Thế nhưng, Hà Thiên Thư đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy Trương Tiểu Hoa ra chiêu tiếp theo, bèn lấy làm lạ hỏi: “Sao thế, Trương Tiểu Hoa, sao không đánh tiếp?”
Trương Tiểu Hoa quay đầu lại, ngại ngùng nói: “Hà đội trưởng, xin lỗi, ta quên mất rồi.”
Hà Thiên Thư cười đáp: “Không sao, Lục Hợp Quyền vốn là một bộ quyền pháp phức tạp, không nhớ được cũng là chuyện thường tình. Cứ coi như ngươi chưa xem gì cả, hôm nay ta sẽ dạy ngươi bộ La Hán Quyền đơn giản hơn. Ngươi xem ta đánh một lần trước đã.”
Nói xong, y liền vào thế, thi triển một lượt La Hán Quyền đầy uy vũ, sau đó hỏi Trương Tiểu Hoa: “Xem hiểu không?”
Trương Tiểu Hoa lắc đầu: “Ngài đánh nhanh quá, ta nhìn không rõ.”
Hà Thiên Thư mỉm cười, lại chậm rãi đánh lại một lượt La Hán Quyền, rồi nói: “Lần này ngươi nhìn rõ rồi chứ?”
Trương Tiểu Hoa gật đầu: “Nhìn rõ rồi ạ.”
Hà Thiên Thư hỏi: “Vậy có thể đánh lại cho ta xem không?”
Trương Tiểu Hoa lại lắc đầu: “Ta chưa nhớ hết.”
Hà Thiên Thư gật đầu, nói: “Vậy ta đánh lại một lần nữa, ngươi theo ta học.”
Dứt lời, không đợi Trương Tiểu Hoa đồng ý, y lại vào thế, từ tốn thi triển quyền pháp. Trương Tiểu Hoa đứng bên cạnh, cũng chậm rãi bắt chước theo từng chiêu từng thức. Đợi đến khi Hà Thiên Thư thu quyền, Trương Tiểu Hoa cũng gượng gạo học xong.
Hà Thiên Thư lại hỏi: “Thế nào rồi? Nhớ được chưa?”
Trương Tiểu Hoa nhắm mắt nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Hà đội trưởng, có thể cho ta theo ngài học thêm một lần nữa không?”
“Được.”
Sau đó, y lại từ tốn đánh thêm một lần, còn chậm hơn cả lần trước. Trương Tiểu Hoa lại theo đó luyện tập.
Thấy Trương Tiểu Hoa đã học xong, Hà Thiên Thư nói: “Trương Tiểu Hoa, ngươi tự đánh một lần ta xem.”
Trương Tiểu Hoa nhắm mắt hồi tưởng một lát, vào thế khởi đầu, rồi từng chiêu từng thức đánh lại bộ La Hán Quyền vừa học. Thế nhưng, đánh đến nửa chừng, hắn lại khựng lại, không thể đánh tiếp được nữa. Trương Tiểu Hoa ngượng nghịu nói: “Hà đội trưởng, ta lại không nhớ rồi, ngài đánh lại một lần nữa đi.”
Hà Thiên Thư hơi cau mày, nhưng vẫn kiềm chế sự mất kiên nhẫn, đánh lại một lần nữa với tốc độ còn chậm hơn. Trương Tiểu Hoa cẩn thận theo học, nhưng đến khi tự mình đánh, hắn cũng chỉ đánh thêm được vài chiêu so với lần trước rồi lại quên. Hắn đành nói với Hà Thiên Thư: “Hà đội trưởng, ta không nhớ được, ngài đánh lại lần nữa được không?”
Lần này, mày của Hà Thiên Thư nhíu chặt hơn. Y không đánh lại từ đầu nữa mà tiếp nối từ chỗ Trương Tiểu Hoa quên, chỉ điểm cho hắn luyện xuống, từng chiêu từng thức một. Cuối cùng cũng giúp Trương Tiểu Hoa đánh được từ đầu đến cuối, khiến Hà Thiên Thư mồ hôi nhễ nhại, còn mệt hơn cả một trận tỉ võ.
Nghĩ rằng Trương Tiểu Hoa đã học xong, Hà Thiên Thư lại bảo hắn đánh lại từ đầu đến cuối một lần. Ai ngờ, Trương Tiểu Hoa lại đánh đến nửa chừng thì dừng lại, ngại ngùng gãi đầu, vừa định mở miệng thì Hà Thiên Thư đã giành nói trước: “Có phải lại quên rồi không? Muốn ta đánh lại một lần nữa chứ gì?”
Trương Tiểu Hoa đỏ mặt đáp: “Vâng ạ.”
Hà Thiên Thư thở dài: “Đây là lần cuối cùng đấy nhé.” Sau đó, y lại bắt đầu từ chiêu mà Trương Tiểu Hoa đã quên, dạy lại từng chiêu từng thức. Xong xuôi, y thở phào một hơi: “Học xong rồi chứ?”
Trương Tiểu Hoa gắng sức gật đầu. Hà Thiên Thư nói: “Vậy bắt đầu đi.”
Thế là Trương Tiểu Hoa lại vào thế khởi đầu của La Hán Quyền, nghiêm túc thi triển. May thay, khi đến chỗ lần trước bị quên, hắn không dừng lại mà thuận lợi đánh qua. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, qua thêm hai ba chiêu nữa, Trương Tiểu Hoa lại đứng khựng, len lén nhìn Hà Thiên Thư, lại định mở miệng. Hà Thiên Thư tội nghiệp gần như phát điên, lại giành nói trước: “Lại quên rồi phải không, muốn ta đánh lại một lần nữa chứ gì?”
Trương Tiểu Hoa vui vẻ gật đầu.
Hà Thiên Thư tức đến không biết nói gì cho phải, y chỉ vào Trương Tiểu Hoa nói: “Trương Tiểu Hoa à Trương Tiểu Hoa, rốt cuộc ngươi là thiên tài hay là đồ ngốc vậy hả? Bộ La Hán Quyền này tổng cộng mười tám thức, là quyền pháp nhập môn đơn giản nhất. Người tài năng thì xem một lần là thuộc, người thông minh một chút thì theo một lần là xong, người bình thường thì lần thứ ba cũng có thể tự mình đánh hoàn chỉnh. Ngay cả ta, năm đó sư phụ còn nói ta vụng về như trâu, mà cũng chỉ đến lần thứ tư là đã tự mình đánh xong cả bộ La Hán Quyền rồi. Còn ngươi... ngươi đã xem đến lần thứ năm rồi mà sao vẫn chỉ biết mười một thức?”
Trương Tiểu Hoa rụt rè sửa lại: “Hà đội trưởng, ngài nhầm rồi, ngài đã đánh sáu lần.”
Hà Thiên Thư không thèm để ý đến hắn, nói tiếp: “Người khác học võ, khó nhất là thế trung bình tấn, vậy mà ngươi không cần luyện chút nào, đứng còn vững hơn cả ta bây giờ. Năm đó ta khổ sở lắm mới qua được ải trung bình tấn, ta biết rõ sự gian khổ trong đó, không có nghị lực phi thường thì không thể nào đứng vững như bàn thạch được. Thế mà ngươi lại nhẹ nhàng vượt qua, nói ngươi là thiên tài cũng không ngoa. Nhưng sao luyện quyền lại khó khăn đến thế? Thôi, không nói nhiều nữa, ta đánh lần thứ sáu, lần cuối cùng đấy.”
Trương Tiểu Hoa lại sửa lời y: “Hà đội trưởng, đánh nữa là lần thứ bảy rồi ạ.”
Nói xong, y dùng tốc độ chậm nhất có thể, chậm như sên mà đánh lại một lần, rồi thở hắt ra một hơi, ai oán nhìn Trương Tiểu Hoa. Trương Tiểu Hoa nhắm mắt suy nghĩ rất lâu mới vào thế. Nhưng hắn vẫn không mang lại tin vui cho Hà Thiên Thư. Khi đánh đến thức thứ mười ba, hắn lại dừng lại, không thể đánh tiếp được nữa. Nhìn Hà Thiên Thư, Trương Tiểu Hoa há miệng, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được câu nào.
Hà Thiên Thư nhìn bộ dạng tủi thân của Trương Tiểu Hoa, trong lòng có ngàn vạn lời oán thán cũng không biết mở miệng thế nào, y dậm chân một cái rồi quay người bỏ đi. Đúng là câu nói đó: kỳ vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.
Hà Thiên Thư đã đặt cược cả tiền đồ của mình vào Trương Tiểu Hoa, nhưng khi thấy tư chất luyện võ thế này của hắn, y thật sự không thể không oán trách mình đúng là có mắt không tròng.
Trong bóng tối, Hà Thiên Thư phẩy tay bỏ đi, để lại Trương Tiểu Hoa ngơ ngác đứng đó. Hắn nhìn theo bóng lưng xa dần của Hà Thiên Thư, cắn môi, không đuổi theo mà cau mày suy nghĩ rất lâu. Hắn lại xuống tấn, vào thế khởi đầu của La Hán Quyền, bắt đầu luyện tập. Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn lại dừng lại vì quên mất chiêu thức phía sau. Thế là, hắn lại cố nhớ lại, rồi đánh tiếp. Nhưng đến cuối cùng, hắn lại dừng. Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần, nếu Hà Thiên Thư còn ở đây chứng kiến, chắc mũi y cũng bị tức đến lệch đi mất. Lần đầu Trương Tiểu Hoa đánh đến thức thứ mười ba, lần thứ hai chỉ còn thức thứ mười một, lần thứ ba thì còn thức thứ chín. Tóm lại là càng đánh càng quên nhiều, cuối cùng thì hắn chỉ lặp đi lặp lại sáu thức đầu tiên mà không quên nữa.
Với tư chất thế này, ai... Người thở dài không chỉ có Hà Thiên Thư đã sớm rời đi, mà ngay cả Du lão đứng ở góc tường xa xa cũng khẽ lắc đầu. Coi như có sức mạnh ngàn cân thì có ích gì chứ?
Du lão đến xem trộm thầm than trong lòng, rồi cũng quay người về phòng.
Chỉ còn lại một mình Trương Tiểu Hoa, hết lần này đến lần khác đánh đi đánh lại sáu chiêu La Hán Quyền, chỉ sợ lại quên mất một chiêu nửa thức.
Mãi đến khi đêm đã khuya, Trương Tiểu Hoa thật sự không trụ nổi nữa mới dọn dẹp một chút rồi về phòng ngủ. Trong phòng vẫn nồng nặc cái mùi kỳ lạ. Trương Tiểu Hoa lắc đầu, theo thói quen mở cửa sổ ra.
Cũng lạ, trời đã vào tháng năm, ban đêm không mở cửa sổ thì oi bức vô cùng, vậy mà Mã Cảnh ngày nào cũng đóng kín cửa, khiến Trương Tiểu Hoa không tài nào hiểu nổi.
Nằm trên giường gạch, đầu óc Trương Tiểu Hoa vẫn đầy ắp chiêu thức, lật qua lật lại cũng chỉ có sáu chiêu La Hán Quyền đó, rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, những đốm sáng trong mơ lại bất chợt xuất hiện, nhưng Trương Tiểu Hoa trong mộng dường như không hề hay biết, tứ chi của hắn cũng rung động theo những đốm sáng ấy một cách mắt thường không thể thấy được.
Sáng hôm sau, Trương Tiểu Hoa vẫn là người đầu tiên đến sân luyện võ, rất tự nhiên vào thế đánh một bộ La Hán Quyền. À không, là sáu thức đầu của La Hán Quyền. Trương Tiểu Hoa khá hài lòng với bản thân, lần này rõ ràng không quên một chiêu nửa thức nào, xem như cũng tạm được.
Thế nhưng, khi Hà Thiên Thư bước vào sân, trong mắt y, Trương Tiểu Hoa không hề “tạm được” như hắn tự thấy.
Vành mắt Hà đội trưởng đỏ hoe, chắc là đêm qua ngủ không ngon giấc. Nghĩ cũng phải, lo được lo mất suy nghĩ hồi lâu, xem ra không chỉ có hưng phấn mới khiến người ta mất ngủ, mà thất vọng tột cùng cũng có thể gây ra điều tương tự.
Nhìn Trương Tiểu Hoa đánh đi đánh lại sáu chiêu, không, nhầm rồi, là năm chiêu rưỡi, trong lòng Hà Thiên Thư ngứa ngáy, chỉ muốn xông lên đá vào mông hắn một cái. Tối qua lúc y đi, Trương Tiểu Hoa còn học được mười ba chiêu, sao bây giờ chỉ còn lại năm chiêu rưỡi? Trong đó, chiêu thứ năm đáng lẽ phải là xoay người sang trái, tay trái giơ lên, tay phải nắm quyền từ dưới nách đâm thẳng về phía trước. Vậy mà đến tay Trương Tiểu Hoa lại biến thành tay trái hạ xuống, tay phải nắm quyền đấm ngược lên trời như một khẩu pháo, ai, chỉ có thể tính là nửa chiêu mà thôi.
Hà Thiên Thư cạn lời. Hôm qua chính y đã cầm tay chỉ việc dạy hắn sáu lần, à không, bảy lần chứ, vậy mà... hắn chỉ qua một đêm đã chỉ còn lại năm chiêu rưỡi. Hơn nữa, năm chiêu còn lại cũng chỉ được cái mã, đều đã biến dạng. Tư chất này, đúng là trăm người có một.
Hà Thiên Thư lắc đầu, định đi sang một bên tự mình tu luyện, nhưng khi thấy ánh mắt len lén liếc sang của Trương Tiểu Hoa, cùng với dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ đánh quyền của hắn, lòng y lại mềm đi. Thôi vậy, dù sao Âu chưởng môn cũng chỉ bảo ta dạy hắn luyện quyền, chứ đâu có nói là phải tự mình dạy. Nghĩ rồi, y chỉ vào một đệ tử vừa từ sân nhỏ đi ra, nói: “Ngươi, qua đây, dạy Trương Tiểu Hoa một lượt La Hán Quyền.”
Đệ tử kia ngẩn ra, quay đầu nhìn Trương Tiểu Hoa đang lặp đi lặp lại năm chiêu rưỡi kia, không khỏi phì cười. Thấy Hà Thiên Thư trừng mắt, hắn vội nén cười, chạy tới bảo Trương Tiểu Hoa dừng lại, rồi để hắn theo mình học lại La Hán Quyền từ đầu đến cuối một lần nữa.
Hà Thiên Thư ở một bên vừa luyện vừa ngó sang, nhưng chỉ một lát sau đã không thèm để ý nữa mà chuyên tâm vào chiêu thức của mình, bởi vì, cảnh tượng bên chỗ Trương Tiểu Hoa chẳng khác gì phiên bản chiếu lại của chính y tối qua.
Mãi cho đến lúc ăn sáng, Trương Tiểu Hoa cũng chỉ học được mười chiêu, đó là dưới sự chỉ dạy tận tình, không quản phiền hà của đệ tử kia. Nhìn bộ dạng đầu đầy mồ hôi của người nọ, Trương Tiểu Hoa cũng thấy ngại, nói: “Cảm ơn ngươi, phiền ngươi quá.”
Đệ tử kia cười khổ: “Không có gì, coi như ta ôn lại chuyện xưa thôi.”
Nhưng trong lòng hắn lại thầm kêu khổ: “Nếu cứ dạy Trương Tiểu Hoa thế này thêm mấy ngày nữa, La Hán Quyền chắc sẽ thành chiêu sở trường của mình mất. Trong Phiêu Miểu Phái này, e rằng sẽ không còn đệ tử nào thuộc La Hán Quyền hơn mình nữa.”
--------------------