Virtus's Reader

STT 41: CHƯƠNG 40: TIỀN TINH VÀ TINH CUỐN

Tiêu Hoa giật nảy mình, lúc này hắn chẳng khác nào chim sợ cành cong, nhưng khi hắn vừa thúc giục tiên lực để chuẩn bị ứng biến thì nữ tu đã khẽ nói:

- Tiền bối đừng vội, sắp đến ngự bộ rồi.

Tiêu Hoa hơi nhíu mày, quả nhiên, trước mắt hắn nhoáng lên một cái, đã thấy mình đến một nơi có những kệ hàng treo đầy hồ lô. Tiêu Hoa nhìn quanh hai bên, không khỏi dở khóc dở cười. Chỉ thấy đây là một không gian khá lớn, giữa không trung, một chữ “Ngự” lớn như mặt trời rực rỡ, tỏa ra ánh sáng soi rọi khắp không gian. Toàn bộ không gian được chia thành nhiều ô vuông khác nhau, mỗi ô là một kệ hồ lô.

- Tiền bối mời đi lối này... – Nữ tu rất quen thuộc dẫn Tiêu Hoa đi giữa những kệ hàng, vừa đi vừa giải thích: - Đây là Tiêu Trần Đan, đây là Giải Ách Đan...

Ánh mắt Tiêu Hoa rơi vào trong kệ, chỉ thấy một vài tia ngân quang lấp lóe, không thể nhìn rõ tình hình bên trong. Đi theo nữ tu đến trước một kệ hàng, nàng nhìn vào trong rồi nói:

- A, đây là Uẩn Linh Đan mà tiền bối cần, nhưng bên trong vẫn còn vị tiền bối khác đang lựa chọn, xin tiền bối chờ một lát...

- Ừm! – Tiêu Hoa gật đầu hỏi: - Không biết Uẩn Linh Đan của Ngọc Hồ Phường có giá thế nào?

- Lục phẩm Uẩn Linh Đan giá 300 phàm tinh, ngũ phẩm Uẩn Linh Đan giá 100 hoàng tinh... – Nữ tu trả lời vanh vách.

- Cái gì? – Tiêu Hoa giả vờ kinh ngạc: - Lục phẩm Uẩn Linh Đan mà lại tới 300 phàm tinh? Có nhầm không vậy? Lão phu mua ở nơi khác đâu có đắt như thế! À, còn nữa, ngũ phẩm Uẩn Linh Đan lại cần đến 100 hoàng tinh, cái này... đây không phải là trắng trợn cướp bóc sao?

- Hi hi, tiền bối nói chuyện thật hài hước! – Nữ tu hé môi cười, mang theo vẻ quyến rũ khó tả, nàng liếc mắt đưa tình với Tiêu Hoa rồi nói: - Ngọc Hồ Phường chúng ta trước nay đều có giá cả phải chăng, không ít khách quen đều bằng lòng quay lại đây mua sắm. Ngài nếu cảm thấy Uẩn Linh Đan này đắt, ấy là do tiền bối chưa từng dùng qua Uẩn Linh Đan của Ngọc Hồ Phường chúng ta. Hơn nữa, đây chính là lục phẩm tiên đan, 300 phàm tinh tuyệt đối không đắt, có nơi còn bán tới một hoàng tinh đấy!

Tiêu Hoa tuy mặt lộ vẻ khó xử, nhưng trong lòng lại oán thầm không thôi: “Mẹ kiếp, Trì Tiểu Hạ thằng nhãi này cũng biết tính toán chi li gớm! Ngày đó hắn cho Tiêu mỗ một lọ Uẩn Linh Đan, Hùng Phi còn nói ngay cả Trì kỵ xạ cũng không nỡ dùng. Một viên Uẩn Linh Đan giá 300 phàm tinh, Trì Chung Bình sao có thể không nỡ dùng được chứ, e là hắn sẽ coi Uẩn Linh Đan như đậu mà ăn mất!”

Thấy Tiêu Hoa không nói gì, nữ tu vội nói:

- Nếu tiền bối chê Uẩn Linh Đan đắt, có thể cân nhắc thất phẩm Bổ Linh Đan, khoảng năm phàm tinh một viên, nếu tiền bối mua nhiều còn được giảm giá thêm.

- Năm phàm tinh cũng không rẻ đâu! – Tiêu Hoa vốn quen thói keo kiệt, nay mới đến Tiên Giới lại càng là kẻ không một xu dính túi, không thể không tính toán kỹ lưỡng mà sống!

- Hi hi, vừa rồi vãn bối chẳng phải đã nói rồi sao? Nếu tiền bối mua nhiều, vãn bối sẽ có chút chiết khấu! – Nữ tu lại cười, nói: - Còn phải xem tiền bối mua bao nhiêu!

Đúng lúc đó, phía kệ hàng bên kia lóe lên, nữ tu cười nói:

- Người đó đi rồi, tiền bối mời...

Nữ tu đưa tay vung lên, một màn sáng màu xanh được vén ra, quả nhiên là một kệ hàng treo rất nhiều hồ lô.

Nữ tu rất có kinh nghiệm, biết rõ túi tiền của Tiêu Hoa eo hẹp đến mức nào, bèn trực tiếp dẫn hắn đến cuối kệ, chỉ vào một dãy hồ lô trên đó nói:

- Tiền bối, trong những hồ lô này là Bổ Linh Đan, một hồ lô có mười viên, không biết tiền bối cần mấy hồ?

- Đừng vội, đừng vội... – Tiêu Hoa khoát tay: - Lão phu còn có vài chuyện muốn hỏi.

Nữ tu rõ ràng có chút mất kiên nhẫn, nhưng vẫn tươi cười nói:

- Tiền bối mời nói.

- Ngọc Hồ Phường có hợp tiên đan không?

Nữ tu sững sờ, theo phản xạ lắc đầu:

- Không có, không có!

- Nói như vậy, nhị phẩm Tru Ma Đan càng không có rồi?

Nữ tu chớp chớp mắt, không hiểu ý của Tiêu Hoa, đành phải trả lời:

- Tiền bối nói đùa rồi, nhị phẩm Tru Ma Đan chỉ là truyền thuyết, Ngọc Hồ Phường chúng ta làm sao có được chứ?

- Ai, thế thì hết cách rồi! – Tiêu Hoa nhún vai: - Đã không có Tru Ma Đan, cũng không có hợp tiên đan, lão phu đành phải mua tạm một viên Bổ Linh Đan vậy.

- Hả? Một... một viên Bổ Linh Đan ạ! – Sắc mặt nữ tu quả thật có chút khó coi, nhưng nàng vẫn cố nặn ra một nụ cười: - Tiền bối, Bổ Linh Đan của Ngọc Hồ Phường chúng ta bán theo lô mười viên. Ngài...

- Ha ha... – Tiêu Hoa cười ha hả: - Lão phu đùa với ngươi thôi! Lấy cho ta mười viên Uẩn Linh Đan, 100 hồ lô Bổ Linh Đan!

- Thật... thật sao ạ? – Nữ tu quả thật có cảm giác vui đến phát khóc, dường như hạnh phúc đến quá đột ngột.

- Đương nhiên, ngươi nghĩ lão phu đùa chắc? – Tiêu Hoa hất cằm lên, ra vẻ tài đại khí thô, đáng tiếc trong lòng hắn lại đắng chát không thôi. Hắn không có công pháp để tu luyện, bản thân không thể sinh ra tiên lực, chỉ có thể dựa vào những đan dược này để duy trì. Nói không chừng vừa rời khỏi Ngọc Hồ Phường đã đụng phải Tiếp Dẫn Sứ, hắn sao có thể không móc hầu bao?

- Tiền bối chờ chút, tiền bối chờ chút, vãn bối đi chuẩn bị cho ngài ngay... – Nữ tu vội vàng uyển chuyển đi về phía kệ hàng trước đó, hiển nhiên là đi lấy Uẩn Linh Đan.

Một lát sau, nữ tu quay lại, cầm một túi Bách Nạp nhỏ, cung kính đưa cho Tiêu Hoa:

- Tiền bối, mười viên Uẩn Linh Đan, 1000 viên Bổ Linh Đan, ngài kiểm tra lại một chút. Vãn bối có chút quyền hạn nên giảm cho ngài nửa hoàng tinh, tổng cộng là 30 hoàng tinh. Không biết tiền bối dùng tinh cuốn hay tiền tinh để thanh toán?

- Tinh cuốn? Tiền tinh? – Tiêu Hoa ngẩn ra, đoạn tiện tay lấy ra 30 hoàng tinh, cười nói: - Lão phu dùng hoàng tinh thanh toán!

- Hi hi... – Nữ tu cũng cười, phất tay nhận lấy hoàng tinh rồi nói: - Vãn bối cũng giống tiền bối, chỉ thích cảm giác dùng tiền tinh mua đan dược. Tinh cuốn là thứ cao cấp, chỉ cần quẹt một cái là tiền tinh bay mất, thật khiến người ta tiếc nuối, chẳng có cảm giác gì cả.

Tiêu Hoa không hiểu tinh cuốn là gì, nhưng hắn cũng cười nói:

- Chính thế, lão phu cũng đặc biệt thích cảm giác lấy huyền tinh ra, huyền tinh đen nhánh, đúng là có tiền sai ma khiến quỷ!

- Hi hi... – Nữ tu che môi cười: - Tiền bối nói chuyện thật dễ nghe.

- Mấy lời nịnh nọt này, lão phu thích nghe. Đi, chọn thêm cho lão phu ít Cảnh Thần Đan nữa...

- Ôi, tiền bối thật là tài đại khí thô! – Nữ tu mừng rỡ, vừa dẫn Tiêu Hoa đến một kệ hồ lô khác, vừa nịnh nọt: - Nhưng mà, Cảnh Thần Đan hơi đắt, tận tám phàm tinh một viên...

Sau khi mua đan dược xong, Tiêu Hoa hạ giọng hỏi:

- Tiểu oa nhi, lão phu còn một chuyện muốn hỏi thăm.

- Tiền bối mời nói! – Nữ tu vô cùng vui vẻ đáp: - Vãn bối nếu biết nhất định sẽ nói.

- Ngọc Hồ Phường các ngươi có bán Tẩy linh dịch không?

- Hả? – Nữ tu kinh ngạc, vội nhìn quanh hai bên, thấp giọng nói: - Lẽ nào tiền bối có hậu nhân sắp đến Tiên Giới?

- Ai, đúng vậy! – Tiêu Hoa thở dài: - Lũ hậu bối không nên thân, lão phu đành phải tự mình trải đường cho chúng.

- Đây là vi phạm tiên luật đấy, tiền bối vẫn nên cẩn thận một chút!

- Lão phu biết, cho nên mới lặn lội đến Hạ Lan Khuyết, hy vọng có thu hoạch!

- Chuyện này vãn bối không giúp được... – Nữ tu không biết là thật sự không biết hay là thoái thác: - Nếu tiền bối tin tưởng, vãn bối dẫn ngài đi tìm quản sự hỏi thử xem?

- Cũng được! – Tiêu Hoa gật đầu: - Ta vừa hay có việc khác, cứ hỏi dò trước rồi tính.

Thấy Tiêu Hoa tin tưởng mình, nữ tu cũng vui vẻ, quả nhiên dẫn hắn xuyên qua các kệ hồ lô, đến trước một giàn hồ lô to lớn. Người tiếp đãi Tiêu Hoa là một Trần Tiên bán lão, ông ta nhìn Tiêu Hoa, nhàn nhạt hỏi:

- Tại hạ là quản sự thay phiên của Ngọc Hồ Phường hôm nay, tiên hữu có thể gọi tại hạ là Hóa lão, không biết tiên hữu có việc gì?

- Lão phu ngẫu nhiên có được vài loại yêu quả, đặc biệt đến quý phường xem thử, có thể bán được không! – Tiêu Hoa đi thẳng vào vấn đề.

- Yêu quả? – Hóa lão vừa nghe, không khỏi biến sắc: - Tiên hữu làm sao biết là yêu quả?

Tiêu Hoa trừng mắt, không vui nói:

- Lão phu nếu ngay cả yêu quả cũng không nhận ra, sao dám đến cửa Ngọc Hồ Phường?

- Xin lỗi! – Hóa lão vội vàng nhận lỗi: - Thật sự là tại hạ đã lâu không thấy vật của Yêu Giới, nên mới có câu hỏi như vậy, tiên hữu mời...

Theo Hóa lão vào một gian tĩnh thất, liền có người dâng trà. Hóa lão nhìn Tiêu Hoa uống một ngụm trà, có chút sốt ruột nói:

- Tiên hữu có thể lấy yêu quả ra được chưa?

- Ừm! – Tiêu Hoa tiện tay lấy từ trong không gian ra một quả yêu quả có hoa văn kỳ dị đưa cho Hóa lão. Nhưng đúng lúc tâm thần hắn tiến vào không gian, hắn đột ngột phát hiện, những tiên vật mà hắn thu được ở Vân Mộng Trạch lúc trước, như thi hài của dị thú cóc, thậm chí cả mầm tiên trà... đều đã biến mất. Ngược lại, trong không gian Yêu Giới lại có thêm một vài thứ kỳ dị, tương tự, không gian Tiên Giới cũng có thêm một tấm da thú.

- Đây... đây là Xa Vân quả sao? – Hóa lão vừa thấy yêu quả, không khỏi kinh ngạc tới mức đứng bật dậy, thất thanh hỏi.

Tiêu Hoa đã ngửi thấy mùi máu tanh trong yêu quả từ trước, bèn ra vẻ cao thâm nói:

- Hóa lão quả nhiên là người biết hàng, lão phu lần này không đến không!

- Vậy... – Hóa lão cẩn thận từng li từng tí nhận lấy Xa Vân quả, xem xét kỹ lưỡng, do dự một chút rồi nói: - Tiên hữu chờ một lát, tại hạ không thể hoàn toàn xác định, để tại hạ mời Vũ lão xem qua.

Nói xong, Hóa lão cầm yêu quả đi mất. Tiêu Hoa giơ tay định ngăn cản, nhưng rồi lại buông xuống. Vật này tuy hiếm có ở Tiên Giới, nhưng trong không gian của Tiêu Hoa, Hoàng Đồng có không ít, hắn thật sự không quan tâm Ngọc Hồ Phường giở trò gì. Nhân lúc Hóa lão không có ở đây, Tiêu Hoa đưa tâm thần vào không gian, quả nhiên, ý niệm nguyên thần của Phượng Ngô hiện ra, chính là nó đã lấy những thứ đó đi.

Ngọc Điệp Tiêu Hoa có chút kỳ quái, Yêu Minh lại thiếu thi hài tiên thú tầm thường ư? Hỏi ra mới biết, tiên thú ở Tiên Giới tuy cấp thấp, nhưng quý ở chỗ huyết mạch hiếm có. Đừng xem da thịt con cóc này không đáng tiền, nhưng huyết mạch của nó lại là vô giá. Ngọc Điệp Phượng Ngô còn dặn dò Ngọc Điệp Tiêu Hoa chuẩn bị thêm nhiều thi hài tiên thú tầm thường hơn nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!