- Ừ, Cấn Sanh, Đoái Tiệp, hai ngươi tuyển chọn đệ tử vất vả rồi, lui xuống nghỉ ngơi trước đi. - Càn Lôi Tử khoát tay nói.
- Vâng, đệ tử cáo lui! - Cấn Sanh và Đoái Tiệp thi lễ rồi cũng rời đi.
Đợi hai người ra khỏi Cự Lôi Điện, Càn Lôi Tử nhìn năm người bên cạnh, thấp giọng nói:
- Vừa rồi Huyễn Hoa nói rất có lý, lôi trì của Ngự Lôi Tông chúng ta chính là được luyện chế dựa trên nguyên hình của Phệ Lôi Châu. Nhưng lôi trì này dù sao cũng chỉ là vật mô phỏng, dù có thể mô phỏng sự sinh diệt của sấm sét nhưng cũng không phải vật trời sinh, không thể tự điều chỉnh. Chỉ cần Thiên Lôi có chút biến hóa là sẽ không thể thích ứng. Bây giờ đã có Phệ Lôi Châu thật, chúng ta vừa hay có thể tận dụng. Thứ nhất, có thể dùng lôi thủy thành hình trong lôi trì để nuôi dưỡng Phệ Lôi Châu, thúc đẩy nó nhanh chóng trưởng thành. Thứ hai, có thể dùng Phệ Lôi Châu để đối phó với sự biến đổi của Thiên Lôi!
- Tông chủ nói rất đúng! - Huyễn Hoa Tiên Tử gật đầu. - Lão thân cũng thấy lôi trì và Phệ Lôi Châu kết hợp sẽ bổ sung cho nhau. Quan trọng hơn, nếu nhìn thấu được sự sinh diệt của sấm sét trong Phệ Lôi Châu, càng có lợi cho việc tông chủ thể ngộ phương pháp diễn lôi.
- Đương nhiên, bổn tông còn phải mời mấy vị sư thúc ra tay tương trợ, đừng để xảy ra sơ suất gì! - Càn Lôi Tử trịnh trọng nói.
Không kể đến chuyện đám người Càn Lôi Tử đang bàn bạc đại sự của Ngự Lôi Tông trong Cự Lôi Điện, lại nói về Tiêu Hoa theo Vô Nại ra khỏi Cự Lôi Điện. Vô Nại không nói lời nào, đưa Tiêu Hoa thi triển Lôi Độn Thuật bay ra ngoài Lôi Tiên Phong.
Dọc đường, Vô Nại cúi đầu im lặng, dường như lòng trĩu nặng tâm sự. Tiêu Hoa thấy vậy không dám lên tiếng. Bay một lúc lâu, đến một nơi hẻo lánh, xung quanh không còn bóng dáng đệ tử Ngự Lôi Tông nào qua lại, Vô Nại bỗng nhiên đáp xuống. Tiêu Hoa khó hiểu, tưởng đã đến Vạn Lôi Cốc, nhưng nhìn bốn phía lại không giống nơi có người ở, cũng chẳng có vẻ gì là nơi quan trọng. Hắn bèn ngước mắt nhìn Vô Nại, lúc này Vô Nại cũng đang nhìn hắn. Vô Nại cau mày hỏi:
- Tiêu Hoa, ngươi có thật lòng muốn làm đệ tử của lão phu không?
Tiêu Hoa thấy thế, rất cung kính đáp:
- Nếu đệ tử không thật lòng, cớ gì phải từ chối trước mặt tông chủ?
- Ừ, ngươi đã xem lão phu là sư phụ, vậy sư phụ cũng xem ngươi là đệ tử của mình, có vài lời vẫn phải nói rõ với ngươi! - Vô Nại rất nghiêm túc nói.
Tiêu Hoa trong lòng run lên, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
- Ừm, Tiêu Hoa, ngươi cảm thấy ở Ngự Lôi Tông phô trương thanh thế, cả ngày tỏa sáng vạn trượng để người người ngưỡng mộ thì tốt? Hay là âm thầm không ai biết tới, nâng cao tu vi thì tốt?
Tiêu Hoa trong lòng nhẹ nhõm, lại dâng lên một luồng hơi ấm, cười nói:
- Sư phụ nói gì vậy, đương nhiên là nâng cao tu vi tốt hơn rồi!
- Vậy ngươi cảm thấy cống hiến của mình cho Ngự Lôi Tông có lớn không?
- Đệ tử chẳng qua chỉ mang Phệ Lôi Châu về, người thật sự có cống hiến là Thanh Hỏa sư bá! - Tiêu Hoa lắc đầu nói.
- Phì, sư bá cái gì mà sư bá, nhớ kỹ phải gọi là Thanh Hỏa sư thúc! - Vô Nại thần kỳ phun nước bọt nói. - Nếu lão phu không phải canh giữ Vạn Lôi Cốc, chắc chắn cũng có thể làm nên đại sự như vậy!
Lập tức Vô Nại lại tỉnh táo lại, hất cằm nói:
- Ừ, ngươi đã biết công lao này nên thuộc về Thanh Hỏa sư thúc của ngươi thì tốt rồi, vậy ngươi cũng nên trả lại lệnh bài mà tông chủ ban cho đi…
- Nhưng… - Tiêu Hoa đương nhiên không hiểu. - Chuyện này… có liên quan gì đâu ạ?
- Ôi, lúc trước ở Xuân Lôi Điện lão phu chẳng phải đã nói rồi sao? Ngươi thân là tán tu, lúc Luyện Khí đã tu luyện quá nhiều loại pháp quyết, đã tạo thành trở ngại không thể vượt qua cho việc tu luyện sau này. Bây giờ xem ra, với thể chất ẩn hỏa của ngươi, có lẽ có thể đột phá trở ngại này, đặt chân đến Trúc Cơ! Nhưng sau khi Trúc Cơ, ngươi tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ, tu luyện nhiều loại công pháp nữa! Ngươi cầm lệnh bài này trong tay, làm sao có thể chống lại sức hấp dẫn của các công pháp đó? Hơn nữa, ngươi cứ lảng vảng trong Truyền Công Các của người khác, còn ra thể thống gì nữa? Sao có thể không khiến người khác để ý? Một khi đã để ý, tự nhiên sẽ có người truy cứu lai lịch lệnh bài của ngươi, chuyện của ngươi làm sao có thể không ai biết? Ngươi còn có thể an tâm tu luyện được không?
Tiêu Hoa nghe mà sáng tỏ, biết Vô Nại lo lắng rất có lý. Nhưng hắn thật sự nghèo đến sợ rồi, không muốn tiếp tục sống những ngày không có công pháp. Vả lại, thứ đã vào tay rồi mà bảo hắn trả lại, chẳng phải còn khó hơn lên trời sao?
- Thưa sư phụ, lúc đó đệ tử cũng đã nghĩ qua rồi! - Tiêu Hoa giải thích. - Thứ nhất, đệ tử cảm thấy công pháp của Ngự Lôi Tông tuy khác nhau do các Lôi Cung khác nhau, nhưng chung quy cũng đều là các nhánh rẽ ra phải không? Công pháp nền tảng hẳn là giống nhau chứ? Thứ hai, đệ tử cũng chỉ muốn xem thêm một ít pháp quyết, tu luyện thêm một ít Thần Thông đối địch…
- Ôi, nâng cao tu vi mới là căn bản, cái gọi là pháp thuật Thần Thông đều là tiểu đạo không đáng kể! - Vô Nại thở dài nói. - Nhưng ngươi nói cũng có lý, công pháp tu luyện ở Hiểu Vũ Đại Lục rất hiếm, công pháp của Ngự Lôi Tông cũng đều do các bậc tiền bối tổ sư lĩnh hội ra, chỉ liên quan đến thể chất tu luyện, căn bản quả thật không khác biệt lắm!
- Hơn nữa, nếu đệ tử trả lại lệnh bài, vậy thuật Lôi Tiêu của sư phụ làm sao viên mãn được? - Tiêu Hoa nhân cơ hội nói thêm.
- Hả? Cũng đúng… - Vô Nại đột nhiên tỉnh ngộ. - Phương pháp Lôi Tiêu của Càn Lôi Cung là đầy đủ nhất, lão phu đã thèm thuồng từ lâu!
- Các pháp thuật khác sư phụ không thèm thuồng sao? Dù sao cũng đều là pháp thuật của Ngự Lôi Tông, đệ tử cũng có thể bẩm báo tông chủ, xem có gì có thể tiết lộ được không. - Tiêu Hoa lại thấp giọng nói.
- Nói bậy! Tông chủ đã cảnh cáo ngươi rồi, ngươi đừng có chọc giận tông chủ! - Vô Nại trên mặt mỉm cười, nhưng miệng lại quát mắng.
- Được rồi, được rồi, cứ coi như đệ tử chưa nói gì đi! - Tiêu Hoa cười nói.
- Ha ha, tiểu tử nhà ngươi cũng thú vị đấy, hơn hẳn đại sư huynh của ngươi nhiều! - Thấy bộ mặt tươi cười ranh mãnh của Tiêu Hoa, Vô Nại lại không giận, mà cười nói.
- Đại sư huynh làm sao ạ? - Tiêu Hoa dường như thoáng nghĩ tới Cung Minh Vĩ.
- Ha ha, ngươi đến Vạn Lôi Cốc sẽ biết! - Vô Nại không muốn nói nhiều về vị đại sư huynh này, đưa tay ra hiệu.
- A, sư phụ, đệ tử quên mất, Thanh Hỏa sư bá… à sư thúc còn cho đệ tử một cái lệnh bài nữa, vừa rồi đệ tử chưa lấy ra! - Tiêu Hoa đột nhiên nhớ ra, kinh ngạc kêu lên.
Vô Nại suy nghĩ một chút rồi nói:
- Thôi bỏ đi, hôm nay đừng đi nữa, đợi sau này có cơ hội hãy đi. Xem bộ dạng kia, tông chủ và sư tổ bọn họ chắc là đang bàn bạc chuyện Phệ Lôi Châu, ngươi đi chẳng phải là làm phiền họ sao?
- Đệ tử hiểu rồi! - Tiêu Hoa gật đầu.
- Đi thôi, hôm nay đến Vạn Lôi Cốc, trước tiên cho ngươi nhận biết cửa nẻo, sau này ngươi về cũng tiện! - Vô Nại khoát tay nói.
- Hả? Sư phụ, lời này của người là có ý gì? Đệ tử không ở Vạn Lôi Cốc sao? - Tiêu Hoa kinh ngạc.
- Ừ, ngươi đương nhiên không ở Vạn Lôi Cốc! - Vô Nại đưa tay ra, lại mang theo Tiêu Hoa, bay về phía Vạn Lôi Cốc, vừa bay vừa giải thích cho hắn.
Hóa ra, trong Ngự Lôi Tông, tu sĩ dưới Trúc Cơ Kỳ đều ở Cấn Lôi Cung và Đoái Lôi Cung tu hành. Như Tiêu Hoa, trước đây ở Đoái Lôi Cung, làm một số tạp vụ cho Ngự Lôi Tông để đổi lấy linh thạch và đan dược. Chỉ khi gặp khó khăn trong tu luyện hoặc vào thời gian cố định mới có cơ hội đến Vạn Lôi Cốc nhận sự chỉ dạy của Vô Nại. Đương nhiên, bản thân Đoái Lôi Cung cũng có đệ tử truyền công chuyên môn, bình thường cũng có thể giải đáp thắc mắc cho Tiêu Hoa.
Còn về chế phù và luyện đan, mỗi Lôi Cung của Ngự Lôi Tông đều có tĩnh thất chuyên dụng, chỉ cần nộp một lượng linh thạch nhất định là có thể sử dụng. Đương nhiên, linh thảo dùng để luyện đan thì đệ tử Ngự Lôi Tông phải tự chuẩn bị. Những hoàng phù luyện đan cơ bản, Ngự Lôi Tông cũng có thể cung cấp, nhưng cũng phải dùng linh thạch để đổi lấy mà thôi.
- Ha ha, có sư môn thật tốt quá! - Tiêu Hoa ở trên không trung gần như muốn nhảy cẫng lên. Hắn còn đang nghĩ cách tìm nơi nào có Địa Hỏa để luyện đan, giờ thì tốt rồi, Ngự Lôi Tông có phòng luyện đan chuyên dụng, có Địa Hỏa chuyên dụng, chỉ cần ngươi bỏ linh thạch ra là được! Quả thực quá tiện lợi!
- Được rồi, Tiêu Hoa, mỗi đệ tử trong Ngự Lôi Tông đều có việc phải hoàn thành. Các đệ tử Luyện Khí các ngươi đương nhiên không phải làm việc quan trọng, về cơ bản đều là tạp dịch, ngươi phải suy nghĩ cho kỹ… - Vô Nại lại dặn dò. - Nhưng, tông chủ đã ra lệnh, tạp dịch của Chấn Lôi Cung ngươi có thể tùy ý lựa chọn!
- Hả? Sư phụ, đệ tử không phải ở Cấn Lôi Cung sao? Phải là tạp dịch của Cấn Lôi Cung chứ? - Tiêu Hoa nhắc nhở.
- Ha ha, Cấn Lôi Cung có bao nhiêu đệ tử Luyện Khí, họ lại có bao nhiêu tạp dịch phải làm? Ngươi bình thường ở Cấn Lôi Cung, nhưng tạp dịch vẫn phải làm ở Chấn Lôi Cung! - Vô Nại giải thích. - Ngươi là đệ tử Chấn Lôi Cung của ta, tự nhiên nên làm việc cho Chấn Lôi Cung của ta!
Tiêu Hoa hiểu ra, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Chấn Lôi Cung chúng ta có Dược Viên không ạ?
- Có chứ, Lôi Cung nào cũng có! - Vô Nại gật đầu, nhưng lập tức hỏi. - Chẳng lẽ ngươi muốn đi trồng linh thảo? Đó là việc vừa khổ vừa mệt, không có mấy đệ tử muốn đi đâu! Theo ý của vi sư, ngươi nên đi luyện chế hoàng phù, đó là việc mà tất cả đệ tử Luyện Khí đều thích đi! Một mặt có thể nâng cao khả năng khống chế pháp lực, mặt khác có thể luyện tập rất nhiều pháp quyết, rất hữu dụng sau khi Trúc Cơ! À, có lẽ Lôi Hiêu sư tổ cũng có ý nghĩ như vậy…
Thấy Vô Nại lại dùng cả Lôi Hiêu Chân Nhân để thuyết phục mình, Tiêu Hoa càng thêm nóng lòng, cười nói:
- Đệ tử có quyết định của riêng mình. Đệ tử đã chế phù ở Phù gia một thời gian dài, cũng học được không ít, muốn đổi khẩu vị. Hơn nữa Dược Viên cũng không có ai đi, thanh tĩnh sẽ tiện cho việc tu luyện. Vả lại, dù sao cũng đều là hai phần đan dược và linh thạch, đệ tử ở đâu cũng không thiệt!
- Mấy thứ này đều là tiểu tiết, ngươi tùy tiện chọn là được! Vi sư chẳng qua chỉ là nhắc nhở một chút mà thôi. Chế phù cố nhiên có thể tăng tu vi, nhưng ngày nào cũng lặp đi lặp lại một việc, không thú vị lắm, lại không có thời gian dư thừa. Dược Viên tuy mệt, nhưng bận rộn xong cũng là thời gian của mình, thật ra có lợi cho tu luyện! - Vô Nại đành bất lực nói.
- Được rồi, phía trước sắp vào phạm vi Vạn Lôi Cốc, cũng là nơi có động phủ của vi sư, ngươi phải cẩn thận. Vạn Lôi Cốc này tuy còn xa, nhưng tiếng sấm của nó có thể đả thương người! - Vô Nại vung tay, một đạo truyền tấn phù màu đỏ sậm bay ra, nhắc nhở Tiêu Hoa.
- Vâng, đệ tử hiểu rồi! - Tiêu Hoa gật đầu, nhưng ngay khi hắn vừa gật đầu xong, trong lòng bỗng nhiên giật thót, cứ như bị một cây gậy vô hình đánh trúng vậy
--------------------