Virtus's Reader
Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành

Chương 1132: CHƯƠNG 541: GẶP LẠI MAI TIÊN SINH

Đằng nào cũng là mạo hiểm, chi bằng chọn đường cũ quay về.

Dù sao, dựa theo tình hình lúc đó, nếu gã tu sĩ trẻ tuổi kia thật sự muốn giết hắn, thì căn bản không cần phải vẽ vời thêm chuyện làm gì.

Nghĩ đến đây, Trần Tam Thạch cuối cùng cũng quyết định. Hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, rót pháp lực vào trận nhãn, khởi động truyền tống trận.

Ong...

Từng lớp trận văn sáng rực, kim quang chói lòa bao phủ lấy hắn.

Cảm giác choáng váng ập tới.

Trần Tam Thạch mất đi ý thức.

Không biết đã qua bao lâu.

Đến khi hắn mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện mình đang nằm trên những bậc thang quen thuộc.

Vạn La Hành Cung, điểm cuối của Thiên Kiếp Chi Lộ!

Mà tu vi của hắn, lại khôi phục từ lúc nào không hay.

Cách đó chừng bảy tám bước, gã tu sĩ trẻ tuổi đã ra tay với hắn đang ngồi chán chường bên mép bệ đá, tay cầm túi trữ vật của Trần Tam Thạch, thỉnh thoảng lại lôi ra một viên đan dược ném tọt vào miệng.

Thấy có động tĩnh, hắn liếc mắt nhìn sang: "Ồ, tỉnh rồi à?"

Trần Tam Thạch đứng dậy, cảnh giác nhìn đối phương: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Quên tự giới thiệu."

Tu sĩ hắc bào nốc nốt viên đan dược cuối cùng trong túi trữ vật rồi mới lên tiếng: "Ta tên Xu Hằng, nhưng không phải người, mà là linh, một trận linh."

"Trận linh?"

Trần Tam Thạch nhíu mày: "Trận linh của hành cung này?"

"Đúng, cũng là trận linh của bí cảnh này, đã trông coi nơi đây hơn mười vạn năm rồi."

Tu sĩ hắc bào dừng lại một chút rồi nói thêm: "À phải rồi, ta cũng là giám khảo của cuộc thí luyện."

"Giám khảo?"

Trần Tam Thạch hỏi: "Quả nhiên là ngươi đã đưa ta đến nơi đó? Mọi thứ ở đó đều là huyễn cảnh sao?"

"Không."

Xu Hằng lắc đầu: "Đều là thật. Nơi đó là một trong những Đại Thiên thế giới của hạ giới."

"Vậy nội dung thí luyện là gì?"

Trần Tam Thạch hỏi: "Ta có thể sống sót trở ra, tức là đã thông qua rồi sao?"

"Những kẻ đến tham gia thí luyện, ai cũng có thể sống sót ra ngoài."

Tu sĩ hắc bào cười lạnh: "Nhưng nếu thí luyện thất bại, ta sẽ tự tay giết chúng, rồi ném xác ra ngoài."

Trần Tam Thạch nhớ lại những thi thể ở lối vào bí cảnh.

Hắn cảnh giác lùi lại mấy bước.

"Đừng căng thẳng, ngươi qua ải rồi."

Tu sĩ hắc bào cảm khái: "Hơn mười vạn năm qua, ngươi là người đầu tiên đấy."

"Tiêu chuẩn là gì?"

Trần Tam Thạch lại hỏi: "Tiêu chuẩn để qua ải là gì?"

"Mỗi người tiến vào một thế giới khác nhau, gặp phải những chuyện khác nhau, nên tiêu chuẩn cụ thể đương nhiên cũng khác nhau."

Xu Hằng đáp: "Nhưng cốt lõi chỉ có một điểm, đó là xem một người tu luyện có thành tựu, sau khi mất hết tu vi trở lại trần thế, sẽ có cái nhìn thế nào về phàm nhân, và sẽ hành động ra sao."

"Ngươi có thể dùng Thái Sơ Đan để cứu phàm nhân, thật sự khiến ta có chút kinh ngạc."

"Mười vạn năm qua, phàm là tu sĩ tiến vào bí cảnh, ai cũng xem Thái Sơ Đan còn quan trọng hơn cả mạng sống, tìm mọi cách để mang nó ra ngoài."

"Đương nhiên, cuối cùng ta sẽ lấy lại nó."

"Viên đan đó đối với ta thực ra cũng không có tác dụng lớn lắm."

Trần Tam Thạch thản nhiên nói: "Thiên tư của ta đủ dùng, đối với những thứ phụ trợ này, hoàn toàn có thể xem như vật ngoài thân."

"Ngươi tưởng trên đời này chỉ có mình ngươi là thiên tài à?"

Xu Hằng lạnh nhạt nói: "Những kẻ có thiên tư hơn ngươi, ta cũng mới chỉ gặp qua hai người, nhưng trong cuộc thí luyện, bọn họ vẫn liều chết bảo vệ Thái Sơ Đan, thậm chí không tiếc giết hại rất nhiều phàm nhân, chỉ để giữ lại phần bảo hộ cấp Chuẩn Đế này."

Trần Tam Thạch không tranh cãi những chuyện vô nghĩa này nữa: "Nếu đã thông qua thí luyện, vậy tiếp theo thì sao? Truyền thừa của Mai trưởng lão ở đâu?"

"Theo ta."

Xu Hằng vỗ nhẹ tay.

Cảnh sắc xung quanh nhanh chóng trở nên mơ hồ, biến ảo.

Khi mọi thứ trở lại bình thường, Trần Tam Thạch đã xuất hiện ở một khu vực khác.

Ngay trước mặt hắn là một tòa cung điện.

Xu Hằng chỉ vào cửa chính: "Thứ ngươi muốn ở bên trong, tự mình vào lấy đi."

Trần Tam Thạch nửa tin nửa ngờ.

Nhưng việc đã đến nước này, hắn không còn lựa chọn nào khác.

Hắn không vội tiến lên, mà quay đầu nhìn về phía trận linh.

"À..."

Xu Hằng nhướng mày, ném trả lại túi trữ vật và nhẫn trữ vật: "Trả ngươi đấy. Rảnh rỗi buồn mồm, xơi tạm mấy viên đan dược của ngươi, không phiền chứ?"

Mấy viên á?

Trong túi trữ vật của Trần Tam Thạch có ít nhất cả ngàn viên đan dược thượng phẩm, vậy mà giờ đến cặn cũng chẳng còn. Hơn nữa, rất nhiều loại trong đó đều có tác dụng phụ nhất định, tên này không sợ ăn đến mức toi mạng hay sao?

Hắn không nói gì thêm, chỉ nhận lại đồ, nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa, hắn đột nhiên phát hiện Xu Hằng đã biến mất không dấu vết.

Trận linh này quả thực xuất quỷ nhập thần.

Không ai biết trong cung điện còn có cạm bẫy hay thử thách nào nữa không.

Trần Tam Thạch hít sâu một hơi, điều chỉnh chân khí trong cơ thể, rút ra Long Đảm Lượng Ngân Thương, rồi cẩn thận từng bước tiến lại gần đại điện.

Đột nhiên.

Hắn nhìn thấy một bóng người xuất hiện trước cửa đại điện.

Một bóng lưng cao gầy, mặc áo vải sạch sẽ.

Đây là...

Mai trưởng lão!

"Mai tiên sinh?!"

Trần Tam Thạch gọi mấy tiếng nhưng không nhận được hồi âm.

Trong lòng hắn có quá nhiều nghi vấn muốn hỏi, liền không nhịn được mà rảo bước nhanh hơn.

Thế nhưng, ngay khi sắp đến trước cửa cung điện, một trận cuồng phong đột nhiên ập tới từ phía trước.

Ầm!

Trần Tam Thạch vội vàng giơ trường thương lên phá tan cơn gió.

Cơn cuồng phong này có sức hủy thiên diệt địa, trong nháy mắt đã lật tung cả tòa cung điện, hộ thể chân khí của hắn cũng bị xé toạc, cơ thể hoàn toàn mất kiểm soát, bay vút lên không trung như một con diều đứt dây.

Cảnh vật trước mắt hắn méo mó, rồi hắn lại một lần nữa chìm vào hôn mê.

...

Xu Hằng ngồi trên một bia đá ven đường, tay cầm mấy hòn sỏi ném qua ném lại. Hắn nhìn về phía khu rừng phía trước, bình thản lên tiếng: "Ta nói này, họ Tiêu kia, đã đến rồi thì còn trốn trốn tránh tránh làm gì?"

"Ta không có ý định trốn."

Một tu sĩ mặc đạo bào chậm rãi xuất hiện: "Chỉ là đang chờ đợi mà thôi."

"Ồ, đây là thân thể mới đoạt xá từ đâu về thế?"

Xu Hằng nhìn đối phương, chậc chậc lưỡi: "Cái thân ma khí này, mấy năm nay ngươi sa vào ma đạo rồi à? Một kẻ hèn hạ không có chút liêm sỉ nào như ngươi, sao còn có mặt mũi đến đây?"

"Ngươi chẳng qua chỉ là một trận pháp sinh ra linh trí mà thôi, không có tư cách đối thoại với lão phu."

Tiêu Minh Di trầm giọng nói: "Tự mình cút xa một chút, đừng có ngáng đường."

"Muốn lấy đồ à?"

Xu Hằng nheo mắt lại: "Ngươi đừng hòng!"

Hắn vươn tay chộp vào hư không, một thanh phi kiếm liền hiện ra.

"Họ Tiêu!"

"Hôm nay ta sẽ thay Mai trưởng lão, thay La Tiêu Tông giết ngươi, thanh lý môn hộ!"

Tiêu Minh Di không nói gì, chỉ lộ vẻ khinh thường.

Trong lòng bàn tay hắn, một chiếc ấn nhỏ hiện ra.

Ngọc ấn bay vút lên trời, bắn ra kim quang rực rỡ.

Dưới lớp kim quang bao phủ, Xu Hằng ầm một tiếng ngã xuống đất.

Tiêu Minh Di lạnh lùng nói: "Chỉ là một trận linh mà to gan thật, dám làm càn trước mặt lão phu! Trận pháp của Vạn La Hành Cung chính là do lão phu năm đó cùng Mai trưởng lão bố trí, há lại không biết nhược điểm của nó sao!"

Xu Hằng gắng gượng giãy giụa: "Coi như không có ta, ngươi dám bước vào đại điện sao?!"

"Ha ha, đúng là không dám."

Tiêu Minh Di nhếch mép: "Cho nên, chẳng phải là đã tìm được một kẻ thay lão phu vào trong lấy đồ rồi sao?"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!