Virtus's Reader

STT 657: CHƯƠNG 654: NGŨ ĐẠI TIÊN MÔN CỦA KHẢI MÔNG ĐẠI LỤC

Tiêu Hoa cười, đáp một câu chẳng ăn nhập gì: "Tiên hữu đang làm khó Tiêu mỗ rồi, lời này Tiêu mỗ không thể tùy tiện nói, lỡ như có chỗ nào không đúng, có thể sẽ đắc tội với đệ tử môn phái khác!"

"Không đến mức đó, không đến mức đó!" Lâu Đình khoát tay nói, "Chúng ta chỉ tán gẫu thôi, người khác đâu thể biết được, hơn nữa chỉ nói cái tốt nhất, chứ không nói cái tệ nhất..."

"Ừm..." Tiêu Hoa thấy Lâu Đình đang lúc hứng nói chuyện, biết rằng y sẽ kể vài chuyện mình hứng thú, bèn gật đầu: "Nếu đã vậy, Tiêu mỗ cho rằng Thanh Ngọc Môn là tốt nhất!"

"Bốp bốp bốp..." Lâu Đình vỗ tay khen ngợi: "Lời này của chân nhân nói trúng ý lão phu, quả là tâm hữu linh tê! Trong Ngũ Đại Tiên Môn của Khải Mông Đại Lục, lão phu chính là thấy Thanh Ngọc Môn lợi hại nhất!"

"Ngũ Đại Tiên Môn của Khải Mông Đại Lục?" Nhãn châu Tiêu Hoa khẽ đảo, đây là lần đầu tiên hắn nghe tới cách nói này, tính kỹ lại, mình chỉ biết tên ba môn phái, không biết hai môn phái còn lại có nằm trong Ngũ Đại Tiên Môn này không.

Tiêu Hoa cười cười, hỏi: "Lâu tiên hữu, đây là lần đầu Tiêu mỗ nghe tới cách nói Ngũ Đại Tiên Môn, không biết..."

"He he..." Không đợi Tiêu Hoa nói xong, Lâu Đình đã cười nói: "Ngũ Đại Tiên Môn chỉ là cách gọi sau lưng thôi, ngoài mặt không ai dám nhắc tới, nếu không sẽ khiến Thiên Tôn Phủ không vui."

Nói đến đây, Lâu Đình đột nhiên ngửa mặt lên trời mắng to: "Con mẹ nó, Lão Tử ở đây suýt nữa bị Tiên nhân đại lục khác tập kích, Thiên Tôn Phủ các ngươi sao không quản đi? Ngược lại mấy chuyện vặt vãnh chó má thì cứ lải nhải không dứt!"

Toát mồ hôi!! Tiêu Hoa gần như muốn đưa tay ôm trán.

Lâu Đình mắng xong, nói tiếp: "Chân nhân không biết đó thôi, Thiên Tôn Phủ quản quá rộng, một gia tộc nhỏ bé của chúng ta mà họ còn thỉnh thoảng phái tiên lại tới tuần sát. Mẹ nó, ta chẳng qua chỉ là một Ngũ Hành tiên nho nhỏ, lẽ nào còn có thể lật trời được sao?"

"Khụ khụ..." Tiêu Hoa ho nhẹ hai tiếng: "Tiêu mỗ là một Tán tiên, thật sự không biết những chuyện này!"

"Ai..." Lâu Đình thở dài: "Có lúc lão phu cũng muốn phất tay áo bỏ đi cho xong..."

"Tiên hữu nói xa rồi!" Tiêu Hoa nhìn mưa to gió lớn bên ngoài Tiên thuyền, cười nói: "Ba trăm ngàn dặm chớp mắt đã tới, chẳng lẽ tiên hữu còn muốn đánh đố với Tiêu mỗ hay sao?"

"Ừ, ừ, nói xa rồi!" Lâu Đình gật đầu: "Vị cố nhân của lão phu là một nữ tiên của Thanh Ngọc Môn, hơn nữa thế lực của Thanh Ngọc Môn ở phía tây Khải Mông Đại Lục lại trùng với Yến Hoa Sơn của ta, cho nên lão phu giao thiệp với đệ tử Thanh Ngọc Môn nhiều, ấn tượng cũng cực kỳ tốt. Khuynh Tiêu Quan ở phía bắc, Thước Kim Lâu ở phía nam cũng có qua lại, nhưng không nhờ vả nhiều nên không có ấn tượng sâu sắc. Về phần Tà Vũ Cung ở phía đông, lão phu chỉ biết tên chứ chưa từng gặp đệ tử của họ, còn Khôi Dương Sơn thì..."

Nói đến đây, Lâu Đình có chút do dự, liếc nhìn Tiêu Hoa rồi hạ giọng: "Lão phu nghe nói có đệ tử của họ tới tham gia hải thị, nên đến xem có thể làm quen được không..."

"Ha ha, lời này tiên hữu không cần nói với Tiêu mỗ!" Không đợi Lâu Đình nói xong, Tiêu Hoa vội giơ tay ngăn lại, cười nói: "Tiêu mỗ không giỏi giao thiệp, sợ ảnh hưởng đến hành trình của tiên hữu."

Thấy mình lấy lòng không được Tiêu Hoa chú ý, Lâu Đình thầm thở dài, biết chỉ có thể chờ sau này từ từ nói với Tiêu Hoa, y cười nói: "Không sao, đây cũng không phải chuyện gì không thể để người khác biết. Thanh Ngọc Môn tuy thực lực lợi hại, nhưng phạm vi thế lực ở phía tây Khải Mông Đại Lục, không thể so với Khôi Dương Sơn, chính đệ tử của họ cũng cho là như vậy."

"Chính đệ tử của họ?" Tiêu Hoa đầy ẩn ý hỏi: "Là cố nhân của tiên hữu sao?"

"Ha ha, không sai, không sai!" Lâu Đình gật đầu đáp: "Vị cố nhân này của lão phu là đệ tử Bích Vân Động của Thanh Ngọc Môn, tên là Ất Chanh..."

"Lâu Đình..." Vừa nói đến đây, một giọng nói trong như oanh hót vang lên: "Ngươi lại dám nói xấu ta sau lưng?"

"Tỷ tỷ..." Lâu Đình vừa mở miệng đã khiến Tiêu Hoa giật mình, y lại gọi Ất Chanh là tỷ tỷ: "Ta nào dám nói xấu sau lưng tỷ, ta đang giới thiệu về tỷ đó chứ!"

Vừa nói, Lâu Đình vừa ra hiệu cho Tiêu Hoa, rồi đứng dậy bay ra khỏi Tiên thuyền. Tiêu Hoa không dám chậm trễ, cũng bay theo ra ngoài. Đứng ở ngoài Tiên thuyền, Lâu Đình có chút đắc ý nói: "Chân nhân, lúc nhỏ lão phu và Ất Chanh có một đoạn nhân quả, nên gọi nàng là tỷ tỷ. Sau này nàng gia nhập Thanh Ngọc Môn, cũng không quên tình xưa, cho phép lão phu xưng hô tỷ đệ. Đó là người ta khoan hậu, lão phu cũng không dám quá coi là thật, trước mặt người khác lão phu gọi nàng là tiên hữu, nếu không có người ngoài mới gọi nàng là tỷ tỷ..."

Tiêu Hoa hiểu ra, Lâu Đình nói như vậy rõ ràng là không coi mình là người ngoài, hắn cười nói: "Tiêu mỗ xin nhận tấm lòng này!"

"Tới rồi..." Lâu Đình khẽ gật đầu, sau đó sửa sang lại đạo bào, nói với Tiêu Hoa một tiếng rồi bay lên trời cao trước, chắp tay nói: "Tiểu đệ đã lâu không gặp tỷ tỷ, không ngờ lại gặp được ở đây, thật là bất ngờ!"

Tiêu Hoa đưa mắt nhìn, chỉ thấy trong mưa lớn, một đoàn thanh quang như ngọc chậm rãi bay tới, trong ánh sáng, một nữ tử mặc thanh y hiện ra thân hình.

Nữ tử có dung mạo dịu dàng, trông rất hòa nhã, đặc biệt là bộ thanh y giản dị kia, thoáng chốc khiến Tiêu Hoa nghĩ đến Thiện Cẩn đã bỏ mạng ở Sơ Kim Tử Không.

"Ngươi đúng là biết nói chuyện..." Thân hình Ất Chanh bay xuống, ánh mắt lướt qua Tiêu Hoa, rồi nói với Lâu Đình: "Ngươi tới Trần Tiêu Hải sao cũng không báo cho ta một tiếng? Nếu không phải ta gặp Xà Tiến, làm sao biết ngươi cũng tới?"

"Đại tỷ..." Lâu Đình dở khóc dở cười: "Ta đâu biết ngài sẽ tới tham gia hải thị? Nếu biết, ta đã chẳng vội vã tới Bích Vân Động đón ngài, cùng ngài tới đây rồi sao? Có ngài ở đây, tiểu đệ cũng sẽ không bị người ta phục kích, suýt nữa không gặp được ngài!"

"Hả?" Ất Chanh nghe vậy, bất giác căng thẳng, kêu lên: "Ai? Ai dám phục kích ngươi? Ngươi... ngươi không sao chứ?"

"Nhờ phúc của đại tỷ!" Lâu Đình cười nói: "Chắc là Đạo Tôn thấy tiểu đệ đã lâu không gặp đại tỷ, không nỡ để tiểu đệ xuống Địa Phủ, nên mới phái Tiêu chân nhân tới tương trợ. Đến, đến, đại tỷ, ta giới thiệu với ngài, vị này là Tiêu chân nhân, nếu không phải ngài ấy trượng nghĩa ra tay, tiểu đệ thật sự không gặp được ngài nữa rồi!"

Tiêu Hoa vội vàng tiến lên, chắp tay nói: "Tiêu Hoa ra mắt Ất tiên hữu."

"Thật sao?" Ất Chanh kinh ngạc nhìn Tiêu Hoa, rồi vặn hỏi Lâu Đình: "Ngươi không lừa tỷ tỷ chứ? Hắn... hắn còn chưa tới Ngũ Hành cảnh mà!"

"Đại tỷ đừng trông mặt mà bắt hình dong!" Lâu Đình cười nói: "Tiêu chân nhân không chỉ tiên khí sắc bén, mà căn cơ tu luyện cũng vô cùng vững chắc. Trên đường tới đây, tiểu đệ cùng ngài ấy đàm luận về pháp môn tu luyện, quả thực được lợi không nhỏ!"

"Ngại quá, Tiêu chân nhân!" Ất Chanh thấy Lâu Đình nói năng trịnh trọng, không giống đang lừa gạt, vội vàng hoàn lễ: "Lão thân có chút thất lễ, chân nhân có thể cứu Lâu Đình một mạng, lão thân vô cùng cảm kích."

"Tiên hữu khách khí!" Tiêu Hoa cười nói: "Lời cảm tạ Lâu tiên hữu đã nói suốt đường, tại hạ nghe đến mòn cả tai rồi, chuyện này đừng nhắc lại nữa."

"Không, không..." Ất Chanh đứng thẳng người, vội vàng lấy ra một cái Bách Nạp Đại đưa cho Tiêu Hoa: "Ngươi cứu Lâu Đình, nếu lão thân không cảm tạ, trong lòng thật sự áy náy không yên!"

"Đại tỷ..." Lâu Đình vội kêu lên: "Ngài làm gì vậy? Tiểu đệ sẽ hậu tạ Tiêu chân nhân sau..."

"Ngươi cảm tạ là chuyện của ngươi!" Ất Chanh lườm y một cái: "Đây là ta cảm tạ Tiêu chân nhân."

"Được rồi..." Lâu Đình rụt cổ lại, không dám nói nữa.

Tiêu Hoa có chút khó xử, hắn sờ mũi, cười khổ nói: "Ất tiên hữu, thật sự không cần đâu..."

Không đợi Tiêu Hoa nói xong, Ất Chanh đã cắt lời hắn: "Đối với ngươi có thể chỉ là nhấc tay chi lao, nhưng đối với lão thân lại vô cùng quan trọng! Lúc nhỏ lão thân cơ khổ, chỉ có Lâu Đình là người tiểu đệ khác họ này, hắn đối với lão thân rất quan trọng. Lão thân biết hắn sẽ hậu tạ ngươi, mà đồ vật trong Bách Nạp Đại này của lão thân so với lễ tạ của hắn... quả thực nhỏ bé không đáng kể, nhưng đây là tâm ý của lão thân, cảm tạ người đã giữ lại cho lão thân một phần tình thân ở Tiên Giới này!"

Tiêu Hoa nghe mà lòng rung động, nhận lấy Bách Nạp Đại nói: "Nếu đã vậy, Tiêu mỗ từ chối thì bất kính."

"Ha ha, thế mới phải chứ!" Lâu Đình cười nói: "Tiêu chân nhân đôi khi quá khách sáo, như vậy sẽ vô hình trung khiến người khác cảm thấy khó gần."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!