Trần Tam Thạch mỉm cười nói: "Các ngươi nhìn xem ai tới này?"
Đám người lúc này mới chú ý tới, bên cạnh Thiên Vũ Hoàng Đế đang đứng một vị đại hòa thượng vóc người khôi ngô, để râu quai nón.
"Lão ngũ?!"
Đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh của Uông Trực trợn tròn: "Thằng cha nhà ngươi sao lại mò về đây?!"
"Ồ?"
Vinh Diễm Thu cũng kinh ngạc không thôi: "Đúng là ngươi thật à."
"Ngũ sư đệ..."
...
Bọn họ cùng nhau tiến lên, ríu rít hỏi han.
"Cái quái gì thế?"
Uông Trực khó tin nói: "Mẹ nó chứ, cảnh giới của ngươi còn cao hơn cả sư đệ một bậc à?!"
"Hương Hỏa Thần Đạo vốn dĩ đã nhanh hơn rất nhiều so với các phương pháp tu luyện khác."
Mông Quảng Tín ngừng lại một chút rồi đổi giọng nói: "Cơ mà Sái gia đây quả thực mạnh hơn mấy tên phế vật các ngươi nhiều, mấy chục năm trôi qua mà không có lấy một đứa lên được Kim Thân cảnh, tập võ con khỉ gì không biết, đúng là làm bôi nhọ sư môn!"
"Lừa trọc! Ngươi nói chúng ta bôi nhọ sư môn? Thế còn ngươi thì sao, chẳng khác nào phản bội sư môn à?"
Mấy sư huynh đệ bắt đầu cà khịa chửi bới nhau, rồi lại cụng vài chén rượu.
Nhưng cảnh tượng hòa thuận như vậy chỉ kéo dài chưa đến nửa canh giờ.
"Bệ hạ."
Trình Vị từ đầu đến cuối đều mang vẻ mặt đầy tâm sự: "Khoảng thời gian gần đây, đại quân ma đạo không ngừng dùng Dẫn Long Trận công kích tường thành, nếu không mau nghĩ cách, e là không trụ được mấy năm nữa."
"Trẫm biết."
Trần Tam Thạch bình tĩnh đáp: "Truyền khẩu dụ của trẫm, toàn quân cố thủ, không được xuất chiến."
Trình Vị có chút lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn trang trọng ôm quyền: "Tuân mệnh."
Các vị sư huynh sư tỷ lần lượt rời đi.
Trần Tam Thạch ngồi xếp bằng, bắt đầu bế quan thực sự.
Tài liệu luyện đan và vật liệu trận pháp đều đã có đủ, hắn cần phải nâng cảnh giới của mình lên đệ tam cảnh hậu kỳ trong vòng mấy năm tới, chỉ có như vậy mới có thể phá cục.
...
Thực Cốt Lĩnh.
Thiên Hi Hoàng Đế Triệu Duệ ngồi ngay ngắn trên long ỷ bằng đồng xanh, bình tĩnh phê duyệt từng ngọc giản tấu chương.
"Thùng thùng!"
Đột nhiên, đại điện bắt đầu rung chuyển, Trưởng lão Toại Lê thân hình sừng sững như núi, vác theo búa lớn, hùng hổ đi vào.
Hắn đi tới một chiếc ghế làm từ xương cốt của tu sĩ Nhân tộc bên cạnh điện rồi ngồi xuống, nốc một vò huyết tửu, sau đó mới lên tiếng: "Nhiều nhất là năm sáu năm nữa, chúng ta có thể xé rách một lỗ hổng trên trường thành."
Triệu Duệ buông bút son, bình tĩnh hỏi: "Có tin tức gì của Trần Lỗi không? Hắn đã lâu không lộ diện."
"Thằng nhãi đó à?"
Trưởng lão Toại Lê khinh thường nói: "Nghe nói là trốn đi bế quan rồi."
"Hắn chạy tới Tây Ngưu Hạ Châu rồi!"
Một giọng nói âm trầm khàn khàn vang lên.
Ngay sau đó, một bà lão lưng còng, khoác áo gai rách rưới, chống gậy bước vào trong điện.
"Lão thân vừa nhận được tin, tên Trần Lỗi kia ngoài mặt là bế quan, nhưng thực chất đã chạy đến Tây Ngưu Hạ Châu đại náo một trận."
"Ồ?"
Triệu Duệ nghiêm mặt nói: "Khúc đạo hữu, mời nói chi tiết."
Sau khi nghe đối phương miêu tả, hắn không khỏi nheo mắt lại, chìm vào trầm tư, miệng lẩm bẩm: "Xem ra Kiếm Ma là giả, Ma Chủng mới là thật."
Khúc Tam Oán lo lắng nói: "Thằng nhãi họ Trần đó liệu có đột nhiên mang theo Ma Chủng đến đây không?"
"Chuyện này thì không cần lo lắng."
Triệu Duệ điềm tĩnh nói: "Hiện giờ cả thiên hạ đều đang tìm kiếm Ma Chủng, chỉ cần nàng ta dám lộ diện, không cần chúng ta ra tay, người của Côn Khư tự nhiên sẽ bắt giữ.
"So với chuyện đó, trẫm lại càng tò mò hơn, gã này không ngoan ngoãn trấn thủ ở Ngũ Trượng Nguyên, chạy đến Tây Ngưu Hạ Châu làm cái gì?"
Trưởng lão Toại Lê hừ lạnh một tiếng: "Hắn tu luyện võ đạo, chắc là đến địa bàn của bọn lừa trọc để tìm chút thiên tài địa bảo thôi."
"Trần Lỗi dù có đột phá thì cũng chỉ là Kim Thân hậu kỳ, lão thân thấy không cần quá lo lắng."
Khúc Tam Oán nói: "Hơn nữa, đến lúc đó người của Lôi Minh Lẫm Châu cũng sẽ tới."
"Tốt nhất đừng kéo dài."
Triệu Duệ vẻ mặt nghiêm túc: "Truyền lệnh xuống, tiếp tục tấn công mạnh, không tiếc bất cứ giá nào, phải nhanh chóng phá vỡ thành trì."
...
Bốn năm sau.
Ngũ Trượng Nguyên, trung quân đại trướng.
"Ong ong..."
Doanh trướng ngập tràn ánh lửa, Trần Tam Thạch khoanh chân ngồi trước lò luyện đan, hai tay kết ấn đặt trước ngực, chuyên tâm luyện chế đan dược.
Cho đến khi hắn mở mắt ra lần nữa, ngọn lửa cũng theo đó lụi tàn.
Nắp lò tự động mở ra, từng viên đan dược màu xanh thẳm bay lên không trung như những vì sao.
Đây chính là Phá Cảnh Đan tam giai thượng phẩm được luyện chế từ song sinh dây leo.
【Kỹ nghệ: Luyện Đan (Tam Giai)】
【Tiến độ: 1524/2000】
Dùng hết số đan dược này, chắc chắn có thể đột phá đến Kim Đan hậu kỳ!
Trần Tam Thạch không hề nghỉ ngơi, sau khi thu lại lò đan, hắn lập tức mượn sức đan dược để tiếp tục bế quan.
Thoáng cái, hơn hai mươi ngày nữa lại trôi qua.
Dưới sự hỗ trợ của đan dược, linh căn của hắn tựa như một vòng xoáy, tham lam cắn nuốt linh khí đất trời.
Trên kim đan trong cơ thể hắn, một đồ án Chu Thiên tinh tú hoàn chỉnh cũng theo đó hiện ra.
Pháp lực và thần thức của hắn cũng nhờ đó mà tăng lên một bậc!
【Công pháp: Thôn Hỏa Quyết (Kim Đan Hậu Kỳ)】
【Tiến độ: 0/0】
【Hiệu dụng: Vạn Hỏa Quy Nhất】
【Vạn Hỏa Quy Nhất】: Hỏa pháp đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, mơ hồ cảm ngộ được một tia hỏa chi pháp tắc, có thể hợp nhất tất cả các loại dị hỏa.
Trước đây, Trần Tam Thạch nhiều nhất cũng chỉ có thể dung hợp từng cặp hai ngọn lửa một, sau đó trong lúc đối chiến sẽ căn cứ vào đối thủ khác nhau mà lựa chọn loại hỏa diễm khác nhau để ứng phó.
Nhưng điều này cũng gián tiếp làm suy yếu sức chiến đấu của hắn.
Ví như, nếu gặp phải kẻ địch có "thủy" pháp cực kỳ lợi hại, Trần Tam Thạch vì để tránh thuộc tính tương khắc, bắt buộc phải sử dụng Hồng Liên Nghiệp Hỏa.
Mà uy năng của Hồng Liên Nghiệp Hỏa lại kém xa Phần Thiên Liệt Diễm, điều này sẽ gián tiếp làm suy yếu sức chiến đấu của hắn.
Có 【Vạn Hỏa Quy Nhất】 rồi thì không cần phải lo lắng về chuyện này nữa.
Trần Tam Thạch hai tay kết ấn, lập tức bắt đầu dung hợp các ngọn lửa.
Mỗi loại hỏa diễm công kích, thôn phệ lẫn nhau trong đan điền của hắn, cuối cùng không còn phân biệt, dung hợp thành một ngọn lửa màu đỏ thẫm pha lẫn một vệt mực đen.
Hỗn Độn Chân Hỏa!
"Ầm!"
Trần Tam Thạch vận chuyển Chân Lực, ngọn lửa lập tức bao bọc lấy hắn, theo một tiếng rồng ngâm, Lượng Ngân Thương bỗng nhiên xuất hiện.
Hắn múa ngân thương, lại bắt đầu ngày đêm tu luyện Long Kinh.
Trong ba đan điền, trung đan điền còn được gọi là Trung Cung, Hoàng Đình, chữ Tử Đan, hay còn có tên là Quang Kiên.
Vị trí của trung đan điền nằm dưới trái tim ba tấc sáu phân, thẳng xuống tương ứng với rốn, cách ba tấc sáu phân, trên huyệt Thiên Trung một tấc năm phân, là nơi nằm giữa Thần Khuyết và Mệnh Môn, ẩn chứa tinh túy, quán thông trăm mạch!
Trải qua sự chỉ điểm của Thái Sơn Quân, trong quá trình tu luyện dài đằng đẵng, Trần Tam Thạch đã tự mình cải tiến Long Kinh đôi chút.
Nhưng chính sự khác biệt tưởng chừng không đáng kể này lại giúp hiệu suất tu luyện của hắn tăng lên rõ rệt.
Khi hắn tiến vào một điểm giới hạn nào đó, có thể cảm nhận rõ ràng dòng Chân Lực mênh mông vốn được tích trữ ở hạ đan điền bắt đầu cuồn cuộn dâng lên, cho đến khi thuận lợi đi qua kinh mạch toàn thân, hội tụ vào trung đan điền, báo hiệu đã đột phá thành công một tiểu cảnh giới.
【Công pháp: Long Kinh (Lưu Ly Kim Thân Cảnh - Trung Kỳ)】
【Tiến độ: 400/600】
Ba đan điền, đã đả thông được cái thứ hai
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn