Khi Ôn Ngọc và Lạc Thịnh bước ra khỏi phòng, Ôn Cảnh Hạo cùng vài nhân vật trọng yếu của Ôn gia đã đứng đợi bên ngoài. Nhìn Lạc Thịnh thần thái sáng láng, cùng Ôn Ngọc đã lui đi xuân tình, bọn họ đều lộ ra nụ cười vui mừng, cảm thán mị lực của nữ nhi, vậy mà lại giúp Ôn gia có được một chàng rể ưu tú đến thế. Bọn họ đã không thể chờ đợi muốn giới thiệu Lạc Thịnh cho bằng hữu trên Bích Ba đảo, có chàng rể Lạc Thịnh này, chẳng khác nào thiết lập được quan hệ với Lạc Hàn.
Lạc Hàn là ai? Chính là tâm phúc của Diêu Văn Vũ!
Diêu Văn Vũ là ai? Đại danh đỉnh đỉnh "Thiên tử" của Tru Thiên điện, "Thiên Vệ" tương lai!
Mặc dù Lạc Thịnh không phải Lạc Hàn, nhưng đối với người trên Bích Ba đảo mà nói, đã đủ để khiến người khác đỏ mắt, khiến người ta kính sợ.
"Ôn Dương còn chưa về sao?" Ôn Ngọc tỉ mỉ chải chuốt cách ăn mặc, tuy không có vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng sở hữu tư sắc khiến người kinh diễm. Chiều cao gần một mét tám trong số phụ nữ đã vô cùng cao ráo, dù đứng cạnh Lạc Thịnh cao hai mét, cũng vô cùng xứng đôi. Bộ váy bó sát màu đỏ tím phác họa dáng người nóng bỏng càng thêm hoàn mỹ, đủ để khiến những nam nhân huyết khí phương cương phải nuốt nước bọt ừng ực. Vạt áo trước mở rộng, cổ áo lật ra ngoài, hào không keo kiệt khoe ra bộ ngực đầy đặn kiêu hãnh nhất của nàng, trắng nõn chói mắt, khe rãnh sâu hun hút như muốn hút trọn hồn phách người ta vào trong.
Ôn Cảnh Hạo nói: "Đã sắp xếp người ra ngoài chờ, nếu nó về sẽ lập tức đưa tới đây."
"Ta thấy vẫn nên sắp xếp người đi khắp nơi tìm, vạn nhất hắn tu luyện quên thời gian, chẳng lẽ còn để chúng ta chờ đợi hắn mười ngày nửa tháng?"
Nghe ra sự bất mãn trong giọng nói của Ôn Ngọc, Ôn Cảnh Hạo vội vàng cười ha hả, an bài thị vệ ra ngoài tìm. Hắn hiện tại không dám chọc Ôn Ngọc tức giận, hận không thể cung phụng nàng như tổ tông.
Ôn Khải Toàn cười theo: "Chúng ta cứ mặc kệ Ôn Dương, Khanh Vân lâu đã chuẩn bị xong tiệc rượu, các vị khách quý cũng sắp đến, chúng ta bây giờ đi qua chứ?"
Những người khác của Ôn gia cũng đều khách khí mời, càng nhìn Lạc Thịnh càng vừa mắt, càng nhìn càng hài lòng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ. Bọn họ đã có thể tưởng tượng đến lúc giới thiệu Lạc Thịnh cho những tân khách kia, biểu cảm trên mặt mọi người, cùng đủ loại tiếng chúc mừng. Từ hôm nay trở đi, Ôn gia có thể nói là cuối cùng cũng muốn đặt vững nền móng trên Bích Ba đảo, không cần lại khắp nơi nhìn sắc mặt người khác, khả năng ngay cả Kiều gia cũng muốn thoáng thay đổi thái độ đối với bọn họ.
Lạc Thịnh không có ý kiến, lần này tới chính là cầu hôn, hướng Bích Ba đảo tuyên cáo Ôn Ngọc sau này sẽ là nữ nhân của hắn, Ôn gia cũng là nửa cái nhà của hắn. Thế lực Ôn gia phát triển, thương hội làm lớn mạnh, đối với hắn mà nói cũng có chỗ tốt.
Ôn Ngọc đang định đi ra ngoài, chợt nhớ tới. "Kiều Vũ Hi đâu? Ta về ba ngày rồi mà còn chưa thấy nàng."
"Nàng gần đây thân thể khó chịu, rất ít ra ngoài."
"Thân thể khó chịu? Chẳng lẽ có thai?"
"Đúng là thân thể khó chịu, có thể là bị dọa sợ hãi đi, chúng ta đã đến hỏi qua, nàng cũng không nói." Nhắc đến Kiều Vũ Hi, bọn họ cũng cảm thấy là lạ, từ ngày đó về sau không ít lần đến thăm hỏi, nhưng bất kể gõ cửa thế nào, Kiều Vũ Hi liền là không chịu lộ diện. Nếu không phải nghe được giọng nàng, bọn họ khả năng đều muốn hoài nghi Kiều Vũ Hi có phải đã trở về Kiều gia hay không. Bọn họ cẩn thận hỏi qua thị vệ và nha hoàn bên cạnh Ôn Dương, nhưng ai cũng không biết xảy ra chuyện gì, đều là không hiểu chuyện gì.
Kinh hãi? Nàng không đi dọa người khác đã là may mắn, ai còn dám dọa nàng. Ôn Ngọc đối với Kiều Vũ Hi vốn không có cảm tình gì, thuận miệng hỏi một chút mà thôi, cũng không có ý định thật sự mời nàng đến Khanh Vân lâu.
"Mời! Mời! Mời!" Người nhà họ Ôn nhiệt tình mời, nhưng khi bọn họ vừa định rời đi, Ôn Dương từ trong rừng cây phía trước bước ra, ánh mắt phức tạp nhìn người tỷ tỷ xinh đẹp, cùng nam nhân hùng tráng uy mãnh bên cạnh nàng.
"Ôn Dương? Mấy ngày nay đều đi đâu! Không phải nói trong mười ngày nhất định phải trở về sao? Để Nhị tỷ ngươi uổng công chờ ba ngày!" Ôn Cảnh Hạo sầm mặt lại, cao giọng răn dạy. "Không biết thời gian của Nhị tỷ ngươi quý giá lắm sao?"
"Nhị tỷ, ngươi về rồi." Ôn Dương nhàn nhạt lên tiếng chào.
"Ôn Dương, đã lâu không gặp, lại đây để tỷ tỷ nhìn xem." Trên gương mặt kiều mị của Ôn Ngọc nở nụ cười, thấy Ôn Dương đứng yên bất động, giả vờ giận dỗi nói: "Thế nào, xa lạ rồi sao? Bốn năm không gặp, ngươi không nhớ ta tỷ tỷ này, ta vẫn luôn nhớ mong ngươi đấy."
Ôn Dương đè nén tâm tình phức tạp, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đi vào sân.
"Đen đi, cũng gầy đi, bất quá càng ngày càng rắn chắc." Ôn Ngọc kéo Ôn Dương lại gần, thân mật nắm lấy bờ vai gầy gò của hắn. "Mấy năm nay chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực đi."
Trong lòng Ôn Dương ấm áp, vẻ mặt nghiêm nghị cũng dịu đi. "Nhị tỷ, chúc mừng."
"Chúc mừng cái gì?"
"Chúc mừng ngươi tìm được bến đỗ của mình, cũng chúc mừng ngươi rất nhanh sẽ trở thành đệ tử nội điện."
"Có gì tốt mà chúc mừng, ta cùng hắn là phúc phận của hắn." Ôn Ngọc liếc mắt nhìn Lạc Thịnh, yểu điệu quyến rũ, khiến người ta tim đập thình thịch.
"Ha ha!" Lạc Thịnh cười to.
Người nhà họ Ôn cũng hùa theo cười làm lành, nhìn Ôn Ngọc có thể nắm giữ chặt Lạc Thịnh, trong lòng càng hài lòng.
"Ôn Dương, vị này chính là tỷ phu tương lai của ngươi, Lạc Thịnh! Đệ tử nội điện của Tru Thiên điện, cũng là đệ đệ ruột của Lạc Hàn, tâm phúc của Thiên tử Diêu Văn Vũ." Ôn Khải Toàn cười giới thiệu, ba ngày qua, hắn vẫn có cảm giác như đang lơ lửng trong sương mù, không chân thực. Cũng tận lực phái người nghe ngóng, Diêu Văn Vũ có mười tâm phúc, Lạc Hàn lại là một trong số những người được coi trọng nhất, hơn nữa thiên phú phi thường cao, chỉ mới ngoài ba mươi tuổi, đã là Địa Võ Cửu Trọng Thiên. Thiên phú này đã đủ sức sánh ngang với rất nhiều thiên tài được các thế lực bí mật bồi dưỡng.
Ôn Dương hướng Lạc Thịnh hành lễ, gọi một tiếng tỷ phu.
"Tốt! Sau này sẽ là người một nhà, có gì không hiểu về võ đạo, có thể tìm Nhị tỷ ngươi, cũng hoan nghênh đến tìm ta." Lạc Thịnh vỗ vỗ vai Ôn Dương, lực rất mạnh, vỗ vang bôm bốp, chỉ là cặp mắt kia thêm vài phần ý vị thâm sâu.
Một câu "người một nhà" khiến người nhà họ Ôn vui vẻ trong lòng.
Ôn Ngọc kéo tay Ôn Dương, thân mật nói những lời quan tâm.
Nhưng Ôn Dương vẫn quan tâm mình có thể tham gia khảo hạch của Tru Thiên điện hay không. "Nhị tỷ, ta đã chuẩn bị kỹ càng, xin hãy khảo hạch ta."
"Không vội, đi Khanh Vân lâu trước đã, buổi chiều quay về thi khảo hạch cũng không muộn." Ôn Cảnh Hạo không muốn để những khách quý chờ quá lâu.
"Không tốn bao nhiêu thời gian." Ôn Dương nhìn Ôn Ngọc, thái độ kiên định, hắn muốn xem thái độ của Nhị tỷ.
Ánh mắt Ôn Ngọc lưu chuyển, không trả lời trực tiếp: "Cái vị Thánh Võ mà ngươi cứu đâu?"
"Hắn không thích náo nhiệt, quen với việc độc lai độc vãng."
"Nghe nói hắn rất trẻ trung?"
"Ta không biết tuổi của hắn, nhưng cũng chưa đến bốn mươi tuổi." Ôn Dương thầm nghĩ, nào chỉ là bốn mươi tuổi, trông còn chưa đến ba mươi, thậm chí còn trẻ hơn cả hắn. Thật ra có một số cường giả có thuật giữ nhan sắc, trông rất trẻ trung, tuổi tác khả năng còn lớn hơn tưởng tượng, hắn cũng không quá chắc chắn tuổi của Lục Nghiêu.
"Nghe nói hắn truyền thụ cho ngươi một bộ võ pháp Địa cấp? Lại còn là Địa cấp trung phẩm."
Ôn Dương gật đầu: "Lôi Pháp Địa cấp trung phẩm Tứ trọng thiên, ta muốn mời Nhị tỷ kiểm tra thành quả tu luyện mấy năm nay của ta."
"Đã có Thánh Võ chỉ đạo, lại còn có Lôi Pháp Địa cấp trung phẩm, tại sao vẫn cố chấp với Tru Thiên điện? Cuộc sống ở đó không tốt đẹp như ngươi tưởng, người bên ngoài chen chúc phá đầu muốn xông vào, nhưng khi vào rồi mới biết cuộc cạnh tranh thực sự mới chỉ bắt đầu, sự chênh lệch này không phải người bình thường có thể chịu đựng được. Đệ tử Ngoại Điện mỗi tháng đều phải trải qua những cuộc thí luyện tàn khốc, cái chết là chuyện thường tình. Tỷ tỷ không phải muốn tước đoạt giấc mộng võ đạo của ngươi, mà là có những lựa chọn tốt hơn, nên nắm bắt thật tốt. Vừa có thể chăm lo việc kinh doanh của gia tộc, lại vừa có thể tu luyện võ đạo, há chẳng phải là vẹn toàn đôi đường?"
Ôn Ngọc nói vô cùng hàm súc, cũng rất giống là vì Ôn Dương mà tốt, nhưng ngay khoảnh khắc nàng mở miệng, trái tim Ôn Dương vừa mới ấm áp lại nguội lạnh. Quả nhiên! Nhị tỷ vẫn là Nhị tỷ ấy! Bốn năm trôi qua, một chút cũng không thay đổi.
Ôn Dương ngữ khí kiên định: "Tiến vào Tru Thiên điện là giấc mộng từ nhỏ của ta, dù thế nào ta cũng muốn thử một lần."
"Ôn Dương à, tỷ tỷ lo lắng chính là điều này, ngươi quá quật cường, tiến vào Tru Thiên điện rất khó sinh tồn."
"Quật cường cũng là một loại kiên trì! Người tu võ, cần phải có lập trường kiên định của mình! Nhị tỷ, xin hãy khảo hạch!" Ôn Dương rời khỏi sân, đứng thẳng người, khoanh tay khiêu chiến.
"Ôn Dương, tỷ tỷ là vì muốn tốt cho ngươi. Nếu như đại ca ở đây, cũng sẽ khuyên ngươi như vậy."
"Xin hãy khảo hạch!" Ôn Dương hô to.
Ôn Cảnh Hạo và những người khác trao đổi ánh mắt, đều nhìn về phía Ôn Ngọc, kín đáo lắc đầu, tuyệt đối không nên để Ôn Dương đi tham gia khảo hạch.
Ôn Ngọc nhìn Ôn Dương thật sâu một lúc, Ôn Dương quật cường đối mặt, tỷ đệ hai người cứ như vậy nhìn lấy lẫn nhau. Thật lâu, trong lòng Ôn Ngọc chợt nảy sinh ý ác: "Ngươi thật sự chuẩn bị kỹ càng rồi sao?"
"Để ta đi!" Lạc Thịnh bỗng nhiên giữ chặt Ôn Ngọc, xoay cổ, bước về phía Ôn Dương: "Ngươi chỉ cần có thể kiên trì được ba chiêu trong tay ta mà không ngã xuống, ta sẽ đích thân dẫn tiến ngươi đến Tru Thiên điện."
🎧 Nghe & đọc mượt tại ThienLoiTruc.com