Gã tiểu nhị của Phù gia kể lại chuyện tuyển nhận đệ tử chế phù cho Tiêu Hoa nghe, cười nói:
– Phù gia chúng ta tuy không sánh được với các danh môn đại phái, nhưng cũng là một tu chân thế gia chuyên về chế phù. Vừa có Thuật Chế Phù, lại có công pháp tu luyện, đối với giới tán tu vẫn rất có sức hấp dẫn. Không ít đạo hữu am hiểu Thuật Chế Phù cũng đã đầu quân cho Phù gia chúng ta. Nếu đạo hữu có hứng thú, bần đạo xin mời chưởng quỹ xuống kiểm tra Thuật Chế Phù của đạo hữu một chút nhé?
– Đừng... – Tiêu Hoa vội vàng xua tay. – Bần đạo chỉ tiện miệng hỏi thôi, vẫn chưa từng nghĩ đến việc luyện tập Thuật Chế Phù.
Gã tiểu nhị liếc Tiêu Hoa một cái, nói:
– Nếu đạo hữu có tâm, thì nên nhanh chân lên. Lần này tiêu chuẩn tuyển nhận đệ tử nghe nói khá cao, có thể sẽ có đãi ngộ rất tốt, ví như... sẽ được truyền thụ một vài Thuật Chế Phù cao cấp.
– Ồ? – Tiêu Hoa vừa nghe đến tiêu chuẩn tuyển nhận thì lòng lập tức cảnh giác, thầm nghĩ: “Biết đâu lại là vị trí đã dành sẵn cho đệ tử nhà ai đó, mình tự đi tìm phiền phức làm gì?”
Vì vậy, hắn cười nói:
– Đạo hữu, Phù gia các vị... có Độn Thổ Phù không?
– À, mời bên này... – Thấy Tiêu Hoa muốn xem Độn Thổ Phù, gã tiểu nhị cũng không nhắc đến chuyện tuyển nhận đệ tử nữa, dẫn Tiêu Hoa đến quầy Độn Thổ Phù, lấy ra một tấm hoàng phù cho hắn xem.
Tiêu Hoa xem xong, hỏi giá cả. Giá của Độn Thổ Phù này quả thật đắt hơn một chút so với chỗ hắn từng mua, nhưng trước đây nó đã cứu mạng hắn mấy lần. Vì vậy, sau khi mặc cả vài lần, Tiêu Hoa đã mua không ít Độn Thổ Phù.
Sau đó, hắn lại mua thêm nhiều phù giấy và phù mực rồi mới chuẩn bị rời đi.
– Vị đạo hữu này, tiệm chúng ta còn có Cấm Cố Phù và Thiết Y Phù thượng phẩm, đạo hữu không xem qua một chút sao? – Thấy Tiêu Hoa ra tay hào phóng, gã tiểu nhị không kìm được mà giới thiệu thêm.
– Mấy loại hoàng phù này... bần đạo tạm thời vẫn còn, không có ý định mua. – Tiêu Hoa mỉm cười, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, bèn hỏi: – Phải rồi, quý điếm có loại hoàng phù nào có thể truyền tin đi xa một chút không? Khoảng cách sử dụng của Truyền Tấn Phù thông thường gần quá.
– Ha ha, đạo hữu hỏi đúng người rồi. – Gã tiểu nhị chỉ tay sang bên cạnh. – Đây là Thiên Lý Truyền Âm Phù, là loại Truyền Tấn Phù cao cấp, có thể gửi đến một địa điểm cố định, cũng có thể sau khi một tu sĩ nào đó rót pháp lực vào, trong phạm vi cực xa truyền đi lời nhắn của đạo hữu cho vị tu sĩ đó.
– Ồ, không tệ. – Tiêu Hoa nghe xong thì mừng rỡ. Mặc dù Thiên Lý Truyền Âm Phù tốn không ít linh thạch, hắn vẫn mua mấy cái.
– Ừm, lần trước bần đạo mua được một tấm Ẩn Thân Phù ở Kính Bạc Thành, không biết quý điếm có bán không? – Thấy cửa hàng của Phù gia có không ít hoàng phù kỳ lạ, Tiêu Hoa đột nhiên cười hỏi.
– Ẩn Thân Phù? – Gã tiểu nhị nghe xong, không khỏi cười khổ. – Đạo hữu thật đúng là may mắn, bần đạo... còn chưa từng nghe Phù gia chúng ta bán qua Ẩn Thân Phù bao giờ. Đó là hoàng phù cực phẩm rồi, à không, phải gọi là linh phù mới đúng.
– Linh phù? – Ánh mắt Tiêu Hoa lóe lên, hắn cười nói: – Vậy... bần đạo xin hỏi thêm đạo hữu, Phù gia có loại linh phù nào có thể áp chế tu vi của tu sĩ không?
– Cái này... – Gã tiểu nhị đau đầu, lúng túng nói: – Bần đạo có nghe nói qua, nhưng cụ thể thì... À, nếu đạo hữu thật sự muốn mua, bần đạo có thể mời chưởng quỹ của tiệm ra giải thích cho đạo hữu.
Gã tiểu nhị liếc nhìn tu vi Luyện Khí tầng bốn của Tiêu Hoa, không cho rằng hắn sẽ mua loại linh phù này.
Vậy mà, Tiêu Hoa lại nói:
– Đã như vậy, phiền đạo hữu mời chưởng quỹ của quý điếm ra một lát.
Gã tiểu nhị đành bất đắc dĩ gật đầu:
– Mời đạo hữu theo bần đạo.
Nói rồi, gã tiểu nhị dẫn Tiêu Hoa lên lầu hai. Cách bài trí trên lầu hai của cửa hàng Phù gia không giống với cửa hàng của Ngự Đan Môn, nhưng đều có không gian rộng rãi. Một tu sĩ khoảng 40 tuổi, tu vi chừng Luyện Khí tầng chín mời Tiêu Hoa ngồi xuống, dâng trà thơm rồi cười nói:
– Bần đạo là Phù Anh Mẫn, không biết nên xưng hô đạo hữu thế nào?
Tiêu Hoa không dám thất lễ, chắp tay nói:
– Bần đạo Tiêu Hoa, ra mắt tiền bối.
– Ha ha, không dám, đạo hữu đến tiệm chúng ta cũng là cha mẹ áo cơm, không cần khách khí. – Phù Anh Mẫn cười xua tay. – Nghe tiểu nhị nói, đạo hữu muốn mua linh phù có thể áp chế tu vi?
– Vâng, đúng vậy, bần đạo quả có ý này. – Tiêu Hoa cũng không giấu giếm, đáp lời.
– Tu vi của Tiêu đạo hữu... Hì hì, có thể cho bần đạo biết, đạo hữu cần linh phù áp chế tu vi để làm gì không? Linh phù này hình như... không phải thứ đạo hữu có thể sử dụng được? – Phù Anh Mẫn hỏi.
– Bần đạo có một vị đạo hữu gửi tin, nói rằng huynh ấy cần loại linh phù này. Nhưng huynh ấy đang bế quan không tiện ra ngoài, thấy bần đạo đi du lịch nên đã giao việc này cho bần đạo. Cụ thể huynh ấy dùng loại linh phù này làm gì, bần đạo cũng không rõ. – Tiêu Hoa giải thích. – Thật ra, bần đạo vốn chưa từng nghe nói về loại linh phù này, vừa rồi cũng chỉ thuận miệng hỏi tiểu nhị của quý điếm, không ngờ lại nhận được câu trả lời khẳng định.
– Ha ha, thì ra là thế. – Phù Anh Mẫn gật đầu cười. – Ta đã nói mà, sao đạo hữu lại cần loại linh phù này? E là... tấm Ẩn Thân Phù kia cũng là do vị đạo hữu đó mua phải không?
Tâm niệm Tiêu Hoa xoay chuyển, lời của Phù Anh Mẫn chắc chắn có lý, hắn bèn mỉm cười gật đầu.
– Ha ha, chắc hẳn đạo hữu cũng không biết, Ẩn Thân Phù... đó là linh phù, mà pháp lực cần để sử dụng linh phù không thể xem thường, tu sĩ dưới Luyện Khí tầng sáu không thể dùng được. Còn loại mà vị đạo hữu của tiểu hữu nói... chính là Uẩn Thanh Phù, càng phải là tu sĩ trên Luyện Khí tầng mười mới có thể sử dụng.
– Hả? Nói như vậy... quý môn có loại Uẩn Thanh Phù này sao? – Tiêu Hoa vui mừng hỏi.
Vậy mà, Phù Anh Mẫn lại lắc đầu:
– Không có.
– Không có? Vậy... – Tiêu Hoa vô cùng ngạc nhiên.
– Ôi, linh phù... là Thuật Chế Phù còn cao thâm hơn hoàng phù. Tổ tiên Phù gia ta có để lại một vài phương pháp luyện chế linh phù, chỉ là... đệ tử hậu bối của Phù gia... tư chất có hạn, không thể hoàn toàn kế thừa. Rất nhiều linh phù... không chỉ linh phù, mà cả một số hoàng phù cao cấp... cũng đều đã thất truyền. – Phù Anh Mẫn thở dài. – Không chỉ Phù gia ta, mà thực ra rất nhiều tu chân thế gia cũng đều gặp phải tình cảnh khó xử này. Một mặt có công pháp tu luyện, một mặt lại không tìm được đệ tử thế gia phù hợp, hậu duệ khó bề nối dõi.
Nghe những lời này, tâm niệm Tiêu Hoa lại xoay chuyển, hắn im lặng suy nghĩ. Chuyện của Phù gia thế này... đáng lẽ chỉ có đệ tử Phù gia mới biết, không biết... tại sao Phù Anh Mẫn lại nói cho mình? Đương nhiên, dù Tiêu Hoa không hỏi, Phù Anh Mẫn cũng sẽ giải thích nguyên do.
Quả nhiên, Phù Anh Mẫn mở lời:
– Tiêu đạo hữu, có phải đang cảm thấy nếu tiệm chúng ta không có Uẩn Thanh Phù, thì tại sao lại mời đạo hữu lên đây một chuyến không?
– Đúng vậy, còn xin Phù đạo hữu giải hoặc. – Tiêu Hoa lại mỉm cười nói.
– Tiêu đạo hữu, hẳn là tán tu phải không? – Phù Anh Mẫn thăm dò hỏi.
– Bần đạo đúng là tán tu. – Tiêu Hoa nhìn thẳng vào mắt Phù Anh Mẫn, không hề né tránh, trả lời dứt khoát.
– Ừm, Tiêu đạo hữu trông khoảng 17-18 tuổi, mới Luyện Khí tầng bốn... Hì hì, khả năng là tán tu quả thực rất lớn. – Phù Anh Mẫn ra vẻ đã hiểu rõ trong lòng, giải thích: – Thật ra, nếu là đệ tử tu chân môn phái, tu vi này của Tiêu đạo hữu... có hơi kém. Dù là đệ tử thế gia, cũng chỉ tàm tạm. Nhưng nếu là tán tu, thì tu vi này của đạo hữu lại không tệ chút nào.
– Nhưng là tán tu, thiếu thốn rất nhiều thứ, công pháp, đan dược, chỉ điểm, kinh nghiệm... mỗi một thứ đều sẽ cản trở bước tiến của đạo hữu. Nếu đạo hữu muốn vươn lên, chỉ có thể gia nhập tu chân môn phái hoặc thế gia. Chắc hẳn, Tiêu đạo hữu cũng biết, tu chân môn phái tuyển nhận đệ tử, hoặc là yêu cầu tuổi còn rất nhỏ, hoặc là yêu cầu tu vi Luyện Khí tầng mười, đạo hữu... e là đều không đủ điều kiện.
– Bần đạo hiểu rồi. – Tiêu Hoa chợt hiểu ra, nói nhiều như vậy là muốn hắn gia nhập Phù gia.
– Đạo hữu hiểu là tốt rồi. Nghe Phù Ngọc nói, đạo hữu am hiểu một ít Thuật Chế Phù, mà tuổi đạo hữu không lớn, tu vi cũng không nông, nếu gia nhập Phù gia ta, dù không có thành tựu quá lớn trên con đường tu luyện, nhưng biết đâu lại có sở trường về phương diện chế phù thì sao? Tiêu đạo hữu sao không thử xem?
– Chuyện này... – Tiêu Hoa thoáng chốc ngẩn người. Trước đây hắn liều mạng muốn gia nhập tu chân môn phái để có công pháp tu luyện, còn tu chân thế gia... hắn chưa từng nghĩ tới, vì hắn cảm thấy người ta chắc chắn đều là đệ tử dòng chính hoặc dòng phụ, mình không thể có cơ hội. Bây giờ cơ hội đột nhiên xuất hiện, Tiêu Hoa nhất thời không biết lựa chọn thế nào.
Một lúc sau, Tiêu Hoa cười khổ nói:
– Phù tiền bối... việc này xin cho phép bần đạo suy nghĩ thêm một chút, lúc này e là không thể trả lời tiền bối ngay được.
– Ừm, điều này bần đạo tự nhiên hiểu, cũng không mong đạo hữu quyết định ngay lập tức. – Phù Anh Mẫn cười nói. – Tiêu đạo hữu chỉ cần suy nghĩ kỹ lời của bần đạo, trong vòng nửa năm cho một câu trả lời là được.
– Nửa năm?
– Phù gia chúng ta sẽ tổ chức một đợt tuyển chọn sau nửa năm nữa, Nhan Uyên Thành chúng ta sẽ có một suất. Nếu Tiêu đạo hữu có ý, có thể đến trong thời hạn đó.
Tiêu Hoa gật đầu:
– Đa tạ tiền bối chiếu cố, vãn bối sẽ suy nghĩ cẩn thận.
Nói xong, Phù Anh Mẫn tiễn Tiêu Hoa đến bên cầu thang, chắp tay từ biệt.
Tiêu Hoa có chút ngơ ngẩn bước ra khỏi cửa hàng Phù gia, đầu óc quay cuồng. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ tùy tiện bước vào một tiệm bán hoàng phù mà lại gặp phải chuyện thế này. Mãi đến khi về tới khách điếm, hắn vẫn chưa nghĩ thông, rốt cuộc là nên đi, hay là không đi.
– Hì hì, để ta nghĩ xem nào. – Tiêu Hoa đột nhiên vỗ trán, cười nói: – Mình đúng là ngốc mà, trước mắt không phải có một đệ tử thế gia sao? Mình chỉ cần hỏi một chút là được.
Tâm trạng Thái Trác Hà vốn không tốt, có chút sầu muộn. Nhưng dù sao cũng là nữ tu, vừa nghe Tiêu Hoa gặp phải chuyện như vậy, cũng trở nên hứng thú, nhìn Tiêu Hoa từ trên xuống dưới rồi nói:
– Đừng nói nhé, Tiêu đạo hữu, với tu vi bề ngoài và tuổi tác hiện tại của đạo hữu, trong giới tán tu cũng được xem là một nhân vật nổi bật đấy. Ánh mắt của vị chưởng quỹ Phù gia kia cũng không tệ.
– Có điều, dù là vậy, hắn vẫn nhìn lầm rồi. Tu vi của Tiêu đạo hữu sao có thể lấy bề ngoài để phán đoán được chứ?
– Thái đạo hữu, bần đạo chỉ muốn hỏi một chút, đạo hữu cảm thấy bần đạo có nên gia nhập Phù gia không? – Tiêu Hoa xua tay, hỏi thẳng.
--------------------