Virtus's Reader
Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành

Chương 55: CHƯƠNG 55: GIẾT NGƯỜI GIỮA PHỐ

"Ngươi chắc chứ, bọn chúng có quan hệ tốt với Trần Tam Thạch à?"

"Chắc chắn!"

Hoàng Đào, với nửa bên mặt quấn đầy băng vải, đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu.

Trước mặt hắn là hai tên tạp dịch đệ tử đang khúm núm cúi đầu.

Đó chính là Trương Siêu và Lý Hạo.

Hoàng Đào bị chém đứt một bên tai, sao có thể dễ dàng nuốt trôi cục tức này được?

Hắn hận tên nhãi trong quân doanh kia đến ngứa cả chân răng.

Thế nhưng đánh thì lại không lại.

Chỉ đành giở trò bẩn.

Hai tên đồng môn tạp dịch là Trương Siêu và Lý Hạo sau khi biết chuyện liền chạy tới hiến kế.

Bọn chúng nói mình có cách, tuy không giết được Trần Tam Thạch nhưng cũng đủ để hắn nhớ đời.

Đó chính là ra tay với người bên cạnh hắn.

Ngươi giỏi giang, ngươi ngang ngược đấy, nhưng người bên cạnh ngươi thì sao?

"Chắc chắn!"

Trương Siêu quả quyết nói: "Lần trước chúng tôi đã tận mắt thấy, tên họ Trần đó dẫn ba gã thợ săn này đi đánh một con gấu đen, còn bắn chúng tôi một mũi tên, quan hệ tốt lắm đấy!"

Bọn chúng ghim hận trong lòng, nhưng lại không có gan, cũng không có thực lực để trả thù.

Khó khăn lắm mới chộp được cơ hội, đương nhiên phải nhúng một chân vào.

"Chiêu này chắc chắn có tác dụng!"

Lý Hạo có chút đắc ý nói: “Tên nhãi đó trước kia có một người huynh đệ, đã bị chúng ta cho đi đào kênh rồi, đến giờ vẫn sống chết không rõ, hắn làm gì được chúng ta chứ?”

"Đại sư huynh, thật sự đã nghĩ kỹ chưa?"

Ngụy Húc đứng bên cạnh có chút bất an: "Ngũ gia đã dặn rồi, đừng tùy tiện chọc vào hắn..."

"Vậy cái tai này của ta thì tính sao?!"

Hoàng Đào nổi giận: "Không dám giết hắn, chẳng lẽ còn không dám động vào mấy gã thợ săn nghèo kiết xác à? Cứ để hắn trơ mắt nhìn người khác vì hắn mà gặp họa, cũng coi như hả giận!"

"Đúng vậy."

Trương Siêu phụ họa: "Hôm nay chúng ta gọi tới hơn ba mươi sư huynh đệ, hắn chỉ có một mình thôi, sợ cái gì?"

"Hơn nữa, giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ hắn dám giết người giữa phố à?"

"Nói hay lắm!"

Hoàng Đào vung tay: "Dẫn mấy tên thợ săn kia lên đây!"

Mấy tên đệ tử võ quán áp giải ba người thợ săn bị đánh cho sưng mặt sưng mũi tiến lên.

Đương nhiên chính là Triệu Tiều, Ngô Đạt và Trang Nghị.

"Buông lão tử ra, đ* m* tổ tông nhà chúng mày—"

"Thiếu đòn à, mày chửi ai đấy?!"

Trương Siêu tiến lên tát một cái bạt tai.

"Các ngươi... các ngươi dựa vào đâu mà bắt chúng tôi?"

Khóe miệng Ngô Đạt toàn là máu: "Chúng tôi có phạm pháp đâu!"

"Không phạm pháp?"

Lý Hạo thò tay vào vạt áo, lôi ra một miếng ngọc bội vỡ: “Vậy đây là cái gì? Ngươi trộm đồ của Đại sư huynh chúng ta mà còn không nhận à?”

"Ngươi nói bậy, ngươi vu khống chúng ta!"

Ngô Đạt chửi ầm lên.

Sáng sớm hôm nay, đệ tử võ quán đột nhiên xông vào nhà hắn, lôi ra một miếng ngọc bội mà hắn chẳng hề biết đến.

Rồi nói là ba người họ hùn vốn ăn cắp.

Thủ đoạn vu vạ này vừa đơn giản vừa thô bạo, chẳng cần đến logic.

"Đồ nhà quê nghèo kiết xác!"

Hoàng Đào lạnh lùng nói: "Lên núi săn bắn mà còn trộm đồ của lão tử, đám nông dân đúng là một lũ tiện nhân!"

"Ngươi cũng là dân nhà quê thôi!"

Trang Nghị gào lên: "Ngươi có phải tên là Hoàng Đào không? Nhà ngươi trước kia ở thôn Tiền Gia làm nghề dệt chiếu rơm, sau này chị gái ngươi gả cho Phùng lão gia bảy mươi tuổi trong thành làm tiểu thiếp, ngươi mới được vào võ quán..."

"Câm mồm!"

Hoàng Đào thẹn quá hóa giận, đạp thẳng một cước lên mặt gã: "Còn nói hươu nói vượn nữa, ta chặt đầu ngươi!"

Triệu Tiều lớn tuổi hơn, hiểu rằng tranh cãi cũng vô ích.

Lão khẩn cầu: "Lão gia, xin ngài chỉ cho một con đường sống, làm thế nào mới chịu tha cho chúng tôi một mạng?"

"Bồi thường ư, các ngươi cũng chẳng đền nổi đâu."

Hoàng Đào nói ra mục đích thật sự: "Lão tử đây rộng lượng, cho các ngươi một cơ hội, đi gọi Trần Tam Thạch tới đây, để hắn thay các ngươi dập đầu nhận lỗi!"

"Tôi... chúng tôi không quen Trần Tam Thạch!"

Triệu Tiều nói ra một câu kinh người.

"Triệu thúc?"

Ngô Đạt và Trang Nghị tròn mắt, không hiểu ý lão.

Triệu Tiều nháy mắt với họ, nhẹ nhàng lắc đầu.

Lão xem như đã nhìn thấu.

Bọn người này là nhắm vào Trần Tam Thạch.

Trước mặt có bảy tám tên, gần đó còn ẩn nấp ít nhất hai mươi người, bên hông ai nấy đều đeo bảo kiếm.

Rõ ràng, bọn chúng không dám đến quân doanh gây sự, nên muốn lợi dụng họ để lừa Thạch Đầu ra ngoài, gây khó dễ giữa đường!

Quả thật.

Triệu Tiều biết mình bị vạ lây vô cớ.

Nhưng nếu trước đó không phải họ cầu xin Thạch Đầu dẫn lên núi, thì cũng sẽ không có cảnh này.

Đã hưởng ơn của hắn, giờ gặp phải tình huống này cũng không thể oán thán.

Càng không thể hại Thạch Đầu được.

Họ không hiểu võ đạo, nhưng cũng biết đây là mấy chục võ sư, cho dù Thạch Đầu có thể đánh hổ, đến đây cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn.

"Không quen?!"

Hoàng Đào nhìn thấu tâm tư của lão: "Thứ chó má, đánh cho ta!"

Trương Siêu và Lý Hạo dẫn đầu ra tay.

Chẳng mấy chốc, cả ba người đã máu me đầm đìa, mình đầy thương tích.

Cảnh này, không ít bà con thôn Yến Biên đều đứng từ xa nhìn thấy.

Nhưng họ cũng chỉ dám giận mà không dám nói.

Hoàng Đào mất kiên nhẫn: "Thôi được rồi, Ngụy sư đệ, ngươi đến Vệ sở lừa tên họ Trần kia ra đây!"

"Ta?"

Ngụy Húc lắc đầu như trống bỏi, rõ ràng là không có lá gan đó.

Hắn chỉ vào Trương Siêu: "Hai người các ngươi đi đi."

"A, sư huynh?"

Trương Siêu và Lý Hạo vội lùi lại: "Tôi, chúng tôi không biết Thiên Hộ sở ở đâu!"

*Cộc cộc cộc—*

Bên tai bỗng vang lên từng tràng tiếng vó ngựa dồn dập.

Nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy cuối con đường đất, bụi bay mù trời.

Một con tuấn mã trắng muốt từ trong màn bụi vàng vọt ra.

Trên lưng ngựa là một thiếu niên mặc giáp, sau lưng đeo cung tên và trường thương, giữa làn bụi mịt mù không thấy rõ mặt.

"Là hắn!"

Trương Siêu và Lý Hạo thở phào nhẹ nhõm: “Hắn tới rồi!”

"Đến hay lắm!"

Hoàng Đào mừng rỡ ra mặt.

Hắn hướng về phía thiếu niên, cố ý hét lớn: "Này họ Trần, đám người làng của ngươi trộm đồ của ta, ta khuyên ngươi đừng có xía vào chuyện bao đồng!"

"Thạch Đầu, bọn chúng đông người lắm, cẩn thận..."

Triệu Tiều muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng bị đánh đến mức không còn sức để lên tiếng.

"Câm mồm!"

Hoàng Đào đạp lão một cước, tiếp tục gào lên: "Ngươi không quản cũng được thôi, nhưng ngươi phải thay bọn chúng dập đầu xin lỗi ta! Nếu không, ta sẽ chặt hết tay chân bọn chúng rồi tống vào đại lao huyện nha!"

*Cộc cộc cộc cộc cộc—*

Không có lời đáp, chỉ có tiếng vó ngựa đang phi nước đại.

"Này họ Trần, Đại sư huynh nhà ta đang nói chuyện với ngươi đấy, điếc à?"

Trương Siêu và Lý Hạo tiến lên một bước: "Cút xuống ngựa ngay!"

Một mình đi tìm thì chúng không có gan.

Nhưng có hơn ba mươi vị đồng môn đứng sau lưng, lá gan liền to ra, mà còn to lắm!

Vẫn không có câu trả lời.

Chỉ có chiến mã đang nhanh chóng áp sát.

"Sao ta cứ thấy có gì đó không đúng nhỉ?"

Lý Hạo thấy trong lòng hơi hoảng, hắn nhận ra thiếu niên trên lưng ngựa chẳng biết từ lúc nào đã không còn cầm dây cương nữa, mà thay vào đó là cung tên, và mũi tên đang nhắm thẳng vào hắn.

*Vút—*

Trước mắt bao người, một bóng đen lóe lên, xuyên thẳng vào tim Lý Hạo. Hắn ngã vật ra đất, không còn động đậy.

"A?!"

Trương Siêu há hốc mồm.

Sao lại khác một trời một vực với tưởng tượng thế này?

Vừa đến đã giết người? Sao hắn dám!

Lá gan có được nhờ cáo mượn oai hùm của hắn vỡ tan trong nháy mắt.

Mũi tên thứ hai bay tới, găm thẳng vào miệng hắn rồi xuyên qua gáy, khiến hắn chết không kịp ngáp.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khiến cho đám người Hoàng Đào hay những dân làng đang xem lén đều không kịp phản ứng, cứ thế chết trân tại chỗ như bị hóa đá.

*Kétttt—*

Cuối cùng, giọng nói của thiếu niên đã phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

"Tên của ta không còn nhiều."

Trần Tam Thạch cúi đầu liếc nhìn bao tên, giọng bình tĩnh nói: “Trừ Hoàng Đào và Ngụy Húc, những kẻ còn lại muốn sống thì có thể cút, nhưng mà, ta chỉ đếm tới mười thôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!