- Căn cốt hạ đẳng, không đạt tiêu chuẩn!
Người trung niên cao lớn vạm vỡ không để ý đến biểu tình nhe răng trợn mắt của Phương Lâm, trực tiếp mở miệng nói.
Nghe hắn nói như thế, Phương Lâm không có bất kỳ vẻ chán nản gì, trái lại quay đầu nhìn về phía lão nhân Mạnh Vô Ưu bên cạnh.
Mạnh Vô Ưu vẫn là biểu tình ôn hòa, trên mặt tươi cười.
Phương Lâm đứng bất động ở đó, nhìn chằm chằm vào Mạnh Vô Ưu nghĩ thầm, tại sao tiểu lão đầu này vẫn không bảo mình đi qua?
Nhìn thấy Phương Lâm tự nhiên đứng ở đó không muốn rời đi, sắc mặt người trung niên cao lớn vạm vỡ chợt trầm xuống, quát:
- Đứng ngây ra đó làm cái gì? Còn không rời đi?
Phương Lâm bất động, mắt giống như hổ đói rình mồi, nhìn chằm chằm vào Mạnh Vô Ưu, hoàn toàn không nghe được tiếng quát của người trung niên cao lớn vạm vỡ.
Người trung niên cao lớn vạm vỡ cuối cùng nổi giận, quát:
- Lỗ tai ngươi điếc rồi sao? Còn không rời đi, có tin ta ném ngươi xuống núi hay không?
Phương Dương đứng ở phía sau người trung niên cao lớn vạm vỡ thấy vậy cười lạnh không thôi, trong lòng ước gì Phương Lâm bị ném xuống núi.
Mạnh Vô Ưu cũng có phần không hiểu. Tại sao thiếu niên này cứ nhìn chằm chằm vào mình? Chẳng lẽ trên mặt mình có thứ gì?
Nghĩ tới đây, Mạnh Vô Ưu theo bản năng sờ sờ vào gò má. Lại không có gì mà.
Lúc này, Phương Lâm cuối cùng mới mở miệng nói chuyện:
- Tại sao tiền bối còn không bảo ta qua?
Lời này vừa nói ra, người trung niên cao lớn vạm vỡ đang muốn ra tay xách Phương Lâm ra ngoài chợt ngây người. Phương Dương đứng phía sau người trung niên ngây người. Mạnh Vô Ưu cũng ngây người. Các đệ tử Tử Hà tông xung quanh cùng với những thiếu niên kia cũng ngây người.
- Người này, chẳng lẽ bị điên rồi?
Trong lòng không ít người đều xuất hiện ý nghĩ như vậy. Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Phương Lâm vô cùng cổ quái.
Mạnh Vô Ưu vui mừng. Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy thiếu niên thú vị như vậy.
Ngay lập tức, Mạnh Vô Ưu cười nói:
- Tại sao ta phải bảo ngươi qua đây?
Phương Lâm vô cùng nghiêm túc nói:
- Lẽ nào lão tiền bối không có phát hiện ra ta rất có thiên phú sao?
Mạnh Vô Ưu cười lắc đầu, nói:
- Lão phu vẫn chưa phát hiện ra ngươi có thiên phú gì.
Phương Lâm lộ ra nụ cười vô hại, nói với Mạnh Vô Ưu:
- Lão tiền bối ngài nhìn lại đi, chắc hẳn có thể nhìn ra.
Mạnh Vô Ưu có phần bất đắc dĩ. Chỉ có điều tính tình hắn rất tốt, vẫn không có tức giận.
- Tiểu hữu, lão phu là trưởng lão Đan tông, tất nhiên có một thuật nhìn người. Chỉ có điều trên người tiểu hữu quả thật không có thiên phú luyện đan gì cả.
Mạnh Vô Ưu nói.
Lời Mạnh Vô Ưu nói là lời nói thật. Bản thân hắn là trưởng lão Đan tông, mắt có thể nhìn ra ai có thiên phú luyện đan hay không. Mạnh Vô Ưu vô cùng chắc chắn, trên người Phương Lâm không có.
Phương Lâm thở dài, nói:
- Lão tiền bối lấy ra ba cây thảo dược vừa rồi, theo thứ tự là Hàn Tinh thảo, Ngưng Sương hoa còn có Thủy Mộc căn. Vãn bối không có nói sai chứ?
Nghe vậy, ánh mắt Mạnh Vô Ưu lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Ngươi nhận ra được thảo dược?
Mạnh Vô Ưu hỏi.
Phương Lâm xấu hổ gật đầu, nói:
- Vãn bối tuy rằng trẻ tuổi, nhưng nếu bàn về nhận biết thảo dược, vẫn có biết một ít.
Mạnh Vô Ưu cảm thấy hứng thú, gọi Phương Lâm đến trước người.
Người trung niên cao lớn vạm vỡ thấy vậy, cũng không đuổi Phương Lâm đi nữa. Hắn nhìn Phương Lâm thêm một lát, rồi lại lập tức tiếp tục tiến hành nghiệm cốt cho người phía sau.
Chỉ có điều bởi vì Phương Lâm nói ra lời lẽ kinh người, vẫn có không ít người đang quan tâm tới hắn. Trong đó có cả Phương Dương.
“Hừ! Ta rất muốn xem thử, Phương Lâm ngươi rốt cuộc có thể gây ra sóng gió gì?”
Trong lòng Phương Dương thầm cười lạnh. Tuy rằng Phương Lâm một hơi nói ra tên gọi của ba cây thảo dược khiến cho hắn có phần giật mình, nhưng Phương Dương lại không cho rằng Phương Lâm có thể dựa vào điều này trở thành đệ tử Tử Hà tông.
Phương Lâm đứng ở trước mặt Mạnh Vô Ưu, nhìn về phía Mạnh Vô Ưu rất cung kính hành lễ, trong miệng còn nói:
- Đệ tử Phương Lâm, bái kiến trưởng lão!
Mạnh Vô Ưu trợn mắt, nói:
- Ngươi còn không phải là đệ tử Tử Hà tông ta!
Phương Lâm ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói:
- Tiền bối mắt sáng nhận ra anh tài, nhất định sẽ để cho vãn bối nhập môn.
Khóe miệng Mạnh Vô Ưu không nhịn được co giật vài cái. Hắn chưa từng thấy người trẻ tuổi nào mặt dày mày dạn như vậy. Mặc dù Mạnh Vô Ưu tu dưỡng tốt như vậy, cũng không nhịn được trợn trừng mắt.
- Phương Lâm, muốn vào Đan tông phải có thiên phú luyện đan. Tuy rằng ngươi nhận biết được mấy vị thảo dược, nhưng điều này còn chưa đủ. Trừ khi ngươi cho thấy đầy đủ thiên phú.
Mạnh Vô Ưu nói.
Nói xong, Mạnh Vô Ưu đưa tay ra. Ba cây thảo dược vừa rồi lại xuất hiện ở trong tay hắn.
- Đặt tay ở phía trên.
Mạnh Vô Ưu nói. Chỉ có điều trong lòng hắn lại không có bao nhiêu mong chờ về Phương Lâm.
Cái gọi là thiên phú luyện đan là chỉ một loại cảm ứng vi diệu với thảo dược. Nếu như có loại cảm ứng này, chứng tỏ có sẵn thiên phú luyện đan. Nếu như không có, lại chứng tỏ người này không có thiên phú luyện đan.
Theo Mạnh Vô Ưu, trên người Phương Lâm không có loại cảm ứng này, hoàn toàn chính là một người bình thường không có chút thiên phú nào.
Về phần Phương Lâm tại sao lại nhận biết được ba cây thảo dược trong tay mình, hắn nghĩ có thể là trùng hợp. Dù sao ba cây thảo dược này cũng chỉ là vật bình thường. Cho dù nhận ra cũng không chứng minh được gì cả.
Phương Lâm theo lời hắn, đặt tay của mình ở trên ba cây thảo dược này, đồng thời khóe miệng nâng lên một độ cong không dễ phát hiện ra.
Sau một lát, thảo dược hoàn toàn không có phản ứng. Trên mặt Mạnh Vô Ưu mỉm cười. Hắn không cảm thấy thất vọng. Dù sao hắn cũng không ôm hy vọng gì về Phương Lâm.
Trong lúc Mạnh Vô Ưu muốn mở miệng nói, bỗng nhiên ba gốc cây thảo dược vốn vẫn hoàn toàn không có phản ứng nào thoáng cái giống như sống lại, ở trong tay Mạnh Vô Ưu bắt đầu rung rung.
- Đây là…
Mạnh Vô Ưu kinh ngạc vô cùng. Phương Lâm lại lộ vẻ tươi cười tự tin.
Ba cây thảo dược vốn đều héo rũ, mất đi sức sống. Nhưng vào lúc này, chúng lại giống như sáng bừng lên, tràn ra một phần sức sống.
Chính là một phần sức sống đã khiến cho ba cây thảo dược run rẩy.
Mạnh Vô Ưu trợn tròn hai mắt, khó có thể tin nổi nhìn Phương Lâm.
Mấy người trẻ tuổi phía sau Mạnh Vô Ưu kinh hãi trước cảnh tượng như vậy, đều nhìn về phía Phương Lâm.
Mà người trung niên cao lớn vạm vỡ bên cạnh cũng chú ý tới sự biến hóa thần kỳ của ba cây thảo dược này. Trong mắt hắn cũng có vẻ kinh ngạc, liếc mắt nhìn Phương Lâm.
Phương Dương thấy vậy lại chau mày. Ánh mắt hắn nhìn về phía Phương Lâm lộ ra sự kinh ngạc nghi ngờ.
Người kích động nhất, không ai ngoài Mạnh Vô Ưu. Hắn là luyện đan sư biết rất rõ ràng lúc này có chuyện gì xảy ra.
- Cây khô gặp mùa xuân! Đây là hiện tượng kỳ lạ cây khô gặp mùa xuân!
Mạnh Vô Ưu gấp gáp nói, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Phương Lâm, giống như nhìn một trân bảo hiếm thấy.
- Thật hay cho một thân thể cây khô gặp mùa xuân! Không ngờ Mạnh Vô Ưu ta hôm nay có thể nhìn thấy thể chất hiếm thấy như vậy!
Trong lòng Mạnh Vô Ưu đặc biệt vui mừng bất ngờ nói.
Lúc này Phương Lâm ngược lại có vẻ không kiêu ngạo không nóng nảy, hoàn toàn không có phấn khởi vì lời khen ngợi của Mạnh Vô Ưu. Trên mặt hắn vẫn mang theo nụ cười mỉm, tự tin không cao ngạo.
Ngược lại bởi vì lời Mạnh Vô Ưu nói, những người xung quanh lại có vài phần kính trọng Phương Lâm.
Tuy rằng bọn họ cũng không biết thân thể cây khô gặp mùa xuân là cái gì, nhưng nhìn bộ dạng Mạnh Vô Ưu trưởng lão kích động vui mừng bất ngờ như vậy, khẳng định rất không bình thường.
Mạnh Vô Ưu không kịp chờ đợi, nói với Phương Lâm:
- Ngươi tên là Phương Lâm phải không? Phương Lâm, ngươi có đồng ý trở thành đệ tử một mạch Đan tông ta hay không?
Nói xong, Mạnh Vô Ưu liền mở to mắt nhìn Phương Lâm, rất sợ hắn nói ra hai chữ không muốn.
Phương Lâm cười, nói:
- Vãn bối bằng lòng.
Nói đùa, mình chạy theo những tiểu hài tử xấu xa Phương Dương này tới đây, không được du sơn ngoạn thủy, chính là để tiến vào Tử Hà tông, trở thành đệ tử của Tử Hà tông.
- Quá tốt! Ngươi là thân thể cây khô gặp mùa xuân, tư chất khó gặp. Ta nghĩ ở trong đạo luyện đan, ngươi rất có thể sẽ có thành tích lớn!
Rõ ràng Mạnh Vô Ưu hết sức cao hứng, vỗ vào vai Phương Lâm nói.
Phương Lâm bĩu môi. Hắn từng nghe lời này không biết bao nhiêu lần, cũng sớm mất cảm giác.
Mạnh Vô Ưu còn nói thêm:
- Ngươi ra đứng ở sau lưng ta. Chờ xong việc ở đây, ta dẫn ngươi đi Đan tông.
- Vâng!
Phương Lâm đáp một tiếng, lập tức cùng mấy người khác đứng ở phía sau Mạnh Vô Ưu.
Mấy người này đều được Mạnh Vô Ưu nhìn trúng trước đó, là người trẻ tuổi có thiên phú luyện đan. Giờ phút này mấy người bọn họ đều nhìn Phương Lâm đầy hâm mộ.
Trong đám người, mấy người con cháu Phương gia không có thông qua sát hạch lại há hốc mồm.
Tình huống gì vậy? Chẳng biết tại sao Phương Lâm cũng trở thành đệ tử Tử Hà tông?
Giờ phút này, mấy người con cháu Phương gia đều đỏ mặt tới mang tai. Nhớ tới lời mình chế giễu Phương Lâm trước đó, lúc này bọn họ đều hận không thể chui vào kẽ đất.
Quá mất mặt!
Phương Dương nhìn chằm chằm vào Phương Lâm, trên mặt có phần thâm trầm.
Hắn vạn lần không ngờ tới, Phương Lâm luôn luôn bị mình khinh thường, tự nhiên cũng giống như mình, trở thành đệ tử của Tử Hà tông.
- Thật hay cho Phương Lâm ngươi. Ta tự nhiên lại không nhìn ra, ngươi còn có thân thể cây khô gặp mùa xuân gì đó? Hừ! Lần này coi như ngươi gặp may mắn, cho ngươi tiến vào Tử Hà tông. Nhưng ngươi cũng chỉ là tiến vào một mạch Đan tông mà thôi. Ta lại là đệ tử Võ tông. Ngươi vẫn không bằng ta!
Phương Dương âm thầm nói. Đối với chuyện Phương Lâm trở thành đệ tử Tử Hà tông, hắn đặc biệt tức giận.
Dường như cảm nhận được ánh mắt thâm trầm này của Phương Dương này, Phương Lâm quay đầu lại, vừa vặn chạm vào ánh mắt cưat Phương Dương.
Khóe miệng Phương Dương lộ ra một nụ cười lạnh. Nụ cười kia mang theo vài phần u ám lạnh lẽo.
Phương Lâm bĩu môi, lười để ý tới loại người này.
Hai bên sát hạch vẫn đang tiếp tục. Người trung niên cao lớn vạm vỡ bên kia phát hiện ra một người trẻ tuổi có căn cốt thượng giai, phát ra từng tiếng kêu kinh ngạc, gây ra động tĩnh không hề nhỏ hơn Phương Lâm đưa tới vừa rồi.
Phương Lâm liếc mắt nhìn người kia. Mày kiếm mắt sáng, khí vũ hiên ngang, bộ dạng ngược lại rất đẹp mắt.
“Bộ dạng tạm được, chỉ có điều so với ta còn kém hơn một chút.”
Trong lòng Phương Lâm thầm nói.
Về phần tư chất căn cốt của người kia, Phương Lâm lại hoàn toàn không kinh ngạc. Bởi vì theo Phương Lâm thấy, tư chất như vậy căn bản không có gì để kinh ngạc. Trước đây hắn đã nhìn thấy rất nhiều.
Trên thực tế, Phương Lâm không phải chủ nhân thật sự của thân thể này. Mười ngày trước, Phương Lâm thức tỉnh, nhưng lại thức tỉnh ở trong thân thể xa lạ này.
Phương Lâm còn nhớ rõ, mình chính là đệ nhất thiên tài của Đan Thánh cung, vị luyện đan sư truyền kỳ trẻ tuổi nhất thành tựu Đan Tôn, một tay thuật luyện đan thần quỷ khó dò.
Chỉ có điều Phương Lâm vì chế luyện một viên đan dược vượt qua sinh tử, trong quá trình xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lò luyện đan nổ tung, ý thức của Phương Lâm tiêu tan, không biết trải qua bao nhiêu lâu, Phương Lâm liền thức tỉnh ở trong thân thể này.
Không biết là trùng hợp hay thế nào, tên của thân thể này cũng gọi là Phương Lâm.
Mất đi cảnh giới võ đạo tuyệt đối mạnh mẽ trước kia, mất đi tất cả vinh quang, nhưng Phương Lâm không phải chỉ có hai bàn tay trắng. Hắn còn có kinh nghiệm luyện đan và thuật luyện đan không gì sánh kịp.
Vì một lần nữa trở lại đỉnh phong, vì lại chế luyện đan dược vượt qua sinh tử này, Phương Lâm chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu. Tử Hà tông này chính là trạm dừng chân đầu tiên của hắn.
Chương 3: Lăn Lộn Ăn Rồi Chờ Chết?
Phương Lâm lười biếng dựa vào gốc cây, híp mắt lại nhìn phong cảnh đẹp trước mặt, trong tay cầm một trái cây gặm, thoạt nhìn hết sức thoải mái.
Lúc này, Phương Lâm đã nhập môn một tháng, cơ bản đã quen thuộc Tử Hà tông.
Tử Hà tông chia ra làm hai mạch Đan tông và Võ tông, một mạch chuyên tu luyện đan, một mạch chuyên tu luyện võ đạo.
Phương Lâm tất nhiên là đệ tử một mạch Đan tông, chỉ có điều lại không phải đệ tử chính thức, mà là đệ tử Đan Đồng.
Cái gì gọi là đệ tử Đan Đồng?
Trên thực tế, đệ tử Đan Mạch vừa mới nhập môn đều phải bắt đầu từ đệ tử Đan Đồng đi lên. Đợi đến khi thông qua sát hạch thăng cấp, mới có thể trở thành đệ tử Đan Mạch chân chính.
Năm năm làm đệ tử Đan Đồng, mỗi một năm đều sẽ có một lần sát hạch thăng cấp. Nếu như liên tục năm năm vẫn không có cách nào thông qua, như vậy sẽ bị trục xuất khỏi Tử Hà tông, được thả xuống đến trong sản nghiệp các nơi của Tử Hà tông.
Cho nên, mỗi một đệ tử Đan Đồng đều có năm lần cơ hội thăng cấp.
Nếu như thông qua sát hạch, liền có thể trở thành đệ tử chính thức, có thể tham gia sát hạch phẩm cấp luyện đan sư, tiếp xúc đến nhiều tài nguyên và chỉ điểm của tông môn hơn.
Phương Lâm nhập môn một tháng, ngoại trừ mỗi ngày nằm phơi nắng ra, gần như không có trải qua một chuyện gì nghiêm túc.
Những người vào trở thành đệ tử Đan Đồng cùng Phương Lâm một ngày, mỗi người đều ở trong Bách Thảo viên học tập kiến thức về thảo dược, có thể nói là cả ngày cả đêm. Duy nhất chỉ có Phương Lâm, một tháng này ngoại trừ ngày đầu tiên đến Bách Thảo viên dạo qua một vòng, còn lại không đi qua nữa.
Phương Lâm hành động đặc biệt như vậy cũng có một ít danh tiếng trong ba nghìn đệ tử Đan Đồng. Chỉ có điều trên cơ bản bọn họ đều cười nhạo và xem thường, cho rằng Phương Lâm người này hết ăn lại nằm, hoàn toàn không có lòng cầu tiến, nhất định sẽ bị trục xuất.
Phương Lâm ngược lại có vẻ thảnh thơi an nhàn, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt và cách nhìn của người khác đối với hắn. Mỗi ngày hắn đi khắp nơi xem thử, bình thường là ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao.
Không phải Phương Lâm hết ăn lại nằm, mà hắn căn bản không cần phải đi học tập.
Lấy thành tựu luyện đan của Phương Lâm kiếp trước, chỉ làm đệ tử Đan Đồng thật sự không đáng nhắc tới.
Về phần Bách Thảo viên này, ngày đó Phương Lâm đi dạo một vòng, đã nhận biết rõ rất cả thảo dược trong vườn, căn bản không cần thiết lại đi lần thứ hai.
Đối với Phương Lâm, thành thật chờ sát hạch thăng cấp như vậy là đủ rồi.
- Phương Lâm, tại sao ngươi lại ở chỗ này ngủ thẳng giấc như vậy?
Giọng nói thiếu nữ thanh thúy vang lên. Chỉ thấy một người thiếu nữ mặc trang phục đệ tử Đan Đồng mộc mạc từ phía sau đi tới.
Thiếu nữ này là một trong mấy người trở thành đệ tử Đan Đồng cùng ngày với Phương Lâm. Nàng tên là Lục Tiểu Thanh, xem như là số ít người trong đệ tử Đan Đồng có quan hệ không tệ với Phương Lâm.
Lục Tiểu Thanh đi tới trước mặt Phương Lâm, nhìn bộ dạng lười biếng này của Phương Lâm, thực sự tức giận không chỗ phát tiết được, trên mặt hoàn toàn không có chút sắc mặt tốt nào.
- Phương Lâm, ngày nào ngươi cũng đều như vậy, đến lúc sát hạch khẳng định không qua nổi. Năm năm Đan Đồng, chẳng lẽ ngươi tính lăn lộn ăn xong chờ chết như vậy sao?
Lục Tiểu Thanh tận tình nói, hết sức bất mãn đối với bộ dạng của Phương Lâm bây giờ.
Phương Lâm nhìn dáng vẻ Lục Tiểu Thanh lo lắng như vậy, cảm thấy vô cùng thú vị, lập tức vừa cười vừa nói:
- Gấp gì chứ? Không phải lúc này mới nhập môn một tháng sao? Thời gian còn nhiều.
Lục Tiểu Thanh nghe hắn nói như thế, hận không thể kéo Phương Lâm từ dưới đất đứng lên.
- Ngươi có biết sát hạch thăng cấp khó khan thế nào không? Rất nhiều những sư huynh sư tỷ kia cũng thất bại hai ba lần. Ngươi cứ như vậy đừng nói năm lần cơ hội, mười lần cũng không qua được!
Lục Tiểu Thanh tức giận nói.
Phương Lâm đứng dậy, phủi bụi đất bám trên người, vừa cười vừa nói:
- Tiểu Thanh sư muội có tin hay không, đợi đến lần sát hạch đầu tiên sẽ biết. Ngược lại, Tiểu Thanh sư muội phải cố gắng đi. Đừng để đến lúc đó ta thành đệ tử chính thức, sư muội lại vẫn là đệ tử Đan Đồng.
Lục Tiểu Thanh mở to đôi mắt, ánh mắt kỳ quái dị nhìn Phương Lâm. Nàng không rõ, người này rốt cuộc lấy đâu ra tự tin như vậy?
Lục Tiểu Thanh bất đắc dĩ, trong lòng đã hơi thất vọng về Phương Lâm. Cho dù ngươi có ít thiên phú, nhưng lười nhác như vậy, ngay cả một ít kiến thức về thảo dược cũng không chịu đi học tập, có quỷ mới tin ngươi có thể thông qua sát hạch.
- Bản thân ngươi tự xem rồi làm. Ta không quan tâm tới ngươi nữa.
Lục Tiểu Thanh giậm chân, tức giận rời đi.
Phương Lâm cười. Hắn vừa muốn tiếp tục ngủ, bỗng nhiên nhìn thấy Mạnh Vô Ưu trưởng lão từ cách đó không xa đi đến.
- Phương Lâm, ngươi chán chường như vậy, thật sự có lỗi với thể chất cây khô gặp mùa xuân này của ngươi!
Mạnh Vô Ưu trưởng lão người còn chưa tới, tiếng thở dài đã vang lên.
Phương Lâm ngẩn người ra. Mình chán chường chỗ nào? Mình rạng ngời như vậy, vui tươi như vậy, hoàn toàn có nhìn ra bộ dạng chán chường đâu nhỉ?
Mạnh Vô Ưu đi tới gần nhìn Phương Lâm, trên mặt có một phần hổ thẹn và vẻ bất đắc dĩ.
Theo Mạnh Vô Ưu, Phương Lâm như hiện tại, mình cũng có trách nhiệm. Dù sao Phương Lâm là thiên tài do mình đào ra, lại gặp phải đãi ngộ như thế cũng khó trách Phương Lâm nản lòng thoái chí.
Không sai. Theo Mạnh Vô Ưu, Phương Lâm mỗi ngày nhàn nhã tự tại muốn làm gì lại làm cái đó chính là một loại biểu hiện nản lòng thoái chí.
Trước đây Mạnh Vô Ưu muốn trực tiếp dẫn Phương Lâm đi gặp thủ tọa trưởng lão Đan tông, hi vọng thủ tọa có thể ngoại lệ để cho Phương Lâm trực tiếp trở thành đệ tử chính thức.
Nhưng thủ tọa trưởng lão không đồng ý, cho rằng là người có thiên phú mấy đi nữa cũng không thể ngoại lệ. Nếu Phương Lâm có thiên phú, vậy từ đệ tử Đan Đồng đi lên, cũng có thể rèn luyện được nhiều hơn.
Mạnh Vô Ưu hết lần này đến lần khác khuyên bảo, nhưng vẫn không có thay đổi được kết quả này. Dù sao Mạnh Vô Ưu chỉ là trưởng lão bình thường của một mạch Đan tông, địa vị có hạn. Chuyện thủ tọa trưởng lão quyết định, hắn không thay đổi được.
Bởi vậy, Mạnh Vô Ưu cảm thấy xấu hổ với Phương Lâm, đồng thời cảm thấy Phương Lâm bởi vì căm phẫn bất bình về chuyện này, mới có thể chán chường như vậy.
Trời đất chứng giám, Phương Lâm lại hoàn toàn không để ý tới loại chuyện này. Cũng khó cho Mạnh Vô Ưu vốn là người hiền lành lại bởi vì cảm thấy xấu hổ với Phương Lâm, một tháng này trước sau trong lòng khó yên.
Phương Lâm cười híp mắt nói:
- Mạnh trưởng lão nhăn mặt, nhíu mày như vậy làm cái gì?
Mạnh Vô Ưu nhìn Phương Lâm tươi cười, trong lòng càng xấu hổ. Trong lòng hài tử này nhất định rất buồn khổ, còn cố gắng giả vờ tươi cười như vậy, thật làm khó cho hắn.
- Phương Lâm, ta biết trong lòng ngươi bất mãn, nhưng chuyện thủ tọa quyết định, ta cũng bất lực. Ngươi vẫn phải cố gắng rèn luyện, tranh thủ sớm ngày thông qua sát hạch, trở thành đệ tử chính thức, không được lười biếng nữa.
Mạnh Vô Ưu ý nặng tâm dài nói. Hắn không hy vọng thiên tài như Phương Lâm tiếp tục suy sụp xuống.
Phương Lâm cười, nói:
- Trưởng lão có lòng rồi. Trong lòng vãn bối không bất mãn bất cứ chuyện gì cả, cũng không có lười biếng. Chuyện sát hạch, trong lòng vãn bối tự có tính toán.
Mạnh Vô Ưu thở dài, hơi phẫn nộ nói:
- Thủ tọa trưởng lão đố kị người tài như vậy, một mạch Đan tông ta sao có thể có ngày chấn hưng được!
Phương Lâm không nói. Hắn lại không ngốc, tất nhiên nghe được ra trong giọng nói của Mạnh Vô Ưu rất bất mãn đối với thủ tọa Đan tông.
- Mạnh trưởng lão cần phải ăn nói thận trọng.
Phương Lâm cười híp mắt nói.
Mạnh Vô Ưu liếc mắt nhìn Phương Lâm nhưng không dừng lại, tiếp tục nói ra oán niệm chất chứa trong lòng:
- Thủ tọa lòng dạ nhỏ mọn, không muốn thấy Đan tông ta có các thiên tài khác xuất hiện, bằng không liền sẽ ảnh hưởng đến địa vị một mạch này của hắn. Hắn kiến thức nông cạn như vậy, cũng khó trách địa vị một mạch Đan tông ta ở Tử Hà tông từ từ suy yếu!
Phương Lâm mỉm cười, nói:
- Mạnh trưởng lão oán khí lớn như vậy, cũng đừng tức giận tổn thương tới thân thể.
Mạnh Vô Ưu khẽ nhíu mày. Tiểu tử này làm sao vậy? Đáng lẽ người tức giận phải là hắn mới đúng. Tại sao tiểu tử này thoạt nhìn bộ dạng giống như không tim không phổi vậy?
- Phương Lâm, ngươi là thân thể cây khô gặp mùa xuân khó có được. Thân phận đệ tử Đan Đồng này thực sự ủy khuất ngươi. Nhưng quy định của Đan tông quá mức nghiêm ngặt. Nếu như trong vòng năm năm ngươi không vượt qua sát hạch thăng cấp, cho dù là thân thể cây khô gặp mùa xuân cũng tránh không được số phận bị thả xuống dưới. Ngươi phải cố gắng nắm chắc, ngàn vạn lần không nên tiếp tục như vậy nữa.
Mạnh Vô Ưu kiên nhẫn khuyên nhủ. Hắn vô cùng coi trọng tương lai của Phương Lâm, bởi vậy không hy vọng thiên tài như Phương Lâm sẽ rơi xuống.
Phương Lâm nhìn thấy sắc mặt Mạnh Vô Ưu trịnh trọng như vậy, cũng thu hồi vẻ vui cười.
- Mạnh trưởng lão xin cứ yên tâm. Lần sát hạch đầu tiên, ta tất nhiên có thể thông qua.
Phương Lâm nói, trong giọng nói mang theo lòng tin tuyệt đối.
Mạnh Vô Ưu kinh ngạc nhìn Phương Lâm. Hắn cũng có suy nghĩ giống như Lục Tiểu Thanh vừa rồi. Tiểu tử này lấy đâu ra tự tin như vậy? Thậm chí đã không thể gọi điều này là tự tin nữa, mà là cuồng vọng.
Từ đệ tử Đan Đồng thăng cấp thành đệ tử chính thức, đây không phải là chuyện đơn giản như ăn cơm uống nước, độ khó tương đối lớn. Hiện tại, trong ba nghìn đệ tử Đan Đồng, phần lớn mọi người đều thi hai lần không có thông qua. Có một phần là thi ba lần.
Ngay cả thi bốn lần đều thất bại, cũng không phải là không có. Ở trong ghi chép gần trăm năm qua của Tử Hà tông, vị thiên tài thăng cấp nhanh nhất kia cũng thi tới hai lần.
Phương Lâm lại nói một lần là được thăng cấp. Lời như vậy bất luận là ai nghe được cũng cảm thấy quá mức cuồng vọng, quá mức nực cười.
Mạnh Vô Ưu đang muốn nghiêm túc phê bình Phương Lâm vài câu, bảo hắn không nên cuồng ngạo như vậy, lại nghe thấy có tiếng chuông nặng nề vang vọng toàn bộ một mạch Đan tông.
Phương Lâm nghe được tiếng chuông này, trên mặt có vài phần bất đắc dĩ. Mạnh Vô Ưu lại nói:
- Đan đàn giảng bài bắt đầu, ngươi nhanh đi đi!
Một mạch Đan tông cứ một tháng đều có hai lần đan đàn giảng bài, giữa tháng một lần, cuối tháng một lần, chuyển thành mở ra cho ba nghìn đệ tử Đan Đồng.
Mỗi lần đan đàn giảng bài, tất cả đệ tử Đan Đồng đều phải trình diện. Nếu như có người dám vắng mặt, sẽ phải chịu trừng phạt nghiêm khắc. Nếu liên tục ba lần vắng mặt, sẽ bị trực tiếp trục xuất khỏi Tử Hà tông.
Thời điểm giữa tháng Phương Lâm đi qua một lần, kết quả trong qua trình nghe giảng, hắn ngủ mất, bị không ít người cười nhạo một hồi.
Đối với Phương Lâm mà nói, bài giảng như vậy đơn giản là hoàn toàn không có ý nghĩa nào.
Nhưng một mạch Đan tông có quy định nghiêm ngặt. Nếu như Phương Lâm không đi, hậu quả có thể nghiêm trọng.
Trên mặt Phương Lâm lộ vẻ cay đắng, đáng thương nhìn Mạnh Vô Ưu, cầu khẩn nói:
- Trưởng lão, đệ tử có thể không đi được không?
Mạnh Vô Ưu trợn mắt, không vui nói:
- Không được! Đan đàn giảng bài không thể vắng mặt. Nếu như tiểu tử ngươi dám không đi, ta sẽ tự mình xách ngươi qua!
- Đi thì đi.
Phương Lâm bĩu môi, chỉ có thể vô cùng không tình nguyện đi về phía nơi đan đàn giảng bài.
Mạnh Vô Ưu nhìn theo bóng lưng Phương Lâm đi một bước lắc lư ba cái, thực sự hận không thể tát một cái. Nhưng nghĩ đến Phương Lâm gặp phải đãi ngộ bất công, hắn chỉ có thể thở dài.
Rất nhiều đệ tử Đan Đồng đều đi về phía đan đàn. Khi Phương Lâm chạy tới, đan đàn lớn như vậy đã có rất nhiều người. Các đệ tử Đan Đồng đã tới gần như đông đủ. Phương Lâm xem như là tới muộn.