Trương Tiểu Hoa vuốt mũi, nhìn bầu trời bị vách núi che khuất, lòng thầm cạn lời. Mặt trời hình như vừa mới ló dạng ở đằng đông, mà nơi này vẫn còn tối om. Muốn bóc lột sức lao động cũng không cần phải gấp gáp như vậy chứ! Gà còn chưa gáy nữa là, khụ khụ, quên mất, nội cốc của Hồi Xuân Cốc không nuôi gà, chỉ có tiếng chim sẻ chiêm chiếp mà thôi.
Thấy Trương Tiểu Hoa đứng trước đan phòng, Nhiếp cốc chủ vội bước tới, chắp tay nói:
- Nhậm hiền chất, dậy sớm thế.
Trương Tiểu Hoa đáp lễ:
- Hết cách rồi, số con là số lao lực, cứ hửng đông là không tài nào ngủ được, trong đầu toàn nghĩ đến chuyện phải làm hôm nay.
Nhiếp cốc chủ cười hì hì không nói gì thêm, còn Chương trưởng lão thì giơ hộp ngọc trong tay lên, nói:
- Thiếu hiệp hôm nay có dậy sớm mấy cũng không bằng ta và cốc chủ đâu. Điển tịch của Hồi Xuân Cốc có ghi lại, dược thảo hái tốt nhất là trước khi sương sớm tan đi, cho nên hai người chúng ta trời chưa sáng đã dậy rồi...
Trương Tiểu Hoa ngẩn ra:
- Lại còn có lệ này sao? Sao ta không biết nhỉ?
- Ngươi mới nhập môn được mấy ngày? Chuyện không biết còn nhiều lắm. – Chương trưởng lão thẳng thừng dội gáo nước lạnh.
Nhiếp cốc chủ nói:
- Đây là quy củ không biết từ đời nào của Hồi Xuân Cốc, chỉ truyền miệng chứ không hề có ghi chép, hiền chất không biết cũng là bình thường.
Trương Tiểu Hoa gật đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác khác thường: "Đúng vậy, mình đã xem không ít đan phương và điển tịch, nhưng chung quy vẫn chưa được học hành bài bản, rất nhiều thứ đều do chắp vá mà thành. Những bí quyết, khẩu quyết truyền miệng thế này, mình hoàn toàn không biết gì cả, mà những chi tiết nhỏ nhặt này thường lại là mấu chốt, là kinh nghiệm xương máu mà tiền nhân đã đúc kết được."
Thấy Trương Tiểu Hoa có vẻ đăm chiêu, Nhiếp cốc chủ nhạy bén hỏi:
- Nhậm hiền chất, có phải việc hái dược thảo này có gì không ổn không?
Trương Tiểu Hoa sững sờ, cười nói:
- Ta chỉ là lại học lỏm được một chiêu của Hồi Xuân Cốc các vị thôi, làm gì có chuyện không ổn? Cứ để ta xem dược thảo trước đã rồi nói.
Trương Tiểu Hoa cũng không phải không tin tưởng kỹ thuật của Hồi Xuân Cốc, chỉ là bất cứ việc gì không tự mình ra tay, trong lòng hắn đều cảm thấy không yên tâm. Ai, xem ra mình không có tố chất làm Cốc chủ rồi.