Virtus's Reader
Từ Man Hoang Tộc Trưởng Chứng Đạo Thành Thần

Chương 2: CHƯƠNG 2: HẠT CHÂU THẦN BÍ

Trong sơn động tối tăm, dưới ánh lửa có thể thấy một lão nhân.

Hắn là lão Vu Chúc của bộ lạc, trên người lão Vu Chúc mặc áo da thú, nằm trên một cái chiếu cỏ, toàn thân nhuốm máu, trước ngực có thể nhìn thấy ba vết thương lớn, sâu tới tận xương, tựa như là móng vuốt chém qua.

- Lão Vu Chúc, ngài sao rồi?Cổ Trần ngưng trọng tiến tới xem xét, phát giác lão Vu Chúc đã hấp hối.

- Tộc trưởng, ngài đã đến! Lão Vu Chúc chậm rãi mở đôi mắt đục ngầu.

Nhìn thấy hắn tỉnh lại, Cổ Trần trầm giọng nói:- Lão Vu Chúc, nói cho ta biết chuyện gì xảy ra, là ai khiến ngươi bị thương thành như vậy?- Là! Phốc! Lão Vu Chúc vừa muốn nói chuyện, lại phun ra một ngụm máu.

Sắc mặt hắn trắng bệch, tay gắt gao nắm lấy tay Cổ Trần, hai mắt đục ngầu bỗng lóe lên một đạo quang mang, sắc mặt trở nên hồng hào, tựa như hồi quang phản chiếu.

- Tộc trưởng, ta thực xin lỗi bộ lạc cùng tộc nhân!Lão Vu Chúc bi thiết nói:- Tế Thần, là Tế Thần nổi giận, nó đột nhiên triệu kiến ta đòi hai mươi tộc nhân trẻ tuổi, ta không đồng ý, nên trực tiếp bị nó đánh thành như vậy.

- Ta thật có lỗi với bộ lạc! Mặt lão Vu Chúc đầy máu cùng nước mắt, miệng lại phun máu tươi, kém chút không thở nổi.

Cổ Trần vội trấn an, nói:- Lão Vu Chúc ngươi cứ nghỉ ngơi một chút, chờ ngươi khỏe rồi lại nói cho ta biết Tế Thần rốt cục là thứ gì, vì sao muốn chúng ta hiến tế tộc nhân cho nó?- Không, ta không có thời gian, nếu không nói, sẽ không còn cơ hội!Sắc mặt lão Vu Chúc đầu phấn khởi, tinh quang lấp lóe, nhưng Cổ Trần lại hiểu, đây là hồi quang phản chiếu, nói rõ sau lúc này, lão chắc chắn phải chết.

- Tế Thần, nó rất cường đại, bộ lạc chúng ta tựa như dê bò bị nó nuôi nhốt, chúng ta không thể phản kháng, bởi chúng ta không có sức mạnh.

Lão thở dốc nói:- Chính vì vậy, mỗi năm chúng ta đều phải dâng tộc nhân mình cho nó ăn, chúng ta vô năng a.

Lão đầy bi thương, nắm chặt tay Cổ Trần, gằn từng chữ:- Tộc trưởng, ta phát hiện một bí mật của tên Tế Thần này, nó đang bị trọng thương, vì vậy mới đột nhiên đòi tế phẩm.

- Ta đã sắp chết, cả đời chỉ hối hận không thể giúp bộ lạc thoát khỏi ách nô lộ, những tộc nhân bị chúng ta đưa đi thực thê thảm, chúng ta có tội, thẹn với bộ lạc cùng tộc nhân.

Nói đến đây, lão Vu Chúc trừng mắt một cái, cắn răng nói:- Tộc trưởng, trước khi chết, ta sẽ đem một thân lực lượng truyền cho ngài, hy vọng ngài có thể dẫn dắt bộ lạc thoát khỏi nô dịch, giành lấy tự do.

- Chúng ta, không làm đồ ăn, không làm nô lệ!Lão Vu Chúc nói xong, không đợi Cổ Trần kịp phản ứng, trực tiếp đặt một tay lên đỉnh đầu hắn.

- Lão Vu Chúc, ngươi! Cổ Trần kinh hô, đang muốn nói gì đó, kết quả lại đột nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng từ đỉnh đầu truyền vào cơ thể, khiến hắn ngây người tại chỗ.

Ông!Chỉ thấy toàn thân lão Vu Chúc bốc lên huyết quang quỷ dị, trên mặt hiện lên một ấn ký kỳ quái, lộ ra khí tức cường đại.

Cổ Trần chấn kinh, đáng tiếc đã không lo được chuyện này, bởi hắn cảm nhận được một cỗ cự lực từ tay lão Vu Chúc truyền tới, trực tiếp nhập vào cơ thể hắn.

- Lão Vu Chúc, đây là cái gì?Cổ Trần khẽ kinh hãi, chỉ cảm thấy toàn thân đau như muốn nứt.

Cỗ năng lượng kia tới từ thân thể lão Vu Chúc, lão đem một thân lực lượng truyền vào cơ thể Cổ Trần, trước khi chết truyền lại toàn bộ.

- Tộc trưởng, đây là nguyên căn sức mạnh của Tế Thần mà ta phát hiện được, Thần Văn.

- Ta phát hiện, lấy huyết khí bản thân, ngưng tụ ra Thần Văn, nhờ đó mà thu được lực lượng cường đại, đây chính là thứ duy nhất có thể chống lại lực lượng của thần.

Hai mắt lão Vu Chúc lại ánh lên, nói:- Tế Thần, không phải bất khả chiến bại, hơn nữa hiện nó bị thương, đây là cơ hội duy nhất của bộ lạc chúng ta, đáng tiếc, ta đã không có cơ hội nhìn thấy.

- Tộc trưởng, tương lai bộ lạc, hoàn toàn dựa vào ngài.

Lão vừa nói xong, hai mắt liền nhắm lại, toàn thân suy bại ngã xuống, trong chớp mắt đã biết thành một bộ thi thể, triệt để không còn sinh cơ.

Lão Vu Chúc, chết!Ông!Giờ phút này, trong đầu Cổ Trần bỗng ong ong lên, ngay sau đó, cỗ lực lượng như đang tàn phá bừa bãi trong cơ thể liền bị hút vào trong đầu.

Oanh một tiếng, đại não Cổ Trần oanh minh, ngay sau đó liền nhìn thấy một cảnh tượng khó tin.

- Cái này, cái này! Đây không phải là hạt châu phong thủy mua ven đường sao?Lòng hắn kinh hô một tiếng, vậy mà nhìn thấy một hạt châu thần bí lơ lửng trong đầu.

Hạt châu thần bí yên tĩnh trôi nổi, đem lực lượng lão Vu Chúc vừa truyền cho hắn hút sạch.

Hạt châu thần bí màu đen, thực sự chính là hạt châu phong thủy kỳ quái mà hắn mua về trang trí, vẻ ngoài đen như mực không chút nổi bật.

Không nghĩ tới, nó lại xuyên tới cùng hắn, Cổ Trần bỗng tỉnh ngộ, thậm chí có suy đoán cả gan.

Có lẽ, việc hắn xuyên tới đây, là có quan hệ với hạt châu này, sau đó, Cổ Trần lại kinh ngạc.

Bởi hắn phát hiện hạt châu thần bí này có một tác dụng, chính là tôi thể.

Lực lượng mà lão Vu Chúc truyền tới bị nó hấp thu, sau đó nó liền như bị kích hoạt, mở ra một loại công năng, tôi thể.

- Tôi thể?Cổ Trần kinh nghi bất định, nhìn hạt châu thần bí kia.

Một ý nghĩ hiện lên, cắn răng trực tiếp câu thông nó, muốn xem xem cái gọi là tôi thể có phải đúng như hắn nghĩ không.

Ông!Vừa câu thông tới, chỉ thấy hạt châu thần bí khẽ run lên, một cỗ lực lượng huyết hồng bàng bạc từ trong tuôn ra, nháy mắt bao phủ toàn thân.

- A! Cổ Trần lại cảm nhận thống khổ to lớn, toàn thân co rút, đau đớn khiến hắn không kìm được mà lăn lộn trên đất, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn.

Chỉ cảm thấy toàn thân như ngập trong dung nham, lục phủ ngũ tạng bị dung nham thiêu đốt.

Xì xì! Lúc này, lỗ chân lông trên cơ thể Cổ Trần bỗng tuôn ra một cỗ dịch nhờn đỏ thẫm, theo đó còn là mùi hôi thối mãnh liệt.

Trong lúc này, Cổ Trần chỉ cảm thấy đầu óc oanh minh, tựa như thiên lôi cuồn cuộn, chấn động tới đầu óc mơ hồ.

Trong thoáng chốc, hắn đã thấy hạt châu thần bí kia yên tĩnh lại, tựa như dùng hết năng lượng, quang mang ảm đạm xuống, không còn tí ti xúc động.

- Đây chính là tôi thể?Cổ Trần tỉnh thần lại, cảm giác loại thống khổ vừa rồi như chưa từng xuất hiện ra, thay vào đó là cảm giác cường đại chưa từng có.

Cường đại, nhẹ nhõm, toàn thân như gỡ được vô số kìm kịp, khiến hắn cảm giác nhẹ nhàng, đầy lực lượng.

- Lực lượng của ta! Cổ Trần đầy chấn kinh, chỉ cảm thấy lực lượng trong cơ thể như phun trào, một quyền có thể đánh nổ một gốc đại thụ.

Đó là cảm giác nắm trong tay lực lượng, hắn mạnh lên!.

Chương 3: Ta Bật Hack Rồi

Trong sơn động, Cổ Trần đứng một mình nơi đó, trên mặt vừa có kinh hỉ, vừa có ngoài ý muốn, cảm thụ cảm giác cường đại trong cơ thể dâng trào.

Ầm!Cổ Trần nhẹ nhàng huy quyền, không khí lập tức vang lên tiếng khí bạo, lực lượng cường đại khiến Cổ Trần chấn kinh.

- Thật mạnh, lực lượng ta hiện tại chí ít đã siêu việt Hắc Thổ, thực không thể tin nổi, hạt châu này đến cùng là cái thứ gì?Cổ Trần tuy chấn kinh, nhưng cũng đầy vui sướng, trong đầy liên tục lóe lên các câu hỏi.

Trong đầu hắn, hạt châu thần bí cứ thế lơ lửng ở đó, tản ra một cảm giác như muốn thôn phệ tinh thần, khiến lòng người hoảng hốt.

Hạt châu trước đó đen thui không đáng chú ý, nhưng xem ra không đơn giản chút nào.

Nó khiến người cảm thấy nó chính là một cái lỗ đen nhr.

Cổ Trần suy đoán, là lực lượng lão Vu Chúc mới truyền cho hắn đã kích hoạt thứ này, từ đó giúp hắn thu được một lần tôi thể.

Cỗ lực lượng mà lão Vu Chúc truyền cho hắn đã bị hạt châu này hút sạch, sau đó mới kích hoạt công năng tôi thể, có vẻ như, hạt châu này cần năng lượng mới có thể sử dụng được.

Trước khi lão Vu Chúc chết, lão truyền cho hắn lực lượng, giúp Cổ Trần kích hoạt hạt châu thần bí, mở ra công năng tôi thể, thân thể thu được một loại thuế biến nào đó, sau khi tôi thể, các mặt cơ năng đều có tiến bộ nhảy vọt.

Về mặt lực lượng, lực lượng hiện tại của hắn đã hoàn toàn vượt qua lực lượng của người thường, mạnh hơn trước khi được hạt châu này tôi thể không chỉ một lần.

- Hạt châu hạt châu, đến cùng ngươi là thứ gì?Cổ Trần không nhịn được mà tò mò.

Hắn không cách nào khống chế hạt châu thần bí này, hiện tại mới chỉ kích hoạt được một công năng duy nhất của nó, chính là đổi năng lượng lấy cơ hội tôi thể.

Như lần vừa rồi, chỉ cần hắn có đủ năng lượng, hạt châu này sẽ trả lại một cỗ năng lượng thần bí, khiến thân thể hắn được thối luyện, không có cực hạn.

Nghĩ tới đây, Cổ Trần không nhịn được mà kích động, thứ này khiến hắn thấy được hy vọng.

Mặc dù trước mắt chỉ phát hiện được một công năng này, nhưng Cổ Trần đã rất thỏa mãn, tính tới hiện tại, hắn mới cảm nhận được căn cơ để bản thân đặt chân ở cái thế giới Man Hoang đầy nguy hiểm cùng không biết này.

- Nhân sinh của ta đã bật hack!Cổ Trần đầy vui vẻ, tâm lý kích động khó nhịn.

Có hạt châu thần bí này, hắn rốt cục đã thu được lực lượng cùng tự tin, đây chính là bí mật lớn nhất, cũng là át chủ bài của hắn.

Chỉ cần có đầy đủ năng lượng, hạt châu thần bí này có thể khiến hắn tôi thể vô số lần, từ đó biến trở nên cường đại, đây chính là lực lượng.

Nhưng rất nhanh, Cổ Trần lại bi thương, trầm mặc nhìn thi thể lão Vu Chúc, nói khẽ:- Lão Vu Chúc, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ chém giết kẻ gọi là Tế Thần kia, báo huyện hận cho ngươi cùng tộc nhân đã uổng mạng!- Tế Thần! Ánh mắt Cổ Trần lóe hàn quang.

Đằng sau bộ lạc có một tôn Tế Thần, vậy mà hàng năm đều phải dâng tộc nhân cho nó ăn, đây là việc tuyệt đối không thể chấp nhận được.

- Nó phải chết!Cổ Trần cắn răng nắm quyền, mặt lộ sát cơ.

Nếu như trước kia, hắn vô phương phản kháng, nhưng giờ có hạt châu thần bí này đã khác, có lẽ, hắn có thể trừ bỏ tên Tế Thần tà ác này.

- Tộc trưởng! Trong lúc nghĩ ngợi, bên ngoài lại truyền tới một thanh âm, là Hắc Thổ.

Hắn đứng ngoài hang động, cuống cuồng chờ đợi, nhưng không có Cổ Trần cho phép, cũng không dám bước vào trong động.

Các tộc nhân khác cũng đều mong mỏi chờ đợi, chờ tộc trưởng đi ra.

Rất nhanh, cửa động xuất hiện một bóng người, chính là Cổ Trần, sắc mặt âm trầm đi tới.

- Lão Vu Chúc, chết!Cổ Trần vừa ra, trực tiếp truyền tin tức.

Xoạt!- Vu Chúc chết rồi?Đám người xôn xao, từng người lộ vẻ bi thống, Vu Chúc là người có địa vị cực cao trong tộc, chuyên môn giao tiếp với Tế Thần.

Mà Vu Chúc còn có lực lượng của Tế Thần, điều này khiến địa vị của hắn trong bộ lạc rất cao, đôi khi còn có uy vọng hơn tộc trưởng.

Nhưng giờ, lão Vu Chúc chết rồi, nửa năm trước lão tộc trưởng chết, giờ lão Vu Chúc cũng chết, thực sự khiến rất nhiều tộc nhân lo sợ bất an.

Nhìn mặt mũi tộc nhân trở nên đầy bi thống, tâm lý Cổ Trần cũng khó chịu, một cỗ áp lực như đè nặng trên vai.

- Tiểu Hắc, thông báo tộc nhân khác, chuẩn bị cử hành tang lễ cho lão Vu Chúc.

Cổ Trần mặt không đổi sắc, nói ra quyết định.

Tang lễ là nhất định phải có, thân là Vu Chúc của bộ lạc, sau khi chết nhất định phải cử hành tang lễ.

Mà Cổ Trần quyến định, không tiếp tục nghe theo lệnh của tên Tế Thần kia, hiện hắn là tộc trưởng, tự nhiên không cho phép dùng tộc nhân của mình đi tế tự Tế Thần.

Hiện tại, hắn quyết định muốn trừ bỏ tên Tế Thần trong Cấm Sơn kia.

Mẹ nó chứ, một năm ăn mười tộc nhân, giờ còn càng đòi hai mươi tộc nhân.

Thân là tộc trưởng, Cổ Trần tự nhiên không cho phép chuyện như này phát sinh, nhất định phải trừ bỏ nó.

Đương nhiên, muốn tiêu diệt Tế Thần, chỉ với lực lượng hiện tại của hắn là tuyệt đối không đủ bữa cho nó, có điều hắn có lòng tin, bởi hắn còn có hạt châu thần bí.

Chỉ cần bổ sung đủ năng lượng, hắn sẽ lại thu được một lần tôi thể, không ngừng mạnh lên.

Còn việc làm thế nào để thu hoạch được năng lượng, hắn đã biết.

- Ba ngày, hi vọng tới kịp!Ánh mắt Cổ Trần rơi vào phía sau núi, trên mặt lộ vẻ ngưng trọng kiêng kỵ thật sâu, sát khí cùng với đó cũng ngưng lại.

Hắn chỉ có thời gian ba ngày, bởi tên Tế Thần kia đã nói, trong ba ngày nhất định phải dâng lên hai mươi tộc nhân trẻ tuổi làm tế phẩm cho nó, nếu không sẽ động thủ diệt toàn bộ lạc.

Hắc Thổ cúi đầu xuống, thận trọng hỏi:- Tộc trưởng, bên Tế Thần kia! Cổ Trần trầm mặt xuống, thận trọng hỏi:- Đừng nhắc tới Tế Thần, việc này ta tự có chừng mực, trước cứ cử hành tang lễ cho lão Vu Chúc, việc còn lại nói sau.

- Vâng, tộc trưởng!Hắc Thổ cung kính lĩnh mệt, lập tức đi làm.

Lão Vu Chúc chết, tin tức truyền ra khiến toàn tộc trên dưới đều bi thống, ai nầy không tránh được vẻ bất an.

- Xong!- Vu Chúc đã chết!- Tế Thần nổi giận, bộ lạc chúng ta xong rồi!Một số lão nhân lộ vẻ tuyệt vọng, tộc nhân trẻ tuổi lại càng sợ hãi hơn, sợ bị chọn làm tế phẩm.

Theo lão Vu Chúc chết đi, lòng người đầy bàng hoàng!Không bao lâu, trên đất trống đã tụ tập lít nha lít nhít tộc nhân, già trẻ nam nữ đều tới, từng người mặc áo lá áo da, nguyên một đám dã nhân.

Cổ Trần quét mắt qua nhìn tộc nhân, thầm thở dài.

Vị trí tộc trưởng này của hắn thực có chút uất ức a, bộ lạc một nghèo hai trắng thì cũng thôi, lại còn có một tên Tế Thần đòi ăn thịt người.

- Bắt đầu đi!Trên sườn núi, Cổ Trần cầm Thạch mâu, trầm trọng nhìn hai tộc nhân nâng thi thể lão Vu Chúc đi tới.

Tang lễ bắt đầu, toàn bộ tộc nhân kết thành một vòng tròn, yên lặng quỳ trên đất cầu nguyện, tiễn đưa lão Vu Chúc.

Tất cả tộc nhân vẫn đầy bi thương, nhưng càng nhiều hơn là bất an cùng sợ hãi.

Bởi ba ngày sau, phải chọn ra hai mươi tộc nhân trẻ tuổi làm tế phẩm cho Tế Thần.

Tuyệt vọng a!.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!