Ngao Chiến nhìn Mẫu Lộc Vương, trong lòng thầm nghĩ, dựa theo lời Tiêu Hoa và biểu hiện của Chu Mi, hắn đã có thể đoán được Mẫu Lộc Vương quả thật có che giấu, hơn nữa sự che giấu này ngay cả Chu Mi cũng không biết! Đương nhiên, hắn cũng không thể khẳng định Chu Mi có thật sự không biết hay không! Lúc này Ngao Chiến cũng cực kỳ khó xử. Bởi vì Tiêu Hoa tuy sẽ không tranh đoạt Chân Long Chi Huyết với hắn, nhưng cũng không muốn nói ra phương pháp rời đi, hiển nhiên đây là bí mật của Tiêu Hoa. Hắn muốn ra khỏi Di Trạch Giới này vẫn phải dựa vào tín vật của Mẫu Lộc Vương. Nhưng hắn không chắc rằng, sau khi đoạt được tín vật từ tay Mẫu Lộc Vương, mình có biết cách sử dụng hay không. Hơn nữa, dù có bắt giữ Mẫu Lộc Vương, hắn cũng không biết có thể lấy được phương pháp rời khỏi Di Trạch Giới từ trong trí nhớ của y hay không! Có lẽ Ngao Chiến mong chờ sau khi mình có được Chân Long Chi Huyết sẽ có biến cố gì đó, nhưng hắn không dám đặt hy vọng vào chuyện này. Hắn không dám lấy tính mạng của mình và Ngao Sảnh ra đặt cược. Huống hồ, bên cạnh còn có một Chu Mi, hắn không có mười phần chắc chắn sẽ bắt được y.
“Sao lại lằng nhằng như vậy?” Ngao Sảnh lạnh lùng nói: “Tiêu Hoa, Ngao Suất vừa rồi cũng đã kể lại chuyện ân oán giữa các ngươi rồi. Nói thật, đây cũng chẳng phải oán thù gì to tát! Không phải chỉ là một con Thiên Mã quèn thôi sao? Đúng không?”
“Phải, phải, tiểu vương gia nói rất phải!” Trí Phong Lão Yêu bên cạnh vội vàng bày tỏ lập trường: “Kỳ thực đều do tiểu nhân lúc trước lòng dạ hẹp hòi, đã tính toán với Tiêu tiên hữu đây quá nhiều. Lần này, trước mặt tiểu vương gia, tiểu nhân xin nói một lời thẳng thắn, ân oán giữa tại hạ và Tiêu tiên hữu từ nay xóa bỏ!”
“Đúng vậy, đây mới là Yêu tộc của Thiên Yêu Thánh Cảnh chúng ta!” Chu Mi hiếm khi có cùng quan điểm với Ngao Sảnh, cười nói: “Một vài chuyện nhỏ nhặt thật sự không cần phải để trong lòng!”
“Mẹ kiếp, đây mà là chuyện nhỏ sao?” Trí Phong Lão Yêu thầm nghĩ mà tim rỉ máu, “Đây chính là máu của Quang Minh Thú đó! Các ngươi không coi ra gì, nhưng lão tử đây lại để tâm lắm đấy.”
“Tốt, đã Trí Phong tiên hữu nói vậy, Tiêu mỗ cũng không thể không tỏ thái độ, Tiêu mỗ nguyện ý cùng tiến cùng lùi với chư vị tiên hữu, cùng nhau vượt qua đoạn rèn luyện này tại Bách Yêu Sơn!” Tiêu Hoa vội vàng mở miệng, như thể sợ Trí Phong Lão Yêu đổi ý.
Mẫu Lộc Vương đứng bên cạnh suy nghĩ, thấy đại thế đã định, bèn mỉm cười nói: “Tiêu tiên hữu, ngươi một mình rèn luyện ở đây thế đơn lực bạc, đi cùng chúng ta... ngươi đã hời lớn rồi, chẳng lẽ không nên thể hiện chút thành ý sao?”
“Chuyện này...” Tiêu Hoa hơi ngẫm nghĩ, gật đầu nói: “Vậy đi, lối ra cụ thể của Bách Yêu Sơn ở đâu, Tiêu mỗ không tiện nói cho các vị, nhưng Tiêu mỗ có thể chỉ một phương hướng đại khái.”
“Chỉ một phương hướng thì có tác dụng gì? Hơn nữa, bản vương cũng không dùng lối ra của Nhân tộc các ngươi!” Ngao Sảnh lạnh lùng nói.
“Tiểu vương gia đừng vội!” Mẫu Lộc Vương cười nói: “Tiêu Hoa chỉ ra một phương hướng, ít nhất cũng xem như một chút thành ý. Hơn nữa nếu như lối ra mà tại hạ biết có chút không ổn, chúng ta cũng có thể tìm lối ra khác.”
“Tiêu Hoa, nói mau!” Ngao Chiến mất kiên nhẫn nói: “Nếu không muốn, ngươi cứ tự mình đi đi!”
“Vâng, vâng!” Tiêu Hoa cười gật đầu, vội vàng chỉ tay bừa về một trong ba nơi không có huyết mạch chí thánh, nói: “Ở hướng đó!”
Mẫu Lộc Vương hoàn toàn yên lòng, cười nói: “Xem ra lối ra của Tiêu tiên hữu hoàn toàn khác với Yêu tộc chúng ta nhỉ!”
“Ồ? Quả nhiên còn có lối ra khác sao?” Tiêu Hoa cũng ngạc nhiên, trên mặt lộ vẻ kỳ quái.
“Nói nhảm, lối vào khác nhau, lối ra tự nhiên cũng khác nhau!” Ngao Chiến cười lạnh, nhưng đột nhiên hắn lại sững sờ, hung hăng nhìn Tiêu Hoa, quát: “Nói! Có phải ngươi đã đi theo sau lưng chúng ta vào Lãnh Linh Cốc?”
“Không sai!” Lúc này Trí Phong Lão Yêu cũng bừng tỉnh, vội vàng thêm dầu vào lửa: “Chính hắn đã lẩn trốn sau lưng chúng ta để vào Lãnh Linh Cốc! Nếu không thì...”
“Sau lưng các ngươi?” Khóe môi Tiêu Hoa lộ ra nụ cười khinh miệt, hắn vung tay lấy ra một cái Mặc Vân Đồng, nói: “Tiêu mỗ tự nhiên có Mặc Vân Đồng của tiền bối Nhân tộc, căn bản không cần đi theo sau các ngươi. Hơn nữa, với tu vi của Tiêu mỗ, liệu có thể trốn sau lưng các ngươi mà không bị phát hiện sao?”
“Bản vương muốn xem Mặc Vân Đồng này!” Mẫu Lộc Vương đưa tay ra nói.
Tiêu Hoa rụt tay lại, cất Mặc Vân Đồng đi, thản nhiên đáp: “Không thể được! Nếu các vị không tin Tiêu mỗ, cứ coi như chưa từng gặp Tiêu mỗ đi!”
“Ngươi nghĩ ngươi còn có thể thoát khỏi tay chúng ta sao?” Trí Phong Lão Yêu cười lạnh, yêu vân dưới chân sinh ra, tùy thời có thể lao tới.
“Ha ha...” Tiêu Hoa cười lớn: “Tiêu mỗ cố nhiên không trốn thoát được, nhưng lát nữa dị thú trên địa bàn này sẽ kéo tới. Thần niệm của Tiêu mỗ có thể thu hút sự chú ý của chúng, nguyên niệm của các vị tiên hữu chắc cũng không thoát khỏi sự chú ý của chúng đâu nhỉ? Nếu không có bí thuật của Tiêu mỗ, các ngươi... e là cũng khó mà đến được lối ra đâu?”
Ngao Sảnh nổi giận, đang định nhảy ra thì Ngao Chiến vội vàng mở miệng: “Thôi được, ngươi đã có chỗ dùng, chúng ta cùng nhau rèn luyện thì có sao?”
Ngao Sảnh có chút tức giận, vô cùng bất mãn liếc Ngao Chiến. Ngao Chiến cũng chỉ biết cười khổ, hắn không thể nói cho Ngao Sảnh biết về giao ước của mình với Tiêu Hoa, với tính tình của Ngao Sảnh, chẳng phải sẽ lập tức trở mặt với Mẫu Lộc Vương hay sao? Thậm chí còn lôi cả Chu Mi vào nữa?
“Tốt!” Tiêu Hoa vỗ tay: “Cứ theo lời các vị tiên hữu! Không biết vị tiên hữu này xưng hô thế nào?”
Ngay lập tức, Ngao Chiến và Tiêu Hoa trao đổi tên họ, nhưng không hề nói rõ thân phận của Ngao Sảnh. Tiêu Hoa cũng không để tâm, nhìn xung quanh, sắc mặt biến đổi rồi vội vàng thúc giục: “Không ổn, dị thú đã đến rồi, chúng ta mau đi thôi!”
Sắc mặt Chu Mi càng biến đổi, hắn không biết làm thế nào Tiêu Hoa cảm nhận được động tĩnh của dị thú, nhưng hắn cũng không dám thả nguyên niệm ra. Đúng lúc này, “GÀO...” một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, một luồng khí tức khủng bố từ xa lao về phía này.
“Ai đã thả nguyên niệm?” Chu Mi giận dữ quát.
Ngao Sảnh không chút khách khí la lên: “Đương nhiên là bản vương! Nếu không xem thử, ai biết Tiêu Hoa nói có thật hay không?”
“Chết tiệt!” Chu Mi biết Ngao Sảnh nói không sai, nhưng lúc này dị thú bị dẫn tới vẫn khiến hắn vô cùng tức giận.
Đúng lúc này, Trí Phong Lão Yêu vô cùng kinh ngạc nhìn thân hình của Tiêu Hoa, thấp giọng nói: “Ngươi... Phong độn thuật của ngươi lại tiến bộ đến mức này!!!”
“Hừ, các ngươi không đi nữa, thì sẽ không còn cơ hội đâu!” Tiêu Hoa không trả lời, cũng không quay đầu lại nói.
“Tiểu vương gia, đi mau!” Ngao Chiến thấy Tiêu Hoa nói rất nghiêm túc, biết hắn không phải đang cố làm ra vẻ bí ẩn, vội vàng thúc giục.
Một người mấy yêu quả thực hoảng hốt bỏ chạy, bởi vì tiếng gầm của con dị thú này lại dẫn dụ không ít dị thú khác tới. Nếu không có hồn thức của Tiêu Hoa, cùng với sự khổ chiến của Chu Mi, Ngao Chiến và Ngao Sảnh, bọn họ thật sự khó mà bình an thoát ra. Đương nhiên, cũng chính vì vậy, sát tâm của Chu Mi và Ngao Sảnh đối với Tiêu Hoa mới dần tiêu tan, ít nhất trước khi tìm được đường ra, bọn họ sẽ không nảy sinh sát tâm.
Người dẫn đường tự nhiên vẫn là Mẫu Lộc Vương. Tuy con đường y đi không phải đường thẳng, hơn nữa trên đường còn phải rèn luyện, săn giết yêu thú, nên tuyến đường mà đám yêu đi khá quanh co. Nhưng khi gặp phải yêu thú có thực lực ngày càng mạnh, các yêu cũng hiểu rằng tuyến đường này hẳn là chính xác, lối ra của khu rèn luyện ở phía xa. Về phần Tiêu Hoa, tuy mặt ngoài không có biểu hiện gì, nhưng trong lòng lại thầm lẩm bẩm, bởi vì con đường Mẫu Lộc Vương dẫn tới đúng là nơi có huyết mạch chí thánh, nhưng đã khác với phương hướng chỉ dẫn trong Ti Dần Đỉnh.
Tuy nhiên, sau một hồi suy tư, trong lòng Tiêu Hoa đã có chút thông suốt, biết rằng trong Di Trạch Giới này, nơi các đại yêu thượng cổ gửi gắm huyết mạch e là không chỉ có một. Huyết mạch yêu thú mà Ngọc gia ở Đọa Kim Sơn truyền thừa chưa chắc đã ở đẳng cấp cao, cho nên có thể không ở cùng một chỗ với huyết mạch của Mẫu Lộc Vương. Vì vậy, khi Ngao Chiến thỉnh thoảng truyền âm hỏi, Tiêu Hoa cũng nói thẳng ra suy đoán của mình chứ không hề che giấu. Nhưng trong lòng hắn lại âm thầm tính toán, làm thế nào để mình có thể đoạt được huyết mạch chí thánh mà không để cho Chu Mi và Ngao Sảnh biết.
Sau khi tiến vào thêm mấy ngày, lại trải qua mấy trận ác chiến, không chỉ Chu Mi, Ngao Sảnh và Ngao Chiến đều bị thương, ngay cả pháp tướng kim thân của Tiêu Hoa cũng bị xé rách vài chỗ. Lúc này, ở phía xa trên không trung, một tế đàn cao lớn xuất hiện, Mẫu Lộc Vương đưa tay chỉ nói: “Chư vị, phía trước chính là lối ra của Lãnh Linh Cốc, chỉ cần chúng ta giết tới trước tế đàn, cuộc rèn luyện tại Lãnh Linh Cốc của chúng ta xem như kết thúc.”
“Mẹ kiếp, cuộc rèn luyện này... cũng quá hung hiểm rồi!” Ngao Sảnh dù có tâm cao khí ngạo đến đâu, đến lúc này cũng không khỏi thở dài: “Bản vương đã rèn luyện ở Long Đảo mấy lần, nhưng thử thách trên Long Đảo dường như cũng không lợi hại bằng Lãnh Linh Cốc này!”
“Long Đảo?” Tiêu Hoa giật mình, liếc nhìn Ngao Chiến. Mấy ngày nay, Ngao Chiến vẫn kín như bưng, không hề hé lộ chút gì về Long Đảo.
Ngao Suất cười nói: “Tiểu vương gia nói rất phải, nếu không có Mẫu Lộc Vương chỉ đường và bí thuật của Tiêu Hoa, cuộc rèn luyện của chúng ta e là còn gian nan hơn bốn phần...”
“Hừ, đâu chỉ là bốn phần!” Chu Mi hừ lạnh một tiếng: “Chúng ta thực chất là đi đường tắt, sao có thể tính là rèn luyện? Ngươi giết được mấy con dị thú, lại được mấy cái yêu đan?”
“Chuyện này...” Ngao Suất có chút xấu hổ.
Lúc này, Tiêu Hoa đột nhiên kêu lên: “Ôi, không ổn! Tiêu mỗ hiểu rồi! Đoạn cuối cùng này, hẳn là thử thách cuối cùng của Bách Yêu Sơn... Mặc Vân Đồng này của Tiêu mỗ dường như có ghi lại một chút không đầy đủ! Lúc trước Tiêu mỗ không biết, bây giờ thì hiểu rồi... Chỉ cần qua được nơi này, tế đàn bên trong chắc chắn có con đường khác để ra ngoài.”
“Không sai, không sai, đúng là như vậy!” Mẫu Lộc Vương cũng vội vàng hùa theo: “Chỉ cần chúng ta vượt qua thử thách cuối cùng này, cuộc rèn luyện từ đó xem như hoàn thành.”
Nói xong, Mẫu Lộc Vương nhìn vào túi Càn Khôn của mình, cười nói: “Tuy nơi này khá hung hiểm, đối với việc rèn luyện của chúng ta cực kỳ bất lợi, nhưng thu hoạch của bản vương thật sự rất hậu hĩnh, đợi khi trở về Thiên Yêu Thánh Cảnh, trải qua một thời gian tiềm tu... nhất định có thể bước vào... hắc hắc...”
“Đây mà là rèn luyện quái gì!” Ngao Sảnh bất mãn nói: “Bản vương suýt chút nữa đã thành thức ăn trong miệng Kim Sí Đại Bằng Điểu...”
“Tiểu vương gia!” Tiêu Hoa vừa nghe, sắc mặt đại biến, vội vàng kêu lên: “Ngài cẩn thận cái miệng của mình đi! Yêu thú ở Bách Yêu Sơn này không được nhắc tới đâu!”
“Xì...” Ngao Sảnh xem như đã có chút quen thân với Tiêu Hoa, cười lạnh nói: “Có bản lĩnh thì gọi Kim Sí Đại Bằng Điểu tới đây lần nữa đi...”
--------------------