Hứa Dịch trầm ngâm một lát, "Đại nhân hảo ý, ta vô cùng cảm kích. Chỉ là ta nghe nói, lần khảo hạch này, Lư giáp thần vốn đã không thể khống chế tốt cục diện, dù là ta có lên thay, e rằng cũng khó mà đạt được thành tựu. Đến lúc đó, nếu ta lại là người đội sổ, vậy thì thật là lợi bất cập hại."
Phương công tào thầm nghĩ, "Ban đầu cứ ngỡ tiểu tử này là chim non, chẳng biết gì sất, không ngờ đến lúc then chốt lại cẩn trọng như vậy, cái gì cũng hỏi cho rõ, mọi chuyện đều tường tận. Thế này thì phiền phức rồi."
Phương công tào đưa tay rót cho Hứa Dịch một chén nước, "Nói thì nói thế, tiểu Hứa ngươi cũng nên biết, kỳ ngộ và nguy hiểm vốn dĩ luôn song hành. Ngươi nếu thăng lên giáp thần, cục diện tuy không tốt, nhưng nếu nỗ lực một phần, cũng chưa chắc đã là người đội sổ. Chí ít, ta sẽ không mặc kệ sống chết của ngươi đâu. Nói đi thì phải nói lại, lần này trong viện để cổ vũ mọi người, đã đưa ra phần thưởng không hề nhỏ, người chiến thắng có thể trực tiếp lên thay vị trí của Lưu công tào. Ngẫm mà xem, nếu ngươi giành được hạng nhất, quay lưng một cái đã thành công tào rồi. Ngay cả một chính tiên cũng không đổi lấy được đâu, cơ hội thế này tìm đâu ra?"
Phương công tào vì lừa Huyền Hoàng Đan trong túi Hứa Dịch, cũng coi như liều mạng già, khoe khoang môi lưỡi, nói năng ba hoa chích chòe.
Hứa Dịch cuối cùng "miễn cưỡng" nới lỏng miệng, "Đa tạ đại nhân, nhưng ta tạm thời chỉ có thể đưa ra ba vạn Huyền Hoàng Đan, số còn lại chỉ có thể chờ gia đình ta kiếm được. Khi nào gia đình ta kiếm đủ, ta sẽ tìm đến đại nhân sau, được không?"
Phương công tào vội nói, "Tiểu Hứa à, việc này sao có thể chờ đợi được. Ba vạn thì ba vạn vậy, số còn lại ta sẽ tạm ứng thay ngươi, trước tiên hoàn thành chuyện này của ngươi. Nhưng đã nói rồi, một trăm ngàn còn lại nhất định phải có trong vòng bảy ngày, ai cũng đang chờ gạo xuống nồi cả."
Hắn nhìn ra Hứa Dịch có chút động lòng, lại có chút do dự, nhưng hắn không thể chần chừ, lúc này, vị trí trống của Lư Minh Hiên chính là một cái hố lửa, không ai chịu lấp vào, thời gian một khi càng kéo dài, sẽ chỉ càng nguội lạnh.
Nếu kéo dài qua kỳ hạn khảo hạch, đến lúc đó những kẻ nhòm ngó vị trí này chắc chắn sẽ nhiều thêm, khi ấy, ngay cả mấy vị viện sứ kia nói không chừng cũng phải động lòng, đến lúc đó, lời hắn nói sẽ không còn giá trị nữa.
Hắn phải chớp lấy thời cơ, nhanh chóng chuyển vị trí này ra ngoài, phóng tầm mắt nhìn quanh, cũng chỉ có Hứa Dịch là thích hợp nhất, có chút thân gia, lại là người mới đến, còn chưa hoàn toàn biết được sự hiểm ác của Tán Tiên Viện.
Cho nên, dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể để Hứa Dịch, con cá béo này, thoát khỏi tay. Giờ đây thái độ của Hứa Dịch không mấy kiên quyết, hắn thấy, đây chính là sự bất ổn.
Phương công tào gần như chặn đường học trò nhỏ tan học, ép Hứa Dịch giao nộp ba vạn Huyền Hoàng Đan, mới thả hắn rời đi. Sáng ngày thứ ba, hắn liền hoàn tất thủ tục, đích thân gọi Hứa Dịch đến, trao cho hắn cáo thân giáp thần, đồng thời một lần nữa nhắc nhở Hứa Dịch không được vượt quá thời hạn.
Hạn bảy ngày hắn đưa ra là đã sớm tính toán kỹ. Bởi vì ngày thứ tám chính là kỳ hạn kết toán khảo hạch. Khi đó, vị trí giáp thần của Hứa Dịch, kẻ thay thế này, hơn phân nửa sẽ không thể giữ được.
Nếu Hứa Dịch thật sự bị cách chức, đến lúc đó có đi đòi số dư, e rằng hy vọng cũng chẳng lớn. Cho nên, hắn phải tính toán thời gian thật chuẩn xác.
Sau khi Phương công tào rời đi, A Lý cuống quýt, "Công tử, sao người có thể đồng ý chứ, lão Phương rõ ràng là đang gài bẫy người, phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?"
A Lý nhỏ bé cuống đến mức xoay vòng vòng, lôi tài sản trong nhẫn không gian ra, bắt đầu kiểm kê gia sản, cuối cùng, lại nói, "Hay là thế này đi, ta đi tìm sư phụ một chuyến, để lão nhân gia người nghĩ cách, thế nào cũng phải góp thêm một khoản, tìm cách giúp công tử dựng lên một vị viện sứ, chỉ có như vậy mới có thể biến tử cục này thành đường sống."
Hứa Dịch bật cười ha hả, "Xem ra hai ta vẫn là xa cách quá lâu rồi, A Lý nhỏ bé."
A Lý ngây người, ngay lúc này, Hoang Mị trong nhẫn không gian nói, "Tiểu gia hỏa, rốt cuộc vẫn còn non nớt quá, với cái tên Hứa Dịch lòng dạ đen tối này, ngươi nghĩ ai còn có thể lừa gạt hắn được nữa?"
Hiếm thấy, A Lý không hề tranh cãi với Hoang Mị nữa, gãi gãi đầu, có chút hồ đồ, lại có chút hiểu ra.
. . .
"Chết tiệt!"
Kèm theo một tiếng gào thét lớn, một chiếc ấm trà ngọc ấm áp nện xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Phương công tào tức giận đến thở hổn hển, tựa như nồi nước sôi trào, Tạ Phương Lai và Lưu Thừa Vũ, hai vị giáp thần, quỳ rạp xuống đất, gần như co rúm lại thành một khối.
"Khá lắm, không biết xấu hổ! Phương mỗ hôm nay xem như đã mở mang tầm mắt, còn có kẻ dám giở trò với lão tử sao? Dám lừa Huyền Hoàng Đan của lão tử, chán sống rồi sao. . ."
Phương công tào hoàn toàn không màng thân phận, tức giận mắng chửi, hắn thật sự là tức đến hộc máu.
Từ ngày đó giúp Hứa Dịch hoàn tất chức vị giáp thần, hắn liền chỉ rõ Hứa Dịch có thể đẩy nhanh tiến độ, Hứa Dịch liền lấy chuyện gia đình ra để nói.
Về sau, khi muốn liên lạc lại với Hứa Dịch, hắn phát hiện tên này đã rời khỏi Tán Tiên Viện, nói là về nhà để thúc giục Huyền Hoàng Đan.
Lúc này, Phương công tào cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Nếu Hứa gia thật sự muốn bảo toàn Hứa Dịch, không có lý do gì lại không vội vàng đưa Huyền Hoàng Đan đến, hắn lo lắng vị này đã là "vò đã mẻ không sợ rơi".
Sau đó, hắn phát hiện mình không thể liên lạc được với Hứa Dịch, hôm qua đã là kỳ hạn chót mà hắn và Hứa Dịch đã hẹn. Mà hai canh giờ sau, Phong Hoa Điện lại có một buổi đại hội hạch nghiệm sắp tổ chức, hắn nhận được tin tức, họ Hứa vậy mà lại vui vẻ đi dự.
Điều này nói rõ điều gì? Nói rõ Hứa Dịch đã có chỗ dựa.
Phương công tào thậm chí hoài nghi, mấy ngày nay Hứa Dịch căn bản không phải đi Hứa gia để thúc giục Huyền Hoàng Đan, mà là mượn nhờ lực lượng gia tộc, liều mạng tìm kiếm những kẻ đủ tư cách để ghi vào tán tiên tịch.
Nếu như Hứa Dịch thật sự có ý đồ như vậy. Vậy thì rõ ràng, người ta căn bản không hề để Phương mỗ người hắn vào mắt.
Chỉ là một giáp thần mới nhậm chức, lại dám làm ra vẻ như thế, được đà lấn tới hắn, đường đường Phương công tào làm sao có thể không tức giận?
"Thôi được, lão tử cố tình muốn xem, hắn rốt cuộc sẽ vượt qua cửa ải này thế nào, hắc hắc."
Phương công tào cười dữ tợn một tiếng, sải bước đi ra ngoài. Hắn bắt đầu cầu nguyện Hứa Dịch có thể vượt qua cửa ải, khi đó, dù có phải liều mạng không cần lợi lộc, hắn cũng phải "bào chế" thật tốt cái vị Hứa giáp thần vừa mới "ra lò" này.
. . .
Giờ Tỵ một khắc, buổi hạch nghiệm tại Phong Hoa Điện lại bắt đầu.
Nhân cơ hội này, Hứa Dịch cuối cùng cũng gặp được những nhân vật cấp cao của Tán Tiên Viện: hai vị viện sứ. Một người trung niên mặt dài không râu tên là Hạ Kỳ Kiệt, người còn lại trông như tiểu sinh anh tuấn tên là Khưu Trạch.
Ngoài hai vị viện sứ, năm vị công tào cũng đã có mặt đông đủ. Phương công tào vừa bước vào điện, Hứa Dịch liền cảm thấy hai luồng lửa như muốn khoét thủng người mình. Nếu không phải trong điện có bố trí pháp trận ngăn cách ý niệm truyền đạt, Hứa Dịch có thể tưởng tượng được, oán niệm của Phương công tào sẽ hóa thành một làn sóng ý niệm điên cuồng đến mức nào mà trào dâng tới...
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm
--------------------