Hứa Dịch dẫn theo đại cung đi ngang qua diễn võ trường, đã hấp dẫn vô số người chú ý.
Tới đây gian thí luyện, hầu hết đều là võ giả Đoán Thể cảnh, trong đó cao thủ Đoán Thể đỉnh phong rải rác.
Mà thanh cung sừng trâu kia, phàm là võ giả đã từng thí luyện nhiều lần ở đây, ai mà chẳng biết, ai mà chẳng hiểu.
Hứa Dịch dẫn theo cung sừng trâu rêu rao khắp nơi, chúng võ giả đều biết có cường giả Đoán Thể cảnh muốn hiển lộ thủ đoạn, tất cả đều xúm lại tới.
Hứa Dịch lựa chọn sân tập bắn nơi hẻo lánh, chính là không muốn bị vây xem, nào ngờ chính mình lại là đom đóm trong đêm tối, làm sao điệu thấp cũng giấu không được.
Nhìn thì cứ nhìn đi, Hứa Dịch đối với bản lĩnh của mình, có đủ tự tin.
Đi đến bia trước, Hứa Dịch trực tiếp đi đến đỉnh cao nhất, nơi đây cách bia ngắm chừng trăm trượng, khoảng cách này nhìn sang, bia ngắm to bằng người thật, trông chỉ như một chấm đen.
Thị lực Hứa Dịch cực mạnh, ngược lại là thấy rõ ràng, y giương cung, dựng mũi tên, khuếch trương dây cung, cung sừng trâu cần sức một trâu, nhẹ nhõm bị y kéo thành tròn vành, khiến đám đông vây xem đều kinh ngạc đến không ngậm miệng được.
Mọi người đều từng thấy cường giả Đoán Thể cảnh sử dụng thanh cung sừng trâu này, không khỏi là vận đủ khí lực, hét lớn một tiếng, cơ bắp trên cánh tay nổi cuồn cuộn, tưởng chừng xé toạc cả y phục, mới chậm rãi kéo cung này từng chút một đến viên mãn.
Chưa từng thấy ai dễ dàng như vậy, như trở bàn tay, liền khai trương cung này.
Thoáng chốc, toàn trường reo hò vang trời, cường giả luôn luôn được người tôn trọng.
Lúc này, Hứa Dịch cảm thấy có người vây xem, chưa chắc là chuyện xấu, ngón tay buông lỏng, mũi tên xé gió như sao băng, toàn trường tiếng khen vang trời, im bặt, tựa như mấy chục con vịt, trong nháy mắt bị đồng thời cắt ngang họng.
Hóa ra, mũi tên rời dây cung kia, thật sự hóa thành sao băng, một đầu đâm thẳng lên trời, bay ra ngoài tường.
Xoát một chút, Hứa Dịch đỏ bừng mặt.
Thoáng chốc, diễn võ trường tĩnh mịch, phát ra tiếng cười đinh tai nhức óc.
Đối với bọn họ mà nói, còn gì sảng khoái hơn việc chứng kiến một siêu cường giả mất mặt chứ?
Đang nhìn Hứa Dịch với phong thái cao nhân, đột nhiên lại có một tình huống trớ trêu lớn đến thế, sao không khiến người ta cười nghiêng ngả cơ chứ.
Cũng may Hứa Dịch da mặt dày dạn, thoáng ngượng ngùng, liền bình tĩnh lại. Y lại lần nữa giương cung dựng mũi tên, lại là một mũi tên bắn ra, vèo một cái, mũi tên lại lần nữa bay lên trời.
Sau khi bắn hai mũi tên, Hứa Dịch cũng nắm được chút bí quyết. Y điều chỉnh chỉ pháp, mũi tên thứ ba ngược lại là bắn ra bình ổn, lại trúng bia ở cách bia ngắm chính mười trượng.
Giữa sân lại là một tràng hò reo.
Hứa Dịch mặc kệ người bên ngoài, chỉ chuyên tâm giương cung thử nghiệm, y thiên phú thông minh, sau hơn trăm mũi tên, ngược lại đã có thể mười mũi tên trúng được một hai mũi tên.
Về sau, đám đông vây xem cũng không còn bật ra được tiếng cười nào, mọi người đều nhìn ngây người, hơn trăm lần giương cung bắn tên dễ dàng như trở bàn tay. Điều này ở cảnh giới Đoán Thể đỉnh phong, cũng là trước nay chưa từng có.
Chợt, một tiếng quát hùng hồn truyền đến, "Đều vây ở chỗ này làm gì, nhanh chóng tản ra, Triệu mỗ muốn thử tài bắn cung, mong chư vị nể mặt tránh ra một chút."
Nương theo tiếng nói, một hán tử nhỏ gầy, vượt qua đám người bước ra.
Đám đông vội vàng chào hỏi hán tử gầy nhỏ, miệng không ngừng gọi "Triệu huynh", rồi lập tức tản ra.
"Đối diện thế nhưng là Dịch huynh đệ!"
Người vừa tới không phải Triệu Bát Lượng thì là ai.
Hứa Dịch thử ba năm mũi tên, phát giác nơi đây động tĩnh Triệu Bát Lượng, liền tìm đi qua, vừa nhìn thấy trang phục của Hứa Dịch. Lòng hắn liền dâng trào kích động.
Nhưng đợi nhìn mấy lần mũi tên bay vút, trong lòng lập tức lại gạt bỏ ý nghĩ đó, trong lòng hắn, Dịch huynh đệ thế nhưng là anh hùng hào kiệt nhất đẳng thiên hạ, sao lại có xạ thuật tệ hại như vậy.
Nhìn một chút, nghi ngờ trong lòng Triệu Bát Lượng lại trỗi dậy. Thẳng đến sau trăm mũi tên, hắn gần như có tám phần chắc chắn thân phận người đội mũ rộng vành đối diện.
Trừ vị Dịch huynh đệ người mang thần lực kia, hắn thật không biết trong Đoán Thể cảnh, ai còn có bản lĩnh này.
Vì vậy, hắn mới ra mặt quát tản đám người.
Nhìn thấy là Triệu Bát Lượng, Hứa Dịch cũng sinh ra mấy phần hoan hỉ, "Chính là Dịch mỗ, Triệu huynh từ biệt đến nay vẫn khỏe chứ!"
Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Triệu Bát Lượng kích động, tiến lên một bước, trịnh trọng ôm quyền nói, "Ân cứu mạng lớn, vốn dĩ không nên chỉ nói lời cảm ơn suông, Triệu mỗ không biết lấy gì báo đáp, xin nhận một lạy này!"
Lập tức, Triệu Bát Lượng cũng vén vạt áo, liền định quỳ xuống bái tạ, lại bị Hứa Dịch ngăn trở, "Nơi đây đông người phức tạp, Triệu huynh biết rõ thân phận Dịch mỗ không tiện bại lộ, cần gì khiến Dịch mỗ trở thành tâm điểm chú ý đâu."
Triệu Bát Lượng lúc này mới đứng thẳng người.
"Cái gì ân cứu mạng không ân cứu mạng, lúc ấy tình huống, Dịch mỗ chỉ có thể nói, cứu người cũng là cứu mình mà thôi! Chuyện này đừng nhắc nữa, phải rồi, Triệu huynh đến thật đúng lúc, chẳng hay Triệu huynh có tinh thông tiễn thuật không, có thể chỉ điểm Dịch mỗ một hai điều chăng?"
Chỉ còn một ngày nữa là đến thời hạn đã hẹn với Phương các chủ, đi ra ngoài, chẳng biết sẽ đối mặt với cảnh tượng như thế nào, Hứa Dịch không dám lơ là, đến lúc đó, Vân Bạo Tiễn chính là thủ đoạn chính, tiễn thuật này tất nhiên là có thể nâng cao một chút nào hay chút đó, dù là nước đến chân mới nhảy, cũng còn hơn không làm gì.
Triệu Bát Lượng nói, "Tinh thông thì không dám nhận, trước kia quả thực từng có chút nghiên cứu, cũng từng đọc qua vài quyển tiễn phổ, coi như biết chút ít đi, nếu Dịch huynh đã coi trọng, Triệu mỗ xin mạn phép bêu xấu một phen vậy..."
Lập tức, Triệu Bát Lượng liền bắt đầu chỉ điểm.
Tiễn thuật có thể nói là trong các loại binh khí ngự sử chi thuật, là loại sơ cấp nhất.
Bởi vì không giống thương pháp, kiếm pháp, đến Khí Hải cảnh, càng nghiên cứu sâu càng thấy biến hóa khôn lường, khó mà đạt đến tận cùng.
Mà thuật bắn cung này, là kỹ nghệ nông cạn nhất, dù cho đến Khí Hải cảnh, chưa chắc đã mạnh hơn Đoán Thể cảnh.
Đạo lý rất đơn giản, không có ai sẽ nghiên cứu làm thế nào để chân khí rót vào mũi tên, kích phát ra ngoài, đả kích địch nhân.
Bởi vì chân khí bản thân đã là thủ đoạn tấn công từ xa, lại rót vào mũi tên, quả thực chính là vẽ rắn thêm chân.
Từ đó, người tinh thông tiễn pháp trong thiên hạ, thường thường là cường giả Đoán Thể cảnh.
Khi đã đạt đến Khí Hải cảnh, chẳng ai lại phí công vô ích vào tiễn pháp nữa.
Trùng hợp Triệu Bát Lượng lại tinh thông tiễn thuật, từng làm qua nghiên cứu tường tận, dự tính ban đầu của hắn cũng là muốn có một thủ đoạn tấn công từ xa, nhằm uy hiếp cường giả Khí Hải cảnh.
Làm sao, vật lực của hắn có hạn, làm sao có thể sắm được bảo cung, thần tiễn, dù học được tài bắn cung siêu việt, nhưng cũng chỉ như gân gà, cứ thế dần dần bị bỏ xó.
Nếu không phải Hứa Dịch hỏi đến, hắn gần như đã quên mình từng khổ công nghiên cứu tiễn thuật.
Xạ thuật của Triệu Bát Lượng có lẽ đã mai một, nhưng kiến thức lý luận lại khắc sâu trong tâm trí, giờ phút này nói ra, lại là nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, dẫn chứng cụ thể, phong phú, thậm chí rất nhiều kinh nghiệm quý báu cũng nhất nhất được gợi lên, càng giảng càng trôi chảy, mạch lạc.
Hứa Dịch tựa như một miếng bọt biển khô cằn, nhanh chóng hấp thu những kiến thức quý báu này.
Tiễn thuật vốn không phải là học vấn cao thâm, đơn giản chỉ là sự phối hợp của tay, tâm, mắt.
Triệu Bát Lượng giảng giải hình tượng, Hứa Dịch học được cực nhanh.
Trong quá trình Triệu Bát Lượng giảng thuật, Hứa Dịch không ngừng giương cung bắn mũi tên, đến khi Triệu Bát Lượng dứt lời, y mười mũi tên đã có thể trúng sáu bảy mũi tên.
Triệu Bát Lượng vỗ tay tán thưởng, "Dịch huynh thiên tư phi phàm, ngày sau ắt sẽ là bậc người leo lên đỉnh phong võ đạo."
"Mượn lời vàng của huynh!"
Nói rồi, Hứa Dịch lại bắn ra một mũi tên.
Nắm vững lý luận, muốn kết hợp với thực tiễn, chỉ có cách không ngừng luyện tập.
Trong thực tiễn mà nắm vững, trong thực tiễn mà sửa chữa sai lầm.
Tên này nối tiếp tên kia, Hứa Dịch bình tâm lại, hồi tưởng từng lời Triệu Bát Lượng đã giảng, hòa quyện vào mỗi động tác của mình.
Từ khi mặt trời rực rỡ trên đỉnh đầu, cho đến khi hoàng hôn dần buông, Hứa Dịch tổng cộng đã bắn ra hơn ngàn mũi tên!
--------------------