũng có thể tiếp tục theo ta.”

Năm người nhìn nhau, Hoa Thánh và Du Thánh nói: "Trước đây chúng ta cũng đã nghĩ đến điều này, với thực lực của ngươi, chúng ta cũng không bảo vệ được ngươi, ngược lại còn phải để ngươi bảo vệ chúng ta, chi bằng chúng ta đến thế lực khác, tập hợp lực lượng, chuẩn bị cho tương lai.”

Lý Hạo gật đầu.

Hiện tại hắn đã nhận được truyền thừa của Tiên Đế, trở thành đệ tử chính thức, tương lai nếu trở thành đệ tử thân truyền, kế thừa đại nghiệp của Tiên Đế, tự nhiên cũng phải khôi phục danh tiếng của Tiên Đế.

Đến lúc đó khó tránh khỏi sẽ có sóng gió, phải chuẩn bị trước cho tương lai, tập hợp nền tảng thế lực.

"Nếu như vậy, chúng ta cũng đến tông môn khác."

Trần Bảo Ngọc và Đông Đao nói.

Nhưng Lâm Thánh lại nhìn Lý Hạo, nói: "Ta vừa dò hỏi, Đại Mộng Cửu Uyên có nhất mạch Cương Uyên, ta cũng có thể đến đó tu hành."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!