Linh lực trong kinh mạch của Tần Mệnh hoàn toàn khô kiệt, khí hải khô cạn trong nháy mắt, không còn một tia linh lực. Ngay cả Lôi Thiềm cũng lâm vào tĩnh lặng sâu sắc. Tình huống quỷ dị này, mỗi lần trải qua đều khiến hắn cảm thấy kinh hãi.
Thánh Võ tứ trọng thiên cơ đấy! Linh lực vốn đã cực kỳ mênh mông, nếu dẫn bạo, đủ sức san bằng núi đồi trong vòng mười dặm, vậy mà lại đột ngột biến mất không còn gì!
Lôi Vân trên không trung vì mất đi lôi uy mà trở nên không còn cuồng bạo, càng không thể bị Tần Mệnh dẫn dắt khống chế.
Tần Mệnh sắc mặt khó coi, vẫn lạnh lùng nhìn sơn hà rừng rậm hỗn loạn. Cố ý đấy à? Vui lắm sao? Có ý nghĩa gì không?
Kỳ Nguyên Lăng nhìn từ xa, trùng hợp đến thế sao? Hay là Tần Mệnh cố tình giở trò lừa bịp? Yêu Đồng bên mắt phải hắn tạo nên một vòng xoáy nhàn nhạt, nhìn chằm chằm Tần Mệnh. Một lát sau, tinh thần hắn đại chấn, lao thẳng về phía Tần Mệnh. Không có linh lực, xem ngươi còn cuồng được đến mức nào!
Hắn toàn thân phát sáng, sát uy nghiêm nghị, dũng động sóng cả Yêu Lực kinh khủng. Yêu Đồng chiến y phần phật tung bay, mang theo một cỗ khí tức cái thế. Dù là trên không trung, hay trong núi rừng, tất cả mãnh thú Linh Cầm cách xa mấy ngàn mét đều cảm nhận được một sự kinh dị.
Tần Mệnh chẳng những không trốn tránh, trái lại nghênh đón Kỳ Nguyên Lăng tiến lên. Linh lực cạn kiệt, nhưng huyết dịch vẫn còn, Hoàng Kim Huyết vẫn đang 'thiêu đốt', Chiến Thần Gào Thét vẫn còn phát huy uy lực. Tốc độ của hắn nhanh đến cực hạn, Nguyên Lực toàn thân điên cuồng hội tụ về chân phải. Cánh tay phải đứt, hắn còn có chân!
Hai bóng người giống như hai đạo lôi triều, vọt mạnh hơn ngàn mét, ầm vang va vào nhau, lập tức bộc phát cường quang chói mắt, tiếng vang như sóng dữ vỗ bờ.
Một bên là khí tức cái thế của Yêu Đồng chi uy, một bên là lực lượng nhục thân của Chiến Thần Gào Thét.
"Oanh!"
Không giống như sự đối kháng của nhân lực, mà giống như hai tòa Thần Sơn va chạm, càng giống hai đầu Thượng Cổ Man Thú đối đầu va chạm, thiên địa đều đang oanh minh, ba động kịch liệt, chấn động tâm hồn.
Một kích này, năng lượng cuồn cuộn, cường quang bành trướng, mênh mông như đại dương, quét sạch trời cao. Tất cả Lôi Vân đều bị cưỡng ép xua tan, non sông phía dưới đều chấn động đến vỡ nát.
Kỳ Nguyên Lăng trọng quyền đánh vào chân phải bạo khởi của Tần Mệnh, đều là cực hạn bộc phát, đều là quái lực đối kháng.
Nhưng mà...
Kỳ Nguyên Lăng giống như đánh vào huyền thiết trọng sơn, Tần Mệnh giống như đá vào vô tận Thú Triều.
Trong một chớp mắt va chạm, quyền của Kỳ Nguyên Lăng, chân của Tần Mệnh, đều giống như pha lê chịu trọng kích, nứt toác ra. Hai người thậm chí có thể rõ ràng nghe thấy tiếng xương nứt. Ngay sau đó, năng lượng cuồng liệt của cả hai va đập vào nhau, nhấn chìm bọn họ.
Tần Mệnh cùng Kỳ Nguyên Lăng lần nữa bị hất bay ra ngoài.
Kỳ Nguyên Lăng giận không kìm được, "Đánh không chết sao? Hôm nay ta liều mạng với ngươi!" Hắn cuộn mình bay xa hơn trăm mét rồi cưỡng ép khống chế thân thể. Yêu Đồng bên mắt phải bộc phát cường quang chói mắt, Địa Ngục Hỏa Liệt Điểu còn chưa hoàn toàn chữa trị đã muốn lần nữa lao ra. Nhưng mà, phía trước, trong thủy triều năng lượng sôi trào dữ dằn, đột nhiên xuất hiện ba đạo kim quang, giống như một đạo Kiếm Triều, đối diện ập tới. Năng lượng không quá cường thịnh, nhưng lại vô cùng chướng mắt.
Không có linh lực, hắn còn có thể vung kiếm sao? Kỳ Nguyên Lăng không dám khinh thường, Yêu Đồng phát huy uy lực, toàn lực tăng phúc Yêu Đồng chiến y, ngạnh kháng kim quang, đồng thời tranh thủ thời gian phóng thích Địa Ngục Hỏa Liệt Điểu.
Nhưng mà...
Ông! Ông! Ông!
Ba đạo kim sắc Kiếm Triều xuyên thủng thân thể Kỳ Nguyên Lăng, không coi tất cả phòng ngự ra gì. Thân thể Kỳ Nguyên Lăng ba lần chấn động, lui lại hơn mười bước. Không có máu tươi, không có vết thương, nhưng giống như bị sinh sinh rút cạn toàn thân tinh khí thần, trở nên vô cùng suy yếu, cực độ mỏi mệt, ngay cả ý thức cũng bắt đầu u ám.
Chuyện gì thế này? Kỳ Nguyên Lăng dùng sức lắc lắc đầu, ánh mắt vừa mới khôi phục thanh minh, trong tầm mắt, một bóng người đối diện xông tới.
Tần Mệnh giống như một đầu mãnh thú vọt tới Kỳ Nguyên Lăng, toàn lực xoay tròn, bốn đạo cánh chim giống như bốn chuôi Thiên Đao, xen lẫn thành kim sắc gió lốc, vô tình bổ vào người Kỳ Nguyên Lăng. "Gãy tay, chân nát, lão tử còn có cánh đây!"
Tần Mệnh gào thét một tiếng trầm đục, diện mục dữ tợn, vội vã xoay tròn, đè ép Kỳ Nguyên Lăng từ trên cao đánh xuống mặt đất.
Kỳ Nguyên Lăng giống như rơi vào cối xay thịt, huyết thủy văng tung tóe, da tróc thịt bong, kêu thê lương thảm thiết. Nhưng kịch liệt đau nhức cũng khiến hắn cưỡng ép thanh tỉnh, toàn thân bùng nổ cỗ Yêu Lực ngập trời, hất Tần Mệnh bay ra. Hắn ho ra đầy máu, chật vật mà dữ tợn, từ Không Gian Dung Khí vung ra một khối bảo cốt, hung hăng ném về Tần Mệnh. "Đi chết đi!!"
Bảo cốt rung động vang vọng như động đất, dâng lên tro cốt kịch liệt, đầy trời tung bay, rét lạnh vô cùng. Bảo cốt vậy mà bành trướng thành một tòa núi cao, trấn áp xuống Tần Mệnh.
Tần Mệnh thở hổn hển, đứng giữa không trung, tay trái rách rưới rũ cụp xuống, đùi phải đứt gãy cũng đang vặn vẹo. Mặc dù đang khép lại, nhưng cũng không thể lập tức khỏi hẳn. Giờ khắc này, hắn bỗng nhiên không tránh, cũng không phản kháng. Uy lực Chiến Thần Gào Thét đang biến mất, lực lượng sôi trào toàn thân cấp tốc suy yếu. Mà di chứng do Chiến Thần Gào Thét mang đến, cũng bắt đầu giống như thủy triều bao phủ lấy hắn, thôn phệ lấy hắn.
Đã đến cực hạn! Cũng không muốn đánh nữa!
Tần Mệnh quay đầu nhìn qua sơn hà hắc ám, cười lạnh: "Hài lòng chưa?"
"Ồ? Chiến Thần Gào Thét hết thời gian rồi sao?" Mã Đại Mãnh sắc mặt đại biến, đang muốn lao tới dập tắt lửa, cốt sơn ầm vang ập tới, từ trên cao rơi xuống, mang theo trăm vạn trọng lực, đâm vào người Tần Mệnh.
Máu tươi văng khắp nơi, Bách Cốt băng liệt, nội tạng chấn vỡ, Tần Mệnh suýt chút nữa nổ nát vụn.
Cốt sơn mang theo vô cùng lực lượng, đè ép Tần Mệnh đánh xuống núi rừng. Một tiếng vang thật lớn, đại địa chấn động dữ dội, cuồng phong bụi đất mãnh liệt tứ tán, phóng lên tận trời cao hơn trăm mét.
"Không được!!" Mã Đại Mãnh da đầu tê dại, hỗn loạn lao tới.
Cốt sơn trắng xám, nguy nga to lớn, dày đặc khí lạnh, trên không trung bay lả tả tro cốt. Trong đêm tối, cảnh tượng này khiến người ta rùng mình.
Kỳ Nguyên Lăng rốt cục thở phào nhẹ nhõm. "Lần này chết chắc rồi chứ? Đừng nói ta, một truyền nhân Hổ Hoàng, lại không thể giết ngươi! Bảo bối của ta còn nhiều gấp bội so với cái gọi là thiên tử của Tru Thiên Điện!"
Cốt sơn từ xa nhìn lại, giống như một đầu cự thú kinh khủng đang đè ép ở đó, lún sâu xuống mặt đất trọn vẹn hơn 30 mét.
Phía dưới yên tĩnh, lại cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.
Kỳ Nguyên Lăng cảm giác suy yếu chậm rãi mà nồng đậm, từ trên cao rơi xuống, đạp lên đỉnh cốt sơn. Hắn thở hổn hển, mặt mũi tràn đầy máu tươi, tay trái vỡ vụn. Bất quá, toàn thân hắn bốc lên bạch khí thần kỳ, đang khép lại vết thương.
"Thằng điên này thật là khó dây dưa."
"Trừ ở Thiên Đình đại lục, thật đúng là chưa từng đụng phải một đối thủ khó nhằn đến vậy."
Kỳ Nguyên Lăng ngẩng đầu, nhìn Mã Đại Mãnh đang chạy như bay tới từ xa. "Các ngươi cũng muốn tìm chết sao? Hôm nay vừa lúc giải quyết một lần luôn, cái trò chơi chết tiệt này nên kết thúc."
Mã Đại Mãnh tay cầm Trọng Phủ, toàn thân Hắc Sa lượn lờ, tràn ngập lực lượng tràng vực nặng nề. Hắn vừa mới tiến vào Thánh Võ nhị trọng thiên, kém Kỳ Nguyên Lăng trọn vẹn ba trọng thiên, căn bản không phải đối thủ của hắn. Hắn đứng cách ba trăm mét, cắn răng một cái, lần nữa lui lại hai trăm mét, kéo dài khoảng cách.
"Ha ha, thân hình to lớn, lá gan lại nhỏ bé." Kỳ Nguyên Lăng cười lạnh, không thèm để Mã Đại Mãnh vào mắt. Một tên Thánh Võ nhị trọng thiên, hắn muốn giết lúc nào thì giết lúc đó.
Mã Đại Mãnh cảnh giác một lát, lần nữa lui lại, sắc mặt nghiêm túc mà khẩn trương nhìn chằm chằm Kỳ Nguyên Lăng. Hắn hiện tại chỉ có thể đánh cược một lần, cược xem linh lực của ai sẽ biến mất trước. Kỳ Nguyên Lăng đầu tiên là bế quan, lại là đột phá, hiện tại lại đại chiến, linh lực hẳn là đã cạn kiệt. Nếu không thì chính là Đảo Chủ Thất Nhạc Cấm Đảo thật sự đang trợ giúp Kỳ Nguyên Lăng, muốn mạng Tần Mệnh.
Thế nhưng, Đảo Chủ Thất Nhạc Cấm Đảo đã muốn chơi loại trò chơi này, thì sẽ không dễ dàng để Tần Mệnh chết.
Kỳ Nguyên Lăng thu hồi cốt sơn, rơi xuống trong hố sâu to lớn.
Tần Mệnh hoàn toàn đã không còn hình người, toàn thân rách nát, huyết nhục cùng xương vỡ đều hỗn tạp vào nhau, chỉ có trái tim kia vẫn còn đập "bành bành" trong huyết thủy.
"Ồ... Thế này mà vẫn chưa chết? Mạng thật là cứng rắn." Kỳ Nguyên Lăng nhíu mày nhìn thân thể rách nát của Tần Mệnh, đã thành ra thế này, mà vẫn còn sống sao? Hắn vươn tay nắm lấy trái tim kia, khóe miệng nhếch lên một đường cong tà ác. Ngày ấy tại Hắc Hồ lôi tràng, Tần Mệnh móc ra trái tim của hắn. Phong thủy luân phiên chuyển, hôm nay hắn nắm chặt trái tim Tần Mệnh.
Thiên Lôi Trúc — hành tẩu giang hồ bằng chữ