"Không nhận, tán tu lấy đâu ra tài nguyên mà chia cho người khác."
...
Những người tụ tập ở đây đều đến từ Cửu Châu đại lục để tìm tiên.
Nhưng các tu sĩ chân chính lại chẳng thèm để ý đến đám đông, không ít người trực tiếp ngự không bay đi, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Ngược lại, cũng có một bộ phận ở lại.
Chỉ là bọn họ không phải làm người tốt việc tốt, mà là để đòi chỗ tốt.
Ví như Mạc Trúc dắt con lừa: "Hai khối linh thạch, lão phu sẽ chỉ cho ngươi một con đường sáng..."
...
Trần Tam Thạch đoán chừng, lão đại chuyến này kiếm được không ít.
Hơn nữa, Mạc Trúc dường như còn quen biết gã hán tử râu quai nón kia, hai người vừa nói chuyện vừa liếc mắt nhìn nhau, không biết đang bàn tán chuyện gì.
Hắn cũng đâu có đắc tội với đối phương.
Trước đó con cá kia cũng đã thức thời nhường lại, chắc không đến nỗi có phiền phức gì.
"Linh thạch? Linh thạch là cái gì?"
...
Có người thậm chí còn không biết linh thạch là gì, cũng chẳng biết cảnh giới tu tiên phân chia ra sao, hoàn toàn là dựa vào vận khí mò mẫm đến đây, đơn thuần chỉ vì "tìm tiên".
"Linh thạch? Đây có phải là linh thạch không, thứ này ta có này!"
Đột nhiên.
Một thiếu niên mở bọc hành lý trên người ra, bên trong chứa đầy những viên linh thạch đủ mọi màu sắc.
Cảnh tượng này.
Khiến tất cả tu sĩ có mặt ở đây đều phải sững sờ.
"Nhóc con, ngươi qua ải rồi!"
Từ Hữu Quang vượt lên trước một bước, đột nhiên tóm lấy cánh tay thiếu niên, truyền một luồng linh khí vào cơ thể hắn: "Hạ phẩm tam linh căn, cũng tàm tạm, theo ta đi, sau này ngươi chính là đệ tử của ta! Chỗ linh thạch này của ngươi coi như là phí bái sư, có ý kiến gì không?"
Thiếu niên mừng rỡ như điên, hai tay dâng linh thạch lên, dập đầu bái sư ngay tại chỗ.
Trong ánh mắt của các tu sĩ còn lại, sự ngưỡng mộ, ghen tị và đủ loại cảm xúc khác đan xen vào nhau, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể luyến tiếc rời đi, hiển nhiên là không dám trêu chọc Từ Hữu Quang.
"Lên!"
Từ Hữu Quang hai tay bấm pháp quyết, triệu hồi một thanh phi kiếm, dẫn theo thiếu niên bay vút lên không trung rồi rời đi.
Thiếu niên hưng phấn gào lên: "Ta có sư phụ là Tiên nhân rồi!"
"Thật sự có kẻ ngốc tìm được đến tận đây."
Ngưng Hương lấy làm lạ.
Phần lớn mọi người đều không biết sự quý giá của linh thạch, còn tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ thiếu niên kia, chỉ hận mình không có loại đá phát sáng đó.
"Mạc đạo hữu."
Trần Tam Thạch tìm đến lão đại, hỏi: "Có thể tiết lộ một chút không, nếu các vị có thể tự do đi lại, tại sao không đưa một vài người về Tu Tiên Giới?"
"Chuyện này à..."
Mạc Trúc vui vẻ chỉ giáo:
"Lúc trước đã nói rồi, mảnh thiên địa phía đông này có phong ấn. Chúng ta có thể tự do qua lại là thật, nhưng cần phải thông qua truyền tống trận, cưỡng ép mở ra một khe hở giữa hai thế giới. Mỗi lần chỉ có thể đi qua một người, lại còn tiêu hao lượng lớn linh thạch."
"Truyền tống trận lần này cũng là do mấy đại gia tộc trong phường thị góp linh thạch để mở, vì tìm linh mạch mà bọn họ đã dốc hết vốn liếng, ngay cả chúng ta cũng chỉ có một lần đi qua miễn phí."
"Tu sĩ phàm tục, dĩ nhiên không thể dễ dàng chiếm được món hời đó."
"Mười hai khối linh thạch, lão phu sẽ đưa đạo hữu đi qua, thế nào?"
"Tại hạ thật sự không có nhiều linh thạch như vậy."
Trần Tam Thạch dò hỏi: "Ngoài cách đó ra còn biện pháp nào khác không?"
"Vậy thì chỉ có thể dựa vào ngọc bài, tìm đến vị trí của cổ truyền tống trận."
Mạc Trúc giải thích: "Cổ truyền tống trận chỉ có thể dùng chung với ngọc bài. Nghe nói ngọc bài này nếu mang đến phường thị, có thể đổi được không ít linh thạch đâu, đạo hữu có loại ngọc bài này không?"
Trần Tam Thạch lắc đầu, than thở: "Tại hạ không linh thạch cũng chẳng có ngọc bài, e rằng chuyến này phải về tay không rồi..."
"Cũng chưa chắc."
Mạc Trúc nói: "Mỗi khi đến thời điểm năm mươi năm cổ truyền tống trận mở ra, sẽ có một vài thế lực ở Tu Tiên Giới đến thu nhận đệ tử hoặc tìm người. Vế trước cần thiên tài, vế sau cần võ đạo chi thánh của phàm tục."
"Nói đến đây thôi."
"Nếu đạo hữu không có linh thạch để mua suất truyền tống, lão phu cũng phải về đây."
Nói xong.
Hắn liền cưỡi lừa rời đi, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt.
"Mạc lão đại!"
Gã hán tử râu quai nón đuổi theo: "Thế nào rồi, tên tán tu phàm tục kia có ngọc bài không? Một khối ngọc bài có thể đổi được một tòa động phủ nhất giai thượng phẩm đấy!"
"Hỏi rồi, không có."
Mạc Trúc tu một ngụm rượu: "Ta nói này Lý Hồ Tử, sao lần này ra ngoài ngươi toàn tính toán mấy chuyện mờ ám thế?"
"Còn không phải vì nghèo sao, còn thiếu chút linh thạch mới mua được đan dược đột phá bình cảnh, đành phải ra ngoài mò mẫm tìm kiếm thôi."
Lý Hồ Tử làu bàu: "Tên Từ Hữu Quang kia vận khí đúng là chó ngáp phải ruồi, vớ được một thằng đại ngốc, hai trăm khối linh thạch cứ thế mà vào túi! Không được, ta phải ra gần truyền tống trận canh chừng, biết đâu lại tóm được người có ngọc bài."
"Lý đạo hữu, ngươi định làm cướp tu đấy à."
Mạc Trúc hết lời khuyên nhủ: "Có biết bao nhiêu người đã mất mạng vì lòng tham quá lớn rồi không."
"Ta cướp cũng chỉ là tu sĩ phàm tục, sẽ không bị truy nã, sợ cái đếch gì? Hơn nữa, con đường tu hành của chúng ta vốn dĩ là tranh đoạt cơ duyên tạo hóa của đất trời mà, đúng không lão Mạc!"
Lý Hồ Tử lời còn chưa dứt, hai tay giấu sau lưng bỗng nhiên tung một chưởng sấm sét về phía lão già đang cưỡi lừa, chưởng phong mang theo liệt hỏa hừng hực, thế như muốn nuốt trời diệt đất.
Ầm ầm!
Trên mặt đất bị đánh ra một cái hố sâu hoắm.
Nhưng Mạc Trúc đã sớm xuất hiện ở ngoài hơn mười trượng, tay cầm một tấm phù lục đã ảm đạm vô quang, chất vấn: "Lý Hồ Tử, ngươi muốn làm gì?"
Một đòn đánh trượt, Lý Hồ Tử cũng không truy kích nữa, mặt dày nói: "Đùa chút thôi, Mạc đạo hữu đừng giận."
"Lý Hồ Tử, trò đùa kiểu này không thể mở ra được đâu."
Mạc Trúc dùng bầu rượu chỉ vào đối phương, không chút sợ hãi nói: "Một tấm độn phù đáng giá năm khối linh thạch, cứ thế bị trò đùa của ngươi hủy mất, ta phải đến phường thị kiện ngươi mới được!"
"Ta đền, ta đền là được chứ gì?"
Lý Hồ Tử híp mắt: "Với lại, chuyện xảy ra ở phàm tục thì phường thị sẽ không quản đâu, ngươi có đi kiện cũng chưa chắc có ai thèm để ý, vẫn là dĩ hòa vi quý thì hơn."
Mạc Trúc hừ lạnh một tiếng rồi biến mất không thấy tăm hơi.
...
"Ngọc bài lại quý giá đến thế."
Trần Tam Thạch thầm tính toán, đoạn quay lại hợp với Ngưng Hương.
"Trần Tam Thạch!"
Chiêu Chiêu vác cái hộp binh khí còn cao hơn cả người mình chạy lon ton tới, hơi thở không đều nói: "Ta tìm thấy rất nhiều người ở đằng kia, nghe nói có tông môn muốn thu đệ tử, sư phụ bảo ta gọi ngươi cùng đi xem."
"Ừm."
Trần Tam Thạch bảo cô bé dẫn đường.
"Này, đồ của ngươi tự cầm đi được không?! "
Chiêu Chiêu bất bình nói: "Ngươi thật sự coi ta là nha hoàn để sai vặt đấy à? Bắt ta vác cả một đường."
Trần Tam Thạch không thèm để ý.
Đi đến chỗ của Ngưng Hương.
Trên hòn đảo hoang vu này, vậy mà lại có một tòa đạo tràng.
Lúc này trên đạo tràng đã dựng lên đài cao, có rất nhiều tu sĩ Luyện Khí đại thành, thậm chí là viên mãn đang tụ tập ở đây. Mười mấy người phàm tục đến cầu tiên đang xếp thành hàng dài, dường như đang lần lượt tiếp nhận kiểm tra gì đó.
"Vị huynh đệ này."
Trần Tam Thạch tiện tay giữ một người lại, hỏi: "Phía trước là ai đang thu nhận đệ tử vậy?"
"Nghe nói đều là đại tông môn ở Tu Tiên Giới đấy!"
"Nếu có thể trở thành đệ tử của họ thì sẽ một bước lên trời luôn!"
...
Người nọ nói xong liền kích động chen lên phía trước.
"Sư phụ."
Chiêu Chiêu phấn khích nói: "Chúng ta có muốn qua đó không? Trước kia con đọc trong sách, nếu có thể vào được đại tông môn của Tu Tiên Giới thì sẽ bớt đi rất nhiều đường vòng."
"Ngốc ạ."
Ngưng Hương bình tĩnh nói: "Bọn họ nói mình là danh môn chính tông, ngươi liền tin thật à? Cẩn thận bị người ta bán đi mà không biết đấy."
Trần Tam Thạch cũng nghĩ như vậy.
Bọn họ chân ướt chân ráo mới đến, có thể nói là "lạ nước lạ cái", vẫn là không nên tùy tiện tiếp cận bất kỳ thế lực nào thì hơn. Coi như thật sự cần, tốt nhất cũng phải đợi đến khi quen thuộc với môi trường ở Tu Tiên Giới rồi tính sau.
Huống chi sau khi quan sát, tông môn này yêu cầu đối với "tư chất" cực kỳ cao.
Cái loại ngũ hành đủ cả như hắn, lại còn là tạp linh căn, tốt nhất không nên đi lên tự rước lấy nhục.
Tông môn thu nhận đệ tử không chỉ có một.
"Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, lại còn là tạp linh căn, ngươi cứ thành thật về lại phàm tục mà làm ruộng đi!"
Một người trẻ tuổi bị đả kích, ngồi bệt trên đất, rất lâu vẫn chưa động đậy...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn