Thật ra Trương Tiểu Hoa đã nghĩ thông suốt. Nếu Trần Phong Tiếu muốn mình thắng ba trận, thì lịch đấu cược của mình hôm nay chắc chắn sẽ là trận thứ nhất, thứ ba và thứ năm, giữa các trận đều có thời gian nghỉ ngơi, điều tức chân khí, hồi phục thể lực. Nhưng Trần Phong Tiếu lại xếp mình đấu liền trận thứ tư và thứ năm, vậy có nghĩa là ông ta không định để mình thắng trận cuối cùng.
Còn về lý do Trần Phong Tiếu có ý định như vậy, Trương Tiểu Hoa có chút hiểu, cũng có chút không, nhưng lúc này, khi đã đứng trên võ đài, hắn không còn thời gian để suy nghĩ về vấn đề này nữa.
Đối diện Trương Tiểu Hoa là Ngũ Kim Cương của Đan bộ, Diệp Thành Liêu. Danh xưng Kim Cương này tạo cho người ta cảm giác là một kẻ cao lớn vạm vỡ, sức mạnh vô song. Nhưng Trương Tiểu Hoa đã gặp cả Thập Đại Kim Cương, chỉ có vài người là xứng với danh hiệu này, còn như Thành Thực thì hoàn toàn là một sự xúc phạm đối với hai chữ Kim Cương.
Diệp Thành Liêu lại chính là người xứng với danh xưng này nhất trong Thập Đại Kim Cương. Chỉ thấy y đứng trước mặt Trương Tiểu Hoa, cao hơn hắn gần một cái đầu, cơ bắp cuồn cuộn, chỉ cần đi lại tùy tiện trên mặt đất cũng có cảm giác mặt đất đang rung chuyển. Nhìn thấy y, Trương Tiểu Hoa gần như có cảm giác đang gặp lại Thạch Ngưu của Phiêu Miểu Phái.
Đợi Lôi lão cung phụng ra hiệu, Trương Tiểu Hoa khom người: "Đệ tử Thảo bộ Nhậm Tiêu Dao, xin Diệp sư huynh chỉ giáo."
Diệp Thành Liêu thấy vậy không khỏi lùi lại vài bước, nhìn hắn đầy nghi hoặc, thấy không có gì bất thường mới chắp tay, ồm ồm nói: "Không dám, Nhậm sư đệ, vậy chúng ta bắt đầu nhé."
Trương Tiểu Hoa nhíu mày, nói: "Diệp sư huynh, vừa rồi sao lại lùi về sau? Tiểu đệ còn chưa tấn công mà."
"Hắc hắc, Đại Lang nói ngươi quỷ kế đa đoan, phải đề phòng ngươi cẩn thận. Trận trước cũng không thấy ngươi hành lễ với Thành Thực, lần này đột nhiên làm vậy với ta, ta đương nhiên phải đề phòng một chút."
"Váng đầu mất " Trương Tiểu Hoa thầm oán: "Nhân phẩm của ta đâu có tệ đến thế "
Rồi hắn giải thích: "Diệp sư huynh nói rất đúng. Nhưng mấy hôm trước Thành sư huynh chọc giận ta, ta không muốn nhìn mặt hắn thôi. Đây là lần đầu chúng ta giao thủ, đương nhiên phải tiên lễ hậu binh."
Diệp Thành Liêu khoát tay: "Đừng nói lễ với binh gì nữa, mau đánh một trận rồi giao 50 lượng vàng lá của ngươi cho nhà ta là được."
Nói rồi, y hét lớn: "Nhậm sư đệ, nếu đã không dùng binh khí, Diệp mỗ cũng sẽ tay không nghênh chiến. Ngươi hãy cẩn thận!"
Dứt lời, cánh tay dài của y vung lên, nắm đấm to như cái bát đấm thẳng về phía ngực Trương Tiểu Hoa. Nắm đấm còn chưa tới nơi, quyền phong đã ập tới, uy thế chẳng kém Tề Mi Bổng của Thành Thực chút nào.
Trương Tiểu Hoa chẳng sợ nhất là đối đầu tay không, đặc biệt là công phu ngoại môn. Vì vậy, hắn cũng bước lên một bước, nhân lúc cánh tay của Diệp Thành Liêu chưa duỗi thẳng, toàn thân chưa phát huy hết mười thành lực, hắn lập tức vung nắm đấm phải, "vù" một tiếng nghênh đón, chỉ dùng bốn thành sức.
Diệp Thành Liêu thấy vậy, trong lòng mừng rỡ. Y luyện công phu ngoại môn, khi luận võ với các đối thủ khác của Thảo bộ, chưa từng có ai dám đối cứng với y như vậy. Hôm nay Trương Tiểu Hoa vừa lên đã đối quyền với y, sao y có thể không vui cho được? Nhưng nhìn thân hình mỏng manh của Trương Tiểu Hoa, Diệp Thành Liêu vốn chỉ định dùng tám thành sức lại vội vàng thu về hai thành.
Chỉ nghe một tiếng "bịch" trầm đục, hai nắm đấm va vào nhau. Diệp Thành Liêu chỉ cảm thấy cánh tay hơi tê rần, một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới, thân bất do kỷ "bịch bịch bịch" lùi lại liên tiếp mấy bước mới trụ vững lại. Còn Trương Tiểu Hoa đối diện càng thảm hơn, lùi lại hơn mười bước mới khó khăn lắm không ngã ngửa.
Hai người trụ vững, đều nhìn đối phương, không dám dễ dàng tiến lên. Một lát sau, Trương Tiểu Hoa nhanh chân lao tới trước mặt Diệp Thành Liêu, tung người lên, vung chân trái đá về phía dưới nách y. Diệp Thành Liêu tuy kinh ngạc trước luồng sức mạnh khổng lồ vừa rồi, nhưng nhìn bộ dạng chật vật của Trương Tiểu Hoa cũng phần nào hiểu ra. Thấy Trương Tiểu Hoa đá tới, y giơ cánh tay lên đỡ. Chân trái của Trương Tiểu Hoa quả nhiên đá trúng cánh tay Diệp Thành Liêu, nhưng cũng không dùng nhiều sức, mà mượn lực đạp lên cánh tay y, xoay eo, rồi chân phải lập tức như tia chớp đá ra trên không.
Diệp Thành Liêu không dám khinh suất, vung tay trái chộp tới mắt cá chân phải của Trương Tiểu Hoa. Trương Tiểu Hoa sao có thể để y được như ý, chân phải linh hoạt đổi hướng trên không, đá tới từ một góc khác. Diệp Thành Liêu cũng đã có phòng bị, đẩy cánh tay trái lên, quyền trái cũng chặn lại. Cứ thế, hai người đấu vào một chỗ.
Diệp Thành Liêu xếp thứ năm trong Thập Đại Kim Cương, công phu không hề yếu, cộng thêm việc Trương Tiểu Hoa cố tình tỏ ra yếu thế, quyền cước của hai người trông vô cùng đặc sắc.
Chỉ là, mặc kệ Diệp Thành Liêu chiếm được bao nhiêu ưu thế, dù có đánh bay Trương Tiểu Hoa, rõ ràng chỉ cần đuổi theo là có thể đánh bại hắn, Diệp Thành Liêu vẫn chỉ thủ chặt khu vực vài thước quanh người, không hề tiến lên.
Cứ lặp lại mấy lần như vậy, Trương Tiểu Hoa trong lòng đã hiểu ra. Mình vừa mới lừa Thành Thực mắc bẫy, nên gã này chắc chắn đã được Võ Đại Lang dặn dò, cho dù mình có ngụy trang thế nào, y cũng sẽ không đuổi theo để bị mình lừa ra khỏi vạch.
Đã như vậy, Trương Tiểu Hoa cũng có chút sầu muộn. Muốn đánh bại Diệp Thành Liêu này không phải chuyện khó, nhưng làm sao để đánh bại y một cách cực kỳ ngẫu nhiên, khiến người ta không nhìn ra võ công thật sự của mình, lại là một chuyện rất đau đầu. Nhưng bảo hắn thua Diệp Thành Liêu, đem 50 lượng hoàng kim và đan dược chắp tay dâng cho người khác thì thà trực tiếp đánh bại y còn hơn.
Hai người quyền qua cước lại đấu hết một bữa cơm, mặt trời cũng đã lên cao ba sào, Diệp Thành Liêu vẫn đứng ở xa không hề di chuyển, tự nhiên cũng chẳng thấy thắng thua đâu. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến các đệ tử xung quanh kinh ngạc đến há hốc mồm.
Lần trước Trương Tiểu Hoa đánh bại Thành Thực, nói thật, có chút thắng không vẻ vang, chỉ dựa vào quỷ kế, chẳng có bản lĩnh thật sự gì. Vì vậy, mọi người cũng như Trần Phong Tiếu dự đoán, đều hạ thấp sự chú ý đối với Trương Tiểu Hoa, cho rằng võ công của hắn chẳng có gì đặc biệt. Thậm chí một vài đệ tử không an phận còn nảy sinh những ý nghĩ không nên có. Đương nhiên, phần lớn các đệ tử đặt cược vào Đan bộ vốn tưởng rằng Ngũ Kim Cương có thể dễ dàng kết thúc trận đấu, nhưng đấu gần nửa ngày lại là một thế cục không thắng không bại, thiếu niên Thảo bộ gầy gò kia rõ ràng không hề yếu thế chút nào.
"Diệp Kim Cương chất phác, có lẽ còn chưa hạ sát thủ, cho Nhậm Tiêu Dao kia chút mặt mũi thôi?"
"Có lẽ Diệp Kim Cương muốn tiêu hao thể lực của Nhậm Tiêu Dao, đợi hắn hết sức thì chẳng phải tiện tay ném ra ngoài sân sao?"
Ngoài sân, mọi người không ngừng đồn đoán.
Nhưng ngay khi mọi người đang đoán xem lúc nào Diệp Thành Liêu sẽ phát lực, đánh bại Trương Tiểu Hoa, thì tình thế trên sân lại xảy ra biến hóa kinh thiên động địa.
Chỉ thấy Trương Tiểu Hoa lại một lần nữa nhảy lên cao, hai chân liên hoàn đá về phía mặt Diệp Thành Liêu. Mà Diệp Thành Liêu dường như đã nhìn thấu chiêu thức của Trương Tiểu Hoa, cũng không hề căng thẳng, hai tay nắm quyền liên tiếp đánh ra, hóa giải từng đòn tấn công của Trương Tiểu Hoa. Khi Trương Tiểu Hoa đáp xuống đất, dường như giẫm phải thứ gì đó dưới chân, thân thể hắn như một mũi tên bổ nhào về phía Diệp Thành Liêu. Hơn nữa, vì không thể giữ thăng bằng tốt, hai cánh tay của Trương Tiểu Hoa đều vung loạn xạ trên không...
Thấy Trương Tiểu Hoa bổ nhào tới một cách loạng choạng, Diệp Thành Liêu sững sờ, định né tránh, nhưng hai tay Trương Tiểu Hoa đã ở gần, đang chụp về phía hai cánh tay của y. Diệp Thành Liêu không dám khinh suất, sợ Trương Tiểu Hoa giở trò, cũng giơ hai tay lên định chặn lại.
Trong nháy mắt, bốn cánh tay giao vào nhau. Trương Tiểu Hoa rất tùy ý gạt hai tay Diệp Thành Liêu sang hai bên, đúng là như mèo mù vớ cá rán.
"Chẳng lẽ Nhậm sư đệ này thật sự bị ngã sao?"
Lúc này, Diệp Thành Liêu rất tự nhiên nghĩ vậy. Đáng tiếc, đây cũng là ý nghĩ duy nhất của Diệp Thành Liêu trước khi bất tỉnh.
Chỉ thấy Trương Tiểu Hoa sau khi gạt hai tay Diệp Thành Liêu ra, toàn bộ thân hình đã lao vào lòng y, cái đầu của hắn, ngay trước khi Diệp Thành Liêu kịp phản ứng, đã đâm thẳng vào huyệt Thiên Trung trên ngực y. Diệp Thành Liêu không kịp thở, liền ngất đi tại chỗ.
Mà kẻ đầu sỏ Trương Tiểu Hoa dường như cũng bị cú va chạm làm cho mắt nổ đom đóm, giống như Diệp Thành Liêu, cũng bất tỉnh nhân sự, ngã thẳng ra đất.
Lập tức, cả sân bãi chìm trong tĩnh lặng, ngay cả tiếng hít thở cũng ngừng lại. Tất cả mọi người trong sân đều trợn mắt há mồm nhìn vào trong, rồi nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. À không, nói không biết chuyện gì xảy ra cũng không đúng, phải là không biết tại sao lại xảy ra chuyện trùng hợp như vậy. Mười mấy năm qua ở Thiên Mục Phong, dường như chưa từng xảy ra sự kiện nào như thế!
Sau đó, một tiếng "ong" vang lên, như thể có hàng vạn con ruồi cùng lúc xuất hiện, tất cả các đệ tử đều xúm lại thì thầm bàn tán.
Năm vị cung phụng, cùng với Vũ Chu Khư và chín vị Kim Cương của Đan bộ, Trần Phong Tiếu, Khâu Vị Thành và sáu vị La Hán, đều "vụt" một tiếng đứng dậy, tất cả đều mang vẻ mặt phức tạp nhìn vào sân.
Đánh ngất đối thủ đương nhiên là thắng, nhưng cả hai cùng ngất đi thì tính ai thắng ai thua đây? Chuyện này thật khó nói. Khi định ra quy tắc đấu cược, chưa ai từng nghĩ đến tình huống này sẽ xảy ra, dù sau này có sửa đổi mấy lần cũng không bổ sung quy tắc như vậy.
Thế nhưng, bọn họ lại không dám tùy tiện lên sân. Những người không phải là đệ tử tham gia trận đấu cấm vào sân, chỉ cần bước vào sẽ bị xử thua. Mà trận này lại liên quan đến 50 lượng hoàng kim, càng không ai dám tùy tiện vào sân.
Cứ như vậy, lại qua một tuần trà, Vũ Chu Khư là người mất kiên nhẫn đầu tiên, cất bước định đi về phía Lôi lão cung phụng. Trong đầu ông ta nghĩ, cả hai đều ngất rồi, chi bằng cứ tính là hòa. Dù sao Trương Tiểu Hoa đã bị thương, trận sau dù là Thất Kim Cương, chắc chắn Tề Vân Thiên cũng có thể hạ được Trương Tiểu Hoa. Như vậy, Đan bộ của họ vẫn chỉ thua hai thành, tức 100 lượng hoàng kim.
Nhưng ngay khi ông ta vừa cất bước, liền nghe thấy tiếng reo hò kinh thiên động địa từ phía Thảo bộ. Đợi ông ta ngẩng mắt nhìn lên, Trương Tiểu Hoa vừa rồi còn nằm im bất động, lúc này đã ngồi dậy từ trên đất, vừa xoa xoa đầu, vừa ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh
--------------------