Virtus's Reader
Tu Thần Ngoại Truyện

Chương 1531: CHƯƠNG 1530: CON TRAI CỦA HƯỚNG DƯƠNG

Chuyện cũng rất đơn giản, là vì Hướng Dương vừa dẫn Tiêu Hoa vào Xuân Lôi Cung thì đã đụng phải một đệ tử Trúc Cơ trung kỳ. Đệ tử kia hiển nhiên có quen biết Hướng Dương, mặt mày tươi cười, vừa gặp đã hỏi:

– Hướng sư huynh, con trai của huynh đâu? Sao không thấy nó đến Xuân Lôi Cung?

Vẻ mặt Hướng Dương không hề thay đổi, y xua tay:

– Còn sớm, thằng nhóc nghịch ngợm đó còn chưa hạ phàm. Sau này khi nó đến, tu luyện thành tu sĩ Hóa Thần rồi, bần đạo tự nhiên sẽ dẫn nó đến Xuân Lôi Cung bái kiến các vị sư huynh đệ!

Tu sĩ Trúc Cơ kia cười cười chắp tay rồi vội vã rời đi.

Một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ gọi Hướng Dương là sư huynh, lại còn nhắc đến một đứa trẻ, trong lòng Tiêu Hoa đã sớm thầm thì. Nhưng nghĩ đây có thể là chuyện riêng của đại sư huynh, hơn nữa mình cũng không thấy ai trong động phủ nên không tiện hỏi nhiều.

Thế nhưng hết lần này đến lần khác, trong Thiên Điện của Xuân Lôi Cung lại gặp phải mấy đệ tử Trúc Cơ Kỳ nữa. Ai nấy thấy Hướng Dương đều hỏi y như vậy, và câu trả lời của Hướng Dương cũng y hệt. Chỉ có điều, một vài đệ tử thì cười thiện ý, còn một vài người lại mang vẻ châm chọc, thậm chí là chế nhạo!

Vì vậy, lần này Tiêu Hoa thật sự không nhịn được nữa, bèn lên tiếng hỏi.

– Ha hả, cũng không có gì.

Thần sắc Hướng Dương bình thản như nước:

– Mấy đệ tử vừa rồi đều là người quen của vi huynh, năm đó cũng đều ở trong căn nhà gỗ này. Bọn họ tư chất tốt, rất nhanh đã Trúc Cơ, còn vi huynh thì mãi không thể, phải tu luyện 50 năm mới may mắn đặt chân đến Trúc Cơ!

– Nhưng vi huynh cảm thấy, tư chất của vi huynh không tốt, nhưng con của vi huynh chưa chắc đã kém cỏi. Sau này con của vi huynh, hoặc là không hợp tu luyện, còn một khi đã hợp, thì nó nhất định sẽ là tu sĩ Hóa Thần!

– A? Đại sư huynh… không thể nào? – Tiêu Hoa có chút ngạc nhiên, cuối cùng hắn cũng hiểu ra, hóa ra Hướng Dương coi con mình như thần tiên trên trời hạ phàm, chỉ cần tu luyện là chắc chắn sẽ thành tu sĩ Hóa Thần!

Nói ra lý tưởng của mình, gương mặt Hướng Dương có chút hưng phấn, cười nói:

– Ngươi có biết không, tiểu sư đệ, vi huynh đã nghĩ xong tên cho thằng bé rồi!

– Gọi là gì ạ? – Tiêu Hoa tò mò.

– Hướng Chi Lễ! – Hướng Dương vô cùng kiêu ngạo nói – Một tu sĩ Hóa Thần biết thư đạt lễ!

– Hay! Tên rất hay! – Tiêu Hoa giơ ngón tay cái lên – Vậy tiểu đệ xin kính chờ tiểu sư điệt giáng thế!

– Ôi… – Nghe vậy, Hướng Dương đang hưng phấn bỗng thở dài, nói – Đi thôi, đi xem nhà gỗ của tiểu sư đệ.

Tiêu Hoa biết Hướng Dương có nỗi niềm khó nói nên cũng không hỏi thêm, đi theo y về phía nhà gỗ.

Cách nhà gỗ nhỏ chừng ba thước, Hướng Dương đưa tay điểm vào lệnh bài, từ đó bắn ra một đạo quang hoa màu xanh lất phất như mưa, “xoạt” một tiếng chiếu thẳng lên cánh cửa gỗ bị khóa. Bắt đầu từ cửa gỗ, một vầng sáng màu xanh lam bao quanh toàn bộ căn nhà, cánh cửa gỗ biến mất, để lộ một lối vào mở toang, từ bên trong hắt ra ánh sáng của Nguyệt Hoa Thạch.

Tiêu Hoa theo Hướng Dương đi vào, tiện thể nhìn quanh. Đây là một căn phòng đơn sơ, ngoài một chiếc ghế, một cái bàn sách thì chỉ có một cái bồ đoàn và một cái giá, trên đó đều trống không.

Hướng Dương nhìn Tiêu Hoa, lại đưa tay điểm một cái, một đạo quang hoa màu xanh tương tự bắn về phía cửa phòng, cả căn nhà gỗ nhỏ lập tức được một tầng cấm chế bao phủ.

– Tiểu sư đệ, vi huynh sẽ nói pháp quyết này cho ngươi! – Hướng Dương đưa lệnh bài tới, lại nói cho Tiêu Hoa nghe pháp quyết điều khiển lệnh bài, lúc này mới nói – Đi thôi, sau này trước khi Trúc Cơ e là ngươi đều phải ở đây rồi. Vi huynh còn phải vội dẫn ngươi đến Chấn Lôi Cung, lo liệu xong xuôi chuyện của ngươi thì mới tốt!

Chỉ là, Hướng Dương và Tiêu Hoa vừa ra khỏi nhà gỗ nhỏ thì đúng lúc gặp hơn mười đệ tử Luyện Khí Kỳ từ bên ngoài trở về, đi đầu chính là Vương Vân Tiêu.

Thấy Tiêu Hoa lại đi ra từ nhà hàng xóm của mình, Vương Vân Tiêu sững người, đầu tiên là thi lễ với Hướng Dương, sau đó chào hỏi Tiêu Hoa, có chút kỳ quái nói:

– Tiêu sư đệ, nhà gỗ quanh chỗ vi huynh đều là nơi ở của đệ tử Chấn Lôi Cung, lẽ nào… sư đệ cũng được thu nhận vào Chấn Lôi Cung? Không biết… sư phụ là vị đạo trưởng nào?

– Hử? Vương sư huynh cũng là đệ tử Chấn Lôi Cung sao? – Tiêu Hoa cũng tươi cười rạng rỡ, chắp tay nói – Sư phụ của tiểu đệ là Vô Nại ở Vạn Lôi Cốc, vị này là đại sư huynh Hướng Dương của tiểu đệ!

– Hướng Dương… – Vương Vân Tiêu lại khựng lại, trong mắt lóe lên một tia cười khẩy, nhưng ý cười đó lập tức bị hắn che giấu, hắn chắp tay lần nữa – Hóa ra là Hướng tiền bối…

Hướng Dương đâu không biết ý tứ trong mắt Vương Vân Tiêu, y cười nói:

– Sư phụ của tiểu huynh đệ là vị nào? E là hôm nay lúc dạy bảo ngươi, đã nhắc đến tên bần đạo không ít nhỉ?

– Đâu có, đâu có! – Vương Vân Tiêu vội xua tay – Sư phụ tiểu đệ tục danh trên Chấn dưới Nhạc, lão nhân gia chỉ nhắc tới Hướng tiền bối khi nói về sự gian nan của việc Trúc Cơ thôi. Sư phụ còn khen Hướng tiền bối có tinh thần đáng quý, nghị lực đứng đầu Ngự Lôi Tông.

“…Hừ.” – Tiêu Hoa thầm cười lạnh trong lòng. Hắn có chút không hiểu, Hướng Dương tuy dùng 50 năm mới Trúc Cơ, nhưng… dù sao cũng đã Trúc Cơ rồi, chẳng phải mạnh hơn vô số lần so với những đệ tử chưa Trúc Cơ sao? Cớ sao… lại nổi danh khắp Ngự Lôi Tông như vậy?

– À, phải rồi, không biết Tiêu sư đệ được giao tạp dịch gì ở Chấn Lôi Cung? Vi huynh được phân đến Bách Luyện Điện, chuyên luyện chế Hoàng Phù, nghe nói sau này nếu tu luyện tốt còn có thể học luyện Linh Phù!

– Tiểu đệ còn chưa đến Chấn Lôi Cung, đây này, Hướng sư huynh đang định dẫn tiểu đệ đi! – Tiêu Hoa cười nói.

– Tốt lắm, Tiêu sư đệ có muốn đến Bách Luyện Điện không? Vi huynh quen biết chấp sự quản lý Bách Luyện Điện, có thể nói giúp sư đệ vài câu! – Vương Vân Tiêu có ý lôi kéo, dường như đang muốn mượn sức Tiêu Hoa.

– A… Chế phù… – Tiêu Hoa vừa nghe, vội lắc đầu, vẻ mặt vô cùng đau đầu nói – Đừng, đừng, đa tạ hảo ý của Vương sư huynh. Tiểu đệ vừa thấy chế phù là đầu đã to như cái đấu, luyện một cái, nổ một cái, chưa từng thành công lần nào. Ta mà đi chế phù thì lấy đâu ra thời gian tu luyện?

Vương Vân Tiêu tao nhã cười nói:

– Vậy được rồi, sau này vi huynh sẽ luyện chế Hoàng Phù, nếu Tiêu sư đệ có cần gì cứ việc nói với vi huynh, ai bảo chúng ta ở cùng một chỗ chứ?

– Vậy đa tạ Vương sư huynh! – Tiêu Hoa mặt mày đại hỉ, vui vẻ chắp tay, sau đó từ biệt Vương Vân Tiêu, theo Hướng Dương bay khỏi Sồ Lôi Phong.

Nhìn cuộc trò chuyện giữa Tiêu Hoa và Vương Vân Tiêu, Hướng Dương dường như có điều muốn nói, nhưng do dự một lúc lâu, mãi đến khi bay trên không trung mới nhắc nhở:

– Tiểu sư đệ, nếu ngươi… thiếu Hoàng Phù, cứ việc nói với vi huynh! Tên Chấn Nhạc kia và sư phụ chúng ta có chút bất hòa, ngươi mà nhận đồ của đệ tử hắn, thứ nhất sư phụ sẽ nổi giận, thứ hai… há miệng mắc quai!

– Hắc hắc… – Tiêu Hoa đưa tay vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một đống Hoàng Phù, cười nói – Hoàng Phù của tiểu đệ nhiều lắm, ai thèm của hắn? Vả lại, đại sư huynh là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, sao lại không biết luyện chế Hoàng Phù? Tiểu đệ hỏi xin huynh là được!

– Cái này… – Hướng Dương có chút ngượng ngùng – Vi huynh quả thực không biết luyện chế Hoàng Phù! Nhưng sư tẩu của ngươi thì rất giỏi về Hoàng Phù!

– Như nhau cả thôi! – Tiêu Hoa cười thầm trong lòng – Tiểu đệ chỉ nói đùa với tên kia một chút thôi!

– Vậy thì tốt! – Hướng Dương thở phào nhẹ nhõm, nhìn quanh không có ai mới hạ giọng nói – Vừa rồi ngươi quá nổi bật, lại dám đánh đệ tử gác cổng của Ngọc Điệp Điện, vi huynh lo ngươi bị ngấm ngầm ám toán! Hơn nữa… Ngự Lôi Tông này cũng không phải một khối sắt thép!

– A? Lời này có ý gì? – Tiêu Hoa sững người.

– Ôi, nói ra thì, câu nói của sư nương quả thật đúng, có người là có đấu đá! – Hướng Dương thở dài – Chưa nói đến việc Bát Đại Lôi Cung của Ngự Lôi Tông tranh đấu kịch liệt, ngay cả trong nội bộ một Lôi Cung, giữa các đệ tử cũng có chút so kè!

Tiêu Hoa ngạc nhiên nói:

– Bát Đại Lôi Cung tranh đấu cũng là hữu tình khả nguyên, nhưng trong một Lôi Cung thì vì sao chứ?

– Chưa nói đến sự cạnh tranh thông thường giữa các đệ tử, loại cạnh tranh đó có thể thể hiện ưu khuyết điểm của cá nhân, được sư trưởng tán thành, từ đó có được công pháp, đan dược và pháp quyết cao cấp hơn, những thứ này đều cực kỳ quan trọng đối với tu luyện của tu sĩ. Cứ nói đến những đệ tử mới được thu nhận vào Ngự Lôi Tông như các ngươi đi, ngay từ xuất thân đã chia làm hai tầng lớp, một là đệ tử tu chân thế gia, một là tán tu như sư đệ. Đương nhiên Ngự Lôi Tông thu nhận rất ít tán tu, nhưng dù sao vẫn có! Trong các tu chân thế gia đó, lại căn cứ vào quy mô lớn nhỏ mà phân thành ba bảy loại, rồi lại dựa vào sự phân bố đệ tử của thế gia đó tại Ngự Lôi Tông mà chia thành các phạm vi thế lực nhỏ khác nhau!

– Phức tạp vậy sao? – Tiêu Hoa có chút ngạc nhiên – Nhưng đại sư huynh nói vậy, tiểu đệ lại có chút nghi hoặc, nếu đệ tử thế gia đã vào Ngự Lôi Tông thì tự nhiên là đệ tử Ngự Lôi Tông, sợ là không thể có liên quan đến tu chân thế gia nữa, vậy… Ngự Lôi Tông làm thế nào để ràng buộc những đệ tử này? Không sợ bị các thế gia đó… thôn tính sao?

– Ha ha! – Hướng Dương cười lớn – Cái này có gì phức tạp? Đây mới chỉ là đệ tử thu nhận vào, ngươi quên rồi sao, Ngự Lôi Tông chúng ta cũng có đệ tử của chính mình! Thế lực của họ mới là lớn nhất!

Thấy Hướng Dương hỏi một đằng trả lời một nẻo, Tiêu Hoa cẩn thận suy ngẫm một chút liền hiểu ra, cười nói:

– Hóa ra trong Ngự Lôi Tông, thế lực lớn nhất vẫn là của bọn Hướng Chi Lễ à! Nói như vậy, cũng không sợ đệ tử thế gia hoành hành!

– Đâu chỉ có vậy? Ngươi tưởng các đệ tử đăng ký tại Ngọc Điệp Điện, lưu lại ngọc bài chỉ là hình thức thôi sao? – Hướng Dương cười nói – Có ngọc bài của Ngọc Điệp Điện, tông chủ có một vạn cách để ràng buộc môn hạ đệ tử!

Nghe vậy, Tiêu Hoa trong lòng rùng mình, thầm nghĩ: “Trời ạ, hóa ra… cũng không phải dạng vừa đâu!”

Thấy Hướng Dương dường như nhớ ra điều gì, định mở miệng hỏi, Tiêu Hoa sợ y hỏi chuyện quang hoa màu vàng trên ngọc bài, vội truy vấn:

– Nói như vậy, trong hàng đệ tử bình thường hẳn là chia thành đệ tử của chính Ngự Lôi Tông, đệ tử tu chân thế gia, và cả tán tu nữa phải không?

– Ừ, đúng là như vậy, đây cũng chỉ là cách phân chia đại khái, trong đó còn có rất nhiều phân nhánh nhỏ, vi huynh cũng không biết nhiều! – Hướng Dương cười khổ – Vi huynh một lòng tu luyện mà thành tựu còn có hạn, đâu có nhiều tâm tư như bọn họ?

– Ha hả, e là phải có tâm tư như vậy mới có thể nhận được nhiều hơn chứ? – Tiêu Hoa cười nói.

– Sư phụ cũng từng nói như vậy! – Hướng Dương gật đầu – Đáng tiếc, vi huynh và sư phụ đều không phải loại người đó, chỉ biết một lòng tu luyện, không biết nịnh bợ kẻ mạnh, càng không biết gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng ma!

– Ha ha, đại sư huynh, ngài đây không phải đang nói tiểu đệ sao? – Tiêu Hoa đã thấy biểu hiện của Vô Nại tại Xuân Lôi Cung, rất hiểu ý của Hướng Dương, đưa tay ngăn lại cười nói.

– Không đâu, Vạn Lôi Cốc chúng ta chính là cần người như tiểu sư đệ mới được! – Hướng Dương thành khẩn nói – Vi huynh chính là quá mềm yếu, quá do dự thiếu quyết đoán… mới đến nỗi bị người ta chế nhạo!

– Hử? Lời của đại sư huynh… dường như có ẩn tình! – Tiêu Hoa giật mình hỏi.

Hướng Dương thở dài, nói:

– Kỳ thực nói ra cũng đơn giản. Năm đó vi huynh cũng giống ngươi, tuy là người của tu chân thế gia nhưng đã sớm sa sút, không khác gì tán tu, khó khăn lắm mới vào được Ngự Lôi Tông lại không ai nhận làm đệ tử. Tình hình cũng tương tự ngươi, cuối cùng mới được sư phụ thu vào Vạn Lôi Cốc. Năm đó vi huynh đã là Luyện Khí tầng 11 đỉnh phong, tốc độ tu luyện cũng không chậm. Chỉ là, đúng lúc vi huynh tiến vào Luyện Khí tầng 12 đỉnh phong thì sư phụ và sư nương có việc phải ra khỏi Lôi Ma Sơn Mạch, lại còn xảy ra sự cố, vừa đi là đi rất lâu, tình hình lúc đó cũng giống sư thúc Thanh Hỏa bây giờ, sống chết không rõ. Khi ấy vi huynh còn chưa song tu với sư tẩu của ngươi, Chấn Lôi Ngôn… một vị sư trưởng muốn chiếm Vạn Lôi Cốc… bèn muốn thu vi huynh vào môn hạ. Nếu vi huynh rời khỏi Vạn Lôi Cốc, vậy thì Vạn Lôi Cốc nhất mạch sẽ không còn ai, lúc đó sư phụ sống chết không rõ… Vạn Lôi Cốc có thể sẽ bị tặng cho người khác!

– Vi huynh nghĩ đến ơn dưỡng dục của sư phụ, không dám đồng ý, tử thủ Vạn Lôi Cốc, dù cho vị sư trưởng kia hứa hẹn sẽ giúp ta Trúc Cơ cũng không rời đi… Sự lợi hại của Vạn Lôi Cốc, chắc hẳn sư đệ đã biết, không có tu vi Trúc Cơ Kỳ thì không thể ở gần quá lâu! Vi huynh vì bảo vệ Vạn Lôi Cốc… cho nên…

Nhìn khuôn mặt già nua của Hướng Dương, lại nghe y rủ rỉ kể lại, lòng Tiêu Hoa vô cùng ấm áp, hắn giơ ngón tay cái lên nói:

– Đại sư huynh, đây mới là chỗ của nghĩa khí! Tiểu đệ thật sự bội phục!

– Bội phục? Hắc hắc! – Hướng Dương lắc đầu – Trước mặt tu luyện, tất cả đều là hư vô! Cái gì là nghĩa? Cái gì là lý? Cái gì là liêm? Cái gì là sỉ? Đều không bằng một chữ đạo hạnh!

– Ôi… – Tiêu Hoa thở dài một hơi, nhìn dãy núi xa xa đang ngày một gần, nói như Vô Nại – Đúng vậy, người tu đạo chỉ có một chữ “đạo” là cao nhất. Chỉ cần có thể nâng cao tu vi, chỉ cần có thể trường sinh bất lão, thủ đoạn nào cũng có thể dùng! Nhưng cách làm đó, dù có trường sinh, dù có tu thành Nguyên Anh, Phân Thần, thì… có gì vui thú?

– Trang Tử không phải cá, sao biết niềm vui của cá? – Hướng Dương lại lắc đầu – Có lẽ là họ đúng, chúng ta sai rồi!

Tiêu Hoa tiếp lời:

– Cũng có lẽ là họ sai rồi, chúng ta đúng?

– Ai đúng ai sai, e là chỉ có trời mới biết! Mà trăm ngàn năm sau, có lẽ họ sẽ cười nhạo trên đống xương khô của chúng ta! – Hướng Dương nói rất thâm sâu – Biết những điều này… ngươi hẳn đã hiểu vì sao vi huynh lại bị người ta chế nhạo như vậy rồi chứ? Cơ hội đặt chân đến Trúc Cơ bày ra trước mắt không cần, lại cứ tự mình khổ tu…

--------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!