Thượng Quan Vô Cực dẫn Thượng Quan Sắc Vi lui ra, nhưng không khí trong Tu La Điện dần trở nên quái dị. Hơn vạn người tập trung ở đây, nói là 'tụ họp', kỳ thật càng giống như 'ngăn chặn', là muốn cho Tần Mệnh một trận ra oai phủ đầu! Đã trận chiến đầu tiên không thành công, vậy có cần phải có trận chiến thứ hai không? Thế nhưng, ai có thể gánh vác trách nhiệm lấy lại thể diện cho Tu La Điện đây!
Ở đây có rất nhiều cường giả cấp Thánh Võ bát trọng thiên, đều có một cỗ xúc động muốn khiêu chiến Yêu Nhi, thế nhưng nghĩ lại trận sinh tử chiến thứ hai ở Bàn Long Sơn, dường như tất cả đều đang nói rằng nữ nhân quyến rũ như yêu tinh này chiến đấu còn hung tàn hơn cả Đồng Ngôn, đỉnh cấp Yêu Thú Huyết Nhãn Thạch Hầu cũng bị nàng chém giết tươi sống. Nếu thiên phú chuẩn Hổ bảng cấp của Đồng Ngôn đã đạt đến trình độ được Tu La Điện tán thành, thì Yêu Nhi cũng không ngoại lệ.
Chuẩn Hổ bảng cấp a, trừ Lan Đình vẫn còn bị trấn áp trong địa lao, không còn ai khác! Thiên kiêu chuẩn Hổ bảng cấp thứ ba của Tu La Điện là Yến Chinh, nhưng vì vấn đề tuổi tác, hiện tại hắn vừa mới Thánh Võ lục trọng thiên mà thôi, không đủ tư cách khiêu chiến Yêu Nhi.
Nếu không có người khác khiêu chiến, tiếp theo phải chăng nên là Lãnh Thiên Nguyệt đối đầu Tần Mệnh, để có một trận quyết đấu Long bảng?
Ánh mắt nhiều người dần trở nên sốt ruột, trận chiến giữa Long bảng Chí Tôn không phải ai cũng có cơ hội được chứng kiến, huống chi đây lại là trận chiến đầu tiên của cả hai sau khi cùng tiến vào Thiên Võ Cảnh, nhanh như vậy đã muốn diễn ra sao?
Quanh người Lãnh Thiên Nguyệt, Kim Long cuồn cuộn, phát ra tiếng long ngâm vang vọng, hận không thể thay chủ nhân xuất chiến. Nó nhận ra Tần Mệnh, ban đầu ở Kim Bằng Hoàng Thành và Huyễn Linh Pháp Thiên, chính là tên điên này cùng chủ nhân cũ của nó là Tiết Thiền Ngọc đã đánh đến ngươi chết ta sống.
Lãnh Thiên Nguyệt cách không đối mặt Tần Mệnh, hai người trong lúc nhìn nhau im ắng giằng co, khiến không khí trong ngoài Tu La Điện trở nên căng thẳng lại chờ mong. Nàng đã từng xem thường Tần Mệnh, hoàn toàn không xem hắn là đối thủ, nhưng giờ đây, nàng nhất định phải có một trận chiến với Tần Mệnh, ngay trước mặt đông đảo người của Tu La Điện để chứng minh mình mạnh hơn Tần Mệnh!
Chứng minh mình? Ý nghĩ này đối với Lãnh Thiên Nguyệt mà nói đã rất nhiều năm chưa từng xuất hiện, nàng đã được phong vị Long bảng, đã được định đoạt tiếp quản Tu La Điện, nhưng tất cả những điều này đều thay đổi sau khi Tần Mệnh xuất hiện. Bất quá cũng tốt, đã rất nhiều năm không được thỏa thích đánh một trận, Tần Mệnh hẳn là có tư cách làm đối thủ của nàng.
Ngu Thế Hùng vô cùng muốn khiêu chiến Tần Mệnh, thế nhưng cảnh giới khác biệt, đã không còn cơ hội, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn về phía Nguyệt Tình phía sau Tần Mệnh. Thế nhưng hắn là Hổ bảng cao quý, chủ động khiêu chiến một kẻ chuẩn Hổ bảng thực sự quá mất giá, thắng cũng không có ý nghĩa gì, ngược lại sẽ dẫn tới chế nhạo, đường đường Tam Tướng Chiến Tôn lại phải đi tìm cảm giác thành tựu từ một kẻ chuẩn Hổ bảng sao?
Năm vị Chí Cao trưởng lão, các vị đội trưởng Tu La Ám Ảnh và Huyết Ảnh, đều dùng trầm mặc biểu thị thái độ của mình, bọn họ kỳ thật còn rất muốn nhìn xem thực lực chân chính của Tần Mệnh, đặc biệt là muốn xem cái gọi là Vĩnh Hằng truyền thừa làm sao chống lại Thiên Đạo áo nghĩa! Hơn nữa, Lãnh Thiên Nguyệt tựa hồ cũng rất nhiều năm không công khai thể hiện thực lực, không phải là không muốn thể hiện, mà là không có đối thủ phù hợp, Tần Mệnh vừa vặn có thể kiểm nghiệm tình huống nàng khống chế Khô Vinh áo nghĩa.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm toàn trường chú mục, vạn người chờ mong, năm vị Chí Cao trưởng lão bỗng nhiên động dung, đồng loạt nhìn về phía sâu trong Tu La Điện.
Các vị đội trưởng Tu La Huyết Ảnh và Ám Ảnh, cùng với rất nhiều cung phụng và trưởng lão khác, ngay lập tức đều quay đầu, nhìn về cùng một vị trí sâu trong Tu La Điện, hoặc giật mình hoặc kinh ngạc, sau đó toàn bộ lộ ra thần sắc kính sợ trang nghiêm, hướng về phía đó gật đầu thi lễ!
"Thế nào?" Càng ngày càng nhiều người chú ý tới không khí vi diệu trên không trung, thuận theo hướng các trưởng lão xoay người nhìn về cùng một nơi.
Già Tu La?
Đúng là Già Tu La!
Già Tu La vẫn luôn bế quan vậy mà lại xuất hiện!
Vạn người kinh động, toàn trường bỗng nhiên yên tĩnh, tĩnh lặng như tờ, tất cả đều vô cùng ngoài ý muốn, nhưng sau một lát vô số người quỳ một chân trên đất, đại lượng cường giả cúi người thật sâu, lòng tràn đầy sùng bái và kính sợ. Đối với vị lão nhân cả đời thủ hộ Tu La Điện này, Tu La Điện từ trên xuống dưới vô cùng khâm phục tinh thần ông, cảm kích sự nỗ lực của ông, càng hiểu rõ uy thế của ông. Danh xưng Ám Chủ, quả nhiên danh xứng với thực!
Sắc bén trên mặt Tần Mệnh tan biến, bình tĩnh nhìn qua vị lão nhân tang thương lại quen thuộc đang đi tới từ nơi xa. Mặc dù đã chuẩn bị đủ loại tình huống, nhưng khi thật sự nhìn thấy vào giờ phút này vẫn là một trận cảm xúc cuồn cuộn, không khỏi nhớ tới đủ loại chuyện năm đó, một dòng ôn nhu lướt qua đáy lòng, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Hắn với lão gia tử tuy mười năm không gặp, nhưng phần ôn nhu chôn sâu ở đáy lòng kia tựa như rượu ngon năm xưa, chỉ cần khẽ khuấy động, liền tản mát ra hương thơm nồng đậm thuần khiết, tràn ngập trong lòng.
"Già chủ!!" Đại Mãnh lòng tràn đầy tôn kính, cách rất xa quỳ một chân trên đất!
Già Tu La? Lãnh Thiên Nguyệt khẽ nhíu mày, sao lại xuất hiện vào lúc này?
Già Tu La từ sâu trong Tu La Điện đi tới, một bước ngàn mét, phiêu diêu nhẹ nhàng, phảng phất hành tẩu trong hư không. Ông không để ý đến ánh mắt mọi người, gương mặt già nua tràn đầy nếp nhăn, tựa hồ so năm đó càng già nua rất nhiều, đến cả thân hình cũng hơi còng xuống, nhưng đôi mắt thâm thúy kia vẫn như cũ đen kịt sắc bén, như đầm sâu, như vực thẳm, dường như chỉ cần nhìn vài lần là có thể hút linh hồn người ta vào đó.
"Lão gia tử." Tần Mệnh khẽ động người, cố gắng giữ nụ cười, nhưng hốc mắt không hiểu sao lại đỏ hoe.
"Trở về rồi." Già Tu La nhàn nhạt một câu, dò xét vài lần Tần Mệnh: "Cao lớn hơn rồi."
Lòng Tần Mệnh giống như bỗng nhiên bị thứ gì đó siết chặt, đôi mắt lấp lánh chút mông lung, muốn nói cái gì, lại nhịn không được mím chặt bờ môi.
"Vào ngồi đi." Lão gia tử gật gật đầu, quay người đi trở về Tu La Điện.
"Aiz!" Tần Mệnh mũi cay cay, vài tiếng lẩm bẩm, không cần nhiều lời, lại làm dịu đôi mắt Tần Mệnh. Dù hắn những năm này sinh tử giãy giụa vô số, tim cứng như thép, vẫn là không nhịn được đôi mắt mông lung, trong lồng ngực vẫn là có dòng nhiệt lưu cuộn trào.
Tần Mệnh từng tưởng tượng qua rất nhiều loại tình huống gặp mặt, có kích động, có bồn chồn, có mê mang, thậm chí từng có cả sự xa lạ, nhưng khi thật sự gặp mặt, tất cả đều tự nhiên như vậy, bình tĩnh như vậy, tất cả... dường như đều chưa từng thay đổi.
Lão gia tử bình thản tùy ý mấy câu, nhìn như đơn giản như vậy, bình thường như vậy, lại làm cho năm vị Chí Cao trưởng lão cùng các vị đội trưởng Tu La lòng đều khẽ thắt lại, đều cảm nhận được một áp lực nặng nề. Bọn họ thủ vệ Tu La Điện mấy chục năm, đồng hành cùng Già Tu La mấy chục năm, từ trước tới nay chưa từng thấy ông hiền hòa đối đãi bất cứ người nào như vậy, bọn họ càng không nghĩ đến vị lão nhân nửa đời chém giết này vậy mà cũng sẽ có một mặt bình tĩnh như vậy, phải biết ông ngay cả khi đối đãi Lãnh Thiên Nguyệt cũng luôn nghiêm khắc, lạnh lùng, lời nói đầy ẩn ý.
Tất cả sự trầm mặc trước đó của Già Tu La, mọi sự né tránh từ trước tới nay, khiến tất cả mọi người đều có một loại ảo giác và phỏng đoán, chính là Già Tu La cũng không hề để Tần Mệnh vào mắt, nhiều nhất là coi như vỏ đao, cho dù có người thỉnh thoảng sẽ phỏng đoán Già Tu La làm như vậy là cố ý rèn luyện Tần Mệnh, khảo hạch Lãnh Thiên Nguyệt, nhưng chưa từng nghĩ tới sẽ gặp được một màn ôn nhu như thế.
Một câu 'trở về rồi', một câu 'cao lớn hơn rồi', vào khoảnh khắc này đáng giá ngàn vạn lời nói, vào khoảnh khắc này mang cho tất cả mọi người một cảm giác kinh ngạc đến tột độ sau khi khiếp sợ.
Cảm giác này... không phải truyền nhân, mà quả thực là thân nhân!!
Loại chuyện này phát sinh trên người Già Tu La, mang đến rung động cực độ.
Ngay cả ánh mắt Lãnh Thiên Nguyệt cũng dao động vào khoảnh khắc này.
ThienLoiTruc.com — nơi truyền kỳ bắt đầu