Khác với dự đoán của Chấn Hào, Trấn Vân Ấn không hề to ra mà lại nhanh chóng thu nhỏ lại chỉ còn chừng một mét.
Sau đó, theo pháp quyết Tiêu Hoa đánh ra, Trấn Vân Ấn bất ngờ thoát khỏi tầng mây, rít lên một tiếng rồi bay thẳng về phía Tứ Tương Luân!
“Hừ, một tên đệ tử Luyện Khí mà điều khiển được pháp bảo đã là giỏi lắm rồi, lại còn dám lấy cứng đối cứng với ta, đúng là chán sống!” Chấn Hào thấy pháp bảo của Tiêu Hoa nhanh chóng thu nhỏ, hắn cho rằng Tiêu Hoa sắp cạn kiệt pháp lực, không thể duy trì pháp bảo ở kích thước lớn hơn nên mới thu nhỏ lại để liều mạng một phen! Nghĩ vậy, hắn càng dồn pháp lực vào Tứ Tương Luân, quyết đập nát Trấn Vân Ấn!
“Ầm!”
Trấn Vân Ấn đập mạnh vào Tứ Tương Luân vốn lớn hơn mình gấp ba lần. Hào quang bốn màu quanh Tứ Tương Luân lập tức rực sáng như những lưỡi kiếm sắc bén, đâm về phía Trấn Vân Ấn. Ngược lại, trên bề mặt Trấn Vân Ấn chỉ có một lớp màn sáng màu đồng thiếc nhàn nhạt không ngừng lưu chuyển, vững vàng ngăn chặn luồng hào quang bốn màu kia, sau đó ép lùi từng tấc một. Đến khi tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, Trấn Vân Ấn đã hoàn toàn nuốt chửng hào quang của Tứ Tương Luân.
Ngay khi tiếng vang còn đang quanh quẩn bên tai ba người, hào quang quanh Tứ Tương Luân đã biến mất, để lộ ra bản thể của nó. Nào ngờ lại bị Trấn Vân Ấn nhỏ hơn mình đập văng ra xa!
“Hự!”
Tứ Tương Luân bị đánh bay, Chấn Hào lập tức phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt!
Chấn Miết đứng ở góc khác thấy vậy liền kinh hãi, vung tay điều khiển pháp khí hình cây giáo dài chừng một mét hoá thành một luồng sáng đỏ, lao vút về phía sau lưng Tiêu Hoa!
Tiêu Hoa sớm đã dùng Phật thức quan sát nên lập tức phát hiện, hắn chỉ tay một cái, Trấn Vân Ấn liền phát ra tiếng “ong ong” rồi lao về phía Chấn Hào! Cùng lúc đó, Đại lực kim cương pháp thân của Tiêu Hoa khẽ nghiêng mình, vung tay trái đấm thẳng vào cây giáo!
“Mẹ kiếp! Đây mà là Luyện Khí kỳ sao?” Chấn Miết gần như không thể tin vào mắt mình. Tiêu Hoa quá mức trâu bò, một mình đối đầu với hai tu sĩ Trúc Cơ mà không hề rơi vào thế hạ phong! Không chỉ vậy, hắn còn có thể trực tiếp dùng pháp bảo và cái pháp thân kỳ lạ kia để đối chọi với pháp khí của Trúc Cơ kỳ!
Chấn Hào ở gần đó cũng không có thời gian để kinh ngạc. Trấn Vân Ấn vừa được nhấc lên, hắn đã cảm nhận được một lực chấn nhiếp khủng khiếp toả ra từ bên trong nó. Lực này còn đáng sợ hơn cả uy áp của Kim Đan kỳ, ép thẳng vào sâu thẳm linh hồn, khiến hắn cảm thấy bất lực, không có đường trốn tránh lẫn giãy dụa!
“Đây là...”
Chấn Hào còn chưa kịp nảy sinh ý nghĩ chống cự thì trong lòng đã dâng lên nỗi tuyệt vọng, thực tế này khiến hắn thấy ớn lạnh. Hơn nữa, pháp bảo tâm đắc của hắn đã bị Trấn Vân Ấn đánh bay, tạm thời mất đi liên lạc, không thể khống chế. Hắn vội vàng lấy ra mười tấm hoàng phù từ túi chứa đồ, đánh về phía Trấn Vân Ấn!
Dùng hoàng phù để chống lại pháp bảo, quả là nực cười! Hoàng phù vừa xuất hiện lập tức bị uy thế của Trấn Vân Ấn chấn cho rơi lả tả, hệt như ánh mắt khinh thường vô tận của Tiêu Hoa.
Thấy Trấn Vân Ấn màu đồng thiếc, ở giữa toả ra từng sợi ánh sáng đỏ tươi sắp nện trúng người, một luồng hào quang trắng như tuyết từ trong người Chấn Hào bắn ra!
Ánh sáng đó chói đến mức Tiêu Hoa phải nheo mắt lại...
Chỉ thấy trên người Chấn Hào hiện ra một chiếc áo giáp màu trắng, ngăn Trấn Vân Ấn lại.
Chiếc áo giáp này rõ ràng đã bị hư hại từ trước, chỉ che được phần lưng của Chấn Hào, nhưng hào quang màu trắng do nó phát ra vẫn đủ để bảo vệ toàn thân hắn. Hào quang này chặn đứng Trấn Vân Ấn, dù cho hào quang màu đồng thiếc của Trấn Vân Ấn có va đập thế nào cũng không thể phá vỡ!
“Pháp bảo hộ thân!” Tiêu Hoa thầm kêu lên.
Hắn nên sớm nghĩ đến điều này. Ngay cả Chấn Miết còn có pháp bảo không kém Trấn Vân Ấn, sao Chấn Hào lại không có được chứ? Dù sao Yến Lôi Lĩnh cũng là nơi luyện khí của Chấn Lôi Cung!
Thấy Mạc Vân Giáp của mình đã chặn được Trấn Vân Ấn giữa không trung, Chấn Hào không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, hắn không hề cảm thấy thoải mái, dù có Mạc Vân Giáp nhưng nỗi sợ hãi đối với Trấn Vân Ấn chẳng hề giảm bớt!
Cùng lúc đó, pháp khí của Chấn Miết cũng đã bay đến sau lưng Tiêu Hoa. Sau thoáng bất ngờ, Tiêu Hoa điều khiển bàn tay của pháp thân đấm thẳng vào cây giáo! Một lực lượng khủng khiếp sinh ra, pháp khí đó cũng bị Tiêu Hoa đánh bay! Chấn Miết chấn động trong lòng.
“Quá kinh khủng!” Chấn Miết gắng gượng điều khiển pháp khí quay lại, trong lòng đã nảy sinh ý định rút lui!
Chấn Miết vừa nghĩ đến đây thì Tiêu Hoa lại có một hành động khó hiểu!
Tiêu Hoa chợt di chuyển, sử dụng chính là Tỉnh Lôi độn mà Chấn Miết từng nghi ngờ. Một bóng người mà thần niệm không thể nào bắt kịp đột ngột xuất hiện ngay trước mặt Chấn Hào! Thấy gương mặt đang nhe răng cười của Tiêu Hoa áp sát vào mình, Chấn Hào hoảng sợ lùi lại. Nhưng Tiêu Hoa đâu dễ dàng buông tha, tiếp tục áp sát...
Trong lúc cả người tiếp tục tới gần Chấn Hào, Tiêu Hoa cũng điều khiển pháp thân dùng bàn tay trái màu vàng nhạt tóm lấy Trấn Vân Ấn đang xoay tít giữa không trung, rồi trở tay ném thẳng về phía Chấn Miết!
Trấn Vân Ấn vừa bay đi, áp lực đối với Chấn Hào cũng biến mất. Chấn Hào tuy không hiểu nhưng chẳng hề đắn đo, lập tức dùng phi hành thuật nhằm bỏ chạy khỏi Tiêu Hoa!
“Còn muốn chạy sao?”
Tiêu Hoa mỉm cười, vừa nói vừa phun ra một luồng phi kiếm màu xanh đỏ, dùng tốc độ còn nhanh hơn cả lôi quang đâm thẳng vào mặt Chấn Hào!
“Phi kiếm phù?”
Chấn Hào nhìn luồng kiếm quang mà lòng nhẹ nhõm. Phi kiếm phù sao có thể đâm xuyên được pháp bảo Mạc Vân Giáp chứ!
Nhưng khi kiếm quang kia xuất hiện, một nỗi sợ hãi hệt như lúc đối mặt với Trấn Vân Ấn lại trỗi dậy từ sâu trong lòng hắn!
“Không xong rồi!”
Chấn Hào còn chưa kịp nghĩ gì khác thì phi kiếm đã đâm trúng Mạc Vân Giáp!
“Phá!”
Chỉ nghe Tiêu Hoa quát lên một tiếng, hào quang trắng của Mạc Vân Giáp bị phi kiếm đâm xuyên qua dễ như không, trong chớp mắt đã hướng thẳng vào mặt Chấn Hào!
“Quá nhanh! Quá nhanh!”
Đây là ý niệm cuối cùng của Chấn Hào. Hắn gần như vừa có ý định nghiêng đầu né tránh thì hai mắt đã tối sầm, không kịp chống cự chút nào, dù là lấy hoàng phù hay pháp khí khác ra!
Khoảnh khắc Chấn Hào chết, Trấn Vân Ấn bị pháp thân Tiêu Hoa ném đi cũng đã tới trước mặt Chấn Miết! Lúc này, Chấn Miết vừa khống chế được pháp bảo của mình. Lòng hắn cũng dâng lên cảm giác y hệt Chấn Hào khi đối mặt với Trấn Vân Ấn, liền đưa tay vẽ một vòng, một đám mây màu trắng xuất hiện trước người. Bách Điệp Vân Chướng đã ngăn chặn được một phần nghiệp chướng lực từ Trấn Vân Ấn!
“Kỳ lạ! Đây là...”
Chấn Miết cũng như Chấn Hào, đều không hiểu cơn rung động từ linh hồn này là gì! Hắn chỉ đành dùng sức tăng cường uy lực của Bách Điệp Vân Chướng nhằm bảo vệ bản thân!
“E là phải lui thôi!”
Chấn Miết thầm than, khi hắn nhìn về phía Chấn Hào liền thấy một cảnh tượng đáng sợ. Vì dáng người cao gầy của Tiêu Hoa đã chắn trước mặt Chấn Hào nên Chấn Miết không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra. Tuy nhiên, cái xác của Chấn Hào đang rơi xuống cùng với cái đầu Tiêu Hoa đang quay lại đều nói rõ một điều: một tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ của Yến Lôi Lĩnh... đã bị một đệ tử Luyện Khí hậu kỳ của Vạn Lôi Cốc giết chết!
“Cái này...”
Chấn Miết hơi sững sờ nhưng cũng không dám nghĩ nhiều, cũng chẳng thèm để ý tới pháp khí, chuẩn bị thi triển phi hành thuật bỏ chạy!
Nhưng khi hắn sắp bay đi thì Trấn Vân Ấn đã đập tới trước mặt!
Lúc trước Trấn Vân Ấn đã bị Bách Điệp Vân Chướng chặn lại, lần này Chấn Miết cũng không dám khinh suất. Hắn lại chỉ tay một cái, pháp lực ngưng tụ thành một tầng mây trắng che trước người!
“Phốc! Phốc! Phốc!” Vài tiếng xuyên phá vang lên liên tiếp. Trấn Vân Ấn vốn bị chặn lại lúc này lại mạnh mẽ như chẻ tre, thoáng chốc đã đục thủng tầng tầng lớp mây, xuất hiện ngay sau lưng Chấn Miết!
“Thôi rồi!!!” Sắc mặt Chấn Miết xám như tro, lòng nguội lạnh. Ngay cả pháp bảo Bách Điệp Vân Chướng cũng bị đánh tan, phòng ngự hộ thân của hắn làm sao chống đỡ nổi? Quả nhiên, chưa đợi Trấn Vân Ấn chạm vào người, một tầng quang hoa trên người Chấn Miết loé lên rồi vỡ tan, tất cả phòng ngự đều bị phá vỡ.
“Phốc!” một tiếng động khẽ vang lên. Trấn Vân Ấn nhẹ nhàng đập vào lưng Chấn Miết. Âm thanh này rất nhẹ, lực đạo cũng không lớn, tựa như người tình khẽ vỗ về. Nhưng chỉ với một lực như vậy lại khiến toàn bộ hồn phách của Chấn Miết như muốn vỡ nát. Cả người hắn tựa chiếc lá khô bay trong gió thu, bất lực rơi xuống...
“Hù...” Nhìn thấy Chấn Miết cũng bị Trấn Vân Ấn đánh rơi, Tiêu Hoa thở phào một hơi, nhưng sắc mặt đột nhiên đỏ bừng lên. Hắn không kịp nghĩ nhiều, vội vàng thu Đại lực kim cương pháp thân vào cơ thể, đưa tay chỉ một cái, Trấn Vân Ấn liền bay đến đỉnh đầu bảo vệ hắn, sau đó khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển «Lửa cháy lan ra đồng cỏ tâm pháp», điều động chân khí chảy trong kinh mạch!
Sau khoảng một bữa ăn, sắc mặt Tiêu Hoa mới khá hơn một chút. Hắn không dám nán lại lâu, liền thả Phật thức ra quan sát, thấy bốn phía không còn động tĩnh gì mới vung tay thu hồi Trấn Vân Ấn. Hắn nhanh chóng thu dọn túi chứa đồ và pháp bảo của Chấn Miết và Chấn Hào, rồi dùng Tam Muội Chân Hỏa hủy thi diệt tích, sau đó mới bay lên không trung, chuẩn bị đi về phía đông lĩnh.
Nhưng vừa bay được hơn mười trượng, Tiêu Hoa lại dừng lại, cúi đầu nhìn hồi lâu rồi hạ xuống, đứng ở ngọn núi nhỏ phía dưới suy tư một lúc. Hắn đánh ra vài đạo pháp quyết, mấy lá trận kỳ cùng một cái trận bàn liền hiện ra ở khe núi!
“Hừ, đối phó với một tên đệ tử Luyện Khí như ta mà còn phải bày pháp trận sao? Đúng là mất mặt!” Tiêu Hoa cười nhạt, vung tay thu hết tất cả vào không gian, lúc này mới bay lên không trung!
Cùng lúc đó, bên ngoài một toà đại điện bí ẩn của Chấn Lôi Cung, trước cánh cửa điện vốn tĩnh lặng bỗng loé lên một vầng sáng, một tu sĩ Kim Đan kỳ cau mày hiện ra. Hắn nhìn đại điện trước mắt, lẩm bẩm: “Là đệ tử của ai đi rèn luyện vậy? Không ngờ lại chết ở bên ngoài...”
--------------------