Trương Tiểu Hoa cũng thầm giật mình, hắn từng thấy cái tên Ngọc Hoàn Đan này trong ngọc giản, chỉ là không mấy để ý đến công hiệu của nó. Nhưng phàm là đan dược được ghi lại trong ngọc giản thì sao có thể là thứ tầm thường được?
Trương Tiểu Hoa đưa tay nhận lấy, khom người nói: “Đa tạ Khổng đại nhân ban thuốc, tiểu nhân không sao.”
Thấy Trương Tiểu Hoa không kiêu ngạo cũng không tự ti, Khổng Tước trong lòng lại thấy hài lòng hơn nhiều, bèn nói: “Sáng mai phải lên đường, ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm lỡ hành trình ngày mai.”
Nói xong, y cũng không để ý đến những người khác, quay người nghênh ngang rời đi.
Dương quản sự vội vàng tất tả đuổi theo, trên đường còn không khỏi quay đầu lại nhìn Trương Tiểu Hoa, thầm oán: “Tên nhóc này đâu phải dạng tiểu bạch kiểm, sao vừa gặp Khổng đại nhân đã được coi trọng? Chẳng lẽ hai người họ từng gặp nhau? Nhưng Khổng đại nhân là đệ tử nội môn kiệt xuất, chưa từng rời khỏi Truyền Hương Giáo, sao có thể quen biết tên nhóc quê mùa này? Ôi, Tiểu Ngu ơi là Tiểu Ngu, nếu đúng như ta đoán, vị hôn phu này của con sắp vuột mất rồi.”
Đợi người của Truyền Hương Giáo đi rồi, Nhiếp cốc chủ và Chương trưởng lão mới quay lại. Nhiếp cốc chủ vô cùng ân cần: “Nhậm hiền chất, vết thương của cháu thế nào rồi?”