Virtus's Reader
Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành

Chương 702: CHƯƠNG 297: NỮ NHÂN MÙ

Trước đây, trong mắt bọn họ, Trần Tam Thạch chỉ mang lại cảm giác dũng mãnh vô song, khó ai địch nổi. Nhưng bây giờ, sự dũng mãnh đó không hề suy giảm, mà trong đôi mắt hắn còn toát ra một luồng uy nghiêm khó tả.

Đây là...

Đế Vương chi uy!

"Hóa ra là Trần huynh à."

Thôi Tử Thần biết rõ còn cố hỏi: "Ngươi không ở Đông Thắng Thần Châu yên ổn làm Thiên Võ Hoàng đế của ngươi, lại cứ phải chạy đến Thiên Thủy này gây sự với các Thượng Tông chúng ta hay sao?"

Trần Tam Thạch không thèm để ý, hỏi thẳng: "Lão già họ Hoàng còn sống không?"

"Thái Thượng trưởng lão dĩ nhiên vẫn khỏe mạnh!"

Tiền Kỳ Nhân lên tiếng đe dọa: "Không chỉ khỏe mạnh mà tương lai còn có hy vọng kết thành Nguyên Anh. Trần Tam Thạch, ngươi bây giờ hối hận vẫn còn kịp!"

"Còn sống là tốt rồi."

Trần Tam Thạch tự động lờ đi nửa câu sau: "Bảo hắn cứ chờ đấy, trẫm sẽ đến tìm hắn ôn lại chuyện xưa. À, trẫm quên mất, các ngươi đâu có về được nữa."

Vừa dứt lời.

Hai mắt hắn bắt đầu bùng cháy, từng luồng liệt hỏa tựa như lụa là khoác lên bộ giáp trên người, một con Hỏa Long uốn lượn bay lên, một thanh trường kiếm tỏa ra uy áp kinh người lặng lẽ rời vỏ, lơ lửng trên cao quan sát chúng sinh.

"Ha ha!"

Từ Bảo Nhân há miệng nuốt mấy viên đan dược, khí tức quanh thân bắt đầu tăng vọt, sắc mặt và ánh mắt đều trở nên hung hãn: "Nói nhiều vô ích, muốn đánh thì nhào vô! Tại hạ cũng muốn xem thử, ngươi dẫn theo một đám nhóc con Luyện Khí trung kỳ thì làm nên được trò trống gì!"

"Bày trận!"

Bên cạnh Trần Tam Thạch, Đông Phương Cảnh Hành nghiêm nghị quát lớn: "Thiên Cương Kiếm Trận!"

"Rầm rầm!"

Hiệu lệnh vừa ban ra.

Các tu sĩ của thành Thiên Dung đồng loạt bay lên không trung, từng chuôi phi kiếm lượn lờ quanh thân họ, kiếm khí dày đặc tựa như vô số con cá bạc đang bơi lội.

Huyền Châu trong ngực Trần Tam Thạch phóng ra từng luồng quốc vận huyền khí.

Ngay khoảnh khắc được quốc vận gia trì, những luồng kiếm khí vốn yếu ớt lập tức trở nên mạnh mẽ hơn gấp bội, khiến cho "Thiên Cương Kiếm Trận" thể hiện ra uy năng vượt xa cảnh giới của các giáo úy.

Kể từ khi huyền khí trong Huyền Châu chuyển hóa thành quốc vận, đây là lần đầu tiên nó được dùng trong thực chiến!

"Tư Mã Diệu, Uông Trực, hai người các ngươi làm chủ kiếm trận, trấn giữ trận nhãn, nhiệm vụ chính là tiêu diệt những kẻ dưới Trúc Cơ và cầm chân tu sĩ Trúc Cơ."

Trần Tam Thạch truyền âm ra lệnh: "Đặng Vô Thường, trẫm sẽ xử lý tên cầm đầu Từ Bảo Nhân, ngươi phụ trách chặn Tiền Kỳ Nhân và Thôi Tử Thần. Trẫm giải quyết xong tên đầu sỏ sẽ lập tức đến giúp ngươi."

"Khoan, khoan đã?"

Đặng Vô Thường nhìn cục diện trước mắt, đột nhiên có chút hoang mang: "Ngươi không phải là Tiêu Phong? Không, không đúng, lẽ nào ngươi trước giờ vẫn luôn là Trần Tam Thạch của Đông Thắng Thần Châu?"

"Là ta."

Trần Tam Thạch không hề phủ nhận.

Việc đã đến nước này, sau lưng Đặng Vô Thường cũng chẳng có thế lực nào khác, một khi đã lên chung một thuyền thì không cần phải giấu giếm nữa.

"Mẹ kiếp nhà ngươi!"

Đặng Vô Thường chửi ầm lên: "Sớm biết thế này, bố đây đã chẳng hùa theo ngươi làm vụ này!"

Hắn thực sự hối hận đến xanh cả ruột.

Toàn bộ Thiên Thủy Châu, ai mà không biết Trần Lỗi là một trong những tội phạm bị truy nã gắt gao nhất cơ chứ?!

"Ở đây không ai nhận ra ngươi đâu."

Trần Tam Thạch trầm giọng nói: "Đặng huynh, nhờ cả vào ngươi."

"Được, được, được!"

Đặng Vô Thường chậm rãi rút trường đao: "Lão tử sớm muộn gì cũng bị ngươi hại chết! Nhưng nói trước cho rõ, theo như giao kèo, ta chỉ đồng ý ra tay giúp, chứ không có bán mạng cho ngươi. Lát nữa mà thấy không ổn, ta chuồn trước chắc luôn!"

Trần Tam Thạch không nói gì, chỉ chủ động đưa cho đối phương mấy tấm phù lục chuyên dùng để bảo mệnh chạy trốn như "Phi Hành Phù" và "Phá Phong Phù".

"..."

Đặng Vô Thường sững người, hắn nhận lấy phù lục, cùng lúc đó lớp lông màu vàng kim mọc ra trên bề mặt da thịt, thân hình cũng trở nên cao lớn hơn, cho đến khi biến thành bộ dạng Thần thú, giọng nói cũng trở nên khàn khàn tàn bạo: "Vậy còn chờ gì nữa, khô máu đi!"

"Thiên Tập quân, kết trận tiến công!"

Tư Mã Diệu hét lớn một tiếng, dẫn đầu kiếm trận lao vào giữa đám người.

Còn Trần Tam Thạch thì nhắm thẳng đến Từ Bảo Nhân, một tay cầm thương một tay cầm kiếm, trường thương hóa thành Xích Diễm Chu Tước, mũi kiếm tựa Thần Long du động.

"Sao có thể?!"

Từ Bảo Nhân tận mắt chứng kiến những tu sĩ đến từ Đông Thắng Thần Châu này sau khi kết thành trận pháp đặc biệt, sức chiến đấu đột nhiên tăng vọt, trong lòng cảm thấy không thể tin nổi.

Lấy người làm trận, các tông môn ở Thiên Thủy Châu dĩ nhiên cũng có.

Bọn họ thường có thể thông qua sự phối hợp ăn ý và gia trì của pháp khí đặc thù để tăng lực sát thương lên một mức độ nhất định, nhưng tuyệt đối không thể khoa trương đến mức này!

Tu sĩ của thành Thiên Dung, đại đa số đều chỉ ở khoảng Luyện Khí trung kỳ, nhưng sau khi kết trận, kiếm khí bộc phát ra rõ ràng đã đạt đến Luyện Khí hậu kỳ!

Không chỉ vậy, những tu sĩ vốn đã có sức chiến đấu Luyện Khí hậu kỳ, khi phối hợp với nhau, thỉnh thoảng có những chiêu kiếm bộc phát ra lực sát thương cấp bậc viên mãn!

Mặc dù vẫn còn kém xa tu sĩ Trúc Cơ chân chính, nhưng số lượng Trúc Cơ của Quy Nguyên Môn đến tham gia bí cảnh lần này cũng chỉ có vài người, số còn lại cũng chỉ là Luyện Khí hậu kỳ mà thôi!

Hơn nữa...

Bọn họ vừa mới trải qua một trận ác chiến, bị thương không nói, ngay cả pháp lực tiêu hao cũng chưa kịp bổ sung lại.

"Oanh!"

Trong lúc thất thần, một luồng khí nóng rực ập đến mặt.

Từ Bảo Nhân bừng tỉnh, hai tay bấm quyết nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh, vô số pháp khí bên người đồng loạt bay về phía trước, các loại pháp thuật thi triển ra cũng đủ mọi màu sắc.

Thủy Long Thuật, Địa Lao Thuật, Chưởng Tâm Lôi, Băng Thứ Quyết...

Trọn vẹn bảy tám loại pháp thuật gần như cùng lúc ập đến trước mặt, nhưng Trần Tam Thạch không hề né tránh, đợi đến khoảnh khắc cuối cùng mới đột ngột thi triển Hậu Thổ Quyết.

Tất cả pháp thuật rơi xuống, vừa hay giúp tấm khiên Hậu Thổ tụ lực, sau đó hóa thành một ngọn núi nguy nga, đập thẳng xuống đầu đối phương.

"Bí thuật?!"

Từ Bảo Nhân nhìn những pháp thuật bị phản đòn ngược lại, chợt cảm thấy như gặp phải đại địch, vội vàng nghiêng người né tránh. Còn chưa kịp thở, trường thương đã bức đến mặt, hắn không thể không vung phi kiếm lên đỡ, nhưng cùng lúc đó, Long Uyên lại đâm thẳng vào tim hắn.

Trong lúc di chuyển nhanh như chớp, hắn vội vàng tế ra một tấm khiên tròn, nhưng cả người vẫn bị đánh bay ra xa mấy chục trượng. Giữa không trung, hắn cảm giác được đan điền của mình bị dị hỏa xâm nhập, không ngừng ăn mòn pháp lực, khiến cho pháp lực vốn đã tiêu hao quá nửa lại càng cạn kiệt với tốc độ chóng mặt.

Phần Thiên Chi Hỏa!

"Quái vật từ đâu ra vậy!"

Từ Bảo Nhân không ngừng kêu khổ, muốn bỏ chạy, nhưng kết giới đã mở lại, bọn họ có thể nói là lên trời không lối, xuống đất không cửa, chỉ có thể cắn răng chống cự trong đau khổ.

Thế công của Trần Tam Thạch ngày càng dồn dập, sau khi đối phương trở nên hoảng loạn thì cũng lộ ra trăm bề sơ hở, thất bại chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc lại xuất hiện ở phía xa, chính là kẻ thần bí đã theo dõi mình đến linh tịch động lúc trước.

Sau khi quay lại, kẻ thần bí không có ý định giúp đỡ bên nào, chỉ đứng cách đó trăm trượng, lặng lẽ quan sát cục diện.

Không có rừng cây che chắn.

Trần Tam Thạch cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của người thần bí.

Là một... nữ nhân mù

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!