STT 722: CHƯƠNG 719: MỤC ĐÍCH CỦA LÂU ĐÌNH
Tiêu Hoa không muốn làm Lâu Đình mất hứng, gật đầu nói:
- Cũng được, nhưng không cần quá nhiều.
Lâu Đình mừng rỡ, vội ra lệnh cho đệ tử bày rượu. Chờ rượu và hoa quả được dọn lên đầy đủ, Lâu Đình tự mình rót đầy ly, nâng chén nhìn Tiêu Hoa nói:
- Tiêu tiên hữu, nâng ly rượu này lên, lão phu thật sự cảm thấy một lời khó nói hết. Nghĩ lại lúc ở Lập Hưng Sơn, lão phu chỉ vì thấy tiên hữu độc hành mà nảy ra ý muốn đồng hành, chỉ tiếc khi đó không trùng hợp, tiên hữu cũng không có ý định đến Trần Tiêu Hải. Sau đó, Tiêu tiên hữu ra tay lúc nguy nan, cứu lão phu và Yên Nhiên...
- Ha ha... - Tiêu Hoa cười ngắt lời Lâu Đình. - Những chuyện đó đều đã qua rồi. Hiện tại Lâu tiên hữu không chỉ bình an đến Trần Tiêu Hải mà còn dập tắt được âm mưu của Bình Thành. Tiêu mỗ nhớ ở phàm giới có hai câu nói. Một câu khá văn nhã, gọi là "Vén mây mù thấy trời quang", chính là để hình dung tiền đồ sau này của Lâu tiên hữu. Một câu khác thì tương đối thô tục, gọi là "Thiên ngôn vạn ngữ đều ở trong ly rượu này, cạn ly nào!", chính là để hình dung tâm trạng của Lâu tiên hữu lúc này!
- Ha ha ha... - Lâu Đình cười to. - Không sai, không sai, thiên ngôn vạn ngữ đều ở trong ly tiên tửu này, đến, cạn ly!
Chúng tiên cười lớn, đều nâng chén cạn sạch!
Nếm chút tiên quả, uống thêm vài chén, Lâu Đình mới hạ giọng nói:
- Tiêu tiên hữu, thật không dám giấu, lão phu lần này đến Trần Tiêu Hải tham gia hải thị, mục đích lớn nhất là muốn làm quen với đệ tử Khôi Dương Sơn! Lúc trước vì có Xà Tiến giới thiệu, lão phu đã nắm chắc bảy phần, nhưng Xà Tiến xảy ra chuyện, Bạch Mãng lại tiếp quản việc hải thị của Thương xã Nghiêu Dương, trong lòng lão phu đã không còn chắc chắn nữa. Vì vậy, sau khi đến Lưu Bích Trạch, ta liền phái Lâu Tiêu dựa theo kế hoạch lúc trước đến Huyền Hồng Đảo liên lạc với đệ tử Khôi Dương Sơn. May mà... ngay lúc Phù Đạo Minh tuyển chọn, lão phu nhận được tin của đệ tử, báo đã liên lạc được với đệ tử Khôi Dương Sơn, cũng nhận được tín vật đưa tin của họ, lòng lão phu mới yên xuống.
- Lâu tiên hữu ra oai phủ đầu Bạch Mãng ở Phù Đạo Minh, không sợ hắn gây khó dễ sao? - Tiêu Hoa như cười như không hỏi.
- Chuyện đó thì không sợ! - Lâu Đình đáp. - Một là, đây là quan hệ cá nhân giữa lão phu và Xà Tiến rất tốt, chuyện hắn giới thiệu Lâu gia ta, Bạch Mãng chắc chắn không biết. Hai là, Thương xã Nghiêu Dương tuy lớn, nhưng trong mắt Khôi Dương Sơn lại chẳng là gì. Khôi Dương Sơn đã đưa tín vật cho lão phu, họ không thể nào không gặp lão phu!
- Ha ha, vậy Tiêu mỗ xin chúc mừng Lâu tiên hữu mã đáo thành công! - Tiêu Hoa cười nâng chén.
- Vậy đa tạ lời chúc của Tiêu tiên hữu! - Lâu Đình ngừng một chút, nâng chén uống cạn, đợi đặt ly xuống mới nói tiếp. - Lão phu liên lạc với Khôi Dương Sơn cũng không có kế hoạch gì cụ thể, chỉ là làm quen một chút, để sau này Lâu gia ta phát triển về phía đông của Trần Tiêu Hải cũng có người chiếu ứng. Đương nhiên, lời này của lão phu cũng hơi quá, dù sao Lâu gia ta cũng không phải thế gia gì, quy mô đến bây giờ đã là không tệ rồi...
Tiêu Hoa nhân cơ hội chỉ lên trời, thần bí nói:
- Lúc trước dự định như vậy không sai, nhưng nay có "vị kia"... kế hoạch của Lâu tiên hữu có phải cũng nên thay đổi rồi không?
- Không tệ, không tệ! - Lâu Đình cười lớn. - Tiêu tiên hữu nói trúng tim đen của lão phu! "Vị kia" tuy đã lên Thiên Giới, nhưng nàng dù sao cũng sẽ chiếu cố Lâu gia ta. Lão phu nếu không nhân cơ hội này làm Lâu gia lớn mạnh, chẳng phải là phụ lòng "vị kia" đã chuyển thế vào Lâu gia một chuyến hay sao? Cho nên chuyện ở Lưu Bích Trạch vừa định xong, lão phu lập tức tiến về...
Nói đến đây, Lâu Đình hạ giọng:
- Tiêu tiên hữu, trong năm đại tiên môn của Khải Mông Đại Lục, ngươi đã có quan hệ rất tốt với Thanh Ngọc Môn, cũng quen biết một vài đệ tử của Khuynh Tiêu Quan và Thước Kim Lâu. Lão phu thấy ngươi cũng nên kết giao với đệ tử của các tiên môn khác. Ta Vũ Cung thì lão phu không có manh mối nào nên không dám nói bừa, nhưng Khôi Dương Sơn đang ở ngay trước mắt. Gặp một mình lão phu là gặp, gặp thêm cả tiên hữu nữa cũng là gặp, hay là cùng lão phu đi xem thử?
- Thôi đi! - Tiêu Hoa suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. - Tiêu mỗ đã làm phiền Lâu tiên hữu lâu như vậy, bây giờ đã đến Trần Tiêu Hải, cũng nên đến lúc rời đi rồi...
- Đừng mà! - Lâu Đình lo lắng. - Lão phu đã nói rồi mà? Phải dẫn tiên hữu đi tham gia hải thị, sao giờ tiên hữu lại muốn đi? Đây chẳng phải là bắt Lâu mỗ ta thành kẻ nuốt lời hay sao?
- Không phải, Lâu tiên hữu... - Tiêu Hoa vội giải thích. - Lúc trước gặp tiên hữu, ta vốn không định đến Trần Tiêu Hải, sở dĩ đổi ý là vì có chuyện khác. Tiêu mỗ đến Trần Tiêu Hải không hoàn toàn là vì hải thị...
- Vậy không được, không được... - Lâu Đình không ngừng lắc đầu. - Ngươi mà đi, đại tỷ đến, ta biết giao người cho nàng thế nào? Ngươi đừng thấy nàng nói năng nhỏ nhẹ, lúc nổi tính lên thì lợi hại lắm đấy.
Tiêu Hoa sao có thể không biết tâm tư của Lâu Đình? Hắn liên tục từ chối, mãi cho đến cuối cùng, Lâu Đình cầu khẩn:
- Tiêu tiên hữu, lão phu nói thật lòng với ngươi vậy! Dẫn ngươi đi gặp Khôi Dương Sơn cũng là có tư tâm của lão phu. Ta bất quá chỉ là lão tổ của Lâu gia, làm sao có danh tiếng lớn bằng Nhị phẩm Đan sư của Đan Đạo Minh như ngươi được. Trong tin tức ta bảo Tiêu nhi gửi cho Khôi Dương Sơn cũng có tên của Tiêu tiên hữu. Nói không chừng, Khôi Dương Sơn chịu gặp lão phu cũng là nể mặt Nhị phẩm Đan sư của tiên hữu đó!
Tiêu Hoa dở khóc dở cười, nói:
- Lâu tiên hữu, Tiêu mỗ nói cho rõ, Tiêu mỗ tuy có thực lực của Nhị phẩm Đan sư, nhưng... Tiêu mỗ đã bỏ lỡ kỳ khảo hạch Đan sư rồi. Tiêu mỗ hiện tại trong tay chỉ có tín vật của Nhất phẩm Đan sư, ngài bảo Tiêu mỗ lấy tín vật Nhị phẩm Đan sư ở đâu ra đây!
- Hì hì... - Lâu Đình cười. - Khôi Dương Sơn chẳng lẽ lại thật sự xem tín vật Đan sư của Tiêu tiên hữu sao? Chỉ cần Tiêu tiên hữu cùng lão phu đi qua, giúp lão phu chống đỡ mặt mũi là được!
Tiêu Hoa trước nay vốn mềm lòng, đến cả gia chủ một nhà như Lâu Đình cũng đã nói đến mức này, Tiêu Hoa há có lý nào không đáp ứng? Huống chi, Tiêu Hoa vẫn chưa hiểu rõ sự sắp xếp của Khương Mỹ Hoa, còn chưa biết phải đi đâu!
Thấy Tiêu Hoa đã đồng ý, Lâu Đình vô cùng cao hứng, ngồi cùng Tiêu Hoa uống rượu, nói không ít chuyện về Lâu gia và Thương xã Nghiêu Dương. Thấy Quế Hồn Nguyệt đã treo cao, phi thuyền cũng vừa xuyên qua một màn nước, Tiêu Hoa đặt chén ngọc xuống, nói:
- Lâu tiên hữu, Tiêu mỗ có một đan quyết cần thể ngộ, xin mượn tĩnh thất dùng một lát.
- Dễ nói, dễ nói... - Lâu Đình vội vàng đứng dậy, tự mình đưa Tiêu Hoa đến cửa tĩnh thất. Tiêu Hoa nhìn đám người Lý Mạc Y theo sau, nói:
- Các ngươi cũng đi tĩnh tu đi, Triệu Đình vào cùng ta!
Tiến vào tĩnh thất, Tiêu Hoa ngồi xuống, nhìn Triệu Đình có chút thấp thỏm, hỏi:
- Ngươi đã bái nhập môn hạ của lão phu, tuy là ký danh đệ tử, lão phu cũng muốn truyền cho ngươi chút công pháp. Nói về tình hình tu luyện hiện tại của ngươi đi!
Triệu Đình nghe vậy, trên mặt tuy lộ vẻ vui mừng nhưng chân mày lại hơi nhíu lại, dường như có chút khó xử. Tiêu Hoa lập tức hiểu ra, xua tay nói:
- Công pháp của Tộc Tiêu Kiếm không cần nói nhiều, chỉ cần lựa những gì có thể nói mà nói thôi. Lão phu chủ yếu muốn xem tiến độ tu luyện hiện tại của ngươi.
- Vâng, lão gia! - Triệu Đình đáp một tiếng, kể lại tình hình tu luyện của mình, cuối cùng nói: - Đệ tử vì không phải dòng chính trong tộc nên không được ban thưởng Kiếm chủng, sau khi đặt chân vào Lậu Tiên, việc tu luyện càng thêm gian nan. Lần... lần trước lão gia gặp đệ tử, chính là lúc đệ tử muốn dựa vào sức mình để tế luyện Cửu Trùng Kiếm Hoàn, từ đó thai nghén ra Tiêu Vân Kiếm của riêng mình!
- Đan quyết tế luyện Cửu Trùng Kiếm Hoàn của ngươi từ đâu mà có? - Tiêu Hoa híp mắt lắng nghe, hỏi thẳng vào vấn đề.
- Là... - Triệu Đình có chút bối rối, do dự một chút rồi cắn răng nói: - Thất trưởng lão cho ta.
Nếu Triệu Đình không do dự, không hoảng hốt, Tiêu Hoa chưa chắc đã nghĩ nhiều, nhưng phản ứng của Triệu Đình khác thường, hắn tự nhiên phải hỏi:
- Thất trưởng lão vì sao lại cho riêng ngươi đan quyết tế luyện Cửu Trùng Kiếm Hoàn? Có phải là... phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ không?
- Vâng, lão gia! - Thấy Tiêu Hoa đoán được, Triệu Đình thở phào nhẹ nhõm, đáp: - Với thân phận của đệ tử, vốn không thể có được đan quyết này, cho nên Thất trưởng lão xem như... phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ mà cho đệ tử trước.
- Vì sao lại cho trước? - Tiêu Hoa có chút hiểu ra, hỏi: - Có phải vì ông ấy muốn đến Hương Dục Đại Lục không?
- Không... - Triệu Đình lắc đầu. - Thất trưởng lão xưa nay đối xử với đệ tử rất tốt. Nhiệm vụ kia không quá gian nan, ngài ấy cho đệ tử sớm... là cố ý thành toàn cho đệ tử.
- Nhiệm vụ đó có phải là Xá Phượng Tiên Minh không? - Tiêu Hoa cuối cùng cũng hỏi ra vấn đề mình muốn hỏi.
Triệu Đình khẽ cắn môi, ánh mắt nhìn Tiêu Hoa tràn đầy do dự. Nàng thực ra rất cảnh giác với Tiêu Hoa, chưa từng nghĩ sẽ làm đệ tử của hắn. Nhưng dưới sự lừa gạt của Lý Mạc Y và Bạch Tiểu Thổ, nàng đã mơ hồ đồng ý. Đến khi Tiêu Hoa nói thẳng không muốn nhận nàng làm đệ tử, sự quật cường trong lòng càng khiến nàng thêm đề phòng. Nhưng lúc này nàng vừa bị gia tộc trục xuất, tương lai vô cùng mờ mịt, lại cảm thấy ở cùng Lý Mạc Y và Bạch Tiểu Thổ rất an toàn, nên mới ở lại, định bụng sẽ cùng Bạch Tiểu Thổ đến Hương Dục Đại Lục tìm Thất trưởng lão. Tiêu Hoa đột nhiên hỏi nàng về nhiệm vụ ở Xá Phượng Tiên Minh, càng khiến nàng không muốn nói ra.
- Lão gia... - Triệu Đình cuối cùng nói. - Đây là bí mật của Tộc Tiêu Kiếm, ngài đã đồng ý với đệ tử là sẽ không truy hỏi.
- Vậy được rồi! - Triệu Đình đã nói vậy, Tiêu Hoa cũng không thể hỏi thêm. Hắn suy nghĩ một chút, lấy ra một phần kiếm tu chi thuật mà Triệu Lôi để lại, nói: - Đây là một phương pháp tu luyện lão phu có được từ một nơi khác. Vừa rồi hỏi qua tình hình tu luyện của ngươi, thấy nó có duyên với ngươi, ngươi cứ cầm lấy mà thể ngộ. Nếu có gì không hiểu cũng có thể đến hỏi lão phu!
- Vâng, lão gia! - Triệu Đình thuận miệng đáp, nhận lấy Mặc Tiên Đồng. Khi nàng dùng thần niệm lướt qua, mặt liền lộ vẻ vui như điên, nhìn Tiêu Hoa nói: - Đa tạ lão gia, cái... công pháp này thật sự rất thích hợp với đệ tử!
- Ừm! - Tiêu Hoa mỉm cười, nói: - Phương pháp luyện chế Cửu Trùng Kiếm Hoàn của ngươi có phải là bí mật của Tộc Tiêu Kiếm không? Nếu không phải, ngươi đưa cho lão phu, lão phu giúp ngươi tế luyện một phen!
- Cái... cái pháp môn tế luyện Cửu Trùng Kiếm Hoàn đó là... là bí mật của Tộc Tiêu Kiếm. Lúc đệ tử nhận từ Thất trưởng lão đã phát hạ đạo thệ! - Gò má Triệu Đình có chút nóng lên.
- Ồ? - Tiêu Hoa kỳ quái hỏi. - Nghe Mạc Y nói, ngươi vốn định nhờ lão phu giúp ngươi tế luyện Kiếm Hoàn cơ mà?
- Đệ tử là... là muốn nhờ lão gia chỉ điểm đệ tử luyện đan... - Giọng Triệu Đình càng lúc càng nhỏ.