Chín viên cầu nhỏ lớn không đều, viên lớn như trứng gà, viên nhỏ tựa trân châu, hình dáng tròn trịa nhưng bề mặt lại lồi lõm. Mãi đến khi Tiêu Hoa cầm chín viên cầu này trong tay mới phát hiện, trên mỗi viên đều có những vết rách nhỏ li ti, có vết còn sâu hoắm vào tận trung tâm!
Khi thần niệm của Tiêu Hoa quét qua những viên cầu này, một luồng dao động linh lực khác thường liền truyền đến!
– Này... đây là kiếm hoàn sao? – Trong đầu Tiêu Hoa đột nhiên nhớ tới lời sư phụ Vô Nại vừa nói về kiếm tu của Hằng Quốc. Chẳng phải kiếm tu sẽ ngưng tụ kiếm hoàn trong đan điền, rồi từ kiếm hoàn sinh ra phi kiếm, dùng một thanh phi kiếm chống lại vạn loại pháp bảo, tung hoành giữa đất trời hay sao?
Không hiểu vì sao, kể từ lúc Vô Nại nhắc đến kiếm tu, trong lòng Tiêu Hoa đã dâng lên một khao khát mãnh liệt, một niềm ao ước được ngự kiếm phi hành, dường như hắn đã yêu thích phi kiếm từ tận trong xương tủy! Giờ đây, khi nhìn thấy bộ kiếm hoàn này, lại dùng thần niệm phát hiện dao động linh lực của chín viên cầu có sự liên kết với nhau, rõ ràng là một bộ hoàn chỉnh, trong lòng hắn bất giác dâng lên cảm giác như gặp được vật mình yêu thích, một ham muốn chiếm làm của riêng.
– Nhưng mà... bộ kiếm hoàn này... ta không biết phương pháp ngưng tụ, cũng chẳng biết ngự kiếm thuật? – Tiêu Hoa thầm nghĩ, tiếc nuối vung tay, những viên kiếm hoàn đang lơ lửng giữa không trung liền rơi vào trong một cái đấu nhỏ.
Cất kỹ kiếm hoàn, Tiêu Hoa lại đi xem những mảnh vỡ pháp bảo khác, nhưng đáng tiếc, những mảnh vỡ còn lại dù có hình thù kỳ lạ hay dao động linh lực mãnh liệt đến đâu, trong mắt Tiêu Hoa cũng chẳng đáng để tâm!
– Haiz... – Tiêu Hoa thở dài, bất giác lại quay đầu nhìn cái đấu nhỏ chứa kiếm hoàn. Đúng lúc này, chân hắn đá phải một vật gì đó. Vật này cực kỳ nặng, khiến Tiêu Hoa đá phải mà cả người lảo đảo.
– Mẹ kiếp! – Tiêu Hoa cúi đầu nhìn, thấy dưới gầm bàn là một cặp búa đen kịt! Chúng bị vứt trong một đống đồ nát! Thần niệm quét qua, quả nhiên không có một tia dao động linh lực nào. – Ma khí! – Tiêu Hoa mừng thầm, định cúi xuống xem xét nhưng lòng chợt động, mắt đảo quanh một vòng rồi đứng thẳng người dậy, cầm lấy một cái vòng tròn to bằng lòng bàn tay trên bàn bên cạnh giả vờ quan sát. Một lúc lâu sau, Tiêu Hoa mới thong thả đi vòng qua chiếc bàn này để đến những chiếc bàn khác.
Đợi Tiêu Hoa xem lướt qua hết các mảnh vỡ trong phòng, hắn mới quay lại gian điện chính. Thế nhưng, sau khi nhìn kiếm hoàn rồi lại nhìn những pháp khí này, hắn cảm thấy chúng chẳng khác nào rác rưởi! Hoàn toàn không dấy lên được chút hứng thú nào.
– Thôi kệ! – Tiêu Hoa nghiến răng, quay người đi đến trước bộ kiếm hoàn, vươn tay cầm lấy cái đấu nhỏ rồi xoay người bước ra khỏi đại điện!
Ngay bên ngoài đại điện, trước một tấm gương lớn, Chấn Bình đang nhìn với vẻ đầy hứng thú, còn bên cạnh ông... sắc mặt Vô Nại đã sớm sa sầm, không nhịn được mắng:
– Cái thằng nhóc mắt cao hơn đầu này!
– Khì khì... – Chấn Bình nghe vậy không nhịn được cười thành tiếng, đưa tay khẽ quệt một cái, tấm gương biến mất. Ông cười nói: – Sư huynh Vô Nại, đồ đệ của huynh... có mắt nhìn cũng không tồi đấy chứ!
– Hừ! – Vô Nại phất tay áo, xoay người định bỏ đi thì Tiêu Hoa vừa hay từ trong điện bước ra, mừng rỡ nói: – Sư phụ... Người về nhanh vậy sao? Người xem này, thứ này có phải là...
– Không cần xem, thứ đó chính là kiếm hoàn. Mẹ kiếp, lão tử vừa rồi nói với ngươi về kiếm tu làm cái gì cơ chứ? Thứ này khoan hãy nói đến việc phải ngưng tụ từ Luyện Khí tầng một mới có thể tâm ý tương thông với kiếm tu, đạt tới cảnh giới thân kiếm hợp nhất; chỉ nói riêng việc ngưng tụ thôi, ngươi lấy đâu ra công pháp kiếm tu để luyện hóa bộ kiếm hoàn này? – Vô Nại dừng bước, lạnh lùng nói. – Hơn nữa, chín viên kiếm hoàn của ngươi dường như là một bộ kiếm trận, ngươi... bây giờ dù đã là tu sĩ Kim Đan kỳ, e là cũng không thể điều khiển tự nhiên được đâu? Mau lên, nhân lúc ngươi vẫn chưa ra khỏi đại điện, mau quay vào đổi cho ta!
– A? Sư phụ... – Tiêu Hoa tay nâng cái đấu nhỏ, ngây người tại chỗ.
– Hắc hắc, sư huynh Vô Nại, đồ nhi nhà huynh đã ra khỏi Tàng Bảo Các rồi, pháp khí đã chọn thì không thể đổi ý được đâu! – Chấn Bình vừa nói, tay vừa bấm pháp quyết. Song sắc quang hoa dưới chân Tiêu Hoa biến mất, đầu quái thú hiện trên cửa điện cũng từ từ tan đi, để lộ ra một cánh cửa điện không khác gì bình thường!
– Hừ! – Vô Nại hừ lạnh một tiếng, thân hình phiêu khởi, nhanh như điện bắn bay ra ngoài. Phía sau, chỉ nghe tiếng Chấn Bình cười ha hả: – Sư huynh Vô Nại, trong Thước Lôi Điện cấm phi hành đấy!
Thấy Vô Nại bay đi, vẻ mặt Tiêu Hoa không nói nên lời. Hắn đi tới trước mặt Chấn Bình, cười làm lành:
– Sư thúc, đệ tử... chẳng phải vẫn chưa đi xuống bậc thang sao?
Chấn Bình đưa túi trữ vật trong tay tới, cười nói:
– Lão phu đã nói rồi, tất cả đều tùy duyên. Biết đâu ngươi lại có duyên với bộ kiếm hoàn này thì sao?
– Nhưng... đệ tử không có phương pháp tu luyện! – Tiêu Hoa cười khổ.
– Vậy thì lão phu cũng đành bó tay. – Chấn Bình nhún vai. – Có lẽ sau này ngươi có cơ hội đến Hằng Quốc xem sao, biết đâu lại tìm được ngự kiếm thuật của nước đó!
– Ôi, được rồi... – Tiêu Hoa bất đắc dĩ nhận lấy túi trữ vật, nói: – Vậy đệ tử... đành phải lấy bộ kiếm hoàn này vậy!
Nói rồi, Tiêu Hoa định cất cái đấu nhỏ vào túi trữ vật của mình.
– Ha ha, ngươi lấy kiếm hoàn thì thôi đi, sao lại cầm luôn cả cái đấu nhỏ này thế? – Chấn Bình đưa tay chỉ cái đấu nhỏ đựng kiếm hoàn, cười nói.
– Ơ? Cái đấu nhỏ này... – Tiêu Hoa ngẩn ra, hắn cứ tưởng cái đấu này đi cùng với bộ kiếm hoàn chứ! Hắn bèn cười hề hề: – Thì ra con lấy thừa, sư thúc mở lại cửa điện đi, đệ tử trả cái đấu này lại!
– Ha ha ha... – Chấn Bình cười lớn. – Ngươi nghĩ hay thật, Tàng Bảo Các sao có thể để ngươi tùy ý ra vào được?
– Vậy... – Tiêu Hoa gãi đầu, cười làm lành: – Vậy vãn bối chỉ lấy kiếm hoàn, phiền sư thúc cất cái đấu nhỏ này lại vào Tàng Bảo Các giúp!
– Thôi được rồi! – Chấn Bình khoát tay. – Ngươi cầm một bộ kiếm hoàn vô dụng, sư phụ ngươi đã tức đến râu ria dựng đứng, không biết trong lòng đang oán thầm lão phu thế nào đâu. Cái đấu nhỏ này coi như tặng cho ngươi luôn!
– Không thể nào... – Tiêu Hoa mừng thầm trong lòng, nhưng mặt lại lập tức méo xệch! Đúng vậy, nếu cái đấu nhỏ này cũng có thể tùy tiện cho hắn lấy đi, vậy... giá trị của bộ kiếm hoàn này còn cần phải nói sao? Cũng khó trách Vô Nại lại tức giận phất tay áo bỏ đi như vậy.
Tiêu Hoa dứt khoát đưa cái đấu nhỏ, à không, trong đấu vẫn còn có kiếm hoàn tới, nói một cách đầy oai phong lẫm liệt:
– Sư thúc, sao vãn bối có thể chiếm hời của Tàng Bảo Các được? Người vẫn nên nhận lại đi thôi.
– Đi thôi! – Chấn Bình hoàn toàn không để ý, xoay người bỏ đi, vừa đi vừa nói: – Thứ này đặt trong Tàng Bảo Các không có vạn năm thì cũng mấy ngàn năm rồi, chẳng ai thèm ngó tới. Ngươi đã có duyên với chúng thì cứ cầm đi!
– Mẹ nó! Ta còn tưởng mảnh vỡ pháp bảo là thứ tốt lành gì chứ!!! – Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Tiêu Hoa trên suốt quãng đường theo Chấn Bình rời khỏi Thước Lôi Điện!
Bên ngoài Thước Lôi Điện, Vô Nại đương nhiên đã sớm không thấy bóng dáng. Tiêu Hoa đành bất đắc dĩ tự mình bay về động phủ ở Vạn Lôi Cốc.
Dường như đã sớm nhận được tin, Hướng Dương với vẻ mặt cũng rất kỳ quặc đang lơ lửng giữa không trung động phủ để đón Tiêu Hoa.
– Sư phụ đâu rồi? – Tiêu Hoa thấy Hướng Dương liền hỏi nhỏ.
– Lão nhân gia ngài ấy về động phủ là bế quan luôn, vừa rồi còn bảo sư nương kêu ta ra đón ngươi! – Hướng Dương cũng đáp lại bằng giọng thấp. – Xem ra sư phụ thật sự nổi giận rồi, còn nói một tháng sau bảo ta đến Thước Lôi Điện lấy hai kiện pháp khí kia cho ngươi, sư phụ không muốn gặp ngươi nữa!
– Không thể nào! – Tiêu Hoa lòng không vui.
– Cứ vào động phủ rồi tính sau! – Hướng Dương đưa Tiêu Hoa về động phủ của mình. Diêm Thanh Liên bưng linh quả lên, nhìn Tiêu Hoa, nghiêm túc nói: – Tiểu sư đệ, lần này là ngươi sai rồi!
Tiêu Hoa trong lòng giật thót, khom người nói:
– Xin sư tẩu chỉ dạy!
– Ôi, ngươi không thấy sư phụ vẫn luôn nhắc nhở ngươi sao? Chúng ta tu luyện quý ở chuyên nhất, đừng bị quá nhiều pháp thuật thần thông mê hoặc, cảnh giới mới là quan trọng nhất! Tiểu sư đệ, ngươi chưa từng nghe qua đại đạo ba ngàn, chỉ lấy một là đủ rồi sao?
Tiêu Hoa lắc đầu:
– Tiểu đệ không biết!
– Thanh Liên, tiểu sư đệ vốn là tán tu, trước kia chỉ sợ công pháp không đủ, pháp thuật không nhiều, làm sao biết được những đạo lý này? – Hướng Dương nhắc nhở.
– Ôi, cũng phải! – Diêm Thanh Liên tỏ vẻ thông cảm. – Câu nói đó có nghĩa là, có ba ngàn con đường dẫn đến cùng một đại đạo, đối với chúng ta mà nói, chỉ cần một con đường là đủ rồi, đừng tham lam đi con đường thứ hai không cần thiết!
Tiêu Hoa khẽ gật đầu.
– Tiểu sư đệ lúc Luyện Khí kỳ đã tu luyện ba loại công pháp, bây giờ nhờ vào thể chất ẩn hỏa mà trực tiếp vọt lên Luyện Khí tầng mười hai sơ kỳ, đã là rất đáng khen rồi. Nhưng quan trọng nhất vẫn là Trúc Cơ, nếu không thể Trúc Cơ, mọi thứ đều là vô nghĩa! – Diêm Thanh Liên giải thích. – Sư phụ bảo đại sư huynh ngươi chỉ bảo thêm cho ngươi, chính là muốn ngươi rút kinh nghiệm từ đại sư huynh ngươi, chuyên tâm tu luyện, đừng có đứng núi này trông núi nọ. Lần này đi Vũ Tiên Đại Hội chính là một cơ hội giao lưu tốt, để ngươi chọn một pháp khí thuận tay, vừa có thể thể hiện ở Vũ Tiên Đại Hội, vừa có lợi cho việc điều khiển và tăng trưởng thần niệm, càng giúp ngươi có thêm một phần nắm chắc khi Trúc Cơ!
– Nhưng ngươi lại cố tình lấy một bộ kiếm hoàn của kiếm tu! Thứ đó cố nhiên uy lực rất lớn, nhưng Ngự Lôi Tông chúng ta không có ngự kiếm thuật tương ứng, chẳng phải ngươi tự dưng thiếu đi một món pháp khí sao? – Hướng Dương nói tiếp. – Đây còn chưa phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất là, ngươi cầm bộ kiếm hoàn này, trong lòng sẽ có vướng bận, sau này không chừng gặp phải ngự kiếm thuật nào đó lại muốn tu luyện phi kiếm! Kiếm tu và đạo tông chúng ta vốn khác biệt, ngươi phân tán tinh lực đi tu luyện phi kiếm, chẳng phải sẽ làm trì hoãn tu hành của chính mình sao?
– Ờm... – Tiêu Hoa trong lòng mơ hồ cảm thấy những lời này chưa chắc đã đúng, nhưng nghe qua thì cũng rất có lý. Thế nhưng, bảo hắn vứt bỏ bộ kiếm hoàn, hắn lại quyết không nỡ! Hắn đành lẩm bẩm: – Chấn sư thúc ở Tàng Bảo Các cũng không cho tiểu đệ trả lại, vậy... tiểu đệ cứ giữ trước đã...?
Diêm Thanh Liên nhìn Hướng Dương, Hướng Dương cũng đành gật đầu:
– Vậy cứ giữ trước đi! Nhưng mà, tuyệt đối đừng tu luyện đấy!
– Vâng, tiểu đệ biết rồi! – Tiêu Hoa gật đầu.
Sau đó, hơn mười ngày liền, Tiêu Hoa đều ở trong động phủ của Hướng Dương, theo Hướng Dương tu luyện các pháp thuật cơ bản của Ngự Lôi Tông. Còn sư phụ của họ, Vô Nại, quả thật vẫn không hề lộ diện lần nào nữa
--------------------