Virtus's Reader
Tu Thần Ngoại Truyện

Chương 1547: CHƯƠNG 1546: TÍNH TOÁN

– Đây là chuyện gì vậy? – Vô Nại sầm mặt lại. – Trương Tiểu Hoa là niềm hy vọng của Vạn Lôi Cốc chúng ta, sao có thể để nó chịu uất ức được?

Trương Tiểu Hoa thoáng sững sờ, nhưng rồi lập tức hiểu ra, Hướng Dương đã không kể chuyện mình bị phạt, ừm, thậm chí cả chuyện ở Đông Lĩnh Dược Viên cũng không nói.

Ngay khi Trương Tiểu Hoa định mở miệng, Hướng Dương đã vội cười làm lành nói trước: – Sư phụ, chuyện là thế này!...

– Sao nào? – Vô Nại liếc Hướng Dương một cái. – Tiểu tử nhà ngươi lại tự ý quyết định rồi phải không!

– Ha ha, vâng ạ, mong sư phụ lượng thứ. – Hướng Dương vừa nói vừa kể lại mọi chuyện, cuối cùng nói: – Chuyện này cũng không có gì to tát, nên đệ tử không bẩm báo với sư phụ, chỉ nói là tiểu sư đệ đang tĩnh tu!

– Tổ cha nó! – Vô Nại cười mắng. – Tiểu tử này đúng là đang tĩnh tu thật, ngươi nói không sai!

– Ôi... hi hi, thấy Vô Nại vui vẻ, Hướng Dương cũng vui theo, nói: – Chấn Diệp sư tổ vậy mà cũng không làm khó tiểu sư đệ, chuyện này chẳng phải đã qua rồi sao? Một năm bổng lộc thì đáng gì? Sao so được với việc tiểu sư đệ chỉ mất hai tháng đã đặt chân lên Luyện Khí tầng 11!

– Cũng phải! – Vô Nại nhìn Trương Tiểu Hoa, hỏi: – Chấn Diệp sư thúc thật sự không làm khó con sao? Lão nhân gia ngài ấy... có hơi thù dai đấy!

– Không ạ, sao có thể làm khó đệ tử được? – Trương Tiểu Hoa mỉm cười lắc đầu. – Đệ tử vừa mới nhập môn, thỉnh thoảng phạm chút sai lầm chẳng phải là bình thường sao?

– Vậy thì tốt! – Vô Nại nhìn Trác Minh Tuệ, rồi lại nói với Trương Tiểu Hoa: – Sư nương con vốn vẫn luôn nghĩ đến lễ gặp mặt cho con. Nàng ấy đã rất vất vả mới tìm được đan dược từ chỗ một sư tỷ quen biết ở Ly Lôi Cung, định để con dùng đột phá Luyện Khí tầng 11 đấy, con thì hay rồi... để sư nương con bận rộn công cốc một phen!

– Đa tạ sư nương quan tâm! – Lòng Trương Tiểu Hoa ấm lại, cậu tiến lên khom người cảm tạ.

– Con bé này, còn khách sáo gì nữa? – Trác Minh Tuệ phất tay đỡ Trương Tiểu Hoa dậy, nói: – Vạn Lôi Cốc chúng ta chỉ có một mình con là trẻ con, chúng ta không nghĩ cho con thì còn nghĩ cho ai?

Trương Tiểu Hoa toát mồ hôi, có chút ngượng ngùng. Dù sao mình cũng đã 25 tuổi rồi, mà trong miệng họ lại biến thành một đứa trẻ! Nhưng nghĩ lại, bọn họ đều đã hơn trăm tuổi, mình không phải trẻ con thì là gì?

– Nhiếp Nguyên Đan này là đan dược tông môn cấp cho đệ tử Luyện Khí tầng mười, bây giờ không còn thích hợp cho con dùng nữa! – Trong mắt Trác Minh Tuệ thoáng hiện vẻ khó xử, nhưng rồi vẫn cười nói: – Đợi mấy hôm nữa, sư nương lại đến Ly Lôi Cung, xem thử các nàng có Tụ Nguyên Đan dư thừa không!

“Nhiếp Nguyên Đan? Tụ Nguyên Đan,” Trương Tiểu Hoa thầm lẩm bẩm: “Tổ cha nó, có môn phái đúng là tốt thật, bần đạo chỉ biết mỗi Bồi Nguyên Đan, vậy mà người ta... mỗi cấp độ đều có đan dược khác nhau, lại còn có cả bổng lộc!!!”

Trương Tiểu Hoa vừa cười vừa nói: – Không cần phiền phức vậy đâu ạ sư nương, người cứ đưa Nhiếp Nguyên Đan cho đệ tử là được rồi. Người đừng quên, đệ tử là tán tu xuất thân, Tụ Nguyên Đan này trước giờ chưa từng dùng qua, bây giờ dùng chắc cũng có chút hiệu quả!

– Cái này... – Trác Minh Tuệ quay đầu nhìn Vô Nại.

Vô Nại khoát tay, nói: – Cứ đưa cho nó đi, kinh nghiệm dùng đan dược của nó còn phong phú hơn chúng ta, đừng lo cho nó!

Trác Minh Tuệ vỗ tay một cái, lấy ra ba bình ngọc từ trong túi trữ vật, hạ giọng nói: – Tiểu Hoa, con chưa dùng qua loại đan dược này, trước tiên đừng vội dùng cả một viên, phải...

Trác Minh Tuệ lại tỉ mỉ dặn dò Trương Tiểu Hoa những điều cấm kỵ khi dùng Nhiếp Nguyên Đan. Trương Tiểu Hoa nghe thì dài dòng, nhưng trong lòng lại rất cảm kích, chỉ khẽ mỉm cười, thỉnh thoảng gật đầu.

Đến cuối cùng, Trác Minh Tuệ vẫn áy náy nói: – Nhiếp Nguyên Đan này dù sao cũng không hợp dùng, sư nương vẫn sẽ đi xem thử Tụ Nguyên Đan, con sắp lên Luyện Khí tầng 12 rồi, không thể thiếu đan dược được!

– Ôi, đáng tiếc vi sư không biết luyện đan, Hướng Dương và Thanh Liên cũng không biết, chỉ có sư nương con là biết sơ qua một chút, nếu không... – Vô Nại vung tay nói.

Trương Tiểu Hoa giật mình, cười nói: – Không biết sư nương có phương thuốc của Nhiếp Nguyên Đan hay Tụ Nguyên Đan không ạ?

– Hử? Sao thế... tiểu tử nhà ngươi biết luyện đan à? – Vô Nại sững sờ, mừng rỡ hỏi.

– Sư phụ đánh giá cao đệ tử quá rồi! – Trương Tiểu Hoa vội vàng khoát tay, rồi hạ giọng nói: – Đệ tử nghĩ là... đệ tử đang trông coi Đông Lĩnh Dược Viên, thứ khác không có, chứ linh thảo... hắc hắc, chẳng phải là nhiều vô kể sao? Hơn nữa đệ tử còn vừa mới lĩnh không ít hạt giống từ Thước Lôi Điện, đệ tử cứ dựa theo phương thuốc của Nhiếp Nguyên Đan và Tụ Nguyên Đan mà trồng trước, đến lúc đó sư nương cầm linh thảo đi đổi đan dược, chẳng phải là...

– Hả? Hắc hắc... – Vô Nại đầu tiên là sững sờ, sau đó cũng nhìn Trương Tiểu Hoa mà cười gian xảo.

Chỉ có Hướng Dương nhíu mày: – Tiểu sư đệ... việc này e là không ổn đâu?

– Có gì mà không ổn? – Vô Nại quát lớn. – Cứ theo ý ngươi, một cọng lông cũng không moi ra được, ai đi luyện đan, ai đi chế phù? Tổ cha nó, đến bao giờ Trương Tiểu Hoa mới Trúc Cơ được?

– Sư phụ... – Hướng Dương rất ấm ức. – Tiểu sư đệ vừa mới phạm lỗi, không nên tái phạm nữa!

– Ngươi... – Vô Nại nhảy dựng lên, giận dữ nói: – Cũng chỉ có ngươi thôi! Ngươi cũng chỉ có thể đứng ở Trúc Cơ sơ kỳ... Người ta...

– Phu quân! – Trác Minh Tuệ cũng “vụt” một tiếng đứng dậy, giận nói: – Hướng Dương đứa nhỏ này nói không sai, người gào cái gì!

– Ta... – Vô Nại liếc nhìn người vợ đang tức giận của mình, đảo mắt một vòng, vẻ mặt lập tức thay đổi, nói: – Vi phu chẳng qua là dạy dỗ Hướng Dương phải biết biến thông một chút thôi mà? Chỉ là giọng hơi lớn một chút, chứ có gầm rống gì đâu!

– Vâng, sư phụ là đang dạy bảo đệ tử, sư nương người ngồi xuống trước đi ạ! – Hướng Dương cũng vội nói.

Trác Minh Tuệ lườm Hướng Dương một cái rồi ngồi lại xuống ghế. Còn Diêm Thanh Liên thì vẫn ngồi bên cạnh Hướng Dương, cúi đầu không nói một lời!

– Ha ha, sư phụ, đại sư huynh, hai người cũng không cần lo lắng, Đông Lĩnh Dược Vi��n chỉ có Tiểu Viêm Thảo, các linh thảo khác đều hoang phế, trước giờ không ai để ý, đệ tử tìm một chỗ trồng linh thảo lên trước rồi tính sau!

Trác Minh Tuệ nghe xong, suy nghĩ một chút, đứng dậy trở vào trong động, một lát sau lại đi ra, cầm một cái ngọc giản đưa cho Diêm Thanh Liên nói: – Thanh Liên, đây là phương thuốc của vài loại đan dược mà đệ tử Luyện Khí Kỳ hay dùng, con sao chép ra một bản đưa cho Tiểu Hoa, để nó trồng chút linh thảo chơi, lão thân tay không đi tìm sư tỷ, quả thật không có thể diện!

– Đệ tử tuân mệnh! – Diêm Thanh Liên lúc này mới ngẩng đầu, cung kính nhận lấy ngọc giản.

– Được rồi! – Vô Nại khoát tay, chỉ tay về phía bên phải mình nói: – Tiểu Hoa, sau này con ngồi ở đây.

– Vâng! – Trương Tiểu Hoa cùng Diêm Thanh Liên lấy một chiếc ghế, cẩn thận ngồi xuống.

Vô Nại rất hài lòng nhìn Trương Tiểu Hoa, nói: – Bây giờ con đã là Luyện Khí tầng 11, phải bắt tay vào chuẩn bị cho việc Trúc Cơ. Một là vấn đề thần niệm, nếu đến Luyện Khí tầng 12 mà vẫn chưa sinh ra thần niệm, con phải lập tức dùng bí pháp của bản môn để nâng cao thần niệm, nếu không càng trì hoãn thì khả năng Trúc Cơ càng nhỏ! Đương nhiên, thần niệm cũng không nhất thiết phải nâng cao quá sớm, những đệ tử thế gia ở Luyện Khí tầng 11 tuy có thần niệm, nhưng tiền đồ sau này lại có hạn. Con là tán tu, xem ra bộ công pháp «Pháp Thiên Tương Địa» gì đó của con cũng không liên quan đến thần niệm, e là có chút phiền phức.

Nghe những lời này, lòng Trương Tiểu Hoa khẽ động, có chút lo lắng, đúng vậy, mình không có Nê Hoàn Cung, thì lấy đâu ra thần niệm?

“Có nên báo cho sư phụ không?” Trương Tiểu Hoa có chút do dự, ngay lúc cậu do dự, Vô Nại lại nói: – Bí pháp của bản môn tuy khác với các môn phái khác, nhưng nói cho cùng đều liên quan đến Thải Hồng Chi Đàm. Bí pháp đó bây giờ ta đưa cho ngươi, con nên làm quen sớm đi. Còn về vật phẩm, đợi khi con đạt đến đỉnh phong Luyện Khí tầng 11, vi sư sẽ đến Chấn Lôi Cung xem giúp con, thứ này trong Tề Xảo Các chắc là có. Có điều, niên đại thì khó nói lắm!

– Sư phụ, Thải Hồng Chi Đàm niên đại càng dài càng tốt phải không ạ! – Trương Tiểu Hoa giật mình, gạt chuyện Nê Hoàn Cung sang một bên, vội hỏi.

– Đó là đương nhiên! Thải Hồng Chi Đàm niên đại càng dài, khả năng nâng cao thần niệm càng lớn. – Vô Nại có chút lo lắng. – Chỉ là lần này có rất nhiều đệ tử bái nhập Ngự Lôi Tông, e là Thải Hồng Chi Đàm trong Tề Xảo Các không đủ, xem ra phải ra tay trước mới được!

– Không được thì để đệ tử đi các đại Dịch Thị mua, Ngự Lôi Tông chúng ta là môn phái lớn như vậy, chẳng lẽ lại không tìm được mấy thứ này? – Trác Minh Tuệ cười nói. – Nếu không được thì các loại linh thảo khác cũng có thể dùng!

– Cũng phải! – Vô Nại xoa tay nói. – Vi phu sợ làm trì hoãn tu luyện của Tiểu Hoa, nên có chút lo được lo mất rồi!

Trương Tiểu Hoa ở bên cạnh cũng âm thầm gật đầu, một lần nữa cảm thán: “Ôi, có môn phái chống lưng quả nhiên là tốt!”

Vô Nại nghĩ một chút rồi lại nói: – Chuyện thần niệm để sau, tiếp theo là vấn đề công pháp. Tiểu Hoa, vi sư và đại sư huynh con tu luyện đều là công pháp «Lôi Đình Vạn Quân», công pháp này tiếp dẫn Thiên Lôi của Vạn Lôi Cốc nên tiến cảnh rất nhanh, được xem là công pháp tu luyện bậc trung của Chấn Lôi Cung chúng ta!

Bên cạnh, Trác Minh Tuệ hỏi: – Lạ thật, người không cho Tiểu Hoa tu luyện «Lôi Đình Vạn Quân», nó còn có thể tu luyện công pháp nào khác?

– Hắc hắc! – Vô Nại vẻ mặt thần bí, chỉ tay nói: – Tiểu Hoa, đưa Tông Chủ Lệnh của con cho sư nương xem!

– Vâng, sư phụ! – Trương Tiểu Hoa trong lòng mừng thầm, lấy Tông Chủ Lệnh ra.

– Quả nhiên là Tông Chủ Lệnh! – Trác Minh Tuệ đột nhiên tỉnh ngộ, cười nói: – Xem ra là tông chủ ban thưởng cho Tiểu Hoa rồi!

– Hắc hắc, đúng vậy! – Vô Nại thấp giọng nói: – Tông chủ vì tưởng thưởng việc Tiểu Hoa trả lại Phệ Lôi Châu cho Ngự Lôi Tông, đã đặc biệt ban xuống Tông Chủ Lệnh, công pháp của Bát Đại Lôi Cung, Tiểu Hoa đều có thể tu luyện!

– A... – Trác Minh Tuệ và Diêm Thanh Liên lần đầu nghe nói đều kinh ngạc.

– Đáng tiếc a! Lôi Độn thuật của lão phu không biết tiểu tử này bao giờ mới lấy ra cho lão phu được! – Vô Nại thở dài một tiếng.

– Ha ha, sư phụ chớ vội, đệ tử sẽ đi Càn Lôi Cung lấy công pháp đó về cho sư phụ! – Trương Tiểu Hoa làm bộ đứng dậy.

– Nhảm nhí, mau ngồi xuống! – Vô Nại biết rõ Trương Tiểu Hoa làm bộ, nhưng vẫn cười mắng. – Đợi lúc con đi chọn công pháp rồi tìm cũng không muộn!

– Vâng, nếu Tiểu Hoa có được cơ duyên này, vậy thì phải lựa chọn công pháp cho thật kỹ! – Diêm Thanh Liên gật đầu nói.

Haiz, đúng vậy, lúc không có công pháp, Trương Tiểu Hoa phiền muộn vì tìm công pháp. Bây giờ có công pháp rồi, hắn lại phiền muộn vì phải tìm ra công pháp thích hợp. Cho nên, mỗi người có nỗi ưu sầu riêng, mỗi nhà có một nỗi khó riêng, quả là có lý

--------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!