– Ai...
Thôi Hồng Thân dường như còn muốn nói gì đó, nhưng mắt thấy thanh hồng song kiếm đã kề trong gang tấc, kiếm khí lăng lệ ác liệt quét đứt cả lọn tóc đen trên trán, hắn biết mình không thể nào là đối thủ của cặp kiếm này. Vì vậy, hắn vội vàng dừng lại, đưa tay chỉ một cái, bốn viên lôi châu đan vào nhau, loé lên lôi quang nghênh đón kiếm quang màu xanh. Cùng lúc đó, Đoái Khỉ Mộng cũng vội vàng thúc giục lôi bình, cực kỳ ăn ý đón đỡ kiếm quang màu đỏ!
– Đội trưởng...
Chấn Minh Huy và những người khác đều lệ nóng lưng tròng, trong lòng ngũ vị tạp trần, không biết nên nói gì cho phải.
Nhưng đúng lúc này, một luồng áp lực lạ thường bỗng sinh ra từ phía sau họ, theo sau đó là một khí thế như muốn khinh miệt cả đất trời. Áp lực và khí thế ấy không ngừng tăng vọt, thẳng tắp bay lên!
Một cơn lốc điên cuồng hình thành từ trung tâm của khí thế đó, nhanh chóng càn quét phạm vi hơn mười trượng xung quanh. Một đám kiếm sĩ vốn đã tính toán kỹ lưỡng, bất kể tu vi cao thấp, đều bị hất tung, chao đảo giữa không trung!
Còn chưa đợi các đệ tử Ngự Lôi Tông hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, họ đã thấy một đạo kim quang bùng lên từ sau lưng. Mọi người chỉ cảm thấy hai mắt loé lên, bên tai liền nghe hai tiếng "răng rắc" giòn tan. Thanh hồng song kiếm vốn có thanh thế kinh người, vừa rồi còn dễ dàng tru sát Hàn Băng, lúc này đang sắp lấy mạng Thôi Hồng Thân và Đoái Khỉ Mộng, vậy mà kiếm quang của chúng lại trở nên ảm đạm thất sắc dưới kim quang này! Không chỉ vậy, dưới một kích của kim quang, mũi của thanh hồng song kiếm đã bị bẻ gãy!
– Hừ! Đây là lời lão tử muốn nói, sao lại bị ngươi giành mất? Nếu các ngươi đều chết ở đây, thể diện của lão tử còn biết để vào đâu nữa hả?
Một giọng nói quen thuộc đến cực điểm với các đệ tử Ngự Lôi Tông vang lên. Thế nhưng, giọng nói vốn lười nhác lúc trước, giờ đây lại tràn ngập tức giận!
– Ngươi muốn có một giấc mộng, vậy lão tử bây giờ sẽ cho ngươi cơ hội thực hiện giấc mộng đó!
Đợi mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Hoa uy phong lẫm liệt bay trên không trung, hai tay đang bấm pháp quyết. Mà trên đỉnh đầu hắn, một Phượng Hoàng pháp thân đang lơ lửng, đôi cánh màu đỏ rực của nó dang rộng đến hơn ba mươi trượng. Mỗi khi đôi cánh vỗ, tiếng sấm lại nổ vang. Dưới pháp thân Phượng Hoàng, hai móng vuốt sắc nhọn loé lên lôi quang màu lam kêu “đùng đùng” không dứt!
Khí thế và áp lực kinh người đó, chính là từ Phượng Hoàng pháp thân này toả ra!
– Tiêu... Tiêu Hoa...
Các đệ tử Ngự Lôi Tông đều sững sờ!
Thôi Hồng Thân và Đoái Khỉ Mộng cũng ngây người. Nhưng ngay lập tức, trong mắt Thôi Hồng Thân loé lên một tia hiểu ra, cuối cùng hắn cũng minh bạch những lời Đại sư huynh Hướng Dương nói đều không phải là vô ích! Mà sau khi hiểu ra, lại là một trận sợ hãi, cùng với sự kinh ngạc ngập trời trong lòng! Trong lòng Thôi Hồng Thân, những ký ức về lần gặp gỡ Tiêu Hoa khi đang rèn luyện Trúc Cơ ở Khung Lôi Phong, cùng với đủ mọi chuyện khi ở chung với hắn, lần lượt hiện về!
Mãi cho đến lúc này, Thôi Hồng Thân mới hiểu được, Tiêu Hoa đã nhường nhịn mình đến mức nào, hay nói đúng hơn, chính mình lại nông cạn đến mức nào khi dám tự xưng là sư huynh trước mặt một vị sư huynh có tu vi cao hơn mình rất nhiều, lại còn đối xử với vị sư huynh này một cách không tôn trọng, xem nhẹ và hạ thấp như thế! Mặc dù lúc này Tiêu Hoa chưa ra tay, nhưng Thôi Hồng Thân biết rõ, trong những lần trước đây, bất cứ lúc nào, chỉ cần Tiêu Hoa khẽ động tay, tính mạng của mình cũng khó giữ! Mình đúng là kẻ không biết không sợ mà!
– Nhưng mà... Thôi mỗ ta có gì sai chứ?
Đợi sự hối hận và kinh ngạc vơi đi, Thôi Hồng Thân lại ngạo nghễ thầm nghĩ:
– Tiêu Hoa chẳng qua chỉ là một tán tu, chẳng qua là đi trước Thôi mỗ một bước mà thôi! Nếu Thôi mỗ ta dốc sức tu luyện, chưa chắc đã thua kém hắn!
Không nói đến tâm tư đang quay cuồng của Thôi Hồng Thân, lại nhìn về phía Tiêu Hoa.
– Đi!
Tiêu Hoa tựa như Ma Thần, thân hình khẽ rung lên. Phượng Hoàng pháp thân kêu một tiếng "Két" thanh thuý, vỗ cánh lao nhanh đến trước mặt Thôi Hồng Thân. Nó vung hai móng vuốt, bổ ra mấy đạo lôi điện thô to, đánh thẳng vào hai gã kiếm tu đang định bay về phía Lưu Vân phi thuyền!
Hai gã kiếm tu Lượng Kiếm tam phẩm này cố hết sức chống đỡ lôi điện. Một người toàn thân cháy đen, cố gắng đứng vững giữa không trung, còn người kia thì trực tiếp ngã lộn nhào xuống dưới!
– Chẳng qua chỉ là một pháp thân thôi!
Một kiếm sĩ mặt trắng bệch ở phía xa vội la lên:
– Mau vây chúng lại! Chúng ta mỗi người một kiếm cũng có thể tru sát hắn!
Nghe kiếm sĩ này nhắc nhở, đám kiếm tu đang bị Tiêu Hoa doạ cho thất thần bỗng tỉnh ngộ, lại từ bốn phía xông tới!
Phượng Hoàng pháp thân của Tiêu Hoa một tay tóm lấy Lưu Vân phi thuyền, giương cánh bay trở về! Cùng lúc giương cánh, vô số tia lôi điện nhỏ li ti từ đầu cánh bắn ra, đánh bay phi kiếm của đám tu sĩ đang lao tới!
– Mau lên phi thuyền!
Tiêu Hoa đưa tay chỉ một cái, Đằng Giao Tiễn lần nữa xẹt qua bầu trời, lại kéo đứt thêm mấy thanh phi kiếm, rồi vội vàng chỉ huy Chấn Minh Huy và những người khác đang được Trấn Vân Ấn bảo vệ.
Chấn Minh Huy và mọi người lúc này mới như tỉnh mộng, vội vàng bay lên Lưu Vân phi thuyền!
Mà Chấn Minh Huy vừa đáp xuống phi thuyền, lập tức cởi túi trữ vật của Hàn Băng ra, tìm thấy ngọc giản bên trong, vội vàng đưa thần niệm vào, tìm kiếm phương pháp điều khiển Lưu Vân phi thuyền!
– Thôi Hồng Thân, các ngươi còn không lên sao?
Tiêu Hoa trừng mắt nhìn Thôi Hồng Thân vẫn còn đang đứng giữa không trung.
– Thôi mỗ tại sao phải lên?
Thôi Hồng Thân lạnh lùng nói:
– Ngươi che giấu tu vi, có phải muốn nhân lúc này khiến Thôi mỗ khó xử không? Chính là muốn xem trò cười của Thôi mỗ chứ gì?
– Thiết! Ai rảnh mà xem ngươi làm trò cười?
Tiêu Hoa mỉa mai đáp lại:
– Lần nào ngươi cũng giành nói trước, Tiêu mỗ ta muốn nói cũng không kịp!
– Thôi mỗ dù chết cũng không muốn nhận ân huệ của ngươi!
Thôi Hồng Thân rất quật cường nói.
– Ha ha ha!
Tiêu Hoa cũng cười lớn:
– Nếu không phải có Đại sư huynh và đại sư tẩu dặn dò, nếu không phải ngươi là đệ tử Vạn Lôi Cốc của ta, lão tử cũng chẳng thèm quan tâm đến sống chết của ngươi! Chỉ là... bây giờ ngươi mới nghĩ đến chuyện không nhận ân huệ của lão tử, có phải đã quá muộn rồi không?
– Ngươi...
Thôi Hồng Thân đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng các đối thủ của đệ tử Ngự Lôi Tông vừa rồi đồng loạt rơi xuống từ không trung một cách khó hiểu. Khỏi phải nói, đó tất nhiên cũng là thủ đoạn của Tiêu Hoa!
– Ha ha ha, có phải đã quá muộn rồi không?
Tiêu Hoa lúc này sảng khoái vô cùng, phất tay áo một cái, Thôi Hồng Thân không chút sức chống cự, lập tức bị thuật Tụ Lý Càn Khôn thu vào!
– Ngươi lên đi!
Tiêu Hoa vốn định ném Thôi Hồng Thân vào lòng Đoái Khỉ Mộng, nhưng nghĩ lại, hắn vung tay áo, ném thẳng Thôi Hồng Thân lên Lưu Vân phi thuyền.
– Đa tạ Tiêu sư đệ!
Đoái Khỉ Mộng như tìm được đường sống trong cõi chết, che miệng cười nói, rồi cũng theo Thôi Hồng Thân lên phi thuyền!
– Đi!
Tiêu Hoa đưa tay chỉ một cái, Trấn Vân Ấn đại phóng hào quang, bay đến phía trên Lưu Vân phi thuyền, bao bọc bảo vệ nó kín mít!
– Kẻ nào không muốn chết, muốn cùng Tiêu mỗ một trận thì tới đây!
Tiêu Hoa thấy mọi việc đã ổn thỏa, vung tay lên, Đằng Giao Tiễn lơ lửng giữa không trung, Phượng Hoàng pháp thân khổng lồ cũng trở nên dữ tợn, quay đầu đối mặt với mấy chục kiếm sĩ Lượng Kiếm ngũ phẩm, giận dữ hét.
Đám kiếm tu thấy Tiêu Hoa hung hăng càn quấy như vậy, bất giác hơi chùn lại.
– Lão tử đến giết ngươi!
Một đại hán vạm vỡ cao hơn một trượng, to như cột điện, tay cầm một thanh phi kiếm giống như trường côn, từ cách đó không xa bay tới.
– Hừ, chẳng qua chỉ là Lượng Kiếm ngũ phẩm, mà cũng dám khiêu chiến Tiêu mỗ!
Tiêu Hoa hừ lạnh một tiếng, vung cánh tay, Phượng Hoàng pháp thân khổng lồ từ trên không đập xuống!
– Chút tài mọn!
Tráng hán múa trường kiếm, thanh kiếm đó xoay tròn như bánh xe gió, từng trận lốc xoáy cũng sinh ra từ trên thân kiếm, vậy mà lại ngang sức ngang tài với cơn lốc của Phượng Hoàng pháp thân!
– Đánh!
Tiêu Hoa cười lạnh, quát lên một tiếng, chỉ thấy móng vuốt sắc bén của Phượng Hoàng pháp thân lại từ trên không chụp xuống, một đạo lôi quang thô to từ trong cánh sinh ra, đánh thẳng vào tráng hán!
"Phốc!" Chỉ thấy tráng hán không hề hoảng sợ, khẽ mở miệng, một viên đạn màu lam bay ra, gặp gió liền lớn lên, trong chốc lát đã hóa thành to bằng nắm tay, lôi quang kia vừa vặn đánh trúng vật ấy!
"Ầm ầm!" Lôi quang khổng lồ vậy mà lại quấn quanh viên châu, sau đó từ từ bị nó hấp thu!
– Khốn Lôi Châu? Mẹ kiếp, tên này lại có pháp bảo của Ngự Lôi Tông chúng ta!
Tiêu Hoa giận dữ, một đòn vốn để lập uy, lại bị tên này phá giải, sao không khiến hắn tức giận cho được!
– Sát!
Tiêu Hoa không chút do dự, thúc giục pháp lực, Đằng Giao Tiễn lần nữa loé lên, lần này kim quang càng rực rỡ hơn, gần như một con Kim Long đang bay múa đánh về phía tráng hán!
Tráng hán cười lạnh, vẫy tay, không thèm để ý đến Phượng Hoàng pháp thân của Tiêu Hoa, vậy mà lại cầm trường kiếm trong tay, vung ngang chém về phía Đằng Giao Tiễn!
"Xoẹt!" một tiếng vang nhỏ, trường kiếm thô to và kim quang lướt qua nhau!
Kim quang không chỉ xẹt qua trường kiếm, mà còn xẹt qua cả người tráng hán!
Tráng hán không thể tin nổi nhìn thanh trường kiếm của mình bị chém thành hai đoạn, sắc mặt cực kỳ âm u, hiển nhiên nguyên thần đã bị trọng thương. Nhưng ngay lập tức, hắn lại vô thức cúi đầu nhìn xuống bên hông mình, chỉ thấy ở đó, một vệt máu đỏ dần dần rỉ ra, trong chốc lát đã tuôn xối xả như thác!
Sau đó, nửa người dưới của tráng hán tách ra, còn bản thân hắn cũng rơi xuống từ không trung.
– Hừ, chết thì cũng chết rồi, đồ đạc không thể lãng phí!
Giọng của Tiêu Hoa lại vang lên, chỉ thấy thanh trường kiếm bị cắt thành hai mảnh và túi trữ vật của tráng hán đã bị hắn cầm trong tay.
– Hít!
Một đám kiếm sĩ hít một hơi khí lạnh, thân hình lại lần nữa lùi về sau!
Lúc này, các đệ tử Kê Minh Sơn cơ bản đã bị tiêu diệt sạch sẽ, kiếm tu cũng tổn thất không ít, số còn lại đều hội tụ lại, vậy mà cũng gần mấy trăm người!
– Ta đến đấu với ngươi!
Còn chưa đợi Tiêu Hoa khiêu chiến, một lão giả Lượng Kiếm lục phẩm đã bay ra, lạnh lùng nói:
– Chẳng qua chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, mượn nhờ huyết mạch pháp thân mà thôi!
– Ha ha ha!
Tiêu Hoa cười lớn, đưa tay chỉ vào lão giả:
– Hóa thành kiếm đi, nơi này do Tiêu mỗ làm chủ! Ngươi, một kiếm sĩ Lượng Kiếm, chẳng qua chỉ đến chịu chết mà thôi!
– Đi!
Tiêu Hoa cũng không nói nhiều, Phượng Hoàng pháp thân từ trên không bay lên, Đằng Giao Tiễn cũng đồng thời xẹt qua không trung, cùng lúc tấn công về phía lão giả!
"Vụt!" Chỉ thấy lão giả vung tay, một đạo ánh sáng màu xanh bay ra, kiếm khí sắc bén lập tức tràn ngập trong phạm vi mấy chục trượng, tựa như ánh trăng mát lạnh của mùa thu!
– Thái Ất Thanh Quang?
Tiêu Hoa tỉnh ngộ, lập tức biết tại sao lão giả không sợ Đằng Giao Tiễn!
– Lão hủ đến chặn Phượng Hoàng pháp thân của ngươi!
Phượng Hoàng pháp thân của Tiêu Hoa vừa bay lên, một kiếm sĩ có tướng mạo cực kỳ giống lão giả kia cũng bay ra, vung tay, một đạo kiếm quang màu xanh tương tự cũng phóng tới!
– Song sinh kiếm sĩ? Mộc kiếm!!!
Tiêu Hoa có chút chết lặng!
"Ầm ầm!" Quả nhiên, lôi điện của Phượng Hoàng pháp thân bị mộc kiếm chặn lại, không thể lập công, mà Đằng Giao Tiễn cùng phi kiếm được Thái Ất Thanh Quang luyện chế kia va vào nhau, cả hai đều không hề hấn gì!
– Đúng là khinh người quá đáng mà!
Tiêu Hoa bó tay, hai kiếm sĩ Lượng Kiếm lục phẩm đối phó một mình hắn, có biết xấu hổ không vậy
--------------------