Lời của Điền Trọng Hỉ như sét đánh ngang tai, khiến Trương Tiểu Hoa sững sờ tại chỗ. Chuyện... chuyện gì thế này?
Trương Tiểu Hoa quay đầu nhìn Mã Cảnh, chỉ thấy gã kia vừa ăn vừa cười khoái trá, trông như thể vừa cưới được nàng Tiểu Đào Hồng về làm thiếp. Nụ cười ấy ẩn sâu sau những nếp nhăn đen gầy, dưới ánh lửa nhà ăn, có thể thấy rõ vẻ hưng phấn trong mắt hắn, trán còn ửng đỏ lên.
Trương Tiểu Hoa dường như đã hiểu ra điều gì, lửa giận trong lòng bùng lên ngùn ngụt. Dù mình chỉ là một thiếu niên nhà quê, chưa từng trải sự đời, nhưng không phải là kẻ để người ta tùy ý tính kế, bắt nạt. Mình cũng đâu có đắc tội gì với Mã Cảnh, chẳng qua chỉ khuyên hắn rửa chân, chú ý vệ sinh cá nhân một chút mà đã bị hắn gài bẫy, khôn khéo tính kế mình, lại còn để Điền Trọng Hỉ khinh thường mình ra mặt, thật quá đáng ghét.
Trương Tiểu Hoa cắn môi, siết chặt nắm đấm, tiến về phía Mã Cảnh. Nhưng vừa đi được hai bước, nhìn thấy bộ dạng không chút sợ hãi của gã, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, lập tức như gáo nước lạnh dội tắt ngọn lửa giận đang bùng cháy. Cứ thế này đi qua, Mã Cảnh chắc chắn sẽ không thừa nhận, mình lấy lý lẽ ở đâu ra? Hơn nữa, đám người này thường ngày vốn du thủ du thực, thân sơ xa gần đều phân biệt rõ ràng, sao có thể giúp mình được? Vả lại, cho dù mình có xông qua đánh cho Mã Cảnh một trận thì kết quả sẽ ra sao? Chẳng lẽ võ công còn chưa học được đã bị đuổi đi rồi?
Liên tiếp mấy câu hỏi khiến Trương Tiểu Hoa tỉnh táo lại. Hắn dừng bước, nhìn Mã Cảnh, không nói thêm lời nào rồi quay về chỗ ngồi, lẳng lặng ăn cơm.
Tất cả những chuyện này, trong đám người làm mặc áo xanh, ngoài Mã Cảnh lén liếc nhìn ra thì những người khác đều đang xì xào bàn tán chuyện phiếm đâu đâu, chẳng ai để ý. Còn người đàn ông trung niên mặc trang phục khác màu ngồi cạnh thì lại nghe rất rõ, thậm chí từng hành động sau đó của Trương Tiểu Hoa, ông ta cũng thấy tường tận. Đợi Trương Tiểu Hoa ngồi xuống yên lặng, ông ta mới thu hồi ánh mắt, tiếp tục dùng bữa.
Sau bữa tối, Trương Tiểu Hoa lại đến phòng Điền Trọng Hỉ lấy đồ đạc của mình, chuyển về căn phòng mà Mã Cảnh vừa dọn đi. Lần này, Trương Tiểu Hoa cũng không ngốc đến mức chạy tới hỏi y tại sao lại làm vậy. Tối hôm đó, hắn không còn nghe Mã Cảnh ba hoa khoác lác nữa, mà tự mình ra sân, đi đi lại lại, vừa đi vừa suy ngẫm.
Chuyện này tuy không lớn nhưng lại cho Trương Tiểu Hoa một bài học sâu sắc, khiến hắn có một nhận thức rất khác về thế giới này. Giữa người với người không chỉ có hòa thuận, cũng không chỉ có hận thù, mà còn rất nhiều thứ kỳ lạ khác. Người khác nhau sẽ làm những việc khác nhau, có thể là thiện ý, có thể là ác ý, có thể chỉ là trêu chọc bạn, cũng có thể chỉ là xem bạn diễn trò. Tóm lại, lòng người cách một lớp da, biết người biết mặt không biết lòng. Tất cả mọi chuyện đều phải tự mình suy xét cẩn thận mới có thể tin tưởng. Kẻ xấu đâu phải ai cũng có bộ mặt của kẻ xấu!
Tuy nhiên, kể từ ngày đó, mỗi tối trước khi ngủ, Trương Tiểu Hoa đều mở cửa sổ, bất kể là trời trong hay ngày mưa.
Vài ngày sau, chuỗi ngày lười biếng, tự do của Trương Tiểu Hoa đã kết thúc. Cuộc sống mà người khác ao ước này, Trương Tiểu Hoa lại không hề thích, vì vậy hắn rất vui vẻ nhận nhiệm vụ mà Điền Trọng Hỉ giao cho.
Nhiệm vụ này đối với đám người làm mặc áo xanh kia có lẽ hơi gian nan, nhưng với Trương Tiểu Hoa, một đứa trẻ từ nhỏ đã lớn lên ngoài đồng ruộng, thì quả thực chẳng có chút thử thách nào.
Sáng hôm đó, Trương Tiểu Hoa mặc bộ đồ áo xanh mũ quả dưa mà Điền Trọng Hỉ mang đến, tinh thần phơi phới đi theo Mã Cảnh ra ngoài. Nhiệm vụ của hắn là phải nhanh chóng học hết mọi công việc ở dược điền từ Mã Cảnh.
Nhìn bộ dạng hớn hở của Trương Tiểu Hoa, Mã Cảnh không khỏi thầm khinh bỉ. Đúng là đồ nhà quê, một ngày không làm việc là tay chân ngứa ngáy, đúng là cái số làm ruộng cả đời. Nghĩ lại chuyện mấy hôm trước trêu chọc Trương Tiểu Hoa, nhớ lại vẻ mặt kinh ngạc của hắn, trong lòng gã lại thầm đắc ý. Hừ, ai nói ở Hoán Khê Sơn Trang này chỉ có Mã Cảnh ta là bị người ta trêu cười nhất chứ? Đây chẳng phải lại có thêm một tên nhà quê sao, còn không phải bị ta đùa bỡn trong lòng bàn tay?
Lòng thì coi thường, ngày thường cũng có thể trêu chọc Trương Tiểu Hoa, nhưng ở dược điền, Mã Cảnh lại không dám qua loa chút nào. Những điều cần chú ý, gã đều tỉ mỉ dặn dò Trương Tiểu Hoa. Gã tự biết, dược liệu ở Hoán Khê Sơn Trang là thứ quan trọng nhất, nếu mình ngáng chân Trương Tiểu Hoa một chút, hoặc có điểm nào không giảng giải đến nơi đến chốn, lỡ sau này xảy ra vấn đề gì, không chỉ Trương Tiểu Hoa bị phạt mà mình cũng không thoát khỏi liên lụy. Điểm này Mã Cảnh nghĩ rất thông suốt, vì thế, gã không dám giấu nghề.
Trương Tiểu Hoa dĩ nhiên không biết tâm tư của gã, vốn tưởng chăm sóc dược liệu khó khăn lắm, nhưng nghe một hồi mới thấy cũng không khác trồng hoa màu là bao, chỉ có vài điểm nhỏ khác biệt. Vì vậy hắn cũng ghi nhớ kỹ càng, thỉnh thoảng còn cầm cuốc nhỏ và xẻng thuốc, theo Mã Cảnh xới đất, nhổ cỏ, cũng rất nhẹ nhàng. Hết một ngày, lúc Mã Cảnh hỏi, câu trả lời của Trương Tiểu Hoa khiến gã rất hài lòng. Hơn nữa, nhìn dáng vẻ làm việc của Trương Tiểu Hoa cũng cực kỳ thành thạo, Mã Cảnh cũng yên tâm phần nào.
Thế là sau khi dẫn thêm hai ngày, Mã Cảnh liền báo với Điền Trọng Hỉ rằng Trương Tiểu Hoa đã có thể một mình đảm đương công việc. Điền Trọng Hỉ vẫn không tin vào tai mình. Trước đây trong đội người làm của y cũng có người mới, đều phải dẫn một thời gian rất dài mới dám buông tay. Mã Cảnh này chẳng lẽ đang lừa mình? Nghĩ đến cách hành xử thường ngày của Mã Cảnh, trong lòng y càng thêm khẳng định.
Thế nhưng, sau khi y cũng dẫn Trương Tiểu Hoa làm một ngày, y lại thật sự tin rằng Trương Tiểu Hoa có thể tự mình làm việc, trong lòng cảm thấy có chút áy náy vì đã oan cho Mã Cảnh. Đợi y hỏi kỹ Trương Tiểu Hoa mới phát hiện ra nguyên do. Trồng dược liệu và làm ruộng không khác nhau là mấy. Trước kia Hoán Khê Sơn Trang tuyển người làm phần lớn là người quen ở phụ cận thành Bình Dương, có gia cảnh nhất định, con nhà nông nghèo khó làm gì có tư cách được Hoán Khê Sơn Trang để mắt tới? Chỉ có Trương Tiểu Hoa là một ngoại lệ, là con nhà nghèo, từng làm ruộng. Đám người làm mặc áo xanh dưới tay y trước kia ở nhà ai mà chẳng phải kẻ mắt cao hơn đầu, làm sao biết xuống ruộng làm việc? Cho nên mới tạo cho bọn họ ảo giác rằng việc ở dược điền rất phức tạp, rất khó làm.
Nghĩ thông suốt điều này, Điền Trọng Hỉ không khỏi thở dài một hơi. Lối mòn tư duy đúng là hại chết người mà.
Sau đó, Trương Tiểu Hoa cuối cùng cũng thoát khỏi chuỗi ngày ăn không ngồi rồi chán ngắt, trở về với ruộng đồng quen thuộc của mình. Cái cuốc nhỏ và xẻng thuốc này thật đáng yêu, dùng còn dễ hơn cái cuốc lớn ở nhà nhiều. Mà bây giờ sức lực của Trương Tiểu Hoa cũng đã có, công việc một ngày, hắn có thể nhẹ nhàng hoàn thành. Những ngày tháng này, thật sự trôi qua thoải mái biết bao.
Thế nhưng, chuyện khiến Trương Tiểu Hoa vui mừng hơn vẫn còn ở phía sau.
Sáng hôm nay, Trương Tiểu Hoa vẫn như thường lệ xem người đàn ông trung niên mặc trang phục khác màu luyện quyền. Nhưng hôm nay, sau khi đánh quyền xong, ông ta không lập tức rời đi mà tiến đến trước mặt Trương Tiểu Hoa, nói: "Cậu là Trương Tiểu Hoa à?"
Trương Tiểu Hoa chớp mắt mấy cái, gật đầu, sau đó nghe được một câu nói êm tai vô cùng: "Tiểu thư dặn ta có thời gian thì dạy võ cho cậu."
Trương Tiểu Hoa há hốc miệng, nói: "Thật sao ạ?"
Người kia cười nói: "Thật. Ta tên Hà Thiên Thư, cậu cứ gọi ta là Hà đội trưởng là được. Tối nay ăn cơm xong thì ở đây đợi ta, hôm nay ta sẽ bắt đầu dạy cậu."
Trương Tiểu Hoa lại ngây người ra, hiển nhiên là vì quá vui mừng.
Hà Thiên Thư thấy Trương Tiểu Hoa không nói gì, biết rõ tâm trạng của hắn, bèn vỗ vai hắn rồi quay người rời đi, chỉ để lại một mình Trương Tiểu Hoa tiêu hóa cái tin tức mà hắn mong chờ nhất từ lúc chào đời đến nay.
Vị tiểu thư này, thật sự là người tốt mà! Trương Tiểu Hoa suýt chút nữa đã muốn xông vào nội viện, quỳ lạy tạ ơn tiểu thư. Nhưng nghĩ đến nội viện phức tạp, lỡ chạy lạc thì chẳng phải sẽ bị người ta xem như kẻ gian rồi đuổi ra ngoài sao? Nghĩ vậy hắn mới dằn lòng lại. Tóm lại, sự cảm kích của hắn đối với Âu Yến không lời nào diễn tả hết, hắn lập tức đặt vị trí của vị tiểu thư chưa từng gặp mặt, không rõ danh tính này trong lòng mình ngang hàng với chị dâu Lưu Thiến.
Cả ngày hôm đó, Trương Tiểu Hoa đều trải qua trong lo lắng, chờ đợi và hưng phấn, thậm chí có mấy lần ở dược điền còn suýt nữa làm sai. Điều này khiến Trương Tiểu Hoa lập tức cảnh giác, mới bắt đầu một chút mà sao mình đã có thể quên hết mọi thứ như vậy? Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào! Trương Tiểu Hoa một bên tự nhắc nhở mình, một bên cố gắng làm việc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn trời. Sao hôm nay mặt trời lại đi chậm như vậy chứ?
Trong sự dày vò, mặt trời cuối cùng cũng lặn về phía tây. Nghe tiếng gọi của Điền Trọng Hỉ từ xa, Trương Tiểu Hoa lập tức chạy ra khỏi dược điền, sớm đã vứt sự bình tĩnh ra sau gáy. Cảnh giới ‘không vui vì vật, không buồn vì mình’ này, Trương Tiểu Hoa còn kém xa lắm.
Trương Tiểu Hoa vội vàng ăn xong bữa tối, sớm đã đến ngoại môn chờ đợi. Ánh trăng như nước, nhưng lòng Trương Tiểu Hoa lại như nước sôi, kích động khôn nguôi. Ước nguyện bấy lâu nay cuối cùng cũng sắp thành hiện thực, ai mà còn bình tĩnh cho nổi. Nhưng sao Hà Thiên Thư vẫn chưa tới? Vừa rồi lúc ăn cơm, thấy ông ấy cũng sắp ăn xong rồi mà, bình thường cũng đều ăn xong sớm rồi ra ngoài, sao hôm nay lại chậm như vậy?
Trương Tiểu Hoa đi đi lại lại dưới ánh trăng, lo lắng chờ đợi.
Lại qua một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân từ trong sân truyền ra. Trương Tiểu Hoa vội vàng chạy ra đón, quả nhiên là Hà Thiên Thư. Trương Tiểu Hoa vui mừng nói: "Hà đội trưởng, ngài đã tới."
Hà Thiên Thư nhìn Tiểu Hoa, nghiêm mặt nói: "Tiểu Hoa, tuy ta dạy võ công cho cậu, nhưng ta không phải sư phụ chính thức của cậu. Hà đội trưởng cũng chỉ là một cách xưng hô, cậu hiểu không?"
Trương Tiểu Hoa mờ mịt gật đầu. Hà Thiên Thư lại nói: "Tuy ta không phải sư phụ chính thức của cậu, nhưng ta sẽ dốc hết sở học để dạy cậu, còn học được bao nhiêu thì tùy vào cậu."
Trương Tiểu Hoa lại gật đầu. Hà Thiên Thư tiếp tục: "Vậy hôm nay, câu đầu tiên ta nói với cậu chính là, luyện võ cần phải bình tâm tĩnh khí, tối kỵ tâm trạng bất ổn. Cậu xem bộ dạng của cậu bây giờ đi? Sao có thể yên tâm luyện võ được?"
Trương Tiểu Hoa nghe xong, lập tức hiểu ra rất nhiều. Đúng vậy, hôm nay mình đã ra cái dạng gì, hoàn toàn bị tin vui này làm cho đầu óc mê muội. Hắn lập tức thu liễm tâm thần, bình tĩnh nói với Hà Thiên Thư: "Đa tạ Hà đội trưởng đã chỉ dạy."
Lúc này, Hà Thiên Thư mới hài lòng gật đầu, nói: "Như vậy mới tốt. Sau này bất kể có chuyện gì xảy ra, cũng phải tĩnh lặng như mặt giếng cổ không gợn sóng mới tốt. Cậu theo ta."
--------------------