Ngay sau đó, chiếc thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, rồi thứ sáu, tổng cộng sáu chiếc thuyền biển cực lớn xâm nhập vào thần thức của Trương Tiểu Hoa.
Trương Tiểu Hoa kinh hãi. Đã là đêm khuya, lại còn gió giật sóng gào, ai lại liều mạng đi thuyền như vậy? Chẳng lẽ là đội thuyền của hai biển còn lại và Thất Thủy bang? Trương Tiểu Hoa cẩn thận quan sát, nhưng không phát hiện trên cột buồm có cờ xí thêu Giao Long, thực ra cũng không có bất kỳ cờ xí nào. Hơn nữa, sáu chiếc thuyền lớn này tuy rất lớn nhưng vẫn nhỏ hơn một chút so với chiếc thuyền Trương Tiểu Hoa đang đi, tốc độ cũng nhanh hơn. Lại cẩn thận quét vào trong thuyền, Trương Tiểu Hoa phát hiện trong khoang có không ít người mặc khôi giáp, tay đều cầm trường cung, trong mấy khoang thuyền còn có những người ăn mặc như võ sĩ, tay cầm bảo kiếm hoặc trường thương, vẻ mặt cảnh giác. Còn có mấy người đang đứng ở đầu thuyền cầm thứ gì đó nhìn xem, miệng lẩm bẩm điều gì.
Trương Tiểu Hoa lập tức hiểu ra, đây là thủy binh của quan phủ!
Những người ăn mặc như võ sĩ kia, có lẽ chính là cao thủ của Chính Đạo liên minh!
Giờ phải làm sao đây?
Trương Tiểu Hoa không còn lòng dạ nào dùng thần thức quét lung tung nữa, vội vàng nhảy xuống giường.
Hắn đẩy cửa ra, đi thẳng đến buồng nhỏ trên tàu ở lầu một nơi Tần Thì Nguyệt nghỉ ngơi.
Bởi vì thời tiết không tốt, mọi người dưới lầu cũng chẳng có hứng thú gì, Tần Thì Nguyệt đã sớm đóng cửa khoang, khoanh chân vận khí, điều dưỡng chân khí. Trương Tiểu Hoa lòng như lửa đốt, cũng chẳng quan tâm lễ nghi, đẩy cửa xông vào, lớn tiếng nói:
- Tần đại nhân, ta có chuyện khẩn cấp muốn nói với ngài.
Tần Thì Nguyệt đang khoanh chân ngồi trên giường, một chiếc đèn lồng treo trên nóc khoang thuyền, lắc qua lắc lại. Thật ra từ lúc Trương Tiểu Hoa đến gần, hắn đã cảm nhận được. Thấy Trương Tiểu Hoa không mời mà vào, hắn không khỏi nhíu mày, quát:
- Nhậm Tiêu Dao, ngươi làm gì vậy? Không biết gõ cửa à? Phải rồi, sao ngươi biết ta ở đây?
Trương Tiểu Hoa nghe vậy, đâu còn để ý đến lời quát mắng của hắn, càng lười trả lời câu hỏi, nói:
- Tần đại nhân, sau thuyền chúng ta có sáu chiếc thuyền lớn của thủy quân đang truy đuổi.
Tần Thì Nguyệt sững sờ, rồi hỏi:
- Sao ngươi biết?
Trương Tiểu Hoa nói:
- Ta vừa đi dạo trên boong tàu thì thấy.
- Ồ? Thật sao? - Tần Thì Nguyệt có chút kỳ quái, nói: - Ngươi đã thấy, sao thủ hạ của Từ Giao Vương lại không thấy được?
- Chuyện này, - Trương Tiểu Hoa hơi do dự, nói: - Chắc là họ không để ý.
Tần Thì Nguyệt nghe xong, vội vàng xuống giường, hô lớn một tiếng:
- Anh Phi. Mau đi gọi Từ Giao Vương.
Anh Phi ở ngay cạnh Tần Thì Nguyệt, nghe tiếng hét của hắn liền lập tức đi ra. Chẳng mấy chốc, gã đã gọi cả Tam Hải Giao Vương và bang chủ Thất Thủy bang tới. Đợi Trương Tiểu Hoa kể lại chuyện thấy đội thuyền, Từ Giao Vương cũng kinh hãi, nói:
- Tên Kính lão nhị này, quả thực đáng chết, nếu thật là đội thuyền của thủy quân, gần như vậy mà hắn còn không biết, còn tư cách gì làm thuyền trưởng nữa, ta nhất định sẽ tự tay chém hắn.
Nhưng khi hắn vội vã đi ra, nhìn về phía sau khoang thuyền thì lập tức ngây người. Trước sau thuyền đều là một màu đen kịt, đâu thấy bóng dáng đội thuyền nào? Huống chi là sáu chiếc.
Hắn nghi ngờ quay đầu nhìn Trương Tiểu Hoa, rồi lại nhìn Tần Thì Nguyệt cũng đang hoài nghi, nhưng vẫn ra lệnh cho người gọi Kính lão nhị lên. Kính lão nhị là một thủy thủ đã có tuổi, đầu tóc bạc trắng, từng cùng Tần Thì Nguyệt liều mạng. Nghe có người thấy truy binh phía sau, Kính lão nhị cũng đầy mặt nghi hoặc, từ trong ngực rút ra một vật hình ống dài, nhìn kỹ qua, lúc này mới thở phào, chắc như đinh đóng cột nói:
- Giao Vương, phía sau không hề có truy binh nào cả. Trời đen kịt thế này, làm sao họ truy theo được chứ? Ta dám dùng danh dự chuyên gia của mình để cam đoan với ngài, sau thuyền chúng ta chắc chắn không có gì bất thường.
Từ Giao Vương cũng thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Tần đại nhân, ngài xem, chuyên gia của Nam Hải Giao Cung đã cam đoan rồi, phía sau chắc chắn không có truy binh, ngài xem...
Tần Thì Nguyệt nhíu mày, quay đầu hỏi:
- Nhậm Tiêu Dao, ngươi làm sao thấy được? Chuyên gia đây còn không thấy, mà ngươi lại thấy được à?
Trương Tiểu Hoa thấy Tần Thì Nguyệt không cười, biết hắn không giận, bèn nói:
- Chuyện này, Tần đại nhân, nói thật, ta không thực sự thấy.
Tần Thì Nguyệt bật cười, nói:
- Vậy sao ngươi lại nói là ngươi thấy?
Trương Tiểu Hoa cắn môi, nói:
- Tần đại nhân, nói thật, ta có một loại năng lực cảm nhận nguy hiểm đặc biệt. Tuy không phải lúc nào cũng linh nghiệm, nhưng một khi xuất hiện thì thường rất chuẩn. Vừa rồi ta đi dạo trên boong tàu thì cảm nhận được mối nguy hiểm này, nên mới vội vàng báo cáo với ngài.
Tần Thì Nguyệt cười nói:
- Vậy lúc ở Tây Thúy Sơn, ngươi có cảm giác này không?
Trương Tiểu Hoa lúng túng nói:
- Cái này thì không. Nhưng lần này thật sự có, ngài nhất định phải tin ta.
Kính lão nhị cười ha hả nói:
- Cậu nhóc này, chỉ dựa vào cảm giác mà nói sau lưng có truy binh, có phải là quá đùa rồi không? Mấy chục năm kinh nghiệm của ta còn không nhìn ra nữa là.
Trương Tiểu Hoa thầm oán trong lòng, ai mà không biết chứ, chuyên gia toàn là thứ ăn hại! Nếu không phải ta thật sự có thần thức, biết được tình hình phía sau, có khi nhìn bộ dạng tự tin của ngươi cũng tin thật rồi. Ai, kinh nghiệm của chuyên gia đúng là hại chết người mà.
Thế nhưng, Trương Tiểu Hoa trong lòng sốt ruột, cũng không biết giải thích thế nào, đành nói:
- Kính lão, ta thật sự có cảm giác, bây giờ là ngàn cân treo sợi tóc đó.
Kính lão nhị nhìn Từ Giao Vương, nói:
- Giao Vương, ngài quyết định đi, là tin năm mươi năm kinh nghiệm của ta, hay tin thằng nhóc vắt mũi chưa sạch này.
Từ Giao Vương nhìn Tần Thì Nguyệt vẫn giữ nụ cười trên mặt, nói:
- Chuyện này, Kính lão nhị, ta đương nhiên là tin ngươi.
Tần Thì Nguyệt cười tủm tỉm nhìn Trương Tiểu Hoa, nói:
- Nhậm Tiêu Dao, chẳng lẽ mấy ngày nay để ngươi quá tiêu dao, nên ngươi vểnh đuôi lên rồi?
Kính lão nhị vẻ mặt độ lượng nói:
- Có lẽ đứa nhỏ này không quen với cuộc sống cô tịch trên biển, nên sinh ra ảo giác thôi. Đây là một chứng bệnh thông thường, đợi cập bờ sẽ khỏi. Thôi, các vị, nghỉ sớm đi, lão già này còn phải trông coi khoang thuyền.
Tần Thì Nguyệt lườm Trương Tiểu Hoa một cái rồi quay người bỏ đi. Những người còn lại cũng cười cười, quay người trở về.
Thấy vậy, Trương Tiểu Hoa lại thả thần thức ra, những chiếc thuyền biển kia đã tản ra, đang hình thành thế bao vây lao tới. Hết cách, Trương Tiểu Hoa đành la lớn:
- Tần đại nhân, Từ Giao Vương, những lời tại hạ nói đều là thật. Phía sau thật sự có truy binh, chúng ta làm vài động tác phòng ngự chắc không khó đâu.
Kính lão nhị lắc đầu nguầy nguậy, miệng lẩm bẩm:
- Đứa nhỏ này điên rồi, điên rồi, thật sự điên rồi!
Tần Thì Nguyệt một bước nhảy tới, giơ ngón tay định điểm vào đại huyệt trên người Trương Tiểu Hoa, nói:
- Câm miệng cho ta ngay, có phải ngươi đã lâu không nếm mùi Sưu Hồn Thủ rồi không?
Đáng tiếc, trong thần thức của Trương Tiểu Hoa, Tần Thì Nguyệt không còn né không được, tránh không xong như trước nữa. Trương Tiểu Hoa lập tức thi triển Phiêu Miễu Bộ, né sang một bên, nói:
- Tần đại nhân, khoan đã, đừng nóng, để ta hỏi lại Từ Giao Vương.
- Từ Giao Vương, nếu phía sau có truy binh, ngài sẽ có cách ứng phó đơn giản nào, loại mà không kinh động nhiều người ấy?
Từ Giao Vương suy nghĩ một chút, nói:
- Thay đổi hải trình, tăng tốc độ, đều được, nhưng đều sẽ kinh động các thủy thủ đã nghỉ ngơi.
Trương Tiểu Hoa nhìn ngọn đèn dầu trong khoang thuyền, mắt sáng lên, nói:
- Ngài xem thế này được không, ngài cho dập hết đèn dầu trên thuyền chúng ta, rồi gọi các thủy thủ đang nghỉ dậy, ta chỉ một hướng, chúng ta toàn lực chạy qua đó, ngài thấy sao?
- Cái này? - Từ Giao Vương có chút do dự.
Lúc này, Kính lão nhị không chịu nổi nữa, lớn tiếng nói:
- Giao Vương, ta phản đối, các thủy thủ dưới quyền bỉ chức đã mệt mỏi cả ngày, bây giờ khó khăn lắm mới có thời gian nghỉ ngơi, không thể quấy rầy họ, nếu không ngày mai sẽ không thể tiếp tục đi tới, làm trì hoãn hành trình về Nam Hải.
Trương Tiểu Hoa nghe xong, trong lòng giận dữ, gã này đúng là đồ bảo thủ ăn hại.
Thế nhưng, hắn cũng biết thần thông của mình quá mức khó tin, cũng khó trách người ta không tin. Hắn lại nghĩ một lát, nói:
- Từ Giao Vương, nếu chỉ dập tắt đèn dầu trên thuyền, chắc không có vấn đề gì chứ.
- Ta phản đối! - Kính lão nhị lại định nói.
Từ Giao Vương liếc nhìn Tần Thì Nguyệt sắc mặt có chút tái nhợt, rồi trừng mắt với Kính lão nhị, nói:
- Ngươi câm miệng.
- Dập tắt đèn dầu thì cũng được, dù sao chúng ta đều cần nghỉ ngơi, dùng đèn dầu cũng lãng phí. Được rồi, ta cho người dập đèn.
Nói xong, hắn truyền lệnh xuống, cho dập tắt toàn bộ đèn dầu trên đội thuyền.
Khi đèn dầu trên thuyền dần dần tắt, cả đội thuyền từ từ chìm vào bóng tối. Trong thần thức của Trương Tiểu Hoa, sáu chiếc thuyền kia càng tăng tốc bao vây.
Đợi cả đội thuyền tối đen, Kính lão nhị cười nhạo:
- Cậu nhóc, làm cả thuyền tối om thì có tác dụng gì? Nam Hải Giao Cung chúng ta không giống như nhà quê các ngươi, chút đèn dầu này vẫn dùng nổi!
Thế nhưng, lời hắn còn chưa dứt, xung quanh chiếc thuyền lớn, trên mặt biển đen kịt xa xa, đột nhiên sáng lên vô số ngọn đèn dầu. Trong mưa gió và sóng lớn, chúng soi sáng cả mặt biển. Chính là sáu chiếc quân thuyền kia, chắc là chúng thấy đèn trên thuyền lớn đều tắt, tưởng rằng mình đã bị lộ, nếu không đốt đèn lên, chiếc thuyền lớn sẽ trốn mất trong bóng tối.
Nhìn những ngọn đèn xa xa, Kính lão nhị như thấy ma, kêu lên:
- Cái này, sao có thể? Hắn làm sao thấy được?
Đúng vậy, thần thức này vốn không nhìn xa bằng mắt thường, nhưng trong đêm tối thế này, mắt thường lại không thấy được, còn thần thức thì có thể!
Từ Giao Vương vẻ mặt phức tạp nhìn Trương Tiểu Hoa, hỏi:
- Vị công tử này, chúng ta bây giờ nên chạy về hướng nào?
Trương Tiểu Hoa cười nói:
- Còn phải nói sao? Hướng nào không có đèn sáng, tất nhiên là quân thuyền chưa vây kín, chạy từ đó là thích hợp nhất.
Từ Giao Vương nhìn xem, quả nhiên bốn phía có sáu cụm đèn, chỉ có một hướng không có, chắc chắn là sáu chiếc quân thuyền chưa hình thành thế vây kín. Không phá vây từ đó thì còn từ đâu nữa? Mình đúng là có bệnh thì vái tứ phương rồi.
--------------------