Virtus's Reader
Tu Thần Ngoại Truyện

Chương 155: CHƯƠNG 155: BÀI XÍCH

Thấy vẻ mặt đau lòng của Trương Tiểu Hoa, Lý Cẩm Phong lập tức lúng túng như một đứa trẻ phạm lỗi, ngượng ngùng xoa tay nói:

– Cái này, Tiểu Hoa, thật là… nói sao đây? Ta không biết mộ bà ngoại ngươi ở đâu nên cũng không đến viếng được.

Trương Tiểu Hoa nghe vậy, gượng cười đáp:

– Không sao đâu Lý đại ca, là do ta nóng vội quá, đột nhiên nghe được tin tức trong nhà nên muốn biết nhiều hơn một chút.

Rồi hắn lại ảm đạm nói:

– Bà ngoại mất cũng được một năm rồi, nghĩ lại mà cứ ngỡ như mới hôm qua. Lý đại ca là khách từ xa tới, cũng không quen thuộc nhà chúng ta lắm, cha mẹ tự nhiên sẽ không nói với huynh những chuyện này. Nếu thật sự để huynh đi viếng thì quả là thất lễ.

Lý Cẩm Phong gãi đầu:

– Đúng vậy, ở nhà huynh cũng không thấy có tang sự gì nên không nghĩ đến phương diện đó. Nếu năm trước về nhà mà gặp được các ngươi, các ngươi nhắc một câu, có lẽ ta đã giúp các ngươi xem qua rồi.

Sau đó, y nói thêm:

– Đại ca ngươi cũng biết tâm sự của ngươi, dặn ta nói lại rằng ngươi không cần lo lắng về mảnh đất trên sườn núi, hắn đã trông coi cẩn thận giúp ngươi rồi. Mảnh đất ấy dường như rất màu mỡ, đã thu hoạch hoa màu, còn được nhiều hơn mấy thành so với các mảnh đất khác.

Trương Tiểu Hoa nghe xong, có chút vui mừng:

– Thật sao? Mảnh đất đó là do ta từng chút một khai hoang mà ra, có được thu hoạch tốt như vậy cũng không uổng công vất vả của ta.

– Đúng rồi, còn nữa, năm ngoái nhà ngươi thu hoạch rất tốt, đủ ăn cho cả năm nay. Cha ngươi năm trước còn đến Lỗ Trấn bán đi không ít, quả thực kiếm được một khoản.

– Hì hì. – Trương Tiểu Hoa nghe nhà mình sung túc, trong lòng tự nhiên vui vẻ.

Lý Cẩm Phong nghĩ ngợi rồi nói tiếp:

– Về phần con của đại ca ngươi, ta không thấy. Nhìn dáng vẻ của đại tẩu ngươi thì dường như cũng chưa có thai.

– Hai người họ thành gia đã một năm rồi, sao còn không biết cố gắng chứ. – Trương Tiểu Hoa nghĩ đến viễn cảnh được bế cháu, không khỏi có chút không cam lòng.

Lý Cẩm Phong nghe vậy thì bật cười, cốc cho Trương Tiểu Hoa một cái vào đầu, cười nói:

– Ngươi gấp cái gì? Ta thấy đại ca và đại tẩu ngươi tình cảm rất tốt, chuyện sinh con trai chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Trương Tiểu Hoa xoa cái đầu đau điếng, ấm ức nói:

– Ta đây chẳng phải là đang lo cho đời sau của Trương gia sao? Luyện võ phải bắt đầu từ nhỏ, không thể để cháu ta thua ngay từ vạch xuất phát được, ta cũng phải phòng xa chứ.

– Thôi đi, ngươi cứ luyện tốt võ nghệ của mình trước đã. – Lý Cẩm Phong có chút cạn lời. – Chuyện dạy dỗ con cái đâu đến lượt ngươi? Huống hồ, nhà ngươi không phải còn có một Lưu lão tiên sinh sao? Đó là người có học vấn uyên thâm, dưới sự ảnh hưởng của ông ấy, e rằng tiền đồ học văn còn tốt hơn cái võ công quèn của ngươi nhiều. Đúng rồi, Lưu lão tiên sinh này lợi hại thật đấy. Cổ nhân có câu: “Thế hữu hiền giả ẩn ư sơn lâm”. Ta vốn không cho là đúng, lần này đến nhà ngươi, trò chuyện cùng vị Lưu lão tiên sinh này mới biết lời ấy không ngoa. Học thức của Lưu lão tiên sinh chẳng kém các bậc cổ giả trong học viện của chúng ta là bao, khiến ta thực sự bội phục sát đất.

– Vậy sao? Giờ mới biết à? – Trương Tiểu Hoa kiêu ngạo nói. – Cha của đại tẩu ta, tự nhiên là lợi hại rồi. Hơn nữa, học thức của đại tẩu ta cũng rất tốt. Trước kia ở cùng nàng ấy thời gian ngắn, không nhận ra, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, đại tẩu đã cho ta không ít lời khuyên. Nhiều lời nàng nói ta đều ghi nhớ trong lòng, bây giờ đọc sách rồi đối chiếu lại mới phát hiện những lời ấy đều là kiến giải sâu sắc.

Lý Cẩm Phong thoáng hướng tới, rồi buồn bã nói:

– Hổ phụ vô khuyển nữ, đại khái là vậy. Tiếc là ta không được nói chuyện nhiều với đại tẩu ngươi, không được lĩnh giáo phong thái của nàng. Đúng rồi, đại tẩu ngươi có… em gái gì không?

Trương Tiểu Hoa đảo mắt một vòng, nói:

– Em gái ruột thì không có, nhưng mà… có một người em họ.

– Thật sao? – Mắt Lý Cẩm Phong sáng lên, hỏi. – Tên là gì? Đã có hôn ước chưa?

Trương Tiểu Hoa đáp:

– Tên là Lưu Nguyệt Nguyệt, ở ngay Bát Lí Câu. Về phần hôn ước, ta làm sao biết được. Lần sau trở về, huynh tự đi mà nghe ngóng, nhưng ta phải nói trước với huynh.

Lý Cẩm Phong ngơ ngác:

– Ngươi muốn nói gì?

Trương Tiểu Hoa cười quái dị:

– Nguyệt Nguyệt tỷ tỷ hình như không xinh đẹp bằng Thu Đồng tỷ tỷ, còn nữa, em trai của Lưu tiên sinh là một gã đồ tể mổ heo, đối xử với người khác rất hung dữ.

Lý Cẩm Phong nghe xong, vội nhìn quanh quất, rồi nghiêm mặt nói:

– Tiểu Hoa à, ngươi hiểu lầm ta rồi. Ta đây không phải là đang quan tâm ngươi, muốn tìm hiểu thêm về hoàn cảnh sống của ngươi một chút thôi sao? Lưu Nguyệt Nguyệt cô nương có xinh đẹp hay không, thì liên quan gì đến ta chứ? Ngươi nói có phải không? Đúng rồi, đại tẩu ngươi xinh đẹp như vậy, em họ nàng không có lý nào lại không bằng cả Thu Đồng, thật là kỳ lạ.

Nhìn bộ dạng của Lý Cẩm Phong, Trương Tiểu Hoa có chút buồn cười, lại hỏi tiếp:

– Lý đại ca, đừng nghĩ chuyện khác nữa, kể cho ta nghe thêm chuyện trong nhà đi.

Lý Cẩm Phong lại nói:

– Đúng rồi, số ngân lượng nhị ca ngươi đưa, ta đã mang hết cho cha mẹ ngươi rồi. Họ nhận ngân lượng, vui mừng đến rơi nước mắt, chỉ biết không ngừng nói: “Con cái trưởng thành rồi, con cái trưởng thành rồi”. Ta biết bên trong cũng có tiền tiêu vặt hàng tháng của ngươi nên nói với họ, nào ngờ vừa nói xong, họ nghe thấy nước mắt lại càng rơi nhiều hơn.

Trương Tiểu Hoa cũng thoáng chốc ảm đạm.

– Ta thấy họ nhớ ngươi nên đã kể chuyện ngươi luyện võ và biết chữ. Họ nghe xong mới nguôi ngoai một chút. À, chuyện ngươi bị thương ta giấu kỹ lắm. Ta nghĩ nếu ta mà nói ra, họ nhất định sẽ đi suốt đêm đến Bình Dương Thành lôi ngươi về. Ha ha, tay phải của ngươi bây giờ sao rồi? Đừng để lúc về bị họ nhìn ra manh mối đấy.

Trương Tiểu Hoa giơ tay phải lên, linh hoạt co duỗi mấy cái rồi nói:

– Đã không còn gì đáng ngại, qua một thời gian nữa là có thể bình phục hoàn toàn. Tin rằng cha mẹ sẽ không nhìn ra đâu.

Lý Cẩm Phong gật đầu, nói tiếp:

– Lưu lão tiên sinh nghe chuyện ngươi vỡ lòng cũng rất vui. Họ còn hỏi, đã biết chữ rồi sao không viết thư về nhà? Ta chỉ đành nói rằng ta đi vội quá, không gặp được mặt các ngươi.

Nói đến đây, Lý Cẩm Phong mới từ trong ngực lấy ra một phong thư, cười hiền đưa cho Trương Tiểu Hoa:

– Đây là đại tẩu ngươi viết cho ngươi.

Trương Tiểu Hoa giật lấy, trách:

– Lý đại ca, sao bây giờ mới lấy ra?

Lý Cẩm Phong cười hắc hắc:

– Thứ tốt phải để đến thời điểm mấu chốt mới xuất hiện chứ.

Trương Tiểu Hoa không thể chờ đợi được mà mở phong thư ra. Trên mấy trang giấy đầy ắp những nét chữ xinh đẹp, Trương Tiểu Hoa đọc kỹ, lại thấy giọng điệu của cha mẹ, chắc hẳn là thành quả hợp tác của cả nhà.

Trong thư kể những chuyện vặt vãnh trong nhà và trong thôn, hơn cả là lời dặn dò và nỗi nhớ mong của cha mẹ dành cho hai anh em. Trương Tiểu Hoa đọc mà trong lòng ấm áp, cổ nhân nói “Thư nhà đáng giá vạn kim”, quả không sai.

Trương Tiểu Hoa xem xong, cẩn thận cất vào lòng, vừa định nói chuyện thì Lý Cẩm Phong đã lên tiếng, trịnh trọng nói:

– Còn nữa, Trương Tiểu Hoa, cha mẹ ngươi còn nhờ ta nhắn lại cho ngươi và nhị ca ngươi một câu.

Trương Tiểu Hoa ngẩn ra, hỏi:

– Nói gì vậy ạ? Không thể nói trong thư sao?

Lý Cẩm Phong gật đầu:

– Cha mẹ ngươi dặn ta phải đích thân nói với các ngươi, nếu ở trong thành lăn lộn không tốt, bị người ta bắt nạt thì hãy về Quách Trang, cha mẹ mãi mãi ở nhà chờ các ngươi trở về!

Nghe những lời đơn giản như vậy, mắt Trương Tiểu Hoa lập tức nhòe đi. Hắn gật đầu lia lịa, nói:

– Ta biết rồi, Lý đại ca, cảm ơn huynh.

Đợi tâm tình Trương Tiểu Hoa ổn định lại, hắn vui vẻ nói:

– Đi thôi, Lý đại ca, chúng ta đi tìm nhị ca. Hẳn là huynh ấy cũng rất muốn biết chuyện trong nhà.

Thế nhưng, Trương Tiểu Hoa vừa chạy ra khỏi phòng nhỏ đã đứng khựng lại.

Hắn từng đến Phiêu Miểu Phái một lần, nhưng đó là do Âu Yến dẫn đi từ nội viện của Hoán Khê Sơn Trang. Dùng gót chân mà nghĩ cũng biết, đó chắc chắn là lối đi riêng của Âu Yến, bản thân hắn chưa chắc đã dùng được.

Còn nếu hắn và Lý Cẩm Phong đi thẳng từ cổng chính của Phiêu Miểu Sơn Trang vào, liệu hộ vệ có cho vào không?

Đây thật sự là một vấn đề.

Đột nhiên, Trương Tiểu Hoa vỗ trán, bật cười. Bên cạnh chẳng phải có một đệ tử Phiêu Miểu Phái đó sao, mở miệng hỏi một tiếng là được.

Trương Tiểu Hoa đi đến cửa phòng Hà Thiên Thư, cửa không đóng chặt mà chỉ khép hờ. Trong phòng, Hà Thiên Thư đang một tay chống cằm, ra vẻ đăm chiêu.

Trương Tiểu Hoa đến cửa, gõ vào khung cửa nhưng không thu hút được sự chú ý của Hà Thiên Thư. Hết cách, Trương Tiểu Hoa đành đi thẳng vào trong.

Mãi đến khi hắn đứng ngay trước mặt, Hà Thiên Thư mới giật mình tỉnh lại. Trương Tiểu Hoa nhíu mày nói:

– Hà đội trưởng, đây là giác ngộ của một cao thủ võ lâm sao? Chẳng phải người ta nói, luyện võ đến trình độ nhất định sẽ là “nhãn quan lục lộ, nhĩ thính bát phương” hay sao? Ta đã đến trước mặt huynh rồi mà huynh mới thấy?

Hà Thiên Thư vẫn uể oải đáp:

– Đúng là có cách nói đó, có thể cảm nhận được động tĩnh trong một phạm vi nhất định xung quanh. Nhưng ta còn lâu mới đạt tới trình độ đó. Huống hồ, ngươi xem, bộ pháp này thật khó hiểu, ta đã luyện bao nhiêu lần mà vẫn không có hiệu quả.

Nói xong, y định đưa công pháp Phiêu Miễu Bộ cho hắn. Trương Tiểu Hoa vội xua tay:

– Hà đội trưởng, việc nghiên cứu cao thâm này vẫn nên giao cho huynh đi. Đợi huynh lĩnh ngộ rồi hãy dạy lại cho ta là được.

Hà Thiên Thư nghe vậy, thu lại công pháp, uể oải hỏi:

– Vậy ngươi chạy đến đây làm gì?

Trương Tiểu Hoa lúc này mới nói ra ý định muốn đến Phiêu Miểu Phái tìm nhị ca. Hà Thiên Thư nghe xong, cười nói:

– Chuyện này dễ thôi. Lối đi nhỏ trong nội viện ngươi đừng tơ tưởng nữa, ngay cả Tần đường chủ của Minh Thúy Đường cũng chưa từng tự mình đi qua. Ta bình thường trở về đều đi từ cổng chính. Nhưng mà, ta có lệnh bài của Phiêu Miểu Phái, ngươi có thẻ bài ra vào của Hoán Khê Sơn Trang không? Cầm cái đó đến Phiêu Miểu Sơn Trang chắc là dùng được.

– Nhưng mà, ta không đi một mình, còn có Lý Cẩm Phong, Lý đại ca, muốn cùng ta đi thăm nhị ca.

– Thẻ bài của Hoán Khê Sơn Trang chắc chỉ dùng được cho một người, ngươi không thể dẫn người theo.

– Vậy phải làm sao bây giờ? – Trương Tiểu Hoa buồn bực. Lý Cẩm Phong lặn lội đường xa đến nhà mình, mang số ngân lượng tích cóp của hai anh em về nhà, lại còn đưa thư nhà đến tận tay, chỉ muốn đi gặp Trương Tiểu Hổ một lần, yêu cầu này đâu có cao, chẳng lẽ mình đến yêu cầu này cũng không thể đáp ứng người ta sao?

Hà Thiên Thư hỏi:

– Lý Cẩm Phong? Là thư sinh lần trước cùng nhị ca ngươi đến thăm ngươi à?

– Đúng vậy. – Trương Tiểu Hoa thành thật trả lời.

– Được rồi, ta cũng đang muốn nghỉ ngơi một chút, hay là để ta đưa các ngươi đi. Lệnh bài của ta có thể mang theo một người. – Nói xong, Hà Thiên Thư vươn vai một cái thật dài rồi đứng dậy.

Trương Tiểu Hoa nghe vậy thì mừng rỡ. Hà Thiên Thư đi ra ngoài chào hỏi Lý Cẩm Phong, sau đó mới dẫn hai người cùng đến Phiêu Miểu Sơn Trang.

Ba người ra khỏi Hoán Khê Sơn Trang, chẳng mấy chốc đã đến con đường lớn dẫn tới Phiêu Miểu Sơn Trang. Nhìn con đường rộng lớn, Trương Tiểu Hoa có cảm giác cảnh còn người mất, nhưng hắn vẫn bước những bước chân kiên định.

Dưới cổng chào của Phiêu Miểu Sơn Trang, vẫn là vẻ nghiêm túc và trang trọng như trước. Mấy người trẻ tuổi mặc đồng phục đứng thẳng tắp ở đó. Trên đường lớn không có người nào khác. Hộ vệ đã thấy họ từ xa, nhưng không đề phòng như lần đầu Trương Tiểu Hoa và Trương Tiểu Hổ đến đây mà không ai để ý, dù sao người đi đầu trong ba người là Hà Thiên Thư, y đã không ít lần đi qua cổng chào này.

Đợi đến gần, một hộ vệ mới theo lệ thường chặn lại, mỉm cười hỏi:

– Hà đội trưởng, lại về phái à?

Hà Thiên Thư ôm quyền:

– Huynh đệ, lần này ta dẫn một người bạn đến, vào phái thăm một huynh đệ.

Người nọ gật đầu:

– Được thôi, mời Hà đội trưởng xuất trình lệnh bài và đăng ký. Chỉ không biết vị bằng hữu kia muốn gặp ai? Để ta còn liệu.

Hà Thiên Thư cười nói:

– Bằng hữu này của ta là một thư sinh ở thư viện Bình Dương Thành, muốn đến thăm Trương Tiểu Hổ. Nhưng Trương Tiểu Hổ thuộc đường nào thì ta lại không rõ lắm.

– Trương Tiểu Hổ? Cái tên này sao quen thế nhỉ, hình như nghe ở đâu rồi. Nhưng Hà đội trưởng làm khó ta rồi, sao lại không rõ ở đường khẩu nào chứ? Chẳng lẽ lại là một đứa trẻ mới vào bang?

Hà Thiên Thư giải thích:

– Huynh đệ nói không sai, Trương Tiểu Hổ đó vừa mới nhập bang, cho nên ta thực sự không biết hắn ở đâu.

– Ồ? Lại là một nhân vật nổi danh trong giang hồ, ta đúng là kiến thức nông cạn rồi. – Hộ vệ kia có chút xấu hổ.

Lúc này, một hộ vệ trẻ tuổi bên cạnh lặng lẽ tiến đến, ghé vào tai y nói:

– Đội trưởng, ngài ra ngoài một thời gian nên có lẽ không biết chuyện này. Trương Tiểu Hổ này đúng là nhân vật đang được bàn tán xôn xao trong phái, chính là người mà hôm qua chúng tôi kể cho ngài nghe đó. Tuổi đã gần 20, võ công rất lẹt đẹt, không phải dựa vào bản lĩnh thật sự mà chỉ vì quen biết Âu trang chủ của Hoán Khê Sơn Trang, dựa hơi phụ nữ mới được vào phái chúng ta.

– A! – Hộ vệ kia giật mình, khẽ gật đầu, sau đó nhìn Hà Thiên Thư với ánh mắt khinh miệt, nói:

– Hà đội trưởng, huynh đệ này của huynh lợi hại thật đấy. Huynh nên học hỏi người ta nhiều vào. Nói thật, nhìn huynh lăn lộn vất vả ở Dược Tề Đường, thảm biết bao, còn bị đày đến Hoán Khê Sơn Trang. Huynh nói xem, lâu như vậy mà không kéo được quan hệ với trang chủ, ngược lại bị người ta nẫng tay trên, không công để kẻ khác chiếm hời.

Hà Thiên Thư nghe xong, sững sờ tại chỗ, không hiểu hỏi:

– Huynh đệ, ngươi nói vậy là có ý gì? Chúng ta cũng coi như quen mặt rồi, ngươi có thể nói rõ ràng hơn được không?

Người nọ lại cười đẩy đưa:

– Hà đội trưởng, lời đã nói đến đây, cần gì phải nói rõ ràng như vậy? Nói nhiều hơn chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?

Hà Thiên Thư đương nhiên không chịu, kéo người nọ qua một bên:

– Huynh đệ, chẳng phải vừa rồi ngươi cũng bảo ta học hỏi sao? Ngươi xem, ngươi không nói rõ, ta làm sao học hỏi được?

Người nọ thấy không từ chối được, liền ghé vào tai Hà Thiên Thư nói:

– Hà đội trưởng, huynh ở Hoán Khê Sơn Trang suốt nên có lẽ không biết những chuyện này. Ta cũng mới từ bên ngoài trở về, vừa về đã nghe mấy huynh đệ thủ hạ lải nhải, nói mấy ngày trước trong phái chúng ta mới có một gã gặp vận may chó ngáp phải ruồi, mượn ánh sáng của Âu trang chủ, không cần thông qua khảo thí đã được Đại bang chủ đích thân chỉ định vào bang, còn được bái làm môn hạ của Ôn Văn Hải sư huynh. Huynh nghĩ mà xem, Hà đội trưởng, Ôn Văn Hải sư huynh là đệ tử thân truyền của Đại bang chủ, huynh ấy còn chưa từng thu nhận đệ tử, không biết bao nhiêu đệ tử đang nhòm ngó vị trí đó. Huynh nói xem, Trương Tiểu Hổ này tuổi đã lớn như vậy, võ công cũng lẹt đẹt, chỉ dựa vào quan hệ với Âu trang chủ mà chiếm được món hời lớn như vậy, các đệ tử bên dưới làm sao mà phục được?

– A!? – Hà Thiên Thư kinh ngạc kêu lên, quay đầu lại nhìn Trương Tiểu Hoa, người cũng đang nghe mà mặt đầy phẫn nộ, rồi nói:

– Huynh đệ, sao lại có lời đồn như vậy? Chuyện Trương Tiểu Hổ vào Phiêu Miểu Phái chúng ta, ta có biết, hình như không phải như ngươi nói.

– Ồ? Không phải như vậy? – Người nọ cũng kỳ quái. – Ngươi biết rõ tình hình cụ thể sao? Rốt cuộc là chuyện gì? Nhưng mà, bây giờ dù ngươi biết chân tướng cũng vô dụng, đủ loại lời đồn đã lan khắp Phiêu Miểu Phái rồi. Ta cũng không biết phiên bản nào là thật, phiên bản nào là giả, có lẽ cái ngươi nghe được cũng là giả thôi?

– Lời ta nói tuyệt đối là thật, lúc đó ta có mặt tại hiện trường. – Hà Thiên Thư nghiêm túc nói.

– Thôi đi huynh đệ, xem ra ngươi đang nói dối rồi. – Người nọ có chút không cho là đúng, xua tay. – Người ta Trương Tiểu Hổ vào Phiêu Miểu Phái là do Đại bang chủ đích thân quyết định trong Nghị Sự Đường, lão huynh nhà ngài có tư cách gì mà vào Nghị Sự Đường?

Hà Thiên Thư im lặng. Lời hộ vệ kia nói quả thực có lý, nếu không phải nhờ vào việc suýt nữa làm sư phụ của Trương Tiểu Hoa, hắn làm gì có tư cách vào Nghị Sự Đường? Chuyện này lại không thể giải thích rõ ràng với người khác được.

Hà Thiên Thư đành vỗ vai hộ vệ kia, nói:

– Huynh đệ, cổ nhân có câu, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ, tam nhân thành hổ. Có những chuyện không đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu, chuyện cụ thể ta cũng không thể giải thích với ngươi được. Thấy ngươi vừa rồi nói với ta lời thật lòng, ta cũng khuyên ngươi một câu, những chuyện này đã liên quan đến Đại bang chủ, tự nhiên là nên bớt bàn tán thì tốt hơn.

Hộ vệ kia như có điều suy nghĩ gật đầu. Hà Thiên Thư liền dẫn Trương Tiểu Hoa và Lý Cẩm Phong đã đăng ký xong, tiến vào cổng chào, đi về phía cửa sơn trang.

Vừa qua khỏi cổng, Trương Tiểu Hoa đã không nhịn được, nói với Hà Thiên Thư:

– Hà đội trưởng, huynh nói xem tại sao họ lại có thể nói bậy như vậy? Nhị ca ta vào được Phiêu Miểu Phái là do Âu đại bang chủ đích thân đồng ý, đâu đến lượt họ xen vào?

Hà Thiên Thư cười khổ:

– Trương Tiểu Hoa à, hễ có người là có giang hồ, có giang hồ là có mâu thuẫn. Thử nghĩ xem, đệ tử của đệ tử đích truyền của Âu đại bang chủ là vị trí mà bất kỳ đệ tử Phiêu Miểu Phái nào cũng thèm muốn. Trương Tiểu Hổ lại không phải là đệ tử được phái bồi dưỡng từ nhỏ, cứ thế từ trên trời rơi xuống, tự nhiên sẽ khiến người ta ghen tị. Nếu nhị ca ngươi ngay cả trở ngại này cũng không thể dẹp yên, tin rằng Đại bang chủ cũng sẽ xem thường hắn.

--------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!