STT 74: CHƯƠNG 73: THẤT LINH SƠN LỘ DIỆN
Sau đó, Thự Tước Nhật, Xích Ô Nhật cùng Thu Hào Nguyệt, Quế Hồn Nguyệt, Chiêm Bạch Nguyệt lần lượt xuất hiện phía trên Thất Linh Sơn. Núi vàng lưu ly, núi đá đỏ rực, ngọn núi xanh sẫm, chân núi băng tinh cùng dòng suối trắng bạc nối nhau sinh ra, một Thất Linh Sơn hoàn toàn khác biệt đã che lấp hoàn toàn ngọn núi cũ.
Khi Chiêm Bạch Nguyệt cuối cùng xuất hiện, cả Thất Linh Sơn đồng loạt tỏa ra ánh sáng đủ màu, một luồng uy nghiêm và khí tức khác hẳn Tiên Giới mãnh liệt lan khắp không gian vạn dặm xung quanh.
Sau khi khí tức trào dâng, màn chắn huyết sắc càng thêm vững chắc, dưới ánh trăng có phần căng đầy, bên trong vô số phù văn hiển hiện.
Lâm Tiêu và những người khác tuy bị Quan Thiên Việt từ chối nhưng vẫn đi theo từ xa. Bấy giờ nhìn thấy Thất Linh Sơn thành hình, Triệu Phỉ không nhịn được thấp giọng nói:
- Vị tiền bối này lát nữa nhất định sẽ phá cấm đi vào, chúng ta phải làm sao đây? Không biết sau khi tiền bối phá cấm có giới hạn thời gian không?
- Hay là… - Lâm Phong Tuyết đề nghị. - Chúng ta lại nói với tiền bối một tiếng?
- Chư vị… - Tiết Lực Phàm vừa định nói, một linh thể tay cầm Túi Bách Nạp bay tới, chắp tay nói:
- Tại hạ là Hỏa Nguyên, thuộc hạ của Hỏa linh đại vương ở Nguyên Linh Sơn, ra mắt các vị tiên hữu.
- Hỏa tiên hữu! - Triệu Thập Bát chắn trước mặt Triệu Phỉ, chắp tay nói. - Không biết có gì chỉ giáo?
- Đại vương nhà ta phân phó… - Hỏa Nguyên tươi cười nói. - Phàm là người đến được Thất Linh Sơn, bất kể là tiên nhân hay linh thể, đều có duyên với Thất Linh Sơn. Lát nữa, đại vương nhà ta và các vị khác sẽ dùng linh khí phá vỡ cấm chế Thất Linh Sơn, mời các vị hữu duyên cùng đại vương nhà ta tiến vào.
- Tốt vậy sao? - Triệu Phỉ vui mừng.
Hỏa Nguyên lại nói:
- Nhưng mà, Nguyên Linh Sơn chúng ta vì để thu được linh khí này đã hao phí rất lớn, cho nên đại vương nhà ta nói, ai muốn đi theo vào Thất Linh Sơn thì cần trả một chút phí qua đường…
- Cái… cái gì? - Triệu Phỉ sững sờ, kêu lên. - Đòi tinh thạch?
- Đúng vậy, mỗi vị tiên hữu 10 huyền tinh.
Khánh Tùng vốn ít lời cũng lắc đầu nói:
- Đắt quá!
- Vị tiên hữu này… - Hỏa Nguyên mỉm cười nói. - 10 huyền tinh để mua cơ hội vào Thất Linh Sơn sao có thể gọi là đắt? Ngài nghĩ mà xem, nếu không có 10 huyền tinh, ngài ngay cả một cọng lông của Thất Linh Sơn cũng không chạm tới được. Bên trong là động phủ của Thất Linh Chân Tiên, không biết có bao nhiêu thiên tài địa bảo. Ngài vì tiếc 10 huyền tinh mà trơ mắt nhìn người khác đoạt bảo vật bên trong, ngài không thấy đáng tiếc sao?
- Ta… - Mặt Khánh Tùng hơi ửng hồng, mở miệng nói một chữ rồi lại không thể nói tiếp.
Triệu Phỉ khoát tay:
- Khánh tiên hữu, ngươi thiếu bao nhiêu? Ta trả giúp ngươi trước…
- Triệu tiên hữu… - Tiết Lực Phàm thấy Khánh Tùng khó xử vì sĩ diện, vội nói. - Tiết mỗ thiếu ba huyền tinh, đa tạ!
Lâm Tiêu và Lâm Phong Tuyết nhìn nhau, Lâm Tiêu lấy Túi Bách Nạp ra hỏi:
- Tinh quyển có được không?
- Xin lỗi tiên hữu… - Hỏa Nguyên cười hì hì. - Nguyên Linh Sơn chúng ta chỉ nhận tinh thạch.
Đợi mọi người nộp tinh thạch xong, Hỏa Nguyên lấy ra mấy mảnh tinh phiến hình ngọn lửa đưa cho mọi người và nói:
- Đây là tín vật của đại vương nhà ta, lát nữa sau khi phá cấm có thể cầm vật này tiến vào!
Sau đó, Hỏa Nguyên bay đến bên cạnh Quan Thiên Việt, hai tay giơ cao một mảnh tinh phiến quá đầu, nói:
- Đại nhân, đại vương nhà ta mời đại nhân nhận cho…
- Ừm… - Quan Thiên Việt suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, lăng không cầm lấy tinh phiến, nói. - Nói với đại vương nhà ngươi, lão phu chỉ vào xem một chút, động phủ Chân Tiên còn không lọt vào mắt lão phu.
- Vâng, vâng, đại vương nhà ta biết rõ. Nếu không phải sợ đại nhân ra tay phá cấm sẽ ảnh hưởng đến thông đạo của Nguyên Linh Sơn chúng ta, đại vương nhà ta cũng không dám mời đại nhân dùng thông đạo của chúng ta. - Hỏa Nguyên cẩn thận giải thích xong liền bay đi nơi khác tiếp tục chào hàng tín vật.
Triệu Thập Bát vốn sợ Hỏa Nguyên giở trò, nhưng thấy cả Quan Thiên Việt cũng nhận, lòng hắn mới yên tâm.
Thế nhưng, Triệu Phỉ lại khẽ bĩu môi:
- Động phủ Chân Tiên mà cũng không lọt vào mắt? Đúng là mặt dày!!!
Mắt thấy Chiêm Bạch Nguyệt lặn xuống, Tiêu Đồ Nhật xé rách bầu trời ló dạng.
Ánh dương màu vàng rực lướt qua trời đất chiếu rọi lên Thất Linh Sơn. “Bụp bụp bụp bụp…” Bảy cây tinh thụ đứng sừng sững trên ngọn núi đột nhiên bùng lên tinh quang rực rỡ, từng quả tinh quả treo trên đó lần lượt rơi xuống.
Tinh quả rơi xuống đất, ánh sáng đủ màu sinh ra, tức thì chui vào trong núi.
Tiêu Hoa khoanh chân ngồi trong không gian tinh quang huyết sắc. Tinh quang này tuy trông lạ lẫm, nhưng Tiêu Hoa lại cảm nhận được một sự ấm áp dâng lên trong linh thể, cứ như thể trong tinh quang mang theo hơi thở của cố hương. Ngũ hành độn pháp hắn đã xem hết trong không gian, bây giờ đang nhắm mắt thể ngộ. Tiên lực không nhiều lắm lưu chuyển trong linh thể, lúc thì hư ảnh Huyền Vũ, lúc thì hư ảnh Chu Tước hiện ra bên ngoài thân Tiêu Hoa như đèn kéo quân.
“Phụt…” Ngay khi một hư ảnh nguyên linh hình Bạch Hổ nữa vỡ tan, một luồng ánh sáng màu vàng rực đột nhiên quét sạch không gian, tinh quang huyết sắc bị luồng sáng này quét sạch sành sanh.
- Hả? - Tiêu Hoa kinh ngạc mở mắt. Hắn ngạc nhiên phát hiện, không chỉ tinh quang huyết sắc biến mất, mà cả không gian phong bế cũng không còn, giờ đây hắn đang ở dưới ánh Viêm Hi Nhật rực rỡ!
- Ta… ta ra ngoài rồi? - Tiêu Hoa nhất thời có chút không hiểu ra sao cả. - Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Quả cầu Sở Du Huyền Thiết rốt cuộc có lai lịch gì?
Nhìn quanh một lượt, Tiêu Hoa có chút không yên tâm, sợ rằng đây là ảo trận do không gian huyết sắc biến ảo thành. Nhưng Viêm Hi Nhật chói lòa, ánh dương rực lửa, cả nham thạch mặt đất, dòng nước chảy và thậm chí một vài tiên cầm, không có gì không nói cho Tiêu Hoa biết, đây là Vân Mộng Trạch! Tiêu Hoa đảo mắt, đưa tay vỗ lên mi tâm, phá vọng pháp nhãn chậm rãi mở ra. Nhưng chỉ vừa liếc một cái, Tiêu Hoa vội vàng nhắm lại, hắn sợ phá vọng pháp nhãn sẽ kích động thần thông hồn tu nào đó.
- Đây chắc chắn là đại lục thật, tuyệt không phải ảo trận! - Tiêu Hoa càng thêm hồ đồ, thầm nghĩ. - Xem ra Tiêu mỗ vẫn thoát ra khỏi không gian của Sở Du Huyền Thiết rồi.
Đã thoát khỏi không gian của Sở Du Huyền Thiết, lại tránh được đám tiên nhân truy sát của Trì Tiểu Hạ, Tiêu Hoa tuyệt đối không thể quay lại ẩn hồ biệt cư để chui đầu vào lưới nữa. Hắn suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm:
- Hạ Lan khuyết không thể về, ẩn hồ biệt cư không thể đến, xem ra Tiêu mỗ chỉ có thể ở Vân Mộng Trạch chờ tin tức của Sóc Băng. Ngũ hành độn pháp đã tìm hiểu được chút manh mối, đáng tiếc trong cơ thể Tiêu mỗ không có tiên lực hùng hậu, không thể thi triển thực sự. Kế hoạch bây giờ chi bằng đến Nguyên Linh Sơn xem sao, nơi đó là chỗ tụ tập của các linh thể, nói không chừng sẽ có vài tán anh giống Tiêu mỗ, theo họ tìm vài bộ công pháp rồi tính sau!
Quyết định xong, Tiêu Hoa thoáng xác định phương hướng, bay về phía Nguyên Linh Sơn trong trí nhớ.
Bay khoảng non nửa canh giờ, ánh nắng của Viêm Hi Nhật càng thêm nóng bỏng. Khi Tiêu Hoa đang cố gắng xác định phương hướng, một tiếng thú gầm điếc tai nhức óc vang lên từ bên dưới. Thân hình Tiêu Hoa loạng choạng, rơi thẳng xuống hơn 100 trượng mới dừng lại được.
- Chết tiệt! - Tiêu Hoa nhìn một dãy núi liên miên dưới đất chậm rãi hóa thành một con tiên thú cổ quái bay lên, trong lòng thầm mắng. - Tiên Giới thật sự cổ quái, bất kể là tiên cầm hay tiên thú, tiếng gầm của chúng đều có công hiệu nhiếp hồn. Mà hồn phách của Tiêu mỗ vốn đã yếu ớt, sau khi thi triển Tru Linh nguyên quang tập sát Tiếp Dẫn Sứ Vương Lãng lại bị tiên ngấn của hắn phản phệ, bây giờ dù có Nhất Nguyên Tử trấn hồn linh cũng không thể hoàn toàn ngăn cản những tiếng gầm này.
Tiêu Hoa, người có thân thể cường hãn đến biến thái ở Phàm Giới, nào có nghĩ tới vấn đề phản phệ! Bây giờ đến cả việc giết một tiên nhân cũng phải lo lắng, thật khiến Tiêu Hoa phiền não.
Tuy nhiên, lúc này Tiêu Hoa không rảnh nghĩ ngợi gì khác, vì con tiên thú cổ quái kia đã bay lên, thân hình khổng lồ như dãy núi tỏa ra khí tức hùng hậu, chắn ngay trước mặt Tiêu Hoa.
- Trốn… - Khi đôi mắt khô vàng của tiên thú vô tình lướt qua Tiêu Hoa, một luồng kinh hãi khó tả dâng lên từ đáy lòng hắn. Tiêu Hoa gần như không cần suy nghĩ nhiều, một chữ xuất hiện trong đầu. Thủy độn thuật vừa tìm hiểu giờ đã có đất dụng võ. Chỉ thấy một hư ảnh Huyền Vũ mơ hồ sinh ra từ ngoài thân Tiêu Hoa, bọt nước tung tóe, Tiêu Hoa hóa thành thủy quang biến mất không thấy.
- Gào… - Con tiên thú có phần bất ngờ, nó lắc lắc cái cổ, vô cùng buồn chán dừng lại giữa không trung, mất kiên nhẫn kêu khẽ, tựa như chưa từng thấy linh thể nhỏ bé nào không chịu nổi một đòn như vậy.
Thấy tiên thú không đuổi theo, Tiêu Hoa thầm mừng, đổi hướng rồi lại bay nhanh.
“Xoạt xoạt…” Vừa bay qua hơn mười ngọn núi, một trận tiếng lá rơi xoáy lên giữa các ngọn núi, chặn đường đi của Tiêu Hoa. Ngay lúc Tiêu Hoa kinh ngạc, một tiên khôi cao hơn trăm trượng, tay cầm binh khí hình chày hàng ma bay ra từ trong lòng chảo.
- Vân Mộng Trạch từ bao giờ lại có tiên khôi? - Tiêu Hoa cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng.
“Vù…” Không đợi Tiêu Hoa hoàn hồn, tiên khôi vung tay, chày hàng ma hóa thành hình ngọn núi đập xuống phía Tiêu Hoa.
- Mẹ kiếp! - Tiêu Hoa giận dữ, hét lên. - Ta không sợ ngươi, ta chỉ sợ tốn tinh thạch thôi!
Nói đoạn, tâm thần Tiêu Hoa dò xét muốn lấy Như Ý Bổng ra từ trong không gian, đáng tiếc nơi tâm thần quét qua lại trống rỗng, không có Như Ý Bổng. Lôi Đình Chân Nhân đáng chém ngàn đao, vậy mà mượn không trả!
May mà Phúc Hải Ấn vẫn còn. Tiêu Hoa không cần suy nghĩ, thúc giục tiên lực tế ra Phúc Hải Ấn. Lúc này, Phúc Hải Ấn đã khác xa so với ở Phàm Giới. Chỉ thấy trong ánh sáng màu đồng cổ, từng hư ảnh Huyền Vũ to bằng nắm tay tuôn ra từ trong Phúc Hải Ấn, từng luồng khí tức bàng bạc hung hãn phóng lên trời. Bầu trời có chút gợn sóng như tơ, từng sợi hoa văn đen trắng trông rất nhỏ nhưng lại ẩn chứa uy năng cực lớn hiển lộ trong quang ảnh.
- Đi! - Tiêu Hoa đưa tay chỉ một cái, tiên lực trong cơ thể bị quét sạch. Trên Phúc Hải Ấn nổi lên tầng tầng hư ảnh, mỗi một tầng đều do nguyên linh Huyền Vũ ngưng tụ thành. Phúc Hải Ấn phát ra tiếng “ô ô” nức nở, đập về phía chày hàng ma của tiên khôi!
“Rầm rầm rầm…” Phúc Hải Ấn đánh vào chày hàng ma, quang ảnh không gian xung quanh chao đảo. Trong tiếng nổ vang trời chuyển đất rung, từng hư ảnh Huyền Vũ vỡ nát, Phúc Hải Ấn lộn nhào bay ngược lại. Cùng lúc đó, chày hàng ma cũng bị đánh bay như lá rụng. Nếu là trước kia, Tiêu Hoa sẽ được thế không tha người mà tiếp tục truy kích, nhưng lúc này hắn chỉ có thể vội vàng nuốt vào một nắm lớn bổ linh đan. Ngược lại, tiên khôi kia mặt không biểu cảm, thân hình lóe lên, vậy mà biến mất tại chỗ. Tiêu Hoa kinh hãi, thân hình vội vàng bay vọt lên cao…