Tần Mệnh nhíu chặt lông mày, rồi dần dần giãn ra. Sinh Tử Môn? Thánh Khí không gian! Bát Tướng Kính Môn?
"Mời ngươi bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ xem, loại hạn chế này rốt cuộc có lợi hay có hại cho ngươi!"
"Lợi hại còn phải dựa vào số lượng mà tính. Sát khí của Vô Hồi Cảnh Thiên và Thiên Vũ Giới dù nhiều hơn ta, nhưng chỉ cần bọn chúng không liên thủ, ta vẫn có thể áp chế được."
"Vậy sau này thì sao? Ngươi giết một đám, Hoàng tộc còn sẽ phái tới nhiều hơn, tất cả đều mang theo đủ loại sát khí. Ngươi chỉ dựa vào vài món này, có thể đối kháng với nội tình tích lũy vạn năm của Hoàng tộc sao? Ta biết chuyện này rất khó chấp nhận, Đại Hỗn Độn Vực chúng ta cũng thừa nhận là do chúng ta sơ suất. Để bày tỏ sự áy náy, chúng ta có thể nới lỏng quy tắc hạn chế.
Thứ nhất, Trụ Phong Thiên Tà Long của Dương Đỉnh Phong có thể giữ lại. Thứ hai, Tang Chung, Vĩnh Hằng Vương Quốc – hai kiện Bảo Khí rõ ràng làm trái quy tắc này, ngươi nhất định phải thu lại. Thủy Nguyên Châu là Thánh Khí ngươi không cần dùng đến, ngươi cũng phải thu lại. Còn lại Tiên Vương Chiến Trụ và Lôi Nguyên Châu, ngươi có thể giữ lại. Tổng cộng ngươi có sáu món vũ khí, chúng ta hạn chế một nửa, lưu lại một nửa. Cây Lôi Thuẫn kia tuy không tính trong điều kiện hạn chế, nhưng uy lực của nó mạnh đến mức nào, chính ngươi hẳn phải rõ. Chúng ta quyết định hạn chế ba kiện của ngươi, nhưng cho phép ngươi giữ lại bốn kiện."
Thái độ Tần Mệnh hơi dịu xuống, nếu đã như vậy, còn có thể cân nhắc. Vĩnh Hằng Vương Quốc tuy uy lực mạnh, nhưng quả thực làm trái quy tắc, điểm này chính hắn cũng thừa nhận. Thủy Nguyên Châu mình càng không cần đến, nộp lên thì nộp lên. Còn về Tang Chung, hắn giấu trong Tu La Đao vẫn dùng được, mà uy lực còn mạnh hơn. "Ta hạn chế một nửa, lưu lại một nửa, vậy bên Hoàng tộc cũng là như vậy sao?"
"Chúng ta đối xử như nhau, mỗi phe đều là như thế. Là lỗi của chúng ta, chúng ta sẽ gánh chịu, cho nên đều cho phép lưu lại một nửa. Đây cũng là sự nhượng bộ lớn nhất của chúng ta." Đây là phương án miễn cưỡng hợp lý mà Tứ Đại Tông đã thương lượng nửa ngày mới đưa ra. Hạn chế hoàn toàn là không thực tế, lại dễ dàng gây ra phản kháng, cho nên chỉ có thể cố gắng giảm bớt số lượng vũ khí làm trái quy tắc, khống chế ở mức độ còn có thể chấp nhận được. Ví như Vĩnh Hằng Vương Quốc và Tang Chung của Tần Mệnh, uy lực quá lớn, lực sát thương cũng khủng khiếp, ngay cả bọn họ cũng không thể ước tính cụ thể sức mạnh, nếu sử dụng thường xuyên khẳng định sẽ gây ra phản đối, cho nên nhất định phải hạn chế.
Lôi Nguyên Châu tuy đến từ Núi Sáng Thế, nhưng từ xưa đến nay, uy lực của tất cả Linh Nguyên Châu đều liên quan đến thực lực của người thừa kế, cho nên nói là làm trái quy tắc cũng không hẳn là làm trái quy tắc, đối ngoại giải thích cũng có thể thông. Tiên Vương Chiến Trụ lại không phải nguyên bộ, uy lực có hạn chế, cho nên mặc dù đã rõ ràng làm trái quy tắc, nhưng cũng coi như là sự nhượng bộ của Đại Hỗn Độn Vực.
"Vô Hồi Cảnh Thiên và Thiên Vũ Giới nộp lên cái gì, giữ lại cái gì?"
"Cái này thứ lỗi ta không thể bẩm báo."
"Giữ lại mấy món? Cái này dù sao cũng nên nói chứ!"
"Đều là hạn chế hai kiện, lưu lại hai kiện."
"Trong số lưu lại có Sinh Tử Môn mà ngươi nói không?"
"Có! Bất quá ta có thể cam đoan, những món sát khí chúng ta hạn chế kia uy lực càng lớn, trong đó có một kiện không khác Tang Chung là bao. Hơn nữa, từ hôm nay trở đi, bất kỳ người nào khác tiến vào Chiến Trường Hồng Hoang, cũng đều sẽ bị hạn chế số lượng và uy lực sát khí. Điều này đối với ngươi mà nói, kỳ thật cũng là một tin tức tốt đi."
"Coi là tin tức tốt? Bọn chúng một đám, chúng ta chỉ có ba người! Chúng ta vĩnh viễn chỉ có bấy nhiêu, còn bọn chúng lại không ngừng tăng thêm! Đây là cái tin tức tốt chó má gì? Đây là công bằng sao?"
Đạm Thai Minh Kính bình tĩnh đón nhận ánh mắt Tần Mệnh: "Số lượng nhân số không liên quan đến chúng ta, chúng ta không hề hạn chế bằng hữu của ngươi tiến vào Chiến Trường Hồng Hoang."
Tần Mệnh yên lặng cân nhắc một hồi lợi và hại. "Hạn chế bắt đầu từ khi nào?"
"Bắt đầu ngay bây giờ! Các đại biểu còn lại đã đi tìm Thiên Vũ Giới và Vô Hồi Cảnh Thiên, cũng đi tìm Kiếp Thiên Giáo cùng những người khác. Tất cả vũ khí làm trái quy tắc trong Chiến Trường Hồng Hoang đều sẽ bị hạn chế."
"Vĩnh Hằng Vương Quốc, Tang Chung, Thủy Nguyên Châu, xác định là ba kiện này, không thể hạn chế thêm cái gì khác của ta?"
"Xin yên tâm, Đại Hỗn Độn Vực chúng ta sẽ tuân thủ ước định đã đưa ra. Chỉ cần ngươi không sử dụng ba kiện vũ khí này, chúng ta tuyệt đối không can thiệp vào bất kỳ hành động nào của ngươi."
"Những sát khí mà Thiên Vũ Giới và Vô Hồi Cảnh Thiên giữ lại, nếu có ngày bị ta đoạt được, ta có thể sử dụng không?"
Đạm Thai Minh Kính thoáng trầm mặc, đây là điểm khiến các trưởng bối Tứ Tông đau đầu. Tần Mệnh có thể giết được Hỏa Long, điều đó cho thấy hắn có thể uy hiếp Vô Hồi Cảnh Thiên và Thiên Vũ Giới. Vạn nhất... vạn nhất để hắn đồ sát hết, số lượng sát khí bên cạnh Tần Mệnh sẽ còn tăng lên rất nhiều. Nhưng nếu tiếp tục hạn chế, đối với Tần Mệnh lại quá mức bất công. "Có thể sử dụng!"
"Nếu như ta đào ra một ít bảo bối bị bỏ lại trong Chiến Trường Hồng Hoang, ta có thể sử dụng không?"
"Có thể sử dụng."
"Cho dù là cấp bậc như Thủy Nguyên Châu, cũng có thể dùng?"
"Có thể sử dụng." Đạm Thai Minh Kính không lo lắng điều này, Chiến Trường Hồng Hoang tuy chôn giấu vô số bảo tàng, nhưng muốn tìm được thứ cấp bậc như Thủy Nguyên Châu, gần như là không thể.
Tần Mệnh yên lặng cảm thụ Tu La Đao trong Khí Hải. May mắn trước đó không công khai sử dụng nó, vừa lúc có thể làm sát thủ giản trong trận chiến cuối cùng! "Đây là bất công đối với ta. Tang Chung là vũ khí bảo mệnh của ta, cũng là chỗ dựa lớn nhất khi ta tiến vào Chiến Trường Hồng Hoang. Các ngươi hạn chế nó, chẳng khác nào lấy đi nửa cái mạng của ta."
"Đây là quy củ. Hai chữ công bằng từ trước đến nay rất khó chiếu cố mỗi người, chỉ cần công bằng trên diện rộng, liền xem như công bằng." Đạm Thai Minh Kính trầm mặc một hồi, lại nói: "Bất quá Đại Hỗn Độn Vực chúng ta ngược lại hi vọng ngươi có thể kiên trì đến cuối cùng. Hơn nữa, dựa theo quy củ, ngươi có thể tùy thời rời đi, điểm này chúng ta tuyệt không hạn chế. Với biểu hiện trước mắt của ngươi, Đế Hoàng Bia mặc dù còn chờ định, nhưng Thiên Thánh Bia lại không có gì bất ngờ. Dựa theo quy củ của Đại Hỗn Độn Vực, bất kỳ người nào lưu danh trên Tam Bia, sau khi còn sống rời đi, chúng ta đều sẽ đích thân tiễn hắn rời đi, dùng không gian thông đạo truyền đến Hải Vực xa xôi, bảo đảm không có ngoại nhân truy tung. Đường lui của các ngươi đã có, cho nên sống hay chết, ngươi đã nắm giữ hơn phân nửa, không liên quan nhiều đến việc thiếu vài món vũ khí."
"Lại cho ta một sự đền bù tổn thất!" Tần Mệnh không thể để Đại Hỗn Độn Vực dễ dàng như vậy. Không có Vĩnh Hằng Vương Quốc tuy không ảnh hưởng đến những chuyện khác, nhưng khi đối mặt với Áo Nghĩa Thiên Đạo lại vô cùng khó giải quyết.
"Thật xin lỗi, ta chỉ phụ trách truyền lời, quy củ là do Tứ Đại Tông liên danh chế định."
"Các ngươi nếu biết Vĩnh Hằng Vương Quốc, liền phải biết nó ảnh hưởng đến ta lớn đến mức nào. Ta nhất định phải có một sự đền bù tổn thất."
Đạm Thai Minh Kính hơi do dự, cuối cùng vẫn nói một câu: "Cẩn thận Cung Dật Phong! Ngươi hẳn đã nghe qua tên hắn, lần này hắn cũng tới Chiến Trường Hồng Hoang, hơn nữa... đã bắt đầu đặt cược vào ngươi."
"Cái cược gì?"
"Tần Mệnh, bảo trọng." Đạm Thai Minh Kính quay người liền muốn rời khỏi, nói ra những điều này đã là làm trái quy tắc, trở về có khả năng còn bị răn dạy.
"Chờ một chút!"
"Những gì ta có thể làm để đền bù tổn thất chỉ có bấy nhiêu."
"Cho ta một câu trả lời chắc chắn, trừ ba cái bị hạn chế kia, còn lại không hạn chế gì nữa? Ví như... cái đống xương cốt thối rữa này?" Tần Mệnh đá mạnh một cước vào cái đống xương khô Lão Nhị trước mặt.
Đạm Thai Minh Kính cho rằng Tần Mệnh đang phát tiết cảm xúc, không hề nghĩ ngợi, đi về phía không gian đã bị vặn vẹo: "Chỉ ba kiện kia, không còn hạn chế gì nữa! Chúng ta sẽ tuân thủ ước định của mình!"
"Đứng dậy! Còn không đứng dậy, lão tử lấy xương cốt ngươi cho chó ăn!" Tần Mệnh lại đá thêm một cước vào đống xương cốt trước mặt.
Lão Nhị Khô Lâu tiếp tục giả chết, vờ như không nghe thấy.
"Ngươi còn dám giả ngu với lão tử? Được thôi, từ nay về sau, đừng hòng bước chân vào U Minh Giới nữa, cũng đừng hòng đụng vào Tang Chung. Ta sẽ ném thêm vài bộ xương khô khác vào, Tang Chung hẳn sẽ chọn một kẻ khác đặt lên Vương Tọa."
Rầm rầm!
Xương cốt một trận bay loạn, cấp tốc tạo thành một bộ khô lâu hoàn chỉnh, dùng sức nâng cao xương sống, thẳng tắp đứng trước mặt Tần Mệnh, hàm trên hàm dưới xương cốt ken két va chạm loạn xạ, giống như đang tranh luận điều gì.
Tần Mệnh hơi mở to mắt: "Ngươi nghe hiểu được cơ à??"
Xung quanh tế đài Đại Hỗn Độn Vực, một đám lão nhân mặt đều đen lại. Chẳng lẽ... đống xương cốt này chính là bộ xương khô ngồi trên Tang Chung kia? Bọn họ không biết lai lịch bộ khô lâu này ra sao, nhưng có thể ngồi trên Tang Chung, khẳng định không hề đơn giản. Há chẳng phải là Tần Mệnh đang biến tướng tiếp tục sử dụng Tang Chung! Tên Tần Mệnh đáng giận, đồ hố hàng!
"Thế nào?" Đạm Thai Minh Kính vừa trở về cũng cảm thấy bầu không khí là lạ, còn tưởng rằng là do chính mình tiết lộ chuyện Cung Dật Phong, nhưng khi nhìn lên màn hình lưu ly, môi đỏ khẽ nhếch, bình tĩnh nhìn một lát: "Cái khô lâu kia... lấy từ đâu ra?"
ThienLoiTruc.com — vì bạn yêu truyện