Bạch Tập Tử cảm giác mình tựa như tiến vào một tấm lưới lớn được bện chu đáo, mặc kệ hắn nghĩ đủ mọi cách né tránh, lách mình, lại luôn mắc kẹt trong lưới, không thể thoát ra.
Hứa Dịch mặc kệ Bạch Tập Tử kinh ngạc đến mức nào. Lúc này, y liền đưa viên Nguyên Ấn Châu kia vào miệng Bạch Tập Tử.
Thuật pháp thôi động, lập tức, Bạch Tập Tử kịch liệt rung động, toàn thân gân xanh nổi bạo, loại đau đớn này tuyệt đối không thể giả mạo.
Ngay sau đó, Hứa Dịch triệu hồi Xi Vô Trùng, thu cấm pháp.
Đáng nhắc tới là, Xi Vô Trùng này khó khăn lắm mới được thả ra, lại có chút không muốn trở về. Hứa Dịch trừng mắt nhìn, nó mới ngoan ngoãn tiến vào linh đài của Hứa Dịch.
Hứa Dịch buông Bạch Tập Tử ra, ném qua hai viên đan dược chữa thương.
Bạch Tập Tử thu đan dược, không chút do dự nuốt. Bắp thịt trên mặt hắn vẫn còn cứng ngắc, hiển nhiên, cơn đau kịch liệt vừa rồi đã mang đến cho hắn đả kích không nhỏ.
Hắn khoanh chân ngồi trên mặt đất, ngước mắt hỏi Hứa Dịch: "Chẳng hay lời Hứa huynh đã chấp thuận trước đây, phải chăng còn giữ lời?"
Hứa Dịch khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm hắn nói: "Muốn nói gì, Bạch huynh cứ việc nói thẳng."
Bạch Tập Tử nói: "Hứa huynh nói cùng ta không oán không cừu, chẳng qua là muốn mượn sự hiểu biết rộng rãi của Bạch mỗ để đạt được mục đích của mình. Một khi đạt được mục đích, liền sẽ giải khai cấm chế cho Bạch mỗ, trả lại Bạch mỗ thân tự do. Chẳng hay lời chấp thuận này, Hứa Dịch còn nhận hay không nhận?"
Hứa Dịch quả thực đã nói rất nhiều, nhưng không hề chi tiết đến vậy. Bạch Tập Tử tuy có thêm thắt không ít chi tiết, nhưng ý tứ tổng thể không thay đổi lớn.
Cũng may tấm lòng ban đầu của Hứa Dịch không đổi, y trả lời: "Hứa mỗ nói ra không hối hận, Bạch huynh không cần nghi ngờ."
Bạch Tập Tử nói: "Nếu đã như thế, ta cùng Hứa huynh là bạn chứ không phải địch. Bất quá, Hứa huynh nếu còn khăng khăng ép hỏi Bạch mỗ biến hóa chi thuật, Bạch mỗ đành phải tự sát để tạ lỗi với Hứa huynh. Không phải là Bạch mỗ tự coi trọng bản thân, mà là khi học bí thuật này, đã lập xuống huyết thệ."
Hứa Dịch nói: "Đã Bạch huynh có nỗi khổ tâm này, Hứa mỗ có thể không hỏi. Nhưng có một số việc, ta hi vọng Bạch huynh chủ động nói. Nếu để Hứa mỗ tìm ra Bạch huynh vì tư tâm cố ý biết chuyện không báo, vậy thì lời chấp thuận trước đây của Hứa mỗ sẽ tự động hết hiệu lực."
Thật ra y đối với biến hóa kỳ ảo của Bạch Tập Tử trong lòng còn có thèm muốn, nhưng cũng biết một số bí truyền, khi học tập thường sẽ dùng lời thề ước cấm kỵ ràng buộc, căn bản không thể truyền ra ngoài.
Nếu đã như thế, y cũng không muốn làm khó.
Bạch Tập Tử thở dài một hơi, trịnh trọng nói cảm ơn. Hứa Dịch khoát khoát tay, trong lòng bàn tay hiện ra viên linh tinh kia.
Bạch Tập Tử nói: "Vật này chính là linh tinh, trải qua vô số tuế nguyệt mới thai nghén. Bình thường là thần binh, linh vật, trải qua vô số tuế nguyệt mục nát về sau, mới có thể thai nghén, là năng lượng tinh khiết nhất, diệu dụng nhiều mặt, giá trị vô lượng."
"Viên linh tinh màu xanh trong lòng bàn tay Hứa huynh là loại linh tinh cấp thấp nhất. Từ đó có thể thấy, bảo vật thai nghén ra viên linh tinh này, trước khi vỡ vụn, chất liệu kỳ thực cũng chỉ bình thường. Hứa huynh hẳn là cũng đã điều tra được viên linh tinh mà Tần Không và đám người kia tranh đoạt, nếu đoán không lầm, cũng hẳn là màu xanh."
Hứa Dịch gật đầu nói: "Đích thật là màu xanh. Nói đến đây, ta cũng muốn hỏi Bạch huynh một câu, tại sao Bạch huynh lại hất bỏ Tần Không và đám người kia, tự mình hành động?"
Bạch Tập Tử nói: "Tần Không là Các chủ Không Không Các, danh tiếng lẫy lừng! Sao có thể là kẻ hữu danh vô thực, chỉ biết dựa hơi người khác? Nghĩ hắn ngay cả nhân kiệt bậc này như Hứa huynh đều bỏ lỡ, Bạch mỗ lại cùng hắn lăn lộn một chỗ, sợ là đi đường đều phải cẩn thận từng li từng tí."
"Lại nói, Tần Không và đám người này tầm nhìn hạn hẹp, sợ rằng sẽ hao hết tinh lực ở những động phủ bên ngoài này. Đi theo đám người này, dừng bước tại đây, chẳng phải là phí công tiến vào Quảng Thành tiên phủ một lần sao?"
Hứa Dịch cau mày nói: "Bên ngoài, ý của huynh là gì?"
Bạch Tập Tử nói: "Hứa huynh là giới tử trong số các giới tử, sẽ không nhìn không ra những động phủ trước mắt này có gì đó không đúng chứ? Nói trắng ra là, nếu đem toàn bộ Quảng Thành tiên phủ so sánh một tông môn, chủ nhân của những động phủ này sợ là ngay cả đệ tử ngoại môn cũng không bằng."
"Trong nơi ở của những người này, có thể có bảo bối tốt gì? Cùng lắm là xuất hiện một hai kiện binh khí nhập phẩm, sinh ra chút linh tinh, cung cấp cho đám giới tử giả như Tần Không tranh đoạt một phen. Giống như anh hùng cái thế như Hứa huynh, tự sẽ không có tầm nhìn hạn hẹp như vậy."
Hứa Dịch cười nói: "Đừng đừng, bản lĩnh lấy lòng người của Bạch huynh, thật sự là thiên hạ nhất tuyệt, khiến Hứa mỗ lạnh sống lưng. Cái khác cái gì cũng không nói, Hứa mỗ chỉ muốn biết, Bạch huynh làm sao lại biết nhiều chuyện về Quảng Thành tiên phủ như vậy. Không giấu Bạch huynh, Hứa mỗ cũng từ đường dây bí mật đạt được một số tư liệu liên quan đến Quảng Thành tiên phủ, nhưng tuyệt đối không thể nào tường tận như Bạch huynh, dường như biết tuốt mọi chuyện, cái gì cũng rõ, đến Quảng Thành tiên phủ này cứ như về nhà vậy."
Bạch Tập Tử nói: "Nào có tà dị như vậy. Chẳng hay Hứa huynh đã nghe qua tộc Phù Phong Thị bao giờ chưa?"
Hứa Dịch lắc đầu: "Thế nào, có gì đáng nói?"
Bạch Tập Tử giật mình: "Xem ra Hứa huynh quả thực không phải đến từ cổ địa. Không ngờ tuyệt học của cổ địa, ngược lại lại do một người ngoài luyện thành."
Cổ địa, Hứa Dịch đương nhiên đã nghe qua. Truyền thuyết là mấy đại gia tộc cổ lão mà thần bí ẩn cư tại các đại thần bí chỗ.
Không chịu chế ước của Tiên Điện, thực lực cường đại mà thần bí.
"Tộc Phù Phong Thị này có gì đáng nói sao?"
Hứa Dịch hỏi.
Bạch Tập Tử nói: "Phù Phong Thị chính là một chi của cổ địa, bọn họ cùng Quảng Thành tiên phủ này có nguồn gốc cực sâu, cũng là gia tộc biết được bí mật lớn nhất của Quảng Thành tiên phủ. Lần này Quảng Thành tiên phủ mở ra, Phù Phong Thị cơ hồ là dốc toàn bộ lực lượng. Rất nhiều thông tin trọng yếu cũng bị Phù Phong Thị lấy ra đổi tài nguyên với Tiên Điện. Tin tức Hứa huynh đạt được, hẳn là những thứ khảo cứu liên quan đến Quảng Thành tiên phủ, là cấp sơ đẳng nhất."
Hứa Dịch tinh thần chấn động: "Nói như vậy, tin tức tinh hoa mà Bạch huynh có được là... Bạch huynh quả là danh sĩ năm châu, tin tức thông tuệ, vượt quá sức tưởng tượng. Những bí mật như thế này, đương nhiên đều nằm trong tay Bạch huynh. Chẳng hay Hứa mỗ có nói sai điều gì không?"
Bạch Tập Tử nói: "Ta xác thực biết một chút, không kém những bậc đại nhân tôn quý kia, nhưng cũng tuyệt không sánh bằng chính Phù Phong Thị."
Hứa Dịch nói: "Cái này là đủ rồi. Đã Bạch huynh không muốn lãng phí thời gian ở bên ngoài này, vừa vặn Hứa mỗ cũng muốn đi sâu vào tìm tòi, còn xin Bạch huynh dẫn đường."
Bạch Tập Tử gật đầu đồng ý, lập tức, liền dẫn Hứa Dịch xuyên thẳng về phía nam.
Trên đường đi, Bạch Tập Tử không ít lần giới thiệu những chuyện xưa cho Hứa Dịch.
"Hứa huynh cho rằng thế giới này rộng lớn đến mức nào? Kỳ thực chính là một ngọn núi mà thôi. Ngọn núi này gọi là Không Động Sơn, thời đại thượng cổ, chính là tiên sơn nổi tiếng, nhưng qua vô số tuế nguyệt này, sớm đã vì hiển hóa quá độ, bành trướng, tiên khí không còn như xưa."
"Những động phủ chúng ta nhìn thấy trước đây, hẳn là nơi ở của đệ tử ngoại môn dưới trướng Quảng Thành Tử. Càng đi sâu vào bên trong, cần phải càng thấy được hạch tâm."
Nói rồi, Bạch Tập Tử phóng người lên, Hứa Dịch đi sát đằng sau.
Hai người không ngừng bay lên cao, ban đầu còn có thể đứng xa nhìn cảnh núi rừng. Chỉ khi nào đột phá trăm trượng về sau, mây trắng kéo dài vờn quanh, mặc kệ có bay lên, lách mình thế nào, luôn luôn không thể trốn tránh.
Hứa Dịch liếc Bạch Tập Tử một cái, thấy hắn không chút hoang mang, nói: "Bạch huynh đã liệu trước, tất có chỉ giáo cho ta."
--------------------