Nghe Tốn Thư và Càn Địch Hằng oán trách, Tiêu Hoa chỉ biết cười khổ. Hắn chẳng qua là thấy thời gian còn sớm nên mới ra cửa hàng Loan Ký mua một ít vật liệu, chuẩn bị tự mình luyện khí mà thôi, đâu có ngờ lại trì hoãn lâu như vậy. Ai ngờ lại gặp phải Tiêu Tiên Nhụy? Càng không thể ngờ rằng Tiêu Tiên Nhụy lại đang ở Luyện Khí tầng mười hai đỉnh phong, khổ sở tìm kiếm cơ hội Trúc Cơ!
Đương nhiên, vì giúp Tiêu Tiên Nhụy Trúc Cơ, dù có bỏ lỡ buổi đấu giá thì Tiêu Hoa cũng không hề hối tiếc, huống chi hắn chỉ thử giúp nàng một tay mà lại thành công ngay lập tức! Niềm vui khi giúp được sư tỷ ngày xưa đã sớm khiến hắn ném sạch những lời oán thán của Càn Địch Hằng và Tốn Thư ra sau đầu!
Xe Linh Đà đi mất khoảng một nén nhang thì dừng lại trước một tòa kiến trúc khá lớn.
Lúc này, màn đêm dần buông sâu, toàn bộ tòa nhà ngoài vài nơi le lói ánh đèn thì đều chìm trong bóng tối, thoáng nhìn qua trông như một con Cự Thú đáng sợ!
“Ôi, e là muộn mất rồi!” Tốn Thư cau mày, nhìn cánh cổng và khoảng sân vắng lặng lạnh lẽo của tòa kiến trúc cao lớn, thấp giọng thì thầm.
“Muộn thì cũng đành chịu thôi!” Trong lúc Tốn Thư và Càn Địch Hằng còn đang cằn nhằn, Khôn Phi Yên, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: “Buổi đấu giá chưa chắc đã có thứ chúng ta cần, ngày mai cứ đến khu chợ giao dịch hoặc các cửa hàng xem là được rồi!”
Càn Địch Hằng lại kỳ quái liếc nhìn Khôn Phi Yên, nói: “Trong cửa hàng toàn là hàng thông thường, muốn tìm bảo vật thì chỉ có ở buổi đấu giá thôi...!”
“Thưa các vị đạo hữu, buổi đấu giá đã bắt đầu, xin mời các vị quay về! Hơn một tháng nữa hãy đến tham gia phiên tiếp theo!” Bốn người còn chưa kịp đến cửa, một vệ binh đã bước ra từ cánh cổng tối om. Thấy tu vi của bốn người sâu không lường được, hắn không dám thất lễ, vội khom người thi lễ rồi cung kính nói.
“Ha ha, vị đạo hữu này...” Càn Địch Hằng cười hì hì, tiến lên vài bước, đưa tay khoác vai người kia một cách thân mật, nói: “Bần đạo là đệ tử Ngự Lôi Tông, vừa mới đến Khấp Nguyệt Thành. Ngưỡng mộ danh tiếng của buổi đấu giá ở đây đã lâu nên mới vội vã cưỡi xe Linh Đà chạy tới! Ngươi xem, xe Linh Đà vừa đi khỏi phải không? Hơn nữa, ngày mai chúng ta phải đến nơi khác rèn luyện, rất cần tham gia buổi đấu giá này, phiên sau hơn một tháng nữa e là không kịp! Mong đạo hữu châm chước cho!”
Nói rồi, tay kia của Càn Địch Hằng khẽ động, mấy khối linh thạch đã được kín đáo nhét vào tay gã vệ binh.
Gã vệ binh chỉ do dự một thoáng rồi mỉm cười: “Hóa ra là cao đồ của Ngự Lôi Tông! Tại hạ thất kính! Nếu các vị đã từ xa tới, lại có việc cấp bách cần cho rèn luyện, tại hạ mà ngăn cản thì thật là bất nghĩa. May cho các vị, tuy đến muộn nhưng pháp bảo chủ chốt của hôm nay vẫn chưa xuất hiện, bốn vị thật đúng là may mắn! Mời...”
Gã vệ binh nói đoạn, kín đáo cất linh thạch vào trong ngực, nghiêng người nhường lối.
“Ha ha, đa tạ đạo hữu!” Càn Địch Hằng mỉm cười gật đầu, vội vã bước vào.
Tiêu Hoa và những người khác cũng mỉm cười chắp tay rồi đi theo sau.
Chỉ có Tốn Thư khi đi ngang qua gã vệ binh mới thấp giọng hỏi: “Buổi đấu giá ở Khấp Nguyệt Thành lại có pháp bảo xuất hiện sao? Không biết pháp bảo lần này là vật gì?”
Vệ binh nghe vậy, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo, cười đáp: “Buổi đấu giá của Khấp Nguyệt Thành chúng ta thường xuyên có pháp bảo, kém nhất cũng là pháp khí đẳng cấp cao. Còn về pháp bảo hôm nay là gì thì tại hạ cũng không biết, mời các vị đạo hữu vào trong sẽ rõ!”
Bốn người tiến vào trong, trước mắt là một đại sảnh cực lớn và sáng sủa. Sảnh này không phải hình tròn mà có hình đa giác kỳ dị, mỗi cạnh đều có mấy cửa nhỏ hình tam giác. Trên một vài cửa nhỏ có quang hoa lấp lánh và linh lực chấn động, rõ ràng là có cấm chế.
“Các vị tiền bối xin nhanh chân một chút, theo vãn bối vào sảnh đấu giá!” Thấy có người vào, mấy tiểu đồng đang đứng trong đại sảnh hơi sửng sốt, lập tức có bốn người từ trong đám bước ra, đi đến trước mặt bốn người Tiêu Hoa, cung kính nói.
Tiêu Hoa theo một nữ đồng đến một cửa nhỏ hình tam giác, nữ đồng cung kính nói: “Tiền bối, từ cửa này đi vào là một pháp trận tạm thời, trong pháp trận không được sử dụng pháp lực. Tiền bối có thể thay đổi trang phục ở bên trong. Ra khỏi pháp trận là một hành lang dài chừng mười trượng, đi hết hành lang chính là sảnh đấu giá. Xin tiền bối nhanh một chút, những cửa nhỏ này sắp đóng lại rồi!”
Tiêu Hoa liếc sang bên cạnh, thấy Tốn Thư và hai người kia cũng đang đứng ở một cửa nhỏ cách đó không xa, bèn gật đầu: “Bần đạo biết rồi, đa tạ đã chỉ điểm!”
Nói xong, hắn chắp tay rồi bước vào cửa nhỏ.
Cùng lúc nhóm Tiêu Hoa bước vào, mấy tu sĩ mặc trang phục vệ binh của Khấp Nguyệt Thành vây quanh một tu sĩ mặc đấu phục, vội vã đi từ ngoài cổng vào. Tuy không nhìn ra tu vi của tu sĩ mặc đấu phục, nhưng trong đám vệ binh lại có một người là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, mà tu sĩ này lại tỏ ra rất cung kính với người kia, chắc hẳn tu vi của người đó không thấp hơn Trúc Cơ!
Mấy người họ quen đường quen lối đi vào một cửa nhỏ lớn hơn ở góc đại sảnh. Không một tiểu đồng nào trong sảnh tiến lên chào đón, trên mặt cũng không hề có chút kinh ngạc.
Lúc này, Tiêu Hoa đã mặc xong đấu phục, vừa ra khỏi khu vực cấm chế, đã thấy trên hành lang có một tu sĩ Luyện Khí tầng bảy đang lặng lẽ chờ sẵn. Thấy Tiêu Hoa đi ra, người đó tiến lên cười nói: “Tiền bối là lần đầu tham gia buổi đấu giá ở Khấp Nguyệt Thành phải không?”
Tiêu Hoa gật đầu xác nhận. Tu sĩ kia liền lấy từ trong túi trữ vật ra ba món đồ: một ngọc giản, một lệnh bài và một vật hình cây gậy, rồi đưa tới, cười nói: “Lệnh bài này là số hiệu của tiền bối tham gia đấu giá hôm nay, được sắp xếp ngẫu nhiên chứ không theo thứ tự. Hơn nữa, số hiệu là bao nhiêu thì chỉ sau khi tiền bối xem ngọc giản, rót pháp lực vào, thẻ bài mới hiển thị con số. Còn cây gõ giá này là để tiền bối sử dụng khi đấu giá, nó đi cùng bộ với thẻ bài này. Pháp quyết điều khiển đều được ghi rõ trong ngọc giản!”
“Phức tạp vậy sao?” Tiêu Hoa hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó lại vui mừng. Cách thức phức tạp như vậy mới chứng tỏ buổi đấu giá của Khấp Nguyệt Thành đủ hoàn thiện, có thể đảm bảo an toàn cho các tu sĩ tham gia, tự nhiên sẽ khiến người tham gia yên tâm.
Nhận lấy ba món đồ, Tiêu Hoa đưa thần niệm vào ngọc giản, liếc sơ qua là hiểu ngay. Pháp quyết này cực kỳ đơn giản. Tiêu Hoa vừa đi dọc hành lang, vừa làm theo chỉ dẫn đánh pháp quyết vào thẻ bài.
“Số bốn trăm hai mươi hai!” Một luồng quang hoa lóe lên rồi biến mất trên thẻ bài của Tiêu Hoa, con số cũng không hiện ra trên bề mặt. “Ha ha, quả nhiên như trong ngọc giản đã nói, thẻ bài này chỉ người cầm mới biết, người ngoài dù dùng mắt thường hay thần niệm đều không thể nhìn thấy! Hơn bốn trăm người, cũng tương đương với số tu sĩ tham gia buổi đấu giá ở Nhan Uyên Thành!”
Tiêu Hoa thầm nghĩ, đã đi hết hành lang. Hắn không kịp thử cách dùng cây gõ giá, liền xuyên qua màn sáng ở cuối hành lang để vào hội trường đấu giá. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong, hắn không khỏi trợn mắt há mồm
--------------------