“Ha ha, được rồi!” Chấn Minh Hải thấy Càn Địch Hằng nhắc tới Càn Thiên thì nào dám nhiều lời nửa chữ, vội nhận lấy linh thạch, cười nói: “Đa tạ Càn sư đệ!”
“Ai, đôi khi hành xử ngang ngược một chút... dường như cũng tốt!” Tiêu Hoa nhìn Chấn Minh Hải dẫn đám đệ tử rời đi, thấp giọng lẩm bẩm.
“Đúng vậy!” Càn Địch Hằng bĩu môi: “Tiêu sư đệ xưa nay quá mức kín tiếng! Không phải tác phong của bậc đại trượng phu!”
“Tên khỉ này, ta có phải đại trượng phu hay không thì liên quan gì tới ngươi?” Tiêu Hoa tức giận lườm hắn một cái. Lời này nghe quen tai, dường như trước đây đã có nữ tu nào đó từng nói về hắn như vậy.
“Hắc hắc, phải rồi, chuyện này thì Hồng Hà tiên tử và Tiết Tuyết biết rõ nhất!” Càn Địch Hằng nở một nụ cười gian xảo.
“Đi thôi, chúng ta vào xem động phủ của Tiêu sư đệ!” Diêm Thanh Liên thấy Càn Địch Hằng nói năng càng lúc càng bậy, lại thấy Tốn Thư có chút ngượng ngùng, vội vàng cười nói.
“Ừm.” Tốn Thư lúc này lại là người bước lên trước, nhanh chân đi vào động phủ vừa được khai phá.
“Chậc, thế mà cũng gọi là lớn à!” Càn Địch Hằng nhìn quanh rồi lại càm ràm: “Cũng thường thôi, còn nhỏ hơn của ta không ít!”
“Ta cần động phủ lớn như vậy làm gì?” Tiêu Hoa liếc xéo hắn.
“Đương nhiên rồi!” Càn Địch Hằng giơ tay trái lên, dường như định liệt kê gì đó.
“Thôi được rồi.” Tiêu Hoa biết hắn định nói gì, vội vàng xua tay: “Ngươi đừng nói nữa! Lời của ngươi hơi nhiều rồi đấy!”
“Không nói thì thôi, ta đây còn chẳng thèm nói!” Càn Địch Hằng bắt đầu nhìn đông ngó tây. Nhưng tiếc là chỉ một lát sau, hắn lại mở miệng, chỉ vào bốn phía động phủ lải nhải chỗ này nên đặt cái gì, chỗ kia nên để cái gì, thậm chí còn nhướng mày nói: “Đúng rồi, Tiêu sư đệ, tổ gia gia của ta có ấn tượng không tệ về ngươi đấy, khi nào khai phủ? Để lão nhân gia người tới cho ngươi nở mày nở mặt?”
“Những chuyện này đều phải bàn với sư huynh và sư phụ...” Tiêu Hoa vừa nói đến đây, thân thể bỗng run lên. Tuy sự run rẩy rất nhẹ, nhưng mọi người đều là tu sĩ, làm sao không nhìn ra?
“Tiêu Hoa, ngươi sao vậy?” Tốn Thư hoảng hốt, bước vội tới, giọng nói đã có phần nức nở.
Càn Địch Hằng cũng mang vẻ mặt ngưng trọng.
“Không sao, không sao!” Tiêu Hoa đợi cơn run rẩy qua đi, cười nói: “Kinh mạch trong người tiểu đệ có chút... không ổn! Cần phải bế quan một thời gian!”
“Ừm, vi huynh biết rồi!” Hướng Dương trong mắt lóe lên một tia thấu hiểu, khẽ gật đầu: “Vi huynh đi tìm sư phụ ngay đây!”
“Đừng!” Tiêu Hoa kinh hãi, vội nói: “E là... ngay cả sư phụ cũng không giải quyết được! Cần gì phải làm phiền lão nhân gia người?”
“Chuyện này...” Hướng Dương từng được chứng kiến thủ đoạn của Tiêu Hoa, biết tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ không phải là đối thủ của hắn. Tại Viêm Lâm sơn trạch, y cũng đã thấy thực lực của Tiêu Hoa sau khi Trúc Cơ, biết hắn lợi hại phi thường. Nhưng nếu đến mức ngay cả tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ cũng phải bó tay, y có chút không tin! Y thà tin rằng Tiêu Hoa sợ bị sư phụ trách phạt còn hơn.
“Hay là để ta mời tổ gia gia ra tay!” Càn Địch Hằng quyết đoán: “Ta về ngay đây!”
“Đứng lại!” Tiêu Hoa lập tức quát: “Ta tự có chừng mực!”
“Thật không?” Càn Địch Hằng do dự: “Ngươi là đại tài thần của ta đó nha! Chắc chắn chứ?”
“Ừm, yên tâm đi!” Tiêu Hoa vỗ vai hắn, nói: “Ngươi về ngay đi, tìm giúp ta vật kia. Nếu được, hãy mang đến trước khi ta bế quan.”
“Được!” Càn Địch Hằng quay người rời đi, nhưng được hai bước lại nói vọng lại: “Vậy chuyện khai phủ của ngươi...”
“Đều là hư danh, khai với chả phủ!” Tiêu Hoa thờ ơ nói: “Tính mạng vẫn quan trọng hơn!”
“Được!” Càn Địch Hằng nói xong, vội vàng bay đi mất.
“Tốn sư tỷ, để tỷ chê cười rồi!” Tiêu Hoa xoay người nói: “Tiểu đệ vừa mới Trúc Cơ đã gây ra nhiều chuyện như vậy.”
“Không sao! Chỉ cần... ngươi chắc chắn mình không có việc gì là tốt rồi!” Tốn Thư chỉ một lòng lo lắng cho Tiêu Hoa, ngoài ra không cầu mong gì khác.
“Thật đáng tiếc, không thể để Tốn sư tỷ tham dự lễ khai phủ rồi!” Tiêu Hoa nháy mắt, vẻ mặt đầy thất vọng.
Tốn Thư vẫn đầy quan tâm, mỉm cười nói: “Chỉ cần ngươi không sao là tốt rồi!”
Nàng suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Thật ra gần đây thiếp thân cũng định bế quan. Tiết sư muội nay tu vi tiến triển thần tốc, quả thực là một sự thúc giục đối với thiếp thân. Tu luyện chính là như đi thuyền ngược dòng, không tiến ắt sẽ lùi!”
“Vậy Tốn sư tỷ bảo trọng!” Tiêu Hoa chắp tay nói.
Thấy Tiêu Hoa có ý tiễn khách, Tốn Thư trong lòng có chút không nỡ rời đi, nhưng nghĩ lại bộ dạng vừa rồi của hắn, đành phải gật đầu, chắp tay chào rồi vội vã bay đi.
Đợi hai người kia đi rồi, Diêm Thanh Liên mới thấp giọng hỏi: “Tiểu sư đệ, đệ chắc chắn không cần nói với sư phụ sao?”
“Đệ có thể nói gì với sư phụ đây?” Tiêu Hoa cười khổ, nhìn về phía hai người.
“Ừm.” Hướng Dương cũng ảm đạm. Y biết rất rõ, Tiêu Hoa hiện giờ lại là thể chất Thổ tính, quả thực không có cách nào nói với sư phụ, đã vậy thì không nói còn hơn.
“Đệ định bế quan ngay bây giờ sao?” Hướng Dương hỏi.
Tiêu Hoa không chút do dự đáp: “Đúng, ngay bây giờ! Phiền đại sư huynh và sư tẩu nói lại với mọi người, cứ bảo tiểu đệ đột nhiên có chút lĩnh ngộ, cần phải bế quan! Chuyện khai phủ... đành dời lại sau vậy!”
“Ha ha, e là sư phụ lại sắp tức đến giậm chân rồi!” Hướng Dương cười ha hả: “Khó khăn lắm mới có một cơ hội để khoe khoang!”
Tiêu Hoa cười bất đắc dĩ: “Nếu không có Càn Địch Hằng tới, động phủ này cũng phải nửa năm sau mới hoàn thành, chẳng phải thời gian khai phủ cũng phải dời lại sao? Tiểu đệ đoán chừng nửa năm sau cũng có thể xuất quan, đến lúc đó sư huynh và sư tẩu nói lại với sư phụ là được thôi!”
“Được rồi!” Nghe nói chỉ mất nửa năm, Hướng Dương cũng yên tâm phần nào. Y vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một bộ trận kỳ đơn giản và một cái ngọc giản, nói: “Đây là pháp trận vi huynh lấy từ Chấn Lôi Cung, đệ cứ theo ngọc giản mà bố trí nhé!”
“Hay là để chúng ta giúp đệ bố trí!” Diêm Thanh Liên lo lắng nói.
Tiêu Hoa nhìn sự quan tâm của đại sư huynh và sư tẩu, trong lòng ấm lên. Hắn biết nếu không để họ ra tay, họ chắc chắn sẽ không yên lòng, vì vậy gật đầu nói: “Vậy phiền đại sư huynh và sư tẩu rồi!”
“Người nhà cả, khách sáo làm gì!” Hướng Dương cười, nhận lấy trận kỳ và trận phù, cùng Diêm Thanh Liên đi bố trí.
Chưa đến một bữa cơm, pháp trận của động phủ đã được bố trí xong.
Diêm Thanh Liên lại định chuyển một ít đồ vật từ động phủ của mình sang, nhưng bị Tiêu Hoa ngăn lại, chỉ nói đợi hắn xuất quan rồi tính sau. Hắn mời Hướng Dương và Diêm Thanh Liên trở về, rồi tự mình khoát tay, huy động trận kỳ phong bế toàn bộ động phủ.
“Ai, tiểu sư đệ...” Diêm Thanh Liên nhìn bộ dạng vội vã của Tiêu Hoa, không khỏi có chút lo lắng.
“Tiêu sư đệ là người cẩn thận như vậy... mà lại rơi vào tình trạng này, e là có vấn đề thật rồi!” Hướng Dương tuy trung hậu nhưng tâm tư cũng rất kín đáo, càng nghĩ càng thêm ưu sầu: “Nếu thật sự là vấn đề của bản thân hắn, cớ gì phải vội vã như thế? Ngay cả Tiết Tuyết cũng không đợi được xuất quan? Nhưng nếu là do Tịnh Lự chân nhân giở trò...”
--------------------