Virtus's Reader

Một hồi tang lễ kết thúc, lão Vu Chúc được mai táng tại một khe sau núi, chỗ đó, cũng là nghĩa trang của bộ lạc.

Mà một ngọn núi cách đó hai mươi dặm, chính là Cấm Sơn, bên trong có một Tế Thần.

Cổ Trần đứng trên đỉnh núi, yên lặng nhìn về phía Cấm Sơn, trong mắt lộ ra một vệt lạnh lẽo.

- Tộc trưởng, thời gian đi săn đã đến, lương thực dự trữ cũng không còn nhiều, chúng ta cần phải ra ngoài săn.

Lúc này, một vị tộc lão run rẩy đi tới, nhỏ giọng nhắc nhở một câu, trong mắt đầy bi ai cùng thống khổ.

Lão Vu Chúc chết, khiến cả bộ lạc như bị một tầng bóng ma bao phủ, ba ngày nữa là thời gian tế tự, đại biểu cho việc hai mươi sinh mệnh trẻ tuổi trong bộ lạc phải đưa đi hiến cho Tế Thần.

Tế Thần, đại biểu cho lực lượng cùng khủng bố, ai dám phản kháng?Cho nên, người trong bộ lạc chỉ có thể yên lặng thút thít, không ít tộc nhân trẻ tuổi đang chờ vận mệnh lựa chọn, ba ngày sau, ai sẽ thành tế phẩm hiến cho Tế Thần?Nhìn thấy nguyên một đám tộc nhân khủng hoảng, đờ đẫn, Cổ Trần càng kiên định hơn việc phải trừ bỏ tên Tế Thần kia.

- Đi săn sao?Cổ Trần yên lặng nhìn bầu trời, thầm suy tính xem làm thế nào để mạnh lên.

Căn cứ theo tin tức từ hạt châu thần bí truyền ra, muốn thu được năng lượng tôi thể, cần phải bổ sung một năng lượng khác cho nó.

Mà cách thu được năng lượng khác này, chính là săn giết sinh vật, từ đó thu được năng lượng mà kích hoạt công năng tôi thể.

- Tiểu Hắc, triệu tập dũng sĩ trong bộ lạc, chuẩn bị đi săn.

Hắn hít sâu một hơi, phân phó cho Hắc Thổ đứng sau lưng.

Chỉ thấy Hắc Thổ cầm Thạch mâu, sải bước đi tới, thân thể cao tới hai thước lộ ra một cỗ khí tức cuồng dã, hắn là kẻ to cao nhất, mạnh mẽ nhất bộ lạc.

- Tộc trưởng, đã chuẩn bị sẵn sàng!Hắc Thổ đi tới cung kính hành lễ, trên mặt vẫn còn vẻ bi thương, tương lai của bộ lạc thực sự mờ mịt a.

Cổ Trần không nói chuyện, chỉ khẽ gật gật đầu, lại nói ra một quyết định khiến người bất ngờ:- Lần này, ta quyết định tự chỉ huy tộc nhân xuống núi đi săn.

Một câu nói khiến đám tộc nhân ở phụ cận đều phải ngây người, nguyên một đám khiếp sợ nhìn Cổ Trần.

Tộc trưởng tự đi săn, đây là một việc vô cùng hiếm thấy.

Bởi thân là tộc trưởng, là chỗ dựa tinh thần cho cả tộc, việc đi săn tồn tại nguy hiểm không rõ, không cần tự đi săn.

Nhưng Cổ Trần đã quyết định, muốn ra ngoài đi săn.

Bởi hắn muốn trở nên mạnh mẽ hơn, cần lực lượng cường đại hơn, đi săn, là đường tắt duy nhất.

Mà hắn chỉ có thời gian ba ngày, nếu không thể thu đủ lực lượng đối kháng Tế Thần, tương lai của bộ lạc sẽ thực không còn hy vọng!.

Phía trước bộ lạc, một đám người nguyên thủy tụ tập, từng người mặc áo da thú, tay cầm Thạch mâu, Mộc cung chờ xuất phát.

Bọn họ đều là thanh niên trai tráng trong tộc, trọn vẹn một trăm người, tụ tập một chỗ liền lộ ra vẻ hùng vĩ.

Trước đó đã có một nhóm người xuống núi, đó là đội ngũ phụ trách bắt cá dưới núi, số lượng còn càng nhiều hơn.

Còn một nhóm khác là nữ nhân trong bộ lạc, đã qua mảnh rừng dưới núi kia hái quả dại, đây cũng là nguồn lương thực chủ yếu của bộ lạc.

Nhìn các dũng sĩ trước mắt, Cổ Trần thực sự cảm thấy phiền muộn, đám người này, thực sự chỉ là một đám dã nhân.

Nhìn đống vũ khí trong tay đám người, mâu thì là một khúc gậy buộc với một mảnh đá được mài sắc, cung còn càng đơn giản hơn, chỉ là một cây gậy buộc hai đầu lại, quả thực lạc hậu tới mức khiến người tuyệt vọng.

Mang theo cái đội ngũ này, có thể săn được con mồi cỡ nào?Suy nghĩ một chút, muốn dựa vào đội ngũ này để đối kháng Tế Thần, căn bản là tới để đưa đồ ăn.

Nghĩ tới đây, Cổ Trần càng thêm trầm trọng, khát vọng đối với lực lượng càng trở nên mãnh liệt.

Những lần đi săn trước, có vẻ như chỉ săn được mấy con nai con hoẵng, ngoài ra cũng chỉ có mấy con thỏ các kiểu.

“Ai, có người cũng như không!”Cổ Trần thầm than một tiếng.

Lúc này, Hắc Thổ từ phía trước đội ngũ đi tới, mặt lộ vẻ lo lắng.

- Tộc trưởng, ngài thực sự muốn đích thân đi săn?Hắc Thổ lo lắng hỏi.

Hắn nhìn Cổ Trần, cung kính nói tiếp:- Ngài là tộc trưởng, không nên dính vào việc nguy hiểm này, việc trong bộ tộc, còn cần ngài phân phó.

- Đúng vậy, tộc trưởng, ngài không nên đi thì hơn!- Tộc trưởng, ngài ở lại tộc, chờ chúng ta trở về là được!- Đúng vậy, dưới núi quá nguy hiểm.

Đám người ngươi một câu, ta một câu, đều muốn khuyên vị tộc trưởng Cổ Trần này của mình không nên xuống núi, an tâm ở trong bộ lạc là được rồi.

Thân là tộc trưởng, là chủ tâm cốt của cả tộc, không cần mạo hiểm đi săn.

- Không cần nói nữa!Cổ Trần khoát tay ngăn cản đám người, sắc mặt kiên quyết.

Thần tình hắn lại nghiêm túc, giọng nói không cho phép nghi vấn:- Ta thân là tộc trưởng, nếu cứ mãi ngồi không trong tộc, sao có thể dẫn dắt bộ lạc đi hướng phồn vinh?- Xuất phát, đi săn, hết thảy vì bộ lạc!Cổ Trần giơ cao trường mâu hét lớn, dẫn đầu nhanh chân hướng về dưới núi mà đi.

- Hết thảy vì bộ lạc!Một trăm dũng sĩ bộ lạc phía sau giơ trường mâu, mộc cung cùng hô to, ý chí mạnh mẽ, nguyên một đám hùng dũng oai vệ đi theo Cổ Trần, trùng trùng điệp điệp xuống núi.

Trong bộ lạc, rất nhiều tộc nhân khác cùng nhìn thấy cảnh này, tâm tình bi thương lúc trước nháy mắt trở nên vui mừng thay cho tộc trưởng, tộc trưởng có suy nghĩ thế này, mới thực sự là chủ tâm cốt, mới thực sự là tộc trưởng.

Mà đã là tộc trưởng tốt, vậy nhất định phải ủng hộ.

Sơn dân bộ lạc nguyên thủy, nguyên một đám đều đơn thuần như một tờ giấy trắng, chỉ cần ngươi đủ tốt với họ, thậm chí suy nghĩ cho bọn họ, lập tức có thể thu được kính ngưỡng vô hạn.

Kỳ thực, Cổ Trần kiên quyết xuống núi theo bộ lạc đi săn, cơ bản là vì hạt châu thần bí trong đầu kia.

Hạt châu thần bí kia có thể giúp hắn mạnh lên, nhưng điều kiện là cần năng lượng bổ sung.

Chỉ cần săn giết dã thú, từ đó thu được năng lượng cho hạt châu, như vậy hắn có thể không ngừng lớn mạnh.

Hắn cần lực lượng cường đại, chỉ có lực lượng đủ mạnh mới có thể đối kháng Tế Thần sau núi, mới có thể diệt trừ được nó, giành lấy tự do cho bộ lạc.

Vì mạnh lên, Cổ Trần không quản nguy hiểm, Man Hoang thế giới này, không đối mặt chút nguy hiểm nhỏ, sao có thể chống lại nguy hiểm càng lớn hơn?Mà thân là tộc trưởng, hắn thực sự cần làm gương tốt, chỉ huy bộ lạc lớn mạnh, nhưng hết thảy đều cần thực lực làm cơ sở.

Dưới núi, Cổ Trần nhìn về phía thảo nguyên mênh mông phía trước, một cỗ thê lương chi ý đập thẳng vào mặt, tinh thần không kìm được mà chấn động.

Đây là lần đầu tiên hắn xuống núi.

Từ khi xuyên tới nơi này, mạc danh kỳ diệu được đề cử làm tộc trưởng, đến bây giờ là lần đầu tiên xuống núi, nhìn thấy thảo nguyên mênh mông vô bờ, tâm cảnh tự nhiên trở nên tinh tế.

- Tộc trưởng, phía trước là Man Hoang bình nguyên.

Hắc Thổ ở bên cạnh nói khẽ, nhưng nói khẽ của hắn cũng đủ cho đám người phía sau nghe thấy.

Đám người yên lặng không nói, nghiêm túc nhìn vị tộc trưởng Cổ Trần này.

- Man Hoang bình nguyên, theo lời các tộc lão thì nơi này có vô số Man Hoang hung thú, chúng ta không thể vào sâu, chỉ có thể ở rìa ngoài tìm kiếm dã thú.

Hắc Thổ nhắc nhở cẩn thận, giảng giải các điều cần chú ý khi đi săn.

Đi săn, nghe đơn giản, nhưng kỳ thực có rất nhiều điều kiện khắt khe, cũng càng có rất nhiều hạn chế cùng cấm kỵ, nhiều chỗ không thể đi.

Ví như sâu trong bình nguyên, nơi đó không thể bước chân vào, tộc lão trong bộ lạc cũng thường xuyên cảnh cáo, chỉ được phép ở rìa ngoài tìm con mồi, một bước cũng không được bước vào trong.

- Ta hiểu, vậy thì tìm kiếm con mồi ở rìa ngoài, các ngươi có kinh nghiệm, vậy giao cho Tiểu Hắc ngươi dẫn đầu, ta theo các ngươi đi săn.

Cổ Trần tự hiểu lấy bản thân, hắn cũng không ngu xuẩn tự đại ta đây, càng không cuồng vọng nghĩ bản thân là tộc trưởng, phải do bản thân chỉ huy, nơi này, không phải Địa cầu lúc trước.

Man Hoang thế giới này, khắp nơi đều là nguy cơ, đội ngũ đi săn này, chưa lần nào lành lặn về đủ.

Mặc dù chỉ là bên ngoài, nhưng vẫn có thể gặp được hung thú cường đại, nếu gặp phải thứ này, chạy là biện pháp duy nhất.

Trước đó, đội ngũ này đã từng gặp được mấy lần, có hai lần chết mất mấy người, vô cùng nguy hiểm.

Hắc Thổ đi đầu, đội ngũ dọc theo tuyến đường đã khai phá từ từ tiếp nhập vùng ngoài bình nguyên.

Không bao lâu, đám người đã đi tới một mảnh trũng xuống, nơi này có nguồn nước lớn, còn có cây cối xanh biếc um tùm.

- Tộc trưởng nhìn xem, ở đó có một đầu Man Hoang Long thú lạc đàn.

Trong bụi cây đám người ẩn tàng, Hắc Thổ chỉ về một đầm nước, chỗ đó đang có một sinh vật to lớn chậm rãi uống nước.

- Man Hoang Long thú?Cổ Trần theo tay Hắc Thổ chỉ mà nhìn, ánh mắt dần trừng lớn, dường như gặp phải thứ gì đó không thể tin nổi.

.

Chương 5: Khủng Long

Bên đầm nước, một đầu cự thú dài tới năm thước đang uống nước.

Thân thể to lớn, lớp da dày uỵch, tứ chi tráng kiện, cái miệng như mỏ chim, đầu bành ra như một tấm chắn, dìa tấm chắn mọc ra bốn năm cái gai, còn có một cái sừng nhỏ giữa trán.

- Khủng long?Cổ Trần trong bụi cỏ không nhịn được mà trừng mắt, đầu dã thú to lớn đang uống nước kia, không phải khủng long đã tuyệt chủng trên Địa cầu sao?Mà đầu dã thú này, tên thường gọi trên Địa cầu là thằn lằn gai, hoặc là Nguyên Giác long, một loại khủng long ăn cỏ, hình thể to lớn.

Đây là đầu Man Hoang dã thú đầu tiên mà Cổ Trần gặp được, kỳ thực trước đó cũng nhìn qua đám dã thú mà trong tộc săn được, tuy nhiên cũng có chút tương tự với động vật nguyên thủy trên Địa cầu, nhưng vẫn có nhiều khác biệt.

Đây là lần đầu hắn nhìn thấy khủng long, một đầu khủng long vốn đã tuyệt chủng trên Địa cầu vậy mà xuất hiện trước mắt, được xưng là Man Hoang Long thú.

- Tộc trưởng, là Man Hoang Giác long, tính nguy hiểm không lớn, có thể săn giết.

Hắc Thổ ở bên sớm đã hưng phấn không nhịn được, các dũng sĩ khác ẩn nấp trong bụi cỏ cũng đầy kích động nhìn Giác long.

Bọn họ gọi là Man Hoang Giác long, mà Cổ Trần biết, gia hỏa này từng là Nguyên Giác long đã tuyệt chủng trên Địa cầu.

- Quá tốt rồi!- Chúng ta đúng là quá may, vừa tới đã gặp được một đầu Long thú lạc đàn, còn là Giác long ăn cỏ nữa!Các tộc nhưng đầy hưng phấn, ma quyền sát chưởng, kích động muốn nhảy cẫng.

Không nghĩ tới mới tới đã đụng được một đầu Man Hoang Giác long.

Đầu dã thú này không quá nguy hiểm, có thể săn giết, hơn nữa còn là lạc đàn, tự nhiên khiến đám dũng sĩ kích động vạn phần.

Đại thu hoạch!- Vậy săn giết nó!Cổ Trần liếm môi một cái, thực sự động tâm.

Đời trước, hắn chỉ có thể nhìn được thứ này qua sách báo TV, không nghĩ tới mới xuyên tới Man Hoang thế giới này, lại có thể tận mắt nhìn thấy sinh vật đã tuyệt chủng trên Địa cầu, lại còn có thể săn giết nó, không thể không kích động.

Chỉ là không biết, thịt Khủng long có vị như thế nào?- Chuẩn bị!Hắc Thổ được Cổ Trần đồng ý, lập tức thu lại nụ cười, dẫn người lặng yên tản ra, vây quanh Giác long đang uống nước.

Đầu Giác long dài tới năm nước kia không chút ý thức được nguy hiểm đang áp sát, một đám người nguyên thủy cầm Thạch mâu, Mộc cung từng chút bò tới bay quanh nó.

Đám người ở đây là những nam tính cường tráng nhất bộ lạc, đều là thợ săn có kinh nghiệm, biết làm thế nào để phối hợp săn giết con mồi.

Dưới chỉ huy của Hắc Thổ, một trăm người tản ra, lặng lẽ bò tới.

Bụi cỏ rậm rạp trở thành lớp màn giấu đi thân hình bọn hắn, rốt cục, khi đám người thành công vây thành một vòng, đầu Giác long kia mới ra nguy hiểm.

Phốc!Giác long kinh hãi hắt hơi một cái, bất an đảo quanh tại chỗ, giẫm nhẹ lên mặt đất, phát ra từng tiếng vang trầm nặng, tựa như đang cảnh cáo định nhân bốn phía.

- Ô ô!Một tiếng quái khiếu đột nhiên truyền ra, người đầu tiên nhảy ra khỏi bụi cỏ là Hắc Thổ, tay Hắc Thổ cầm Thạch mâu xông ra ngoài, phát động tiến công với Giác long.

Biến cố đột nhiên xuất hiện, dọa cho Giác long kinh hoảng kêu to, quay đầu liền chạy, kết quả lại bị một mũi tên gỗ từ trong bụi cỏ bắn ra đánh trúng lên thân thể.

Nhưng lớp da của tên gia hỏa này quá dày, mũi tên gỗ trực tiếp bị bật ra.

- Dùng trường mâu!Nhìn tới cảnh này, Cổ Trần thực sự có xúc động muốn đập đầu gào tường, không nhịn được mà hét lớn nhắc nhở, dẫn đầu cầm một cây Mộc thương dự bị nhắm ngay Giác long phi qua.

Ô!Một thương xé gió gào thét, trong nháy mắt đã cắm vào chân sau Giác long, phốc một tiếng, một thương chỉ đâm vào một chút, máu chảy không ít.

- Ngao! Giác long đau đớn gào to, kinh hoảng chạy trốn.

- Đừng để nó chạy!Đột nhiên, đám dũng sĩ trốn trọng bụi cỏ đã sớm chuẩn bị xông ra, từng người cầm Thạch mâu cản trước mặt Giác long.

Cổ Trần hơi biến sắc, ý thức được việc không tốt, đám người này thực đúng là không sợ chết a, vậy mà lại đứng trước mặt một đầu Giác long đang kinh hoảng, không phải muốn tới ăn đạp sao?Đầu Giác long này dài tới năm mét, thân thể cao lớn ù ù lao tới, tốc độ rất nhanh, lực trùng kích tuyệt đối đạt tới mức khủng bố, dù là một gốc cây lớn cũng có thể đụng ngã, huống chi là mấy người?- Tránh ra!Cổ Trần hét lớn, chỉ kịp nhắc nhở một câu, đã thấy Giác long đâm tới hai tên dũng sĩ, hai người trực tiếp bay ra mười mất mét, miệng đổ máu không thôi.

Mắt thấy tộc nhân bị đâm trọng thương, Cổ Trần hét lớn một tiếng, tay cầm Thạch mâu gia tốc xông tới.

Tốc độ hiện tại của hắn sau khi trải qua lần tôi thể trước, rốt cục thể hiện ra lực bạo phát cường đại.

Trong ba giây đồng hồ ngắn ngủi, Cổ Trần đã đuổi kịp Giác long, nhảy lên một cái, tay trái cầm Thạch mâu nhắm ngay cái gáy Giác long đâm xuống.

Phốc!- Ngao! Một tiếng vang trầm, thạch mâu xuyên qua thịt cổ mềm mại của Giác long, khiến thân thể nó không nhịn được mà nghiêng về trước, thống khổ kêu to.

Thân thể to lớn theo quán tính mà trực tiếp lăn lộn trên đất, ầm ầm hất Cổ Trần bên cạnh bay ra, nhưng hắn lại nhanh chóng đứng lên.

Nhìn thấy Giác long lảo đảo, sắc mặt Cổ Trần ngưng lại, Thạch mâu xuyên qua thịt mềm nơi cổ mà vẫn không thể khiến nó ngã xuống, tiếp tục giùng giằng phi nước đại.

- Mạnh như vậy?Cổ Trần kinh hãi, lại không kịp nghĩ nhiều, Giác long đang đâm về phía hắn, chớp mắt đã tới trước mặt.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hai chân Cổ Trần cứng lại, đột nhiên nhảy bật lên, cả người vừa vặn rơi lên lưng Giác long, thuận tay nắm lấy Thạch mâu còn trên cổ nó ấn xuống.

Ầm ầm! Giác long phi nước đại, đau đơn kích thích nó không ngừng chạy, một đường mạnh mẽ đâm tới, không một tộc nhân nào có thể ngăn cản, ngay cả Hắc Thổ cũng không làm được.

Đám người luống cuống, nhìn thấy tộc trưởng vậy mà tự mình ngồi trên lưng Giác long, lại nhìn Giác long một đường phi nhanh, cỏ dại cùng cát bụi bắn đầy trời, chớp mắt đã mất tích.

- Tộc trưởng, tộc trưởng!Đám người hoảng hốt, Hắc Thổ cầm Thạch mâu ngao ngao đuổi theo, đằng sau, một trăm dũng dĩ bộ lạc cũng chen chúc lao theo.

Lúc này, Cổ Trần ngồi trên lưng Giác long chỉ cảm thấy lắc lư rất dữ dội, chỉ có thể nắm chắc Thạch mâu không buông.

- Còn không chết?Cổ Trần thực sự kinh hãi, hắn ra sức ấn Thạch mâu vào cổ Giác long, càng lúc càng sâu, huyết dịch vãi đầy đất, thế mà còn có thể chạy được.

Đầu Giác long dài tới năm thước này, chạy trọn vẹn tới hai mươi phút mới dần yếu lại, cuối cùng rên rỉ đổ ầm xuống một mảnh thảo nguyên.

Oanh!Giác long ngã xuống, thân thể cao to đổ xuống đất vang lên một tiếng trầm đục, Cổ Trần thuận thế xoay người nhảy xuống, thở dốc nghĩ mà sợ, toàn thân như nhũn ra.

Một đường vừa rồi thực sự quá mạo hiểm, quá kích thích, kém chút đã cho là không thể giết được đầu Giác long này.

Tuy thân thể hắn đã trải qua một lần tôi thể, nhưng dù sao cũng là lần đầu đi săn, hơn nữa còn là sinh vật như Giác long.

Còn may đầu Giác long này không có tính công kích, cũng không đáng sợ như Hung thú, nếu không Cổ Trần đã sớm chuẩn bị tâm lý xong đời.

- Cuối cùng cũng chết!Cổ Trần đứng lên, nhìn Giác long đang hấp hối trên mặt đất, nhẹ nhàng thở ra.

Hắn từng bước đi tới, đang muốn rút Thạch mâu trên cổ nó ra, đột nhiên khẽ có một dự cảm bất tường.

Nguy hiểm!Cổ Trần biến sắc, lông tơ toàn thân như nổ tung, cơ hồ bản năng lăn một vòng sang bên cạnh.

.

Chương 6: Hung Hiểm

Ầm!Cỏ dại tứ tán, bùn đất bắn ra.

Cổ Trần đứng dậy nhìn chỗ bản thân vừa đứng lúc trước, vừa nhìn liền đổi sắc.

Vị trí lúc trước của hắn, hiện lại xuất hiện một đầu dã thú kỳ quái, thân dài hai mét, hai chân đi bộ, chân trước ngắn nhỏ, móng vuốt sắc bén.

Da thịt nó màu ố vàng, tựa như hòa vào một thể với cỏ dại xung quanh, rất khó phân biệt, vừa rồi vì thế nên mới suýt bị đánh lén.

- Trảo long?Cổ Trần kinh hô, rốt cục nhận ra lai lịch của đầu Man thú này.

May mà trước kia từng xem qua mấy bộ phim cùng sách báo về đề tài Khủng long, cũng gọi là có hiểu biết chút chút, nên mới nhận ra đầu Man thú trước mắt này.

Nó chính là sinh vật đã tuyệt chủng, Trảo long hay còn gọi là Khủng long móng vuốt, một trong những loài Khủng long tồn tại sớm nhất.

- Grao! Trảo long đánh lén không thành, quay đầu gào lớn một tiếng với Cổ Trần.

Cái miệng đầy răng nanh sắc bén, ánh mắt lộ ra sự hung tàn khát máu, móng trước sắc bén lay động, tùy thời như chuẩn bị công kích.

Cổ Trần ngưng trọng, cảnh giác nhìn Trảo long, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, bởi hắn nhớ tới một số đặc điểm của Trảo long.

Trảo long, săn mồi theo đàn.

Trước mắt đột nhiên xuất hiện một đầu Trảo long, liệu có phải cũng có nghĩa, phụ cận còn có nhiều Trảo long khác?- Oa! Quả đúng không sai, sau một khắc, bụi cỏ bốn phương tám hướng bỗng lay động, một đầu lại một đầu Trảo long nhảy ra.

Trọn vẹn tám đầu Trảo long quây thành một vòng, vây Cổ Trần cùng đầu Giác long đã chết lại.

Cổ Trần nặng nề, ý thức được việc không ổn, không nghĩ tới lại gặp một đàn Trảo long.

Hắn suy đoán, có lẽ là do Giác long một đường phi nước đại, máu từ trên cổ chảy ra thu hút đám Trảo long này đuổi theo.

- Phiền toái!Tám đầu Trảo long nhìn chằm chằm, không ngừng vây xung quanh Cổ Trần, khiến hắn càng thêm ngưng trọng, trong tay không có vũ khí, trong lòng bất an a.

Lần đầu đối diện với cả một đàn sinh vật đã tuyệt chủng trên Địa cầu, còn là Trảo long nổi tiếng về săn mồi, đây quả thực là một khảo nghiệm nghiêm trọng đối với Cổ Trần.

Nguy hiểm từng bước tới gần, Cổ Trần không cảm cử động dù chỉ một chút, bốn đầu Trảo long vô cùng khôn khéo, vây xung quanh nơi này, từng đôi mắt đều lộ ra quang mang khát máu.

Thời gian từng chút trôi qua.

- Sao còn chưa tới?Cổ Trần thầm gấp gáp.

Hắn mong đám Hắc Thổ có thể nhanh chóng đuổi theo, nếu không hắn sẽ nguy hiểm, tốc độ của tám đầu Trảo long rất mau lẹ, hơn nữa lại phối hợp rất ăn ý.

Chỉ một mình hắn, thực sự hoảng hoảng, huống chí vũ khí còn đang cắm trên cổ Giác long, cách hắn tới ba mét.

Khoảng cách này nghe thì ngắn, nhưng với tốc độ của Trảo long, lại chỉ là việc trong nháy mắt.

- Dát! Hai phe đối mặt hồi lâu, một đầu Trảo long trong đó đột nhiên há cái miệng máu gầm thét.

Nháy mắt, một cỗ mùi tanh đập vào mặt, ba đầu Trảo long cùng nhau nhảy lên, nhanh như chớp giật, từ ba hướng đồng thời tấn công Cổ Trần.

- AAA! !!Trong lúc nguy cấp, Cổ Trần chợt quát một tiếng, huyết dịch toàn thân như sôi trào, thân thể mới được tôi luyện liền bộc phát một cỗ lực lượng cường đại.

Ầm!Cổ Trần gầm thét, dậm chân vung quyền đánh về phía Trảo long, chỉ cảm thấy một lực lượng trầm trọng từ cánh tay truyền tới, khiến cánh tay hắn gần như gãy mất, đau điếng chết lặng.

Nhưng theo một tiếng vang trầm đó, đầu Trảo long kia vậy mà lại gào thét một tiếng, loạng choạng đổ về phía trước, lại bị một quyền của Cổ Trần đánh cho choáng váng, chuyển hướng ngã trên mặt đất.

Phốc!Cùng lúc đó, sau lưng khẽ nhói lên, móng vuốt vạch phá da Cổ Trần, da thú trực tiếp bị ba cái móng vuốt xé mở, máu tươi trào ra.

Cổ Trần cắn răng không rên một tiếng, theo cỗ lực này mà lăn về trước, vừa vặn tránh được một đầu Trảo long khác công kích.

Hắn lăn một cái, vừa vặn lăn tới bên cạnh thi thể Giác long, thuận tay vồ lấy, rút cây Thạch mâu đang cắm trên cổ Giác long kia.

- Oa! Lúc này, vừa vặn có một đầu Trảo long bổ tới trước mặt, cái miệng mở rộng muốn cắn về phía cổ Cổ Trần.

Hắn không chút suy nghĩ, nắm chặt Thạch mâu quay người đâm thẳng.

Phốc phốc!Thạch mâu xuyên qua thịt, từ miệng Trảo long đâm xuyên vào thân thể, tại chỗ phun máu, phun đầy lên mặt Cổ Trần, thân hình Trảo long thình thịch đổ xuống đất.

Đầu Trảo long này bị một Mâu xuyên cổ họng, chết tại chỗ, chỉ kịp giãy dụa mấy cái trên đất liền bất động.

- Cạc cạc! Nhìn một đầu Trảo long bị giết, đám Trảo long còn lại liền như bị chọc giận, ào ào kêu to hướng Cổ Trần giết tới.

Nhìn thấy đám Trảo long còn lại phát động tấn công, Cổ Trần hơi biến sắc, một mình hắn biết ứng đối sao đây?- Tộc trưởng, chúng ta tới!Đúng lúc nguy cấp, một tiếng hét lớn từ xa xa truyền đến, chỉ thấy một người cao hơn hai mét, lao tới ầm ầm như một tòa thiết tháp, vạch phá cỏ dại.

Ô!Một cái Thạch mâu phá không mà đến, trong nháy mắt xuyên qua thân thể một đầu Trảo long khác, ghim nó trên mặt đất, vừa vặn chỉ cách Cổ Trần hai mét, máu tươi chảy ồ ạt.

Đó là Hắc Thổ, một mâu toàn lực ghim chết một đầu Trảo long, không thể không nói, Thạch mâu tuy thô sơ, nhưng với đám người nguyên thủy sức không hề kém dã thú này, uy lực tổng lại cũng không nhỏ.

- Tộc trưởng!Theo sát phía sau, hơn một trăm thợ săn trong bộ lạc chạy tới, từng người vung vẩy Thạch mâu, Mộc cung, phần phật như ong vỡ tổ phi tới, bắn tới mấy đầu Trảo long còn lại.

Nhìn thấy đột nhiên có đại lượng người nguyên thủy xông tới, đám Trảo long vừa mất hai đồng bạn liền trở nên luống cuống, nhìn tình thế không ổn liền quay đầu chạy, chui vào thảo nguyên mênh mông, chớp mắt liền không còn tung tích.

Đến lúc này, Cổ Trần mới có thể chính thức thở nhẹ một hơi, vừa thả lỏng, một cảm giác đau nhức từ sau lưng liền truyền tới, tổn thương không nhẹ a.

- Tộc trưởng!Hắc Thổ hai ba bước cuồn cuộn mà tới, nhìn Cổ Trần trọng thương, sau lưng lại chảy máu, sắc mặt cũng thay đổi.

Tộc nhân khác đuổi tới, khi thấy thi thể Giác long cùng hai đầu Trảo long, đám người đều biến sắc.

Đầu Trảo long đầu tiên bị Cổ Trần đánh ngã còn chưa chết, giãy dụa lung lay đứng lên, lại bị mấy thợ săn khác đi tới cầm Thạch mâu đâm xuyên mắt, máu tươi tung tóe, giãy dụa thêm hai cái liền chết.

- Còn may, các ngươi kịp thời chạy tới!Cổ Trần thở nhẹ, nói với Hắc Thổ đang gấp rút một chết.

Hắc Thổ thì sợ hãi nói:- Tộc trưởng, ngài bị thương, mau, mau dẫn tộc trưởng về bộ lạc.

Bị thương, là việc nguy hiểm nhất trong một bộ lạc nguyên thủy, bởi một khi thụ thương, chẳng khác nào treo án tử, không cách nào trị liệu.

Bởi bộ lạc nguyên thủy căn bản không có cách trị thương cho tộc nhân, chỉ có thể chậm rãi chờ chuyển biến xấu, cuối cùng thống khổ chết đi.

Tấm gương chết vì bị thương trong tộc có quá nhiều, thậm chí có người vì một vết thương nho nhỏ, sau đó cảm nhiễm mà chết.

Trong bộ lạc, thực ra cũng không phải không có người có thể trị liệu, ví như lão Vu Chúc trước đó biết một chút, đáng tiếc giờ đã chết.

Bây giờ nhìn vị tộc trưởng Cổ Trần này bị thương, sau lưng không ngừng chảy máu, cả đám đều hoảng hồn.

- Chỉ là một chút vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại.

Cổ Trần lại không để ý, nhìn thì thấy vết thương rất khủng bố, kỳ thực cũng không có vấn đề gì, chỉ cần tìm một chút thảo dược thoa lên là được.

Nhưng người nguyên thủy không biết a, nguyên một đám sợ hãi hốt hoảng, dường như sợ Cổ Trần lập tức đi đời.

- Lần này thu hoạch rất tốt, các tộc nhân, trước đem bốn đầu dã thú này về, chúng ta về bộ lạc.

Cổ Trần lên tiếng, lần đi săn này kết thúc, săn được một đầu Giác long, cộng thêm ba đầu Trảo long, thu hoạch khổng lồ.

Lúc này, những người khác không chú ý tới, trên những thi thể này tuôn ra một cỗ khí thể huyết sắc kỳ dị, khí thể kỳ dị nhanh chóng chui vào cơ thể Cổ Trần, biến mất không thấy gì nữa.

Chỉ có bản thân Cổ Trần phát hiện, trên mặt liền lộ vẻ kinh hỉ, bởi hắn phát hiện, lại có thể thu được một lần tôi thể.

- Tộc trưởng, mau nhìn cái kia!Đột nhiên, một tiếng kinh hô truyền tới, có người đầy hoảng sợ chỉ về phía trước mặt.

Tất cả bản năng nhìn theo hướng hắn chỉ, nguyên một đám đầy kinh hãi.

- Cái này! Cổ Trần kinh ngạc giương mắt nhìn lên, trong mắt lộ ra một vệt chấn kinh.

.

Chương 7: Cấm Khu

- Chỗ đó là nơi nào?Cổ Trần đầu kinh nghi nhìn qua, thấy được một mảnh hoang vu không giới hạn, không có một ngọn cỏ.

Khác hẳn nơi bọn hắn đang đặt chân, cỏ hoang tươi tốt, bên đó hoàn toàn là đất cằn ngàn dặm, mặt đất màu đen không có một cây cỏ tồn tại.

Cây cối phụ cận cũng đều khô héo, chỉ để lại thân cây chụi lủi, lộ ra một cỗ tĩnh mịch, khiến người ta không nhịn được mà băng giá.

- Cấm địa, đó là cấm địa!- Man Hoang bình nguyên cấm địa.

Hắc Thổ đầy hoảng sợ hét lên.

Đám người nghe xong liền đại biến, đám tộc nhân khác cũng đầy hoảng sợ, thậm chí còn không nhịn được mà lui lại, nhìn về phía vùng đất hoang vu đầy lo lắng.

Cấm địa, trước giờ luôn có một truyền thuyết, trong Man Hoang bình nguyên có một mảnh Tử vong cấm địa, không thể tới gần, phàm là người tiến vào đều phải chết.

Không nghĩ tới, bọn họ một đường đuổi theo Cổ Trần, trong lúc vô tình vậy mà lại tới gần phạm vi cấm địa, chỉ kém vài dặm là đã xông vào rồi.

- Cấm địa?Cổ Trần cau mày.

Hắn nhìn về khu vực hoang vu vắng lặng trước mắt, hoàn toàn không thấy một chút sinh cơ tồn tại, chỉ có một mảnh đất cát màu đen, còn có thể mơ hồ nhìn thấy hài cốt um tùm.

- Trong đó là gì?Hắn không nhịn được hỏi.

Hắc Thổ thấp thỏm lo âu, rung động nói:- Tộc trưởng, chúng ta về mau thôi, nơi này không thể tới gần, càng không thể bước vào, nếu không ắt gặp tai họa.

Đám người đều sợ hãi, bộ dạng bất an không thể giả bộ, nguyên một đám tràn đầy hoảng sợ đối với mảnh đất hoang vu kia.

Đối với điểm này, Cổ Trần có chút không hiểu, càng thêm hiếu kỳ không biết bên trong khu vực này có cái gì, lại khiến đám người trong bộ lạc nghe mà biến sắc.

Chẳng lẽ có Man Hoang hung thú? Hay là nguy hiểm thần bí khác chưa biết?Tóm lại, giờ khắc này Cổ Trần hắn bỗng có xúc động muốn đi xem rõ, mặc kệ nó được xưng là cấm địa, nhưng cũng không thể ngăn được lòng hiếu kỳ kia.

Lòng hiếu kỳ của người hiện đại, thực sự không chỉ nói cho có.

Đối với thứ không biết, Cổ Trần tràn đầy ý nghĩ do thám tìm hiểu.

- Đi xem một chút?Hắn vừa đề nghị, lập tức dọa sợ tất cả đám người, nguyên một đám mặt cắt không còn giọt máu, hoảng sợ lui về sau.

Tình cảnh này thực khiến Cổ Trần bất mãn, hoảng sợ thành như vậy, tương lai đối mặt với nguy hiểm thì sao? Có phải trực tiếp ngẩng đầu ưỡn ngực, giương cổ cho người ta đâm hay không?- Chúng ta không vào, thì ở bên ngoài nhìn một chút.

Cổ Trần nghĩ nghĩ rồi lại nói, đã tới nơi này rồi, nhìn thấy cấm địa đời đời tương truyền rồi, không nhìn qua một chút, tâm lý thực có chút khó nhịn.

Hắc Thổ luống cuống ngăn lại:- Tộc trưởng, không thể đi được, chỗ đó có bất tường, rất nguy hiểm, tới gần ắt có tai họa, trước đó có tộc nhân xông lầm cấm địa, liền không ra được nữa.

Thậm chí có người chỉ tới gần cấm địa thôi, cũng bí ẩn mà chết.

- Đúng vậy, tộc trưởng, chúng ta vẫn là nên về đi!Tộc nhân ồn ào khuyên bảo, đều rất hoảng sợ, không dám bước thêm một bước.

- Tà môn vậy sao?Cổ Trần nhíu mày, kinh ngạc không thôi.

Có nơi tà môn như vậy sao?Lòng hiếu kỳ của hắn càng lúc càng nặng, suy nghĩ muốn tìm hiểu càng lúc càng mãnh liệt, thậm chí đã không đè nén được nữa, không nhìn một chút, có ngủ cũng không ngon.

Nghĩ tới đây, Cổ Trần kiên định nói:- Ta đi xem một chút, chỉ ở bên ngoài nhìn xem.

Các ngươi không cần đi theo, ở ngoài bảo vệ con mồi cho tốt là được.

Hắn nói xong, không đợi người khác phản đối, lập tức một mình cầm Thạch mâu trực tiếp đi qua.

- Tộc trưởng!Đám người kinh hô, không nhịn được mà bắt đầu sợ hãi, muốn ngăn đã không kịp, Cổ Trần đã hướng về phía cấm địa không xa.

Hắc Thổ nhìn Cổ Trần đi tới, sắc mặt biến đổi không chừng, chần chờ một chút cuối cùng lại cắn răng, cầm Thạch mâu từng bước đi tới.

- Chúng ta làm gì bây giờ?Đám người còn lại hoảng hốt, tộc trưởng muốn đi cấm địa xem, bọn họ nên làm gì?- Chờ đã, chờ tộc trưởng cùng Hắc Thổ trở về.

Cuối cùng, đám người nhất trí quyết định ở tại chỗ chờ, bọn họ không dám tới gần, chỉ có thể ở đây thủ hộ mấy bộ thi thể thu được.

Nhìn thấy Cổ Trần cùng Hắc Thổ càng đi càng xa, chậm rãi tới gần mảnh đất hoang vu vắng lặng kia, đám người không nhịn được mà run lên!.

- Thật yên tĩnh!Phía trước, Cổ Trần lẻ loi một mình cầm Thạch mâu đi tới, một đường đi tới vô cùng an tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng kêu khóc cũng không có, trống vắng khiến người sợ hãi.

Hắn cảm thấy có chút run rẩy, lưng không nhịn được mà lại cảm thấy lạnh sống lưng, cảm giác bất an phun trào, tựa như trước mặt có đại khủng bố, đại nguy hiểm.

Cổ Trần mấy lần dừng lại, yên lặng nhìn về khu vực hoang vu vắng lặng bát ngát trước mắt.

Trong đó, tồn tại điềm xấu, tồn tại bất tường.

Ngừng lại hồi lâu, hắn lại đi tới, Hắc Thổ ở sau mấy lần há miệng muốn gọi vị tộc trưởng này lại, đừng đi tới nữa, sẽ rất nguy hiểm, sẽ chết người đấy.

Nhưng nhìn thấy tộc trưởng không hề có ý quay lại, Hắc Thổ chỉ có thể kiên trì, chịu đựng trùng kích trong tâm từng bước đi theo.

Rốt cục, Cổ Trần đi tới biên giới khu vực hoang vu quỷ dị kia, nhìn thấy mặt đất trụi lủi, đất cát nâu đen, không có lấy một cọng cỏ.

Dưới chân, còn có một tầng cỏ dại khô héo, bốn phía là từng gốc đại thụ hủ mục, không một chút sinh cơ, tĩnh mịch, trống trải, âm lãnh khiến người hoàng sợ.

- Thực sự là một nơi quỷ dị.

Đi tới nơi này, Cổ Trần không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Nơi này, quá quỷ dị.

Hắn đầy sợ hãi nhìn về tử vong cấm địa trước mắt, từng căn xương cốt lộ ra khỏi đất cát, dày đặc đáng sợ.

Có thể nói, nơi này ngoại trừ hài cốt khắp nơi ra, cái gì cũng không có.

Răng rắc!Chỉ nghe một tiếng vang giòn truyền tới, Cổ Trần khẽ phát lạnh, cúi đầu nhìn qua, hóa ra hắn giẫm lên một khúc xương không rõ của loài nào, xương vỡ thành mấy mảnh, tạo thành tiếng vang như vậy.

Bạch cốt âm u, khiến người cảm thấy khủng bố.

Đưa mắt nhìn lại, vẫn là một mảnh hài cốt dày đặc khắp nơi, còn có vài bộ di hài của sinh vật to lớn đang lẳng lặng chôn dưới đất cát.

Thậm chí hắn còn thấy không ít hài cốt hình người, tựa như nơi này là một mảnh Tử vong tuyệt địa, sinh vật bước vào trong đều gặp điềm xấu chết thảm.

Trách không được không có sinh vật nào dám tới gần nơi này, quả nhiên có bất tường, rất tà môn.

Cổ Trần có thể cảm nhận được một cỗ cảm giác cực kỳ âm lãnh trong không khí, khiến người ta toàn thân nói da gà.

- Đây là sinh vật gì?Giờ phút này, ánh mắt Cổ Trần rơi vào khu vực cách đó không xa, trên một mảnh hoang vu, có một bộ thi thể to lớn, vô cùng to lớn, chỉ lộ khỏi mặt đất một nửa, nhưng đã cao tới vài thức.

Một cái xương, liền dài tới mấy thước, cái dài nhất còn tới cả năm thước, tản ra quang mang dày đặc.

Nhìn kỹ, trên cỗ di hài xương cốt to lớn này, còn có một chút xíu huỳnh quang, khiến Cổ Trần kinh ngạc nhìn tới.

- Tộc trưởng, hay là chúng ta đi thôi!Hắc Thổ đi tới, run rẩy nói ra, rất hoảng sợ.

Nhưng Cổ Trần không nói gì, chỉ yên lặng nhìn bộ xương cốt kia, ngay phía trước hai người chừng hai trăm thước, một nửa chôn dưới đất cát.

Hắn cúi đầu nhìn Thạch mâu trên tay, lại ngẩng đầu nhìn bộ hài cốt trước mắt, một số khúc xương trên đó, có lẽ có thể làm thành vũ khí?Không có một kiện vũ khí tiện tay, sao có thể đối mặt với Tế Thần sau núi, muốn giết được Tế Thần, ngoại trừ cần lực lượng, còn cần một món binh khí, dù sao, binh khí hiện tại trong bộ lạc cũng quá lạc hậu.

- Tiểu Hắc, ngươi ở đây chờ ta!Cổ Trần nghiêm túc, ra quyết định, nói xong liền đi thẳng vào.

Cử động của Cổ Trần lập tức dọa sợ htp, tay mắt lanh lẹ muốn kéo lại, nhưng chỉ có thể trở mắt nhìn Cổ Trần từng bước đi vào cấm địa.

- Tộc trưởng! Hắc Thổ sợ hãi, đám thợ săn ở phía sau cũng hoảng hồn.

Tộc trưởng của bọn họ, đã đặt chân cấm địa.

“Lại phải thay sao? !”.

Chương 8: Hài Cốt

Cộc!Cổ Trần bước một chân vào trong hoang vu cấm địa, lập tức liền cảm thấy một cỗ âm lãnh chi khí từ lòng bàn chân truyền thẳng lên trán, toàn thân sợ run cả người.

- Tà môn!Hắn hơi biến sắc.

Mới bước một bước, đã cảm nhận được âm khí nhập thể nội, khiến hắn toàn thân rét run, khí tức bất tường tràn ngập.

Việc này làm hăn thực sự chần chờ.

Nhưng đã tới đây rồi thì còn có thể lui bước được sao? Cổ Trần khẽ cắn môi, cầm Thạch mâu từng bước bước vào cấm địa.

Ánh mắt nhìn chòng chọc vào một bộ hài cốt to lớn, không rõ là của loài sinh vật nào để lại, cực kỳ to lớn, trên xương cốt trụi lủi còn có một chút u quang.

- Tộc trưởng! Bên ngoài cấm địa, Hắc Thổ sợ hãi bất an đi tới đi lui, chỉ có thể nhìn Cổ Trần từng bước đi vào cấm địa, càng đi càng xa.

Giẫm lên cát đen, thi thoảng có thể thấy từng đoạn xương cốt lộ ra, đạp lên phát ra tiếng cạc cạc giòn nưtx.

Có mảnh xương đã hủ hóa nghiêm trọng, thậm chí có thể lờ mờ nhìn thấy bụi trắng, hiển nhiên là tro cốt phong hóa chảy xuống.

Phía trước là bão cát tràn ngập, một cỗ tro bụi dày đặc bao phủ đầy trời, che đậy ánh mặt trời, khiến cho tia sáng trở nên ảm đạm khác thường, thậm chí có cảm giác râm mát xâm thể.

Càng đi càng gần, Cổ Trần không ngừng tiếp cận bộ hài cốt to lớn kia, một trăm mét, bảy mươi mét, năm mươi mét, ba mươi mét! Rốt cục, khi Cổ Trần bước một bước tới trước bộ hài cốt, lòng liền không nhịn được mà rung động, hắn đứng trước đối phương, nhỏ bé như một con kiến.

Từ xa nhìn lại không có cảm giác gì, nhưng tới gần mới hiểu nó lớn tới chừng nào, chỉ riêng bộ phận lộ ra ngoài đã phải cao tới tám thước.

Từng căn xương cốt to lớn như cột nhà, có uốn lượn, có thẳng tắp, từng đoạn từng đoạn, nhìn xem liền khiếp người.

Coong!Cổ Trần gõ nhẹ, khúc xương liền vang lên một hồi âm thanh như kim loại giao kích, vô cùng êm tai.

Nhưng điều khiến Cổ Trần khiếp sợ là, Thạch mâu của hắn vừa gõ lên, đã liền trực tiếp đứt gãy, mũi thương đá trực tiếp vỡ vụn rơi xuống.

Thấy cảnh này, Cổ Trần ngây người.

- Khúc xương này quá cứng, đến cùng là sinh vật gì để lại?Hắn có chút không tránh khỏi kinh hãi, đánh giá bộ hài cốt to lớn, đi vào bên trong tựa như bước vào căn phòng làm từ xương cốt.

Mỗi một cái xương đều to lớn vô cùng, toàn thân trắng muốt, lộ ra huỳnh quang nhàn nhạt, tựa như bên trong có gì đó đang lưu động.

Cổ Trần ngạc nhiên, cẩn thận quan sát khúc xương, có chút suy nghĩ, liệu có thể mang về mài thành binh khí không?Gỗ đá gõ lên liền nát, chứng minh thứ này cứng cáp hơn xa đá, một khi mài sắc, nhất định có thể tạo thành binh khí không tệ?Hắn vứt bỏ khúc gỗ trên tay, bắt đầu cẩn thận tìm kiếm, kiểm tra xem có thể lấy đi thứ gì đó hay không.

- Có một đoạn xương vỡ.

Rất nhanh, Cổ Trần tìm được một đoạn xương vỡ dưới đất, dài chừng mét rưỡi, rộng chừng ba ngón tay hẳn là từ chỗ nào đó đứt gãy rơi xuống, tổng thể thẳng tắp bóng loáng, bộ phận đứt gãy lại có chút bén nhọn, mài một chút hẳn có thể tạo thành một thanh cốt kiếm không tệ.

Hắn đắc ý thu lại, rốt cục có một thứ có thể chế ra binh khí, mặc dù chỉ là một khúc xương, nhưng độ cứng rắn này chắc chắn không kém đồ sắt.

Đinh!Gõ nhẹ khúc xương vừa nhặt lên khúc xương to lớn khác, lập tức truyền ra một tiếng kim loại mãnh liệt, khiến người kinh thán, khúc xương này thực sự cứng rắn như sắt théo.

- Bảo bối tốt!Cổ Trần kinh hỷ, lập tức thu lại.

Hắn tiếp tục tìm kiếm, muốn thử xem một khúc xương nào dài dài một chút, xem có thể tạo thành một cây Cốt mâu hay không, muốn đi săn thì một cây mâu mới là hợp nhất.

Vũ khí trong bộ lạc đều là dùng đá mài thành, nếu có thứ xương cốt cứng rắn này chế tạo, khẳng định vừa bền vừa bén.

Cứ như vậy, Cổ Trần lại tìm được không ít mảnh xương vụn, có thể mài thành đầu mâu, cốt đao các thứ! Hợp là thu.

Vô phương, cả bộ lạc ngoài nghèo thì vẫn là nghèo, muốn quật khởi nhất định phải tăng cường thực lực bộ lạc.

- Đây là! Đột nhiên, Cổ Trần nhìn thấy một khúc xương cốt thẳng tắp, dài hơn hai mét, tựa như một cây mâu bén nhọn, phần đầu sắc bén còn có sương gai lít nha lít nhít, lóe ra hàn quang.

Phần đuôi lại mọc ra một cái móc, nhìn không rõ tác dụng gì, nhưng lại khiến Cổ Trần vui mừng quá đỗi.

Nhìn khúc xương dài hơn hai mét trước mắt, kích cỡ vừa đủ, tuy không mượt mà, nhưng tuyệt đối là một căn Cốt mâu tự nhiên sắc bén, thậm chí không cần mài.

- Là ngươi!Hắn liếc nhìn liền chọn trúng, trực tiếp bắt đầu làm việc, móc khúc gai xương hai mét từ trong đất lên, rất nhanh đã đào tới gốc.

Phần gốc chỉ còn liên kết một chút xíu với chỉnh thể bộ xương, rất dễ dàng liền có thể lấy xuống.

Răng rắc!Cổ Trần chỉ nhẹ nhàng lay động, gai xương đã trực tiếp gãy xuống, cầm trên tay nặng trịch, chí ít phải mấy chục cân.

Nhưng lòng hắn có chút bận tâm, yếu ớt như vậy liệu có thể làm thành binh khí không?Không nói hai lời, Cổ Trần trực tiếp huy động căn Cốt mâu này dùng lực đâm vào một khúc xương lớn bên cạnh.

Coong!Chỉ nghe một tiếng vang lớn truyền đến, gai xương ông ông chấn động, phát ra tiếng gõ đinh tai nhức óc, thậm chí khiến màng nhĩ hắn có chút đau nhức.

- Bảo bối tốt, chính là ngươi rồi!Nhìn gai gương hoàn hảo không tỳ vết, hắn liền vô cùng hài lòng, đây chính là binh khí trong thời gian tới của hắn.

Cổ Trần yêu thích không nỡ rời tay, nhẹ nhàng khẽ vuốt lên gai xương dài hơn hai mét, cảm giác chạm vào da thịt mát lạnh, một cỗ khí tức kỳ quái thấu qua bàn tay.

Hắn có chút ngạc nhiên, luôn cảm thấy trong gai xương có thứ gì đó, nhưng muốn xem kỹ lại, cảm giác kỳ quái vừa rồi đã lại biến mất.

- Được rồi, về thôi!Cổ Trần lắc đầu bỏ tạp niệm, không nghĩ nhiều thêm nữa, thu hoach hôm nay đã đủ nhiều rồi, không chỉ hoàn thành việc đi săn, còn thu được con mồi không tệ.

Càng thu được xương cốt cứng rắn có thể làm binh khí, tâm tình thật tốt, trực tiếp quay người, thu thập đám mảnh xương vừa rồi chuẩn bị rời đi.

Ở lại càng lâu, Cổ Trần càng cảm thấy bất an mãnh liệt, tựa như có nguy cơ tử vong đang tới gần.

Oanh!Đúng lúc này, một cỗ chấn động bất ngờ truyền tới, khiến Cổ Trần cả kinh biến sắc.

Hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy từ sâu trong cấm địa xuất hiện một cỗ hắc khí cuồn cuộn, nhanh chóng cuốn hướng tới bên này.

- Không tốt!Cổ Trần có chút run rẩy, chỉ cảm thấy một luồng âm khí đập vào mặt, khiến tay chân rét lạnh.

Hắc khí cuồn cuộn kia từ sâu trong cấm địa vọt tới, quá đột ngột, không rõ là cái gì.

Nhưng cảm giác duy nhất là, nguy hiểm, hoảng sợ, một cỗ bất tường chi khí tràn ngập trong lòng.

Xì xì! Lúc này, bên ngoài cơ thể truyền tới một cảm giác băng lãnh, tựa như muốn kết băng, lại giống như da thịt muốn hòa tan ra, khiến Cổ Trần bị dọa phát sợ.

Chạy!Cổ Trần cơ hồ không cần nghĩ nhiều, cầm đồ liền chạy, điên cuồng lao về phía bên ngoài cấm địa.

- Mau trốn! !!Hắn vừa chạy vừa hô, sắc mặt cuống cuồng, hắc khí phía sau cuồn cuộn mà đến, tựa như sóng thần đổ ập, nuốt gọn hết thảy.

Bên ngoài cấm địa, Hắc Thổ cùng đám dũng sĩ biến sắc, sắc mặt đen kịt của Hắc Thổ cũng biến thành màu trắng bệch, trong mắt đầy hoảng sợ, chiếu rọi hình ảnh hắc khí diệt thế cuốn tới.

Đám người đều bị cảnh tượng trước mắt làm sợ ngây người, ô một tiếng, quay người liền chạy.

.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!