Quả nhiên, Bạch Hoan cười nói:
— Nhâm huynh đệ, cứ buộc tọa kỵ của ngươi ở đây đi, vào trong ăn cơm, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Đại đương gia của chúng ta.
— Đại đương gia?
Trương Tiểu Hoa sững sờ, sao nghe giống cách xưng hô của sơn tặc vậy?
Bất quá, hắn cũng lười so đo, nói:
— Vậy thì tốt quá.
Bạch Hoan dẫn Trương Tiểu Hoa đẩy cửa bước vào. Đây là một đại sảnh có thể sánh với tửu điếm ở Hoán Khê Sơn Trang, bên trong bày mấy chục cái bàn tròn. Lúc này đã có rất nhiều đệ tử ngồi lộn xộn khắp nơi. Chẳng có ai ngồi ăn cho tử tế, toàn là một đám phàm ăn tục uống, thậm chí quá nửa còn tay cầm chén rượu, vừa ăn vừa nốc, khiến cả đại sảnh nồng nặc mùi rượu.
Ngửi thấy mùi rượu, Trương Tiểu Hoa càng nhíu mày, nơi này thật sự khác quá xa so với Truyền Hương Giáo trong ấn tượng của hắn.
Các bàn trong đại sảnh đã có người ngồi quá nửa, chỉ là, mọi người ngồi rất rạch ròi, bên phải ít người, bên trái đông người, thỉnh thoảng còn có kẻ hét lớn gì đó về phía bên phải.
Bạch Hoan vừa dẫn Trương Tiểu Hoa vào, đã có người mắt tinh ở bên trái trông thấy, hô lớn:
— Ha ha, xem thảo bộ của bọn chúng kìa, đúng là xuất thân từ dược thảo, lại có thêm một tên lính mới lớn lên như cọng cỏ.
Lời này cũng chẳng có gì đáng cười, nhưng đám người đan bộ bên trái lại phá lên cười ầm ĩ, dường như đã lâu không được vui vẻ như vậy. Người của thảo bộ bên phải cũng đều ngẩng đầu lên nhìn, rồi lại cúi đầu ăn cơm, kẻ uống rượu vẫn tiếp tục uống rượu, chẳng hề để tâm.
Bạch Hoan dường như đã quen, dẫn Trương Tiểu Hoa đến một chiếc bàn trống, cười nói:
— Tiểu huynh đệ, bên kia ồn ào quá, cũng không có chỗ cho ngươi, ngươi ngồi tạm bên này trước, ta đi lấy cho ngươi ít đồ ăn, thế nào?
Trương Tiểu Hoa dù không ưa cái thói vòi vĩnh của gã, nhưng lúc này thấy gã có chút ý tốt che chở, cũng mặc kệ có phải vì lợi ích ngày mai hay không, trong lòng cũng có chút cảm kích, vội nói:
— Thật ra cũng không cần ăn đâu, ta không đói.
— Sao thế được? Từ Bạch Nhạc Phong đến đây cũng mất nửa ngày đường, không đói mới là lạ, chờ một lát nhé.
— Vậy… làm phiền Bạch sư huynh.
Trương Tiểu Hoa cũng không thể tỏ ra quá khác biệt với người khác.
Bạch Hoan chẳng mấy chốc đã bưng một cái khay gỗ tới, trên đó đặt vài đĩa thức ăn và một bát cơm, đặt xuống trước mặt Trương Tiểu Hoa nói:
— Nhâm huynh đệ ăn trước đi, nếu không đủ thì lại nói với ta.
Nói xong, gã quay về bàn của mình, bắt đầu ăn uống.
Trương Tiểu Hoa nhìn đồ ăn trên bàn, ngửi mùi rượu trong đại sảnh, làm sao nuốt nổi? Vì vậy, hắn cầm đũa lên, gắp qua loa vài cọng rau bỏ vào miệng.
Đang ăn, chỉ thấy mấy người đang uống rượu ở một bàn của thảo bộ chỉ trỏ về phía Trương Tiểu Hoa. Sau đó, một gã đàn ông cao lớn, cơ bắp, mặt hơi men, chậm rãi đứng dậy, nói gì đó với mấy người kia rồi đi về phía Trương Tiểu Hoa.
Bạch Hoan thấy gã cơ bắp đứng dậy đi về phía Trương Tiểu Hoa thì vội vàng định ngăn lại, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của mấy kẻ đang uống rượu kia, gã đành phải chậm rãi ngồi xuống, cúi đầu ăn, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Trong đại sảnh ồn ào, hơn nữa Trương Tiểu Hoa đã thu thần thức lại nên không hề nhận ra có gã đàn ông to lớn đang đến gần. Mãi cho đến khi gã đặt mông ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, Trương Tiểu Hoa mới ngẩng đầu lên, nhìn kẻ say khướt này.
Gã đàn ông cứ ngồi đó, nhìn chằm chằm Trương Tiểu Hoa một lúc lâu mà không nói tiếng nào. Trương Tiểu Hoa lấy làm kỳ quái: “Người này trông lạ hoắc?”
Rồi hắn giật mình: “Chẳng lẽ đã từng gặp nhị ca? Thấy ta và nhị ca trông giống nhau?”
Vì vậy, hắn chắp tay nói:
— Vị sư huynh này, ngài nhận ra ta? Hay là đã gặp người nào trông giống ta?
Gã đàn ông cười nói:
— Ai mà biết ngươi là cọng hành nào. Ngươi chẳng qua cũng chỉ có một cái mũi, một cái miệng, hai con mắt, hai cái tai, người giống ngươi thì nhiều lắm.
Trương Tiểu Hoa như có điều suy nghĩ, nhàn nhạt nói:
— Vậy sư huynh có gì chỉ giáo?
Gã đàn ông chỉ ngón cái vào mũi mình, nói:
— Cứ gọi ta là Mã ca! Ta chính là trợ thủ đắc lực của Đại đương gia chúng ta, chỉ cần được Mã ca này chiếu cố, ở Thiên Mục Phong này cứ mặc ngươi tung hoành.
— Mã ca?!
Trương Tiểu Hoa nghe xong, trên mặt hiện lên nụ cười kỳ quái, bất giác nghĩ đến Mã Cảnh ở Hoán Khê Sơn Trang.
— Phải, Mã ca.
Trương Tiểu Hoa nói:
— Xin hỏi Mã ca có chuyện gì không?
Mã ca liếc mắt khinh khỉnh nói:
— Nhóc con nhà ngươi hôm nay mới đến à?
— Vâng, vừa từ Bạch Nhạc Phong đến.
— Xem bộ dạng của nhóc con ngươi, từ đâu tới thế? Hồi Xuân Cốc à? Đến Thác Đan Đường mấy năm rồi, sao chưa từng thấy ngươi?
— Vâng, Mã ca nói đúng, chính là Hồi Xuân Cốc, nhưng là mới đến, chưa được mấy năm.
Mã ca dường như đã say, cũng không để ý đến vế sau “mới đến”, cười nói:
— Nếu là từ Hồi Xuân Cốc thì dễ làm rồi. Mấy năm nay kẻ bị đưa đến Thiên Mục Phong chúng ta cơ bản đều từ Hồi Xuân Cốc. Hắc hắc, nhóc con ngươi có phải đã phạm lỗi ở nơi khác, không ở nổi nữa nên mới đến đây không?
Trương Tiểu Hoa lắc đầu.
Mã ca cũng mặc kệ hắn trả lời thế nào, chỉ lẩm bẩm:
— Bất quá, mặc kệ ngươi trước kia ở nơi khác thế nào, đã đến đây thì phải nghe lời Đại đương gia, à, tức là phải nghe lời Mã ca ta, hiểu chưa?
Trương Tiểu Hoa vẫn nhàn nhạt đáp:
— Đó là điều đương nhiên.
— Tốt!
Mã ca giơ ngón cái lên nói:
— Sảng khoái!
Sau đó, gã thò tay cầm lấy một đĩa thức ăn trước mặt Trương Tiểu Hoa, cười nói:
— Vậy thì ta muốn xem ngươi có nghe lời không.
Nói xong, gã “Phì!” một tiếng, nhổ một bãi đờm vào đĩa thức ăn, rồi cầm đũa của Trương Tiểu Hoa trộn đều lên, sau đó lại làm trò ghê tởm tương tự với mấy đĩa còn lại.
Tiếp đó, gã lại chùi đôi đũa dưới chân mình, đưa tới trước mặt Trương Tiểu Hoa, cười gằn:
— Nếu nghe lời thì ăn hết chỗ thức ăn này đi. Ừm, dùng đôi đũa này mà ăn.
Lông mày Trương Tiểu Hoa đã sớm nhíu chặt lại thành một cục, hắn ngước mắt nhìn Bạch Hoan ở phía xa.
Bạch Hoan đang nhìn về phía này, thấy Trương Tiểu Hoa nhìn mình thì lập tức cúi đầu xuống, giả vờ ăn cơm. Các đệ tử thảo bộ khác cũng đều mang vẻ mặt hưng phấn, mong chờ nhìn cảnh tượng này.
Trương Tiểu Hoa thầm than trong lòng, mình từ Quách Trang đến Bình Dương Thành, cũng xem như một tiểu tử chưa từng trải sự đời, bị loại người như Mã Cảnh bắt nạt, cũng chẳng qua chỉ là lừa con lừa nhỏ của mình. Chuyện ỷ mạnh hiếp yếu, làm nhục người khác thế này thì chưa từng gặp qua. Lẽ nào khi vũ lực càng mạnh, cái thiện và ác trong lòng người ta cũng càng bành trướng hay sao? Có phải nếu Mã Cảnh có được vũ lực như vậy, cũng sẽ bức bách mình như thế này không?
Ngẩng đầu nhìn đôi mắt vằn tơ máu của Mã ca, Trương Tiểu Hoa nói:
— Đa tạ Mã ca quan tâm, tại hạ đã ăn no rồi.
— Ha ha ha!
Mã ca cười lớn, như thể vừa thấy chuyện gì đó rất buồn cười, chỉ vào Trương Tiểu Hoa hỏi mấy kẻ đang uống rượu ở xa:
— Nghe thấy không? Hắn nói hắn ăn no rồi, hắn đã ăn no rồi!
Trương Tiểu Hoa cũng mỉm cười, một nụ cười thản nhiên, dường như cũng vừa thấy chuyện gì đó buồn cười.
Mã ca ngưng cười, nói:
— Tiểu huynh đệ, đừng có rượu mời không uống, chẳng lẽ muốn uống rượu phạt sao?
Trương Tiểu Hoa nhìn gã, lại nhìn những người khác trong thảo bộ. Bạch Hoan liên tục nháy mắt, dường như muốn bảo hắn mau ăn đi, còn những người của đan bộ dường như cũng đã chú ý tới chuyện bên này, đều ngừng ăn uống, mắt nhìn về phía đây, tựa như đang xem một vở kịch hay.
Trương Tiểu Hoa nhìn Mã ca nói:
— Mã ca quan tâm nhiều quá, tại hạ tuổi còn nhỏ, không thể uống rượu, rượu mời hay rượu phạt đều không được.
— Ha ha ha!
Lần này không chỉ người của thảo bộ, mà ngay cả người của đan bộ cũng đều bật cười, Mã ca càng cười đến chảy cả nước mắt.
Mã ca chỉ vào Trương Tiểu Hoa, nói:
— Tiểu huynh đệ, ngươi cũng thú vị thật.
Đợi cười xong, Mã ca đắc ý nhìn mọi người, cất cao giọng:
— Đã tiểu huynh đệ tuổi còn nhỏ, ta đây làm ca ca tự nhiên phải giúp hắn một tay, để ta cho thằng nhóc này ăn cơm.
Nói xong, gã cầm lấy đĩa thức ăn định úp lên mặt Trương Tiểu Hoa.
— Hay!
Cả đại sảnh sôi trào, dường như đây mới là cao trào bắt đầu.
Đáng tiếc, tiếng trầm trồ khen ngợi vang trời, nhưng lại không có tiếng kêu thảm thiết mà họ thường nghe. Qua một lúc lâu, mọi người mới hoàn hồn, tròng mắt suýt nữa thì rớt cả ra ngoài.
Chỉ thấy, tay Mã ca vẫn đặt trên bàn, đang cầm đĩa thức ăn, nhưng mặt gã lại đỏ bừng lên. Nhìn kỹ lại, một tay của Trương Tiểu Hoa đang đặt trên cổ tay gã! Mặc cho Mã ca có gồng sức thế nào, cánh tay và bàn tay đó vẫn không hề nhúc nhích.
Nghe mọi người đã im lặng trở lại, Trương Tiểu Hoa chậm rãi nói:
— Xem ra Mã ca rất thích ăn cơm nhỉ, vậy tại hạ cũng học theo Mã ca, mời Mã ca dùng bữa.
Nói xong, hắn đưa tay còn lại ra, cầm lấy đĩa thức ăn, từ từ đưa đến bên miệng Mã ca. Mã ca nhìn món ăn do chính mình trộn đờm vào, trên mặt có chút hoảng hốt, tay kia cũng đưa ra định gạt đĩa thức ăn đi. Trương Tiểu Hoa khẽ động, bàn tay đang giữ cổ tay Mã ca nhanh như chớp tóm luôn cả tay kia, cười nói:
— “Cày cuốc giữa trưa, mồ hôi thấm đất”, lãng phí lương thực không phải là hành động tốt đẹp đâu.
Mã ca dùng hết sức bình sinh, muốn rút hai tay ra khỏi tay Trương Tiểu Hoa, nhưng bàn tay kia như đúc bằng sắt, không thể nào lay chuyển được.
Trương Tiểu Hoa vừa nói đùa, đĩa thức ăn trong tay đã đưa tới trước mắt Mã ca, cười nói:
— Mã ca mời há miệng.
Mã ca nhìn Trương Tiểu Hoa, trong giọng nói đã có ý cầu khẩn:
— Vị huynh đệ này, tiểu nhân có mắt không tròng, thật sự đã đắc tội rồi, món ăn này thật sự là…
Trương Tiểu Hoa lạnh lùng nhìn, nói:
— Lời này hình như ta vừa nói rồi, nhưng ngài đây lại chẳng cho ta chút mặt mũi nào. Ta không quan tâm chuyện khác, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi ăn hay không ăn!
Mã ca quay đầu nhìn mấy kẻ đang hưng phấn ở xa, và cả mấy kẻ đang lẳng lặng chuồn đi, “Hừ” một tiếng nói:
— Tiểu huynh đệ nếu muốn sống yên ổn ở Thiên Mục Phong này, thì phải biết đạo lý khoan dung độ lượng, đợi Đại đương gia…
Hắn còn chưa nói hết lời, đã nghe Trương Tiểu Hoa cười nói:
— Mới vừa rồi còn hùng hồn, bây giờ đã có chỗ dựa nên không sợ nữa rồi, ngươi cũng lợi hại thật.
Vừa nói, cũng không thấy Trương Tiểu Hoa động tác thế nào, chỉ nghe một tiếng “Bốp!” vang dội, đĩa thức ăn đã bị hắn vỗ thẳng vào mặt Mã ca. Canh và thức ăn văng đầy mặt gã, thứ chảy xuống không chỉ có nước canh, mà còn có cả một mảng máu đỏ tươi!
Hóa ra đã bị Trương Tiểu Hoa đánh cho vỡ mũi
--------------------