"Thân cung này được chế tạo từ dị chủng Huyết Mộc ngàn năm, dây cung là gân của dị thú năm trăm năm tuổi, pha trộn với các vật liệu khác mà thành, đều là những thứ rất khó mua được trên thị trường."
Cung lực 50 thạch.
Quy đổi ra cũng chưa đến vạn cân.
Đối với võ giả Luyện Tạng, tự nhiên là có thể kéo căng được.
Trần Tam Thạch ngồi xổm xuống, dùng công cụ lắp ráp cung tên xong rồi cầm trong tay căn chỉnh. Ngay cả lớp da bọc ở tay cầm e rằng cũng là da dị thú, cảm giác cầm trong tay vô cùng thoải mái.
Sau khi căn chỉnh gần xong, hắn vận khí huyết, từ từ kéo căng dây cung, nhắm vào thân một cây tùng có đường kính chừng 20 phân cách đó hai trăm bước rồi bắn ra một tiễn.
"Vù!"
"Phập!"
Tiếng xé gió rít lên bên tai, chỉ trong nháy mắt đã xuyên thủng thân cây thứ nhất, tiếp theo là cây thứ hai, mãi đến cây thứ ba mới ghim chặt được mũi tên lại. Trên thân hai cây tùng đầu tiên đều để lại một lỗ thủng xuyên thấu chói mắt.
"Cung tốt!"
Cung lực càng cao, uy lực càng lớn, tốc độ tên bắn ra cũng càng nhanh.
Với cây cung 50 thạch này, cho dù là võ giả Luyện Tạng cũng tuyệt đối không thể như lần đối phó với đám người La Đông Tuyền, phải tốn nhiều thời gian như vậy. Nếu đối phương không áp sát được, trong vòng 15 mũi tên, chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở!
Mười lăm mũi tên, đối với hắn mà nói, cũng chỉ mất khoảng năm giây mà thôi!
Trần Tam Thạch như một kiếm khách có được tuyệt thế hảo kiếm, còn vui hơn cả được vàng bạc châu báu.
Hắn ôm quyền nói:
"Bất Khí huynh, thay ta cảm tạ Đốc sư đại nhân."
"Khách sáo làm gì, dù gì ngươi cũng đã cứu con trai và con gái ruột của lão."
Tôn Bất Khí nói: "Chút đồ này có là gì, theo ta thấy, lão nên trực tiếp thu nhận ngươi làm chân truyền, còn tuyển chọn cái gì nữa, chẳng qua là do lão quá cứng nhắc, không muốn phá vỡ quy củ thôi."
"Bất Khí."
Trần Tam Thạch hỏi: "Cây cung này có thể truyền kình lực vào không?"
"Chắc là không."
Tôn Bất Khí đáp:
"Cây cung này hình như cha ta đã dùng lúc còn trẻ, nhiều năm về trước. Sau này ông ấy không dùng cung nữa, cho nên tuy nó quý giá nhưng cũng chỉ có vậy thôi, ngươi cứ nhận lấy là được."
"Về phần kình lực, ta đã hỏi giúp ngươi ở nhà rồi."
"Cha ta nói, có một số vật liệu đặc thù có thể tạm thời chứa đựng kình lực, nhưng không mua được, cần phải tự mình thu thập."
Trần Tam Thạch gật đầu: "Được, ta nhớ rồi."
Nói như vậy, vẫn là có hy vọng.
Đương nhiên, cây cung 50 thạch này tạm thời cũng đủ dùng.
Chuyện Hóa Kình cứ chờ đến khi đột phá Hóa Kình rồi nói sau.
Việc cấp bách vẫn là phải nhanh chóng bắt được dị thú, mau chóng nâng cao tu vi mới được.
Trần Tam Thạch cũng sẽ không vì mình đã cứu con cái của Đốc sư, coi như có ân tình, mà có thể buông xuôi nằm ngửa.
Đúng thật.
Có mối quan hệ này, tương lai của hắn chắc chắn ít nhiều sẽ được chiếu cố.
Nhưng có được chân truyền hay không, tốt nhất vẫn phải xem bản lĩnh.
Dù sao nếu không có năng lực đó, dù có truyền cho ngươi cũng chưa chắc đã học được. Tối thiểu phải chứng minh mình có tư cách trước, mới có cơ hội tiếp xúc.
"Lên núi!"
Trần Tam Thạch cầm cây đại cung 50 thạch, tâm trạng cực tốt.
Dãy núi La Thiên kéo dài mấy vạn dặm, chỉ khi đến đây mới có thể tự mình cảm nhận được, phóng tầm mắt ra xa, núi non trùng điệp, phảng phất như vô tận không có điểm dừng.
Lương Châu cũng có tuyết rơi, nhưng chỉ là tuyết nhỏ, núi rừng được bao phủ bởi một lớp mỏng, không ảnh hưởng đến việc đi săn, chỉ là động vật vào mùa đông sẽ ít ra ngoài hoạt động hơn.
Tuy Trần Tam Thạch có thể từ từ tìm, nhưng dãy núi La Thiên rộng lớn vô biên, biết tìm đến bao giờ.
"Tướng quân, mời đi lối mòn này!"
Bạch Đình Chi dẫn đường phía trước.
Trần Tam Thạch và Tôn Bất Khí theo sau.
Trên đường đi, hắn không ngừng mài giũa kỹ năng Tầm Tung Nặc Tích.
Không thể không nói, dãy núi La Thiên quả thực có con mồi phong phú.
Cơ bản cứ đi được hai dặm là sẽ gặp ít nhất một con động vật cỡ lớn.
"Có độc thú!"
Tôn Bất Khí chỉ vào một bãi đá lởm chởm cách đó hơn trăm bước và hô lên.
Nhìn theo hướng ngón tay, liền thấy một con sói hoang.
Con sói này có thân hình lớn gấp đôi loài sói thông thường, đồng tử đỏ ngầu như sắp nhỏ ra máu, đang nằm rạp trên đất ăn thịt một con hoẵng vừa chết không lâu.
"Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, tất cả đừng động!"
Tôn Bất Khí cầm lấy cây cung 15 thạch mà Trần Tam Thạch đã loại ra, chỉ riêng việc nhắm bắn đã mất khoảng mười hơi thở, đợi đến khi hoàn toàn tự tin mới buông dây cung, nhưng vẫn lệch một cách đáng sợ, cách mục tiêu đến cả chục bước.
Bạch Đình Chi thẳng thắn nói: "Tôn thiếu gia, ngài bắn gà quá!"
"Hả!"
"Coi chừng, con súc sinh này lao đến rồi!"
Thông thường mà nói, trừ phi là những loài động vật cỡ lớn như hổ, gấu, nếu không khi gặp con người thì phản ứng đầu tiên tuyệt đối là bỏ chạy.
Nhưng con sói trước mắt không những không chạy, ngược lại còn chủ động xông về phía bọn họ.
"Để ta!"
Tôn Bất Khí liên tục giương cung bắn tên.
Mãi cho đến khi con sói hoang chỉ còn cách hắn hơn hai mươi bước, vậy mà không bắn trúng mũi nào. Bạch Đình Chi bên cạnh đã rút khoát đao trên lưng ra, sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.
"Trúng cho ta!"
Tôn Bất Khí thẹn quá hóa giận, vung trường thương thi triển Phi Xà Lược Trận, một thương đâm xuyên tim con sói hoang, cuối cùng cũng được thỏa mãn.
Hắn khều thi thể đến trước mặt: "Tam Thạch, ngươi xem, đây chính là độc thú."
Trần Tam Thạch cúi người xem xét.
Con sói hoang này ngoài thân hình to lớn ra, điểm bất thường nhất chính là đôi mắt đỏ ngầu, ngoài ra không tìm thấy điểm gì đặc biệt khác.
"Cứ nhìn vào con ngươi là được."
Bạch Đình Chi nói tiếp: "Sự khác biệt giữa độc thú và dị thú nằm ở đôi mắt. Mắt của những con độc thú này đều đỏ rực, ban đêm còn phát sáng. Thịt của chúng không ăn được, ăn vào sẽ trúng độc."
"Nguyên nhân nào gây ra chuyện này?"
Trần Tam Thạch xuất thân thợ săn nên thực sự rất tò mò.
"Không rõ."
Bạch Đình Chi lắc đầu.
"Tiếp tục đi về phía trước."
Một nhóm người tiếp tục trèo đèo lội suối.
Độ thông thạo của Trần Tam Thạch với [Tầm Tung Nặc Tích] không ngừng tăng lên, hắn nhìn cảnh sắc xung quanh ngày càng rõ ràng, càng lúc càng chi tiết, không chỉ là lông tóc, mà về sau, hắn thậm chí còn cảm thấy mình có thể nhìn xuyên qua cơ thể sinh vật, thấy được tình hình bên trong.
Trong một khoảnh khắc mơ hồ.
Bảng kỹ năng chuyển động.
[Tầm Tung Nặc Tích (Đại thành)]
[Tiến độ: Không thể tăng thêm]
[Hiệu quả: Quan Khí Thuật]
[Quan Khí Thuật: Nhìn khí của Trời, Đất, Người, khiến vạn vật không chỗ ẩn náu]
Bất chợt, Trần Tam Thạch cảm nhận được một luồng sức mạnh huyền diệu tràn vào cơ thể, cuối cùng hội tụ tại đôi mắt.
Khi hắn nhìn lại vạn vật trong trời đất, tất cả đều mang một luồng khí!
Con thỏ xám trong đống tuyết, con chim ưng bay ngang trời, con gấu đen ngủ đông trong hốc cây, con sóc trốn trong hang động, vân vân!
Kể cả con người!
Luồng khí này trên người Tôn Bất Khí trông rất phiêu đãng, nhưng trên người Bạch Đình Chi lại vô cùng dồi dào, còn của mình thì mạnh mẽ nhất.
Có lẽ, nó liên quan đến cảnh giới tu vi.
Trần Tam Thạch lại nhìn về phía con sói hoang đã chết, thấy luồng khí trên người nó lại không giống với bất kỳ sinh vật hay con người nào khác, nó có màu đỏ như máu, tuy rất nhạt nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự quỷ dị.
Dị thú thì sao?
Khí của dị thú sẽ như thế nào?
Quan Khí Thuật này có nguyên lý gì, tại sao trên người ai cũng có một luồng khí?
Ngay cả mặt đất cũng có!
Trần Tam Thạch nhìn xuống mặt đất, rõ ràng hiện ra một vùng khí hỗn tạp.
Mọi người có thể tu luyện võ đạo, phá vỡ giới hạn của nhục thân, có phải là có liên quan đến những luồng khí này không?
Hắn lập tức vận chuyển Hô Hấp Pháp.
Quả nhiên!
Hô Hấp Pháp được Thung công gia trì có thể hút khí hỗn tạp giữa trời đất vào cơ thể, sau đó dùng luồng khí này để cải tạo thân thể.
Thì ra là thế!
Tác dụng của [Quan Khí Thuật] không chỉ dừng lại ở đó.
Trong một phạm vi nhất định, Trần Tam Thạch có thể phát hiện khí của tất cả sinh vật, tự nhiên cũng có thể đề phòng bất kỳ ai ẩn nấp đánh lén, cũng có thể tìm ra tung tích của họ.
Thực sự đã đưa [Tầm Tung Nặc Tích] đến cực hạn!
Đáng tiếc, tiếp theo không thể tăng cấp được nữa.
"Tam Thạch, ngươi đang nhìn gì vậy?"
Tôn Bất Khí huơ tay trước mặt hắn: "Đi thôi, còn xa lắm."
"Ừm."
Trần Tam Thạch hoàn hồn, theo hai người tiếp tục đi.
Trên đường, hắn để ý thấy có một luồng khí lóe lên rồi biến mất ở hướng bên tay phải.
Dãy núi La Thiên lớn như vậy, không biết đã nuôi sống bao nhiêu người, tự nhiên không chỉ có bọn họ lên núi đi săn.
"Ở ngay phía trước!"
Khoảng chập tối, Bạch Đình Chi dừng bước.
"Lần trước, ta ở gần đây đã trông thấy một con Kiếm Xỉ Hổ săn Bạch Lộc từ xa, nhưng sào huyệt cụ thể ở đâu thì ta không rõ, còn phải phiền đại nhân cùng ta tìm kiếm."
"Đủ rồi."
Đôi mắt Trần Tam Thạch sắc như điện, tất cả "khí" xung quanh đều bị hắn thu hết vào mắt, trong vòng hai trăm bước, về cơ bản hắn miễn nhiễm với mọi cuộc đánh lén!
Ngoài ra, những hiệu quả trước đây như [Nhìn Thấu], [Thân Nhẹ Như Yến] cũng không biến mất, ngược lại còn trở nên mạnh hơn.
Hắn rất nhanh đã thông qua dấu vết để lại khi động vật hoang dã hoảng sợ bỏ chạy mà khoanh vùng được phạm vi săn mồi thường ngày của Kiếm Xỉ Hổ, sau đó tìm thấy một sơn động không quá kín đáo.
"Đợi một lát!"
Trần Tam Thạch ngồi xuống trong khu rừng gần đó.
Kiếm Xỉ Hổ không giống hổ thông thường, nó là một loại dị thú cực kỳ hung mãnh, sức chiến đấu có thể sánh ngang với võ giả Luyện Tạng.
Với tố chất của một thợ săn chuyên nghiệp, hắn chuẩn bị tìm một con mồi khác để dụ Kiếm Xỉ Hổ ra ngoài trước.
"Đại nhân, để ta làm tiên phong cho ngài!"
Ai ngờ, Bạch Đình Chi rút khoát đao sau lưng rồi xông thẳng vào hang hổ, muốn cản cũng không kịp...