Phương Lâm đến cũng khiến cho một ít đệ tử Đan Đồng chú ý.
- Mau nhìn kìa. Người kia có phải là Phương Lâm hay không?
- Chính là hắn. Phương Lâm này mặc dù lười nhác mấy, cũng không dám vắng mặt khi đan đàn giảng bài.
- Hắc hắc, lần trước hắn lại ngủ trong lúc đang học. Lần này không biết sẽ làm ra trò cười gì cho thiên hạ?
- Mặc kệ hắn. Người này chính là một kẻ lăn lộn ăn rồi chờ chết. Nghe nói còn là thân thể cây khô gặp mùa xuân gì đó. Hừ hừ, cho dù có thiên phú tốt lại thế nào! Không cố gắng vẫn sẽ bị mai một.
…
Sắc mặt Phương Lâm vẫn bình thường, bộ dạng thảnh thơi an nhàn, giống như căn bản không nghe thấy những tiếng châm chọc và chế giễu của đám người xung quanh.
- Phương Lâm, bên này.
Lục Tiểu Thanh ở cách đó không xa vẫy tay về phía Phương Lâm, ra hiệu hắn nhanh đi qua.
Phương Lâm cười, bước nhanh tới, ngồi xuống ở bên cạnh Lục Tiểu Thanh.
Lục Tiểu Thanh có phần oán trách nói:
- Tại sao lại tới muộn vậy? Nếu như buổi giảng bài bắt đầu ngươi còn chưa tới, sẽ bị xem là vắng mặt!
Phương Lâm cười hì hì, nói:
- Gặp phải Mạnh trưởng lão nên ở lại một hồi. Nếu không cũng không đến muộn như vậy.
Lục Tiểu Thanh còn chưa lên tiếng, một thiếu niên ở bên cạnh nàng đột nhiên nói:
- Ngươi tới hay không cũng không khác gì nhau. Dù sao ngươi tới cũng chỉ để ngủ gà ngủ gật.
Nghe hắn nói như thế, Phương Lâm vẫn cười không để ý tới. Nhưng Lục Tiểu Thanh lại hết sức tức giận, trừng mắt với người kia.
- Tôn Hạo, ngươi nói vậy là có ý gì?
Lục Tiểu Thanh chất vấn thiếu niên kia.
Phương Lâm ở một bên khuyên nhủ:
- Thôi đi, Tôn sư đệ cũng không phải cố ý.
Nào ngờ Tôn Hạo này căn bản không cảm kích, trái lại cười lạnh một tiếng, nhìn Phương Lâm xem thường, nói:
- Có người nào không biết Phương Lâm ngươi là một phế vật lăn lộn ăn rồi chờ chết, không có thiên phú lại không biết vươn lên. Lần trước đan đàn giảng bài, ngươi lại ở phía dưới ngủ. Loại người như ngươi, Tôn Hạo ta xấu hổ khi làm bạn.
Nói xong, hắn đứng dậy đi tới phía xa ngồi xuống.
Lục Tiểu Thanh tức giận nói không ra lời. Phương Lâm vỗ nhẹ vào vai của nàng.
- Không có việc gì. Ta cũng không tức giận, sư muội tức giận như vậy làm gì?
Phương Lâm cười ha hả nói.
Lục Tiểu Thanh xoay đầu lại, ánh mắt sáng quắc nhìn Phương Lâm, mở miệng nói:
- Phương Lâm, ngươi vì sao không tức giận? Lẽ nào ngươi thật sự tính lăn lộn ăn rồi chờ chết sao? Ngươi có thiên phú tốt như vậy, vì sao không thể vươn lên một chút hả?
Phương Lâm nhìn thần sắc Lục Tiểu Thanh, biết nàng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Phương Lâm thu lại dáng vẻ tươi cười, nói lời son sắt:
- Sư muội yên tâm đi, ta nhất định sẽ thông qua sát hạch.
Lục Tiểu Thanh “A” một tiếng, cũng không biết là tin tưởng hay thất vọng, nhưng không nói nữa.
Lúc này, một nhóm hơn mười người từ phía xa đi tới. Bọn họ đều là mặc trang phục đệ tử Đan Đồng nhưng khí thế lại rất dồi dào. Nhất là người dẫn đầu nhìn quanh một vòng, rất nhiều đệ tử Đan Đồng đều lộ vẻ kính nể, e sợ và ngưỡng mộ hắn.
- Khang sư huynh, đã giữ lại vị trí cũ cho sư huynh.
Trên mặt mấy đệ tử Đan Đồng đều lộ vẻ lấy lòng, nói với người thanh niên họ Khang này.
Mặt Khang Lộc không đổi sắc, khẽ gật đầu, đi theo sau tới vị trí đầu của đan đàn, trực tiếp ngồi xuống.
Những đệ tử Đan Đồng đi theo Khang Lộc, từng người đều ngồi xuống ở gần đó. Đám người này chiếm vị trí tốt nhất của đan đàn.
Chỉ có điều thấy tình cảnh như vậy, các đệ tử Đan Đồng ở đây lại không có ai lộ vẻ bất mãn. Thậm chí rất nhiều người đều cảm thấy đương nhiên.
Bởi vì người kia là Khang Lộc, cho nên có tư cách chiếm vị trí tốt nhất.
Trong ba nghìn đệ tử Đan Đồng hiện nay, Khang Lộc người này chính là người có hy vọng thông qua sát hạch trở thành đệ tử chính thức nhất. Tuy rằng hắn đã thất bại hai lần, nhưng hai lần trước cũng chỉ là thiếu một chút. Nhất là lần thứ hai, chẳng qua là kém chút xíu.
Nếu không phải là Đan tông có quy định nghiêm ngặt, sau lần thứ hai sát hạch, Khang Lộc đã có khả năng làm đệ tử chính thức.
Lần sát hạch thứ ba sắp đến, Khang Lộc có thể thông qua gần như là chuyện ván đã đóng thuyền. Cũng bởi vậy địa vị của hắn ở trong các đệ tử Đan Đồng cực cao, có rất nhiều người theo đuôi.
Khang Lộc đến sau, đan đàn vốn còn có chút xôn xao, đã trở nên yên tĩnh hơn nhiều. Mặc dù vẫn có người nói chuyện, nhưng đều hạ thấp giọng, rất sợ chọc cho Khang Lộc không vui.
Khang Lộc ngồi ở chỗ đó nhắm mắt dưỡng thần, thoáng lộ ra gương mặt gầy gò cùng vài phần lạnh lùng nghiêm nghị.
- Khang sư huynh, lần này trong đám đệ tử Đan Đồng mới nhập môn có một người đáng để chú ý một chút.
Có người ở bên cạnh Khang Lộc nói.
Khang Lộc không có mở mắt, thản nhiên nói:
- Người nào?
Người kia nói:
- Người này họ Phương tên Lâm, lúc sát hạch nhập môn được phát hiện là thân thể cây khô gặp mùa xuân.
Khang Lộc ồ một tiếng, trong giọng nói có vài phần kinh ngạc và hiếu kỳ.
Người còn lại nghe vậy lại bĩu môi, nói với Khang Lộc:
- Khang sư huynh, ta cũng biết Phương Lâm này. Tuy rằng hắn có thiên phú không tệ, nhưng là một người không biết tiến tới. Nhập môn một tháng, hắn chỉ đi tới Bách Thảo viên một lần. Ngay cả trong lúc đan đàn giảng bài giữa tháng cũng ngủ gật. Người như vậy, căn bản không đáng để quan tâm.
Khang Lộc nghe vậy, nở nụ cười, nói:
- Hóa ra người đã ngủ gật trong lúc đan đàn giảng bài chính là Phương Lâm này. Đã như vậy, lại không cần tiếp tục quan tâm tới người này làm gì. Không có bất kỳ giá trị gì.
Mấy người nghe vậy đều gật đầu, cảm thấy lời Khang Lộc nói vô cùng có lý.
- Yên lặng!
Tiếng quát tiếng lớn ầm ầm vang lên. Một bóng người từ trên không hạ xuống, đứng ở trên thạch đài cao vút.
Toàn thân người này mặc áo bào trắng, mái tóc dài bay lượn, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp. Đó là một vị nữ tử.
- Hôm nay lại là Mộc Yến trưởng lão giảng bài. Thật sự là một lần hiếm có!
- Vận khí của chúng ta lại tốt như vậy. Nhập môn một tháng đã gặp được Mộc Yến trưởng lão, quả nhiên thanh tú thoát tục giống như trong lời đồn đại!
- Tuy rằng Mộc Yến trưởng lão có vẻ ngoài thanh tú, nhưng lại hết sức nghiêm khắc. Chúng ta phải lắng nghe bài giảng, bằng không đợi lát nữa lúc vấn đáp, sẽ bị trách cứ.
…
Khuôn mặt Mộc Yến trưởng lão lạnh lùng, đôi mắt đẹp nhìn tất cả đệ tử Đan Đồng một lượt.
- Rất tốt. Ba nghìn đệ tử, không một ai vắng mặt. Bắt đầu giảng bài!
Mộc Yến trưởng lão nói, giọng nói không lớn, lại có thể vang lên rõ ràng ở bên tai của mỗi một đệ tử Đan Đồng.
Nghe vậy, ba nghìn đệ tử bao gồm cả kẻ lười biếng Phương Lâm này đều đứng dậy, hướng về phía bốn bức tượng xung quanh đan đàn bái lạy.
Bốn bức tượng này chính là bốn vị đại sư đan đạo từng xuất hiện trong một mạch Đan tông, cũng là bốn vị đại sư có thành tựu cao nhất từng xuất hiện ở Tử Hà tông.
Sau khi bốn người thành tựu đại sư, liền lưu lại bốn loại truyền thừa, cất giữ ở trong bốn bức tượng này, lưu lại cho các đệ tử hậu bối Đan tông có duyên.
Chỉ có điều cho tới bây giờ, truyền thừa của bốn vị đại sư này lưu lại vẫn không có người nào thu được. Nhưng bốn bức tượng này vẫn tượng trưng cho địa vị cao cả trong toàn bộ một mạch Đan tông.
Sau khi bái lạy, ba nghìn đệ tử lại ngồi trên mặt đất, nghe Mộc Yến trưởng lão giảng bài.
Bởi vì đối tượng giảng bài là đệ tử Đan Đồng, bởi vậy Mộc Yến trưởng lão sẽ không nói về một ít con đường luyện đan cao thâm. Phần nhiều là giảng giải về kiến thức thảo mộc.
Kiến thức thảo mộc chính là cơ sở luyện đan. Nhưng mặc dù là cơ sở, kiến thức về một đạo thảo mộc cũng là kiến thức uyên thâm rộng lớn. Cho dù là những luyện đan sư có chút thành tựu, cũng sẽ không ngừng học tập kiến thức thảo mộc.
Ngược lại những luyện đan sư có kiến thức nông cạn sẽ cảm thấy kiến thức thảo mộc chính là đường nhỏ, không đáng để tốn quá nhiều tinh lực. Nhưng chính bởi vì loại ý nghĩ này, thành tựu suốt đời của bọn họ cũng sẽ không quá cao.
Tuy rằng Mộc Yến trưởng lão là người rất nghiêm túc, nhưng cũng rất có kinh nghiệm giảng giải, rất nhiều kiến thức thảo mộc khó có thể hiểu được nàng lại giảng giải thấu đáo, lời lẽ dễ hiểu, khiến cho phần lớn đệ tử Đan Đồng ở đây đều có thể hiểu được.
Lục Tiểu Thanh nghe cực kỳ nghiêm túc, trong tay cầm giấy bút, thường xuyên ghi lại những lời Mộc Yến trưởng lão nói. Có không ít người cũng giống như nàng.
Phương Lâm ngồi ở chỗ đó, toàn thân giống như đang ngẩn người, lưng thẳng ngây người nhìn lên trên không trung.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Phương Lâm nhắm hai mắt lại, tự nhiên phát ra tiếng ngáy.
Phương Lâm lại ngủ!
Khi tiếng ngáy vang lên, Lục Tiểu Thanh mở to hai mắt nhìn, khó có thể tin nổi nhìn Phương Lâm. Ở trong trường hợp quan trọng như vậy, người này tự nhiên lại ngủ gật? Chẳng lẽ điên rồi sao?
- Mau dậy đi!
Lục Tiểu Thanh vội vàng đẩy Phương Lâm một cái, nhưng đã quá muộn. Tiếng ngáy chói tai ở trong đan đàn yên tĩnh đặc biệt vang dội. Ngay lập tức từng đôi mắt nhìn về phía Phương Lâm. Trong đó bao gồm cả Mộc Yến trưởng lão trên thạch đài.
Mặt Mộc Yến trưởng lão không đổi sắc, nhưng đôi mắt kia lại lạnh đến dọa người.
Khang Lộc quay đầu lại liếc nhìn, khóe miệng cong lên, lộ vẻ khinh thường.
- Phương Lâm này thật đúng là bùn nhão không trát nổi tường.
Tôn Hạo trước đó đã cười nhạo Phương Lâm, cũng cười lạnh nói.
Phương Lâm mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn bốn phía xung quanh, lại hỏi Lục Tiểu Thanh:
- Buổi giảng bài kết thúc rồi sao?
Lục Tiểu Thanh thực sự hận không thể ấn đầu Phương Lâm xuống đất. Người này tự nhiên ngủ tới mơ hồ, còn hỏi ra vấn đề ngu xuẩn như vậy.
Lục Tiểu Thanh không dám nói lời nào. Nàng chỉ có thể cầu khẩn Phương Lâm người này bị trách phạt nhẹ một chút.
Phương Lâm cũng đã hiểu được tình huống lúc này. Trong lòng hắn có phần bất đắc dĩ.
“Ôi, thân thể quá kém, vừa ngẩn người ra như thế tự nhiên lại ngủ mất.”
Trong lòng Phương Lâm thầm nghĩ. Nhất thời hắn lại cảm thấy có một ánh mắt lạnh tới tận xương đang nhìn mình chăm chú.
- Ngươi tên là gì?
Giọng nói của Mộc Yến trưởng lão vang lên. Trong giọng nói lộ rõ sự tức giận.
Mỗi một đệ tử Đan Đồng phía dưới đều dùng ánh mắt có chút hả hê nhìn Phương Lâm. Trong lòng bọn họ đều cảm thấy Phương Lâm lần này sẽ gặp xui xẻo.
Lần trước Phương Lâm ngủ gật trong lúc đan đàn giảng bài, đã bị một vị trưởng lão giảng bài lúc đó hung hăng khiển trách một trận. Lần này Phương Lâm lại ngủ, hơn nữa còn rơi vào trong tay của Mộc Yến trưởng lão. Vậy sẽ không đơn giản chỉ là khiển trách một trận nữa.
Tính tình Mộc Yến trưởng lão lại nổi tiếng trong tất cả trưởng lão, vô cùng nghiêm khắc. Đã từng có đệ tử Đan Đồng cười nói với người khác trong lúc nàng giảng bài, bị nàng lập tức đánh gãy tay chân.
Lần này Phương Lâm lại trực tiếp ở phía dưới ngủ. Rất nhiều đệ tử đều có thể dự đoán ra kết quả thê thảm của Phương Lâm này.
Đối mặt với câu hỏi của Mộc Yến, Phương Lâm chỉ có thể trả lời:
- Đệ tử Phương Lâm.
Mộc Yến gật đầu, bỗng nhiên sắc mặt chợt lạnh lùng, quát:
- Phương Lâm lớn mật! Ngươi có biết tội của ngươi không?
Phương Lâm tỏ vẻ đáng thương nhìn Mộc Yến, ủy khuất nói:
- Đệ tử có tội gì?
Mộc Yến giận dữ cười ngược, nói:
- Trong lúc ta giảng bài, ngươi lại dám ngủ. Ta giảng bài mấy năm nay, đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải đệ tử như ngươi. Ngươi còn dám hỏi có tội gì?
Phương Lâm nhìn về phía Mộc Yến cung kính hành lễ vãn bối, mở miệng nói:
- Trưởng lão, đệ tử cũng không phải ngủ gật, mà là sau khi nghe trưởng lão giảng bài, trong lòng có cảm giác, rơi vào trầm tư mà thôi. Mong trưởng lão minh giám.
Chương 5: Chẳng Lẽ Là Thiên Tài?
Nghe được những lời này của Phương Lâm, rất nhiều đệ tử Đan Đồng ở đây bao gồm cả Mộc Yến trưởng lão trên thạch đài, sắc mặt đều cực kỳ đặc sắc. Tất cả đều nhìn về phía Phương Lâm, ánh mắt giống như nhìn quái vật.
Đây phải là người da mặt dày tới mức nào, mới có thể nói ra những lời không biết xấu hổ như vậy?
Ngay cả Lục Tiểu Thanh đang lo lắng cho Phương Lâm, cũng bị lời Phương Lâm nói chọc cho dở khóc dở cười. Ngươi rõ ràng đang ngủ gật, nhận vậy luôn đi có được hay không? Còn trầm tư? Tiếng ngáy đã lộ ra tất cả.
Mộc Yến trưởng lão cũng tức giận, sắc mặt vô cùng khó coi. Nàng luôn luôn nghiêm khắc, lại gặp phải loại cực phẩm như Phương Lâm này, trợn tròn mắt nói mò. Trong lòng nàng càng không thích Phương Lâm.
Phương Lâm ngược lại có vẻ vô cùng bình tĩnh, mắt đối diện cùng Mộc Yến trưởng lão, hoàn toàn không có chút chột dạ. Biểu hiện ung dung bình tĩnh này, ngược lại khiến cho Mộc Yến có hơi kinh ngạc.
Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, trong lòng Mộc Yến trưởng lão đã có tính toán, lập tức nói:
- Phương Lâm, ngươi nói ngươi không ngủ, mà đang nghe ta giảng bài sao?
Phương Lâm gật đầu, nói:
- Đệ tử thật sự đang nghiêm túc nghe trưởng lão giảng bài, tuyệt đối không có chút thất thần nào.
- Thật không biết xấu hổ!
Đây là ý nghĩ trong lòng tất cả đệ tử Đan Đồng lúc này.
Khóe miệng Mộc Yến trưởng lão khẽ cong lên, nói:
- Đã như vậy, ta sẽ ra vài đề kiểm tra ngươi. Tất cả đều liên quan tới nội dung ta vừa giảng bài. Nếu như ngươi đáp được, ta sẽ không truy cứu nữa. Nếu như ngươi đáp không được, ta tất nhiên sẽ đánh gãy hai tay, hai chân ngươi, sau đó huỷ bỏ một lần cơ hội thăng cấp của ngươi!
Lời này vừa nói ra, không ít người đều nhìn về phía Phương Lâm với ánh mắt thương hại. Đánh gãy tay chân cũng không tính là gì, còn muốn loại bỏ một lần cơ hội thăng cấp. Trừng phạt này không thể nói là không nặng.
Đệ tử Đan Đồng có thời gian năm năm, cũng chỉ có năm lần cơ hội thăng cấp. Thất bại một lần lại ít một lần.
Hôm nay nếu như Phương Lâm bị trừng phạt, vậy cũng chỉ có bốn lần cơ hội thăng cấp. Đối với đệ tử Đan Đồng mà nói, điều này quả thực chính là nghiêm khắc trừng phạt nhất.
Trên mặt Lục Tiểu Thanh đầy vẻ lo âu, muốn mở miệng cầu tình cho Phương Lâm. Nhưng nghĩ tới mình chẳng qua là đệ tử Đan Đồng, làm gì có tư cách cầu tình cho Phương Lâm?
Khang Lộc ngồi ở phía trên, vẻ mặt giống như xem kịch vui, hình như đang chờ đợi cục diện Phương Lâm bị đánh gãy hai tay, hai chân kia.
Khi mọi người ở đây cho rằng Phương Lâm sẽ do dự không quyết, Phương Lâm vô cùng quyết đoán ung dung nói:
- Vậy mời trưởng lão ra đề.
“Tiểu tử này, xem ra là không chịu cầu tiến.”
Khang Lộc khẽ lắc đầu. Thân thể cây khô gặp mùa xuân gì chứ? Không có tư chất, lại là một kiểu người như vậy, thật sự khiến cho người ta thất vọng.
“Phương Lâm à Phương Lâm, ai bảo ngươi và Lục Tiểu Thanh thân thiết như vậy. Ta thật ra muốn xem thử, sau khi ngươi bị đánh gãy tay chân, Lục Tiểu Thanh còn có thể để ý tới ngươi nữa hay không?
Vẻ mặt Tôn Hạo cười lạnh nhìn Phương Lâm, không kịp chờ đợi, muốn xem kết quả Phương Lâm thê thảm.
Mộc Yến nhìn Phương Lâm, trong lòng ngược lại có hơi nghi ngờ. Vì sao người này lại tự tin đến vậy? Ánh mắt đặc biệt trong suốt, hoàn toàn không thấy sợ hãi. Điều này thật sự rất không bình thường.
- Ngươi nghe cho kỹ. Vừa rồi ta đề cập tới, hoa Thu Nguyệt Bạch này có công hiệu gì?
Mộc Yến không suy nghĩ nhiều, trực tiếp nói ra đề thứ nhất.
Vấn đề này vừa nói ra, không ít đệ tử Đan Đồng phía dưới đều biết đáp án. Lục Tiểu Thanh cũng biết, muốn len lén nói cho Phương Lâm.
- Đề này đơn giản. Thu Nguyệt Bạch chính là thảo dược có tính hàn, trực tiếp ăn vào có giảm bớt chứng hỏa, áp chế võ giả huyết khí vô cùng nóng nảy. Nhưng ăn quá liều, sẽ tạo thành võ giả khí huyết ngưng trệ. Người nghiêm trọng sẽ tổn thương kinh mạch. Thu Nguyệt Bạch có thể chế luyện Thu Lộ đan, Băng Nhan đan, Huyền Thủy đan, Hàn Sương đan.
Phương Lâm không nhanh không chậm nói.
Mộc Yến nghe vậy, trên mặt có vẻ kinh ngạc. Mà các đệ tử Đan Đồng phía dưới, ai nấy đều mở to hai mắt nhìn, khó có thể tin nổi nhìn Phương Lâm.
Lục Tiểu Thanh vui mừng bất ngờ nhìn Phương Lâm. Nàng trăm triệu lần không nghĩ tới hắn tự nhiên lại thật sự trả lời được.
- Hắn làm sao có thể trả lời được? Hắn không phải một phế vật lăn lộn ăn rồi chờ chết sao? Hắn chẳng lẽ lại thật sự nghe giảng bài?
Sắc mặt Tôn Hạo khó coi, căn bản không ngờ được Phương Lâm có thể trả lời đúng.
Trên mặt Khang Lộc có vẻ kinh ngạc, lập tức nhíu mày.
- Tiểu tử này ngược lại có phần vượt ra ngoài dự đoán.
Khang Lộc cười mà như không cười nói. Người bên ngoài cũng không biết hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì.
Người kinh ngạc nhất vẫn là Mộc Yến. Bởi vì nàng vững tin, vừa rồi Phương Lâm này thật sự đang ngủ gật, căn bản không có nghe mình giảng bài. Về điểm này không thể nghi ngờ.
Nhưng bây giờ Phương Lâm lại hết sức ung dung trả lời vấn đề của mình, hoàn toàn không có chút sai lầm nào. Đơn giản là câu trả lời hoàn mỹ nhất.
- Thế nào trưởng lão? Chẳng lẽ đệ tử trả lời không đúng sao?
Phương Lâm nhìn thấy Mộc Yến không nói lời nào, lập tức nghi ngờ hỏi.
Mộc Yến lấy lại tinh thần, đôi mi thanh tú nhíu lại, cảm thấy thời khắc này Phương Lâm đang cố ý khiến mình khó chịu.
- Ngươi đáp rất tốt. Chỉ có điều ta còn có hai đề nữa, hi vọng ngươi có thể tiếp tục trả lời đúng. Bằng không trừng phạt của ta đối với ngươi sẽ không thay đổi.
Mộc Yến nói.
Phương Lâm cười, nói:
- Trưởng lão cứ việc ra đề.
“Không biết sống chết!”
Rất nhiều đệ tử Đan Đồng đều không nhịn được âm thầm nói. Bọn họ cảm thấy Phương Lâm đắc ý thái quá. Hắn cho rằng may mắn trả lời được một đề là có thể trả lời được tất cả các vấn đề sao?
Trong lòng Mộc Yến cũng tức giận. Nàng lập tức thoáng suy nghĩ, nghĩ ra một vấn đề có độ khó khá lớn.
- Ngươi hãy nghe cho kỹ, trước đó ta nhắc tới Thanh Tâm Đan, cần loại thảo dược nào để chế luyện?
Mộc Yến mở miệng nói.
Vấn đề này vừa ra, không ít đệ tử Đan Đồng ở đây đều lộ vẻ vắt óc suy nghĩ. Chỉ có rất ít người trong lòng biết đáp án. Khang Lộc này chính là một người trong số đó.
Đề này có độ khó, đệ tử Đan Đồng bình thường không thể trả lời được. Độ khó của đề sát hạch thăng cấp chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Vừa rồi lúc Mộc Yến giảng bài cũng không nói quá kỹ càng tỉ mỉ. Lúc này nàng đưa ra vấn đề này bảo Phương Lâm trả lời, ngược lại có vài phần cố ý muốn gây khó dễ.
Lục Tiểu Thanh muốn nói đáp án cho Phương Lâm, nhưng đề này ngay cả nàng cũng không biết đáp án. Dù sao nàng cũng chỉ là đệ tử nhập môn một tháng. Vấn đề này nàng căn bản không thể trả lời được.
Lúc này, Lục Tiểu Thanh cũng chỉ có thể cầu khẩn Phương Lâm tự cầu nhiều phúc. Nàng không giúp được cái gì.
Phương Lâm nhìn Mộc Yến, lộ ra một nụ cười mỉm, nói:
- Vấn đề này đệ tử cũng vừa mới biết.
- A? Vậy ngươi nói thử xem.
Trong lòng Mộc Yến kinh ngạc, nhưng vẫn không mấy tin tưởng Phương Lâm có thể trả lời được vấn đề này.
Rất nhiều người ở đây cũng cảm thấy Phương Lâm đang cứng rắn chống đỡ. Vấn đề này khó như vậy, ngươi một người vừa mới nhập môn một tháng, lại là phế vật lăn lộn ăn rồi chờ chết làm sao có thể trả lời được?
Chỉ nghe Phương Lâm nói:
- Thanh Tâm đan chỉ là nhóm đan dược không nhập lưu, chính xác mà nói là nhân giai hạ phẩm, có tác dụng tĩnh tâm an thần thuận khí. So với nói là đan dược, không bằng nói là một loại thuốc bổ, đối với võ giả có tác dụng không lớn. Nó cần Tĩnh U thảo, nước không nguồn cùng với Đăng Oánh hoa tới chế luyện.
Sau khi Phương Lâm trả lời xong, toàn bộ đan đàn im lặng như tờ, tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
Tất cả mọi người đều lộ ra ánh mắt cổ quái nhìn Phương Lâm. Mỗi người đều có biểu tình vô cùng đặc sắc.
Trong mắt Mộc Yến cũng liên tục hiện ra tia sáng kỳ dị. Phương Lâm trả lời quả thực chính là tiêu chuẩn đến mức không thể lại tiêu chuẩn hơn. Nhưng mấu chốt là Phương Lâm làm sao có thể trả lời được?
Miệng Lục Tiểu Thanh khẽ mở ra. Trong lòng nàng vừa kinh ngạc vừa vui sướng. Mà Tôn Hạo cách đó không xa sắc mặt lại tái xanh, khó coi giống như ăn phải chuột chết.
Ngồi phía trên, biểu tình Khang Lộc cũng thay đổi, có thêm vài phần nghiêm trọng.
Đối với biểu tình kinh ngạc của những người ở đây, trong lòng Phương Lâm không quá để ý.
Nói đùa, Phương Lâm ta đường đường là Đan Tôn có được không? Bảo ta trả lời vấn đề đơn giản như vậy quả thực chính là đang sỉ nhục ta đi? Nếu không phải hiện tại không thể làm theo ý mình, loại vấn đề này Phương Lâm ta căn bản xem thường trả lời.
Nếu như Phương Lâm vẫn là Phương Lâm kiếp trước, nếu ai hỏi hắn loại vấn đề này, Phương Lâm nhất định sẽ nhảy dựng lên, một tát đánh tới trên mặt người kia, sau đó đạp hắn một cước bay hơn mười dặm.
Đường đường là Đan Tôn lại phải trả lời ngươi loại vấn đề về đan dược không nhập lưu này, đây không phải là sỉ nhục người thì là cái gì?
Khi Phương Lâm trả lời vấn đề này, trong lòng cũng cực kỳ phiền muộn. Nhưng vừa nhìn thấy biểu tình kinh ngạc và khó có thể tin nổi của mọi người xung quanh, trong lòng hắn lại thư thái không ít.
Mộc Yến trưởng lão cuối cùng lộ vẻ xúc động, thu hồi lại cảm giác không thích đối với Phương Lâm ban đầu, có thêm vài phần hiếu kỳ và kinh ngạc nghi ngờ.
- Phương Lâm, ngươi nhập môn mấy năm?
Mộc Yến không nhịn được hỏi. Nếu như tư cách đệ tử cũ nhập môn ba bốn năm, ngược lại rất có khả năng biết được đáp án của vấn đề này.
Phương Lâm nói:
- Đệ tử mới vừa nhập môn một tháng.
Biểu tình trên mặt Mộc Yến cứng đờ, không nhịn được nói:
- Ngươi mới nhập môn một tháng? Sao có thể như vậy được?
Nghe được Mộc Yến nói, trên mặt rất nhiều đệ tử Đan Đồng phía dưới đều lộ ra vẻ lúng túng. Bọn họ đều là đệ tử Đan Đồng nhập môn đã vài năm, nhưng còn không bằng một đệ tử mới nhập môn một tháng. Thật sự mất mặt.
Chỉ có điều cũng kỳ quái. Phương Lâm hắn mới nhập môn một tháng, hơn nữa một tháng này gần như là bỏ phí. Tại sao lúc này hắn lại trở nên lợi hại như vậy, liên tiếp trả lời hai vấn đề, hoàn toàn không có một chút sai lầm nào.
Phương Lâm vừa cười vừa nói:
- Đệ tử quả thật mới nhập môn một tháng.
Mộc Yến chợt nhớ tới, Mạnh Vô Ưu đã từng nói với nàng về một đệ tử mới tới tên là Phương Lâm, có thân thể cây khô gặp mùa xuân khó có được. Chẳng lẽ chính là người này?
Nghĩ tới đây, trong lòng Mộc Yến càng thêm kinh ngạc hơn. Thân thể cây khô gặp mùa xuân tuy rằng hiếm thấy, nhưng nhập môn một tháng có thể có kiến thức thảo mộc cơ sở không tầm thường như vậy, biểu hiện như vậy hoàn toàn không giống như một người lăn lộn ăn rồi chờ chết.
- Phương Lâm, ngươi khiến cho ta rất kinh ngạc. Ta còn có một vấn đề, cho dù ngươi trả lời không được, ta cũng sẽ không trách phạt ngươi.
Mộc Yến nói.
Nghe vậy, Lục Tiểu Thanh bất ngờ vui mừng vô cùng. Trái tim đang lơ lửng giờ xem như được đặt xuống. Nàng lập tức cho Phương Lâm một ánh mắt khích lệ.
Phía xa Tôn Hạo thấy vậy, trong lòng rất ghen tỵ. Đối với Phương Lâm, hắn càng thêm oán hận và đố kị.
- Trưởng lão xin cứ hỏi.
Phương Lâm không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
Mộc Yến gật đầu, không coi thường Phương Lâm, trực tiếp hỏi:
- Triều Dương Quả ba lá, vật ấy bình thường sinh trưởng ở nơi nào?
Vấn đề này vừa ra, Khang Lộc ngồi ở phía dưới, nhất thời thần sắc biến đổi.
Người bên cạnh chú ý tới sắc mặt của hắn, thận trọng hỏi:
- Khang sư huynh, sư huynh làm sao vậy?
Khang Lộc trầm giọng nói:
- Lần trước sát hạch thăng cấp, ta chính là sai đề này.
Người bên cạnh nghe vậy, cũng vô cùng kinh ngạc.
Chương 6: Khang Lộc Lôi Kéo
Thần sắc Khang Lộc thật sự không dễ nhìn. Lần trước sát hạch thăng cấp, nếu như hắn trả lời đúng đề này, sẽ tính là thông qua. Nhưng đáng tiếc hắn lại đáp sai, lỡ mất dịp tốt cùng con đường thăng cấp, lại phải khổ sở chờ thêm một năm.
Hiện tại, Khang Lộc đã hoàn toàn biết rõ đáp án của đề này, nhưng lúc này nhớ tới trong lòng vẫn cảm thấy không mấy thoải mái.
“Đề này ngay cả ta một năm trước cũng không trả lời được. Phương Lâm này tuyệt đối không có cách nào trả lời được.”
Trong lòng Khang Lộc âm thầm nói.
Ánh mắt Mộc Yến sáng ngời nhìn chằm chằm vào Phương Lâm. Nàng đưa ra vấn đề này là có ý dò xét. Nếu như Phương Lâm không trả lời được, vậy cũng không có gì đáng trách. Trước đây, hơn chín phần đệ tử Đan Đồng đều không trả lời được vấn đề này.
Nhưng nếu như Phương Lâm trả lời đúng, vậy lại có ý nghĩa khác hẳn.
Chỉ thấy Phương Lâm mỉm cười, mở miệng nói:
- Đề này cũng không khó khăn. Triều Dương Hoa ba lá bình thường sinh trưởng ở nơi có đầy đủ ánh sáng mặt trời ấm áp. Nhất là chỗ hướng về phía mặt trời, càng dễ dàng sinh ra Triều Dương Hoa ba lá. Nhưng mọi chuyện đều không có tuyệt đối, có cái gọi là vật cực tất phản. Triều Dương Hoa ba lá sinh ra ở nơi cực lạnh, trên công hiệu sẽ càng tốt hơn Tam Diệp Triều Dương Hoa sinh ra ở những nơi ấm áp này. So với Triều Dương Hoa ba lá, Triều Dương Hoa bốn lá càng hiếm thấy hơn, đều sinh ra ở nơi cực lạnh. Thậm chí Triều Dương Hoa năm lá càng hiếm thấy hơn, cũng có khả năng sinh ra ở nơi cực lạnh. Chỉ có điều Triều Dương Hoa năm lá có hai loại khí tức nóng lạnh, người bình thường khó có thể tiếp xúc.
Phương Lâm chậm rãi nói, mọi người nhìn hắn giống như nhìn thấy quỷ. Không ít người biểu tình cũng giống như dại ra.
Thần sắc Khang Lộc khó coi nhất. Đề hắn một năm trước trả lời sai, hiện tại lại bị một đệ tử mới nhập môn một tháng cho ra câu trả lời hoàn mỹ. Đây quả thực là đang hung hăng tát vào mặt hắn.
“Người này là một thiên tài! Tuyệt đối không thể để cho hắn trưởng thành lên! Bằng không cho dù ta trở thành đệ tử chính thức, cuối cùng sẽ bị hắn giẫm xuống dưới chân!”
Khang Lộc hung tợn nghĩ. Hắn đã xem Phương Lâm thành người uy hiếp tới địa vị của bản thân mình.
Người bên cạnh chứng kiến vậy, cũng có suy nghĩ sâu xa. Phương Lâm có biểu hiện quá mức chói mắt. Tiếp tục như vậy, Khang Lộc quả thật sẽ bị hắn giẫm xuống dưới chân. Đến lúc đó bọn họ, những người đi theo Khang Lộc tất nhiên cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Mộc Yến đứng ở trên thạch đài, trong lòng kích động không thôi.
“Phương Lâm này có kiến thức về thảo mộc thâm hậu như thế, lại là thân thể cây khô gặp mùa xuân. Xem ra hắn thực sự là một thiên tài khó có thể gặp được, căn bản không phải tệ hại giống như lời đồn đại. Thiên tài như vậy lại chỉ là Đan Đồng, thật sự quá đáng tiếc. Ta tất nhiên phải đi gặp thủ tọa đề nghị hắn đặc biệt nâng Phương Lâm lên làm đệ tử chính thức. Không thể để cho thiên tài như vậy mai một được.”
Trong lòng Mộc Yến thầm nghĩ. Thái độ của nàng đối với Phương Lâm đã từ không thích trước đó bay lên đến trình độ cực kỳ thưởng thức.
Nghĩ tới đây, trên mặt Mộc Yến lộ ra vẻ tươi cười khó thấy được, nói với Phương Lâm:
- Phương Lâm, ngươi khiến cho ta rất kinh ngạc. Ta không thể không thừa nhận, ngươi là một thiên tài. Lấy kiến thức về thảo mộc của ngươi, trong vòng hai năm tất nhiên có thể thăng cấp thành đệ tử chính thức.
Lời này vừa nói ra, rất nhiều đệ tử Đan Đồng ở đây đều quá mức sợ hãi.
Trong vòng hai năm thăng cấp đệ tử chính thức? Điều này cũng quá khoa trương đi? Kỷ lục nhanh nhất trong một mạch Đan tông cũng chính là hai lần sát hạch trở thành đệ tử chính thức mà thôi. Phương Lâm này, chẳng lẽ sẽ trở thành một người thăng cấp nhanh nhất thứ hai sao?
Sắc mặt Khang Lộc thâm trầm. Hắn thất bại hai lần, lần thứ ba tất nhiên có thể thông qua. Nhưng Mộc Yến trưởng lão đánh giá về Phương Lâm, lại khiến cho trong lòng Khang Lộc hết sức ghen tỵ.
Những người theo sau Khang Lộc đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ đều nhìn ra được, lúc này tâm tình Khang Lộc thật sự không tốt.
Chỉ có điều cũng khó trách được. Khang Lộc ở trong đệ tử Đan Đồng đã là tồn tại đứng đầu. Bất luận là danh tiếng hay địa vị, đều như vậy.
Nhưng lúc này đột nhiên xuất hiện một Phương Lâm chỉ mới nhập môn một tháng, đã khiến cho Mộc Yến trưởng lão nhìn hắn với con mắt khác, cho thấy kiến thức về thảo mộc giống như yêu nghiệt, lại thêm thể chất hiếm thấy cây khô gặp mùa xuân này, người như vậy nhất định sẽ vượt qua Khang Lộc.
Nhưng Khang Lộc làm sao có thể cam tâm để người ta cướp đi địa vị và danh vọng của mình bây giờ? Hắn là người đứng đầu đệ tử Đan Đồng. Ở chỗ đệ tử chính thức hắn cũng có không ít quan hệ, đánh xuống cơ sở. Đợi đến khi trở thành đệ tử chính thức, hắn cũng sẽ thuận buồm xuôi gió.
Nhưng nếu như Phương Lâm vẫn phát ra ánh sáng vạn trượng như vậy, ai sẽ còn để ý tới Khang Lộc hắn? Ai sẽ còn cho rằng Khang Lộc hắn là người đứng đầu đệ tử Đan Đồng?
Khang Lộc không có cách nào tha thứ được. Hắn phải giữ vững địa vị của mình. Tất cả kế hoạch của mình đã chuẩn bị xong, tuyệt đối không thể bị ảnh hưởng.
Đối với sự thưởng thức của Mộc Yến, Phương Lâm có vẻ rất khiêm tốn, nói:
- Trưởng lão ưu ái, đệ tử chỉ là có kiến thức thảo mộc nhiều hơn một ít mà thôi.
Mộc Yến lại nói rất chân thành:
- Ta nghe nói ngươi chính là thân thể cây khô gặp mùa xuân. Ngươi lại có kiến thức thảo mộc tốt như vậy, xứng đáng với hai chữ thiên tài. Nhưng ngươi cũng đừng nên kiêu ngạo tự mãn. Một đạo luyện đan tối kỵ kiêu ngạo, ngươi phải nhớ kỹ.
Phương Lâm gật đầu, ôm quyền đáp:
- Đa tạ trưởng lão báo cho, đệ tử tất nhiên sẽ ghi nhớ.
Đối với Mộc Yến trưởng lão này, Phương Lâm cũng có một ít thiện cảm. Tuy rằng người có hơi cổ hủ nghiêm túc, nhưng ít ra là người thật sự muốn tốt cho đệ tử Đan Đồng, nghiêm túc giảng bài. Người như vậy, đáng để Phương Lâm tôn kính.
Mặc dù Phương Lâm kiếp trước là Đan Tôn cao cao tại thượng, nhưng hắn không kiêu ngạo tự mãn, tự cao tự đại giống như những thiên tài còn trẻ thành danh. Ngược lại, Phương Lâm cũng không có tâm lý tự cao tự đại gì. Chỉ cần là người hắn cho rằng đáng để tôn kính, hắn sẽ thật lòng tôn kính.
Mộc Yến nhìn thấy Phương Lâm như vậy, trong lòng càng thoả mãn hơn, gật đầu, nói:
- Hôm nay giảng bài đến đây thôi. Các ngươi phải nhớ kỹ nội dung ta giảng, không cho phép lười biếng.
Buổi giảng bài kết thúc, Mộc Yến rời đi. Ba nghìn đệ tử Đan Đồng đều lần lượt rời khỏi đan đàn.
Chỉ có điều rất nhiều người trước lúc rời đi đều tiến lên nói chuyện cùng Phương Lâm. Trong lời nói có thêm vài phần muốn qua lại thân thiết.
Những đệ tử Đan Đồng không phải là người ngu. Hôm nay Phương Lâm có biểu hiện chói mắt như vậy, lại được Mộc Yến trưởng lão thưởng thức, sau này sẽ có tiền đồ rộng lớn. Bọn họ tất nhiên phải nắm lấy cơ hội, tạo mối quan hệ cùng Phương Lâm.
Phương Lâm không có từ chối người từ cách xa ngàn dặm, nhưng cũng không có biểu hiện quá mức nhiệt tình. Hắn cùng những đệ tử Đan Đồng nói chuyện sơ qua vài câu.
- Phương Lâm, dừng chân.
Một đệ tử Đan Đồng ngăn cản lối đi của Phương Lâm, chắp tay nói với Phương Lâm.
Phương Lâm không biết người này. Chỉ có điều bên cạnh có người nói:
- Hắn là người bên cạnh Khang Lộc.
Nét mặt Phương Lâm nghi ngờ, không khỏi nói:
- Khang Lộc là ai?
Khuôn mặt mọi người chợt cứng đờ. Không ít người khóe miệng cũng co giật.
Lục Tiểu Thanh ở bên cạnh, trên mặt càng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, thầm nghĩ Phương Lâm tên ngu ngốc này.
Mà người thanh niên ngăn cản lối đi của Phương Lâm, thần sắc càng xấu hổ hơn, trong lòng gần như phát điên.
Tên này là đang giả ngu sao? Làm sao có thể có người ngay cả Khang Lộc cũng không nhận ra?
Nhìn bộ dạng của mọi người, Phương Lâm cảm thấy rất vô tội. Ta thật sự không biết Khang Lộc là ai có được không?
Người kia thoáng sửng sốt, sau đó mới lên tiếng:
- Khang Lộc sư huynh muốn nói chuyện với ngươi.
Phương Lâm nhìn hắn, rất chăm chú hỏi:
- Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, Khang Lộc rốt cuộc là người nào không?
Người kia thiếu chút nữa thì chửi ầm lên. Có người giống ngươi sao? Giả ngu còn giả vờ tới nghiện sao?
Chỉ có điều trước dó Khang Lộc từng dặn qua, bảo mình mời Phương Lâm đi theo, người kia cũng chỉ đành xấu hổ cười nói:
- Khang Lộc sư huynh là nhân tài kiệt xuất của đệ tử Đan Đồng chúng ta.
Lục Tiểu Thanh ghé vào bên tai Phương Lâm khẽ nói:
- Khang Lộc kia rất lợi hại. Có người nói lần sát hạch tiếp theo hắn sẽ trở thành đệ tử chính thức. Hắn tìm ngươi không biết có chuyện gì, vẫn cẩn thận một chút.
Phương Lâm gật đầu, nhìn người kia nói:
- Ta không biết Khang Lộc gì đó, không có gì để nói.
Nói xong, hắn lại muốn rời đi.
- Phương Lâm sư đệ, chẳng lẽ còn không mời nổi ngươi sao?
Lúc này, Khang Lộc dẫn theo một đám người từ cách đó không xa đi tới. Giọng nói Khang Lộc vang lên, âm thanh sang sảng.
Phương Lâm xoay người lại, nhìn về phía Khang Lộc, nhất thời chân mày hơi nhíu lại.
“Người này có sự thù địch với ta.”
Trong lòng Phương Lâm thầm nghĩ.
Khang Lộc tuy rằng che giấu rất tốt, nhưng Phương Lâm kiếp trước chính là Đan Tôn, năng lực quan sát vô cùng tốt. Cho dù Khang Lộc che giấu sự thù địch của mình, nhưng vẫn bị Phương Lâm nhìn ra được.
Những đệ tử Đan Đồng bên cạnh Phương Lâm đều ôm quyền hành lễ với Khang Lộc. Trong đó bao gồm cả Lục Tiểu Thanh cũng có vẻ kính sợ Khang Lộc.
- Ngươi chính là Khang Lộc?
Phương Lâm hỏi.
Trong mắt Khang Lộc lóe lên một sự tức giận không dễ phát giác. Các đệ tử Đan Đồng khác đều tôn kính gọi ta là sư huynh. Ngươi lại gọi thẳng tên của ta, đây tính là ý gì?
Chỉ có điều Khang Lộc rốt cuộc vẫn còn có chút khôn ngoan, mỉm cười nói:
- Xem ra sư đệ biết rất ít về ta. Ta chính là Khang Lộc. Hôm nay đan đàn vừa gặp, sư đệ quả nhiên không tầm thường. Sư huynh vô cùng bội phục.
Phương Lâm cười, nói:
- Khang sư huynh khách khí. Chỉ là không biết Khang sư huynh tìm ta có chuyện gì không? Nếu như không có chuyện gì, vậy ta đi về ngủ trước.
Mọi người ở đây đều không nhịn được đổ mồ hôi lạnh. Phương Lâm này thật đúng là kỳ lạ. Khang Lộc sư huynh người ta hiển nhiên là muốn kết giao với ngươi, ngươi lại khơi khơi nói muốn trở về phòng ngủ.
Cho dù Khang Lộc kiềm chế rất tốt, cũng có phần không nhịn được muốn nổi nóng.
- Nơi đây quá mức ầm ĩ. Lâm sư đệ không bằng cùng ta đi tới Thương Nguyệt Đình ngồi một lát, thế nào?
Khang Lộc cố gắng hết mức khiến cho mình có phần nhã nhặn, nói.
Nào ngờ Phương Lâm lại lắc đầu, nói:
- Hay là thôi đi. Có chuyện gì nói ở chỗ này là được.
Khang Lộc hận không thể nhảy dựng lên cho Phương Lâm một tát bay ra ngoài. Lúc này bản thân hắn thật sự có cảm giác mặt nóng dán mông lạnh.
- Đã như vậy, ta liền nói thẳng. Phương Lâm sư đệ thiên phú trác việt, ở trên một đạo luyện đan tất nhiên có nhiều đất dụng võ. Nhưng ta là thế hệ luyện đan sư, cảnh giới võ đạo cũng không thể giảm sút. Sư đệ hình như mới là Nhân Nguyên nhị trọng. Chỗ ta có một viên Thuận Khí đan, có thể giúp cho tu vi của sư đệ mau chóng đột phá đến Nhân Nguyên tam trọng. Mong rằng sư đệ không nên từ chối, nhận lấy một phần ý tốt của ta.
Khang Lộc nói xong, lập tức liền lấy ra một cái bình ngọc.
Mọi người nghe vậy, đều lộ vẻ hâm mộ. Đây chính là Thuận Khí đan đấy. Dùng một viên, có thể nâng cao tốc độ tu luyện lên gấp hai lần. Ở trong đệ tử Đan Đồng không người nào có thể chế luyện ra. Chỉ có đệ tử chính thức mới có thể chế luyện ra.
Không ngờ Khang Lộc này vì lôi kéo Phương Lâm, nỡ lấy ra loại đan dược này. Hiển nhiên hắn cực kỳ coi trọng Phương Lâm.
Nếu như Phương Lâm cầm lấy Thuận Khí đan này, vậy coi như là người của Khang Lộc. Cho dù Phương Lâm là người có thiên phú, cũng sẽ bị Khang Lộc tùy bí gây khó dễ.
Chương 7: Thủ Tọa Chèn Ép
Cầm? Có cầm hay không? Đây là một vấn đề xảy ra trước mắt Phương Lâm.
Mọi người ở đây đều đang nhìn Phương Lâm, chờ đợi phản ứng của Phương Lâm.
Khuôn mặt Khang Lộc ôn hòa nhưng trong lòng lại đang cười lạnh:
“Cho dù Phương Lâm ngươi là một thiên tài, nhưng chỉ cần cầm viên Thuận Khí đan này của ta, đó là người của Khang Lộc ta. Sau này cho dù ngươi có cònchói mắt như thế nào, cuối cùng vẫn sẽ bị ta khống chế.”
Khang Lộc tin tưởng, Phương Lâm này không chống lại được sự hấp dẫn của Thuận Khí đan.
Phương Lâm nhìn cái bình trong tay Khang Lộc một lát, sau đó thấy hắn lắc đầu, thản nhiên nói:
- Ý tốt của Khang sư huynh lòng ta xin nhận. Nhưng Thuận Khí đan này, ta không thể nhận.
Nghe vậy, không ít người đều cảm thấy Phương Lâm quá ngu xuẩn. Đây chính là Thuận Khí đan đấy. Đệ tử Đan Đồng làm gì có tư cách nhận được loại đan dược này? Cho không Thuận Khí đan mà cũng từ chối kia đấy?
Cũng có người trong lòng âm thầm gật đầu. Phương Lâm này ngược lại cũng không ngốc. Nếu như thật cầm Thuận Khí đan này, vậy chính là phải nguyện ý trung thành với Khang Lộc.
Nhìn thấy Phương Lâm từ chối, sắc mặt Khang Lộc cứng đờ. Hắn không nói được gì nữa, một người thanh niên đứng ở bên cạnh hắn lại không nhịn được nói:
- Phương Lâm, ngươi làm vậy là có ý gì? Khang sư huynh đưa ngươi đan dược, ngươi cũng dám từ chối sao? Cũng thật không biết điều?
Phương Lâm cười, hoàn toàn không có tức giận, nói:
- Vị sư huynh này lại trách oan ta. Cũng không phải Phương Lâm ta không biết điều, mà là ân tình của Khang sư huynh quá nặng, Phương Lâm ta thân thể xương cốt quá yếu, sợ là không chịu nổi.
Lời nói này trong mềm có cứng, thái độ cự tuyệt hết sức rõ ràng. Khang Lộc tất nhiên nghe ra được.
Dáng vẻ tươi cười vẫn duy trì trên mặt Khang Lộc cuối cùng biến mất, thay vào đó lại là một mảnh âm u lạnh lẽo.
- Phương Lâm, ngươi cần phải hiểu rõ, Thuận Khí đan này, ngươi rốt cuộc là nhận hay không nhận?
Khang Lộc lạnh lùng nói, trong lời nói đã mang theo một sự uy hiếp.
Phương Lâm vẫn cười híp mắt, dường như hoàn toàn không có cảm nhận được sự uy hiếp trong lời nói của Khang Lộc, nói:
- Khang sư huynh làm vậy không phải là làm khó ta sao? Thuận Khí đan này ta trăm triệu lần không thể tiếp nhận được. Khang sư huynh vẫn giữ lại cho mình dùng đi.
Khóe miệng Khang Lộc hiện ra một nụ cười lạnh, gật đầu, thu cái bình vào.
- Khang sư huynh, người này không biết điều. Chúng ta giáo huấn hắn một trận đi?
Người thanh niên vừa rồi lập tức nói, muốn ở trước mặt Khang Lộc biểu hiện tốt một hồi.
Nghe vậy, không ít người đều lập tức cách xa Phương Lâm, sợ mình bị ảnh hưởng. Duy nhất chỉ có Lục Tiểu Thanh còn đứng ở bên cạnh Phương Lâm. Mặc dù trên mặt nàng cũng có lo âu và khẩn trương, nhưng không rời đi.
- Khang sư huynh, sư huynh muốn làm gì? Nơi này là đan đàn. Bốn tượng thánh của Đan tông ở đây, sư huynh dám lỗ mãng sao?
Lục Tiểu Thanh không cam lòng nói.
Phương Lâm nhìn thấy vào lúc này tiểu nha đầu này vẫn dám đứng ra nói chuyện giúp mình, trong lòng ngược lại cũng có hơi cảm động.
Khang Lộc liếc mắt nhìn Lục Tiểu Thanh, ánh mắt thâm trầm này khiến cho trong lòng Lục Tiểu Thanh càng thêm khiếp sợ.
Chỉ có điều lời Lục Tiểu Thanh nói lại có tác dụng. Khang Lộc rốt cuộc vẫn không dám làm chuyện gì quá giới hạn ở đan đàn, dễ dàng bị người ta nắm được cán, đến lúc đó bản thân sẽ gặp phiền toái.
Ngay lập tức, Khang Lộc quay sang nhìn Phương Lâm lạnh lùng cười, nói:
- Hôm nay ngươi từ chối ta, hi vọng ngươi không phải hối hận.
Nói xong, hắn xoay người rời đi. Đám người theo sau Khang Lộc hung hăng trừng mắt với Phương Lâm vài lần, sau đó cũng theo Khang Lộc rời đi.
Những đệ tử Đan Đồng vốn muốn kết giao với Phương Lâm, ai nấy người lại nhanh chóng rời đi, không có ý định nói chuyện với Phương Lâm nữa, không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Phương Lâm.
Nói đùa sao? Hôm nay Phương Lâm đắc tội Khang Lộc. Trong cuộc sống sau này, có trời mới biết Khang Lộc sẽ chèn ép Phương Lâm như thế nào. Nếu như bọn họ kết giao cùng Phương Lâm, vậy chẳng phải là đối phó với Khang Lộc sao?
Rất nhanh, những đệ tử Đan Đồng vốn vẫn vây xung quanh Phương Lâm, trong nháy mắt liền đi sạch, chỉ còn lại có một mình Lục Tiểu Thanh.
Nhìn về phía những người vội vàng rời đi, Lục Tiểu Thanh lộ vẻ xem thường. Nhưng nghĩ đến Phương Lâm hôm nay đắc tội Khang Lộc, trong lòng nàng lại nặng nề.
Phương Lâm nở nụ cười, quệt tay vào cái mũi nhỏ của Lục Tiểu Thanh, nói:
- Đừng nhăn mặt, nhíu mày. Trời còn chưa sập xuống đâu.
Lục Tiểu Thanh nhìn thấy Phương Lâm tươi cười lại tức giận không chỗ phát tiết, nói:
- Ngươi còn cười được? Ngươi có biết đắc tội Khang Lộc, số phận cuối cùng sẽ thế nào hay không?
Vẻ mặt Phương Lâm tò mò hỏi:
- Số phận cuối cùng sẽ thế nào?
Lục Tiểu Thanh trừng mắt với Phương Lâm, nói:
- Ta nghe một sư tỷ nói, trước đây cũng có người đắc tội Khang Lộc, cuối cùng bị Khang Lộc chèn ép đến mức ngay cả sát hạch cũng không tham gia được. Ngươi vừa mới nhập môn, lại đắc tội hắn, thật không biết sau này nên thế nào.
Phương Lâm thấy vẻ mặt Lục Tiểu Thanh lo lắng, liền vỗ nhẹ vào vai của nàng, cười nói:
- Không có việc gì. Dù sao người đắc tội hắn là ta. Ta còn không lo lắng, sư muội cũng đừng lo lắng cho ta.
Lục Tiểu Thanh giậm chân, đẩy tay Phương Lâm ra, tức giận nói:
- Ai lo lắng cho ngươi? Ta mới lười để ý tới ngươi!
Nói xong, Lục Tiểu Thanh bước nhanh đi ra ngoài.
Phương Lâm bất đắc dĩ mỉm cười. Chỉ có điều trong vẻ tươi cười lại có thêm vài phần lãnh đạm thản nhiên.
- Thật đúng là không thể yên tĩnh được.
Phương Lâm duỗi người, đi về phía chỗ ở của mình.
...
Một mạch Đan tông, Thiên Dương đại điện.
Thiên Dương đại điện hùng vĩ khác thường, đứng vững ở trên đỉnh của một ngọn núi cao nhất, khí thế hào hùng.
Lúc này, ở trong Thiên Dương đại điện, Mộc Yến trưởng lão mặc trang phục màu xanh lẳng lặng đứng thẳng. Ở chỗ cao nhất trên đại điện, một nam tử trung niên gương mặt nghiêm túc đang ngồi thẳng.
Mạnh Vô Ưu cũng ở chỗ này. Hắn đứng ở một bên, thần sắc bình tĩnh.
Mộc Yến khom mình hành lễ về phía nam tử trung niên kia, mở miệng nói:
- Thủ tọa, hôm nay ta ở đan đàn giảng bài, nhìn thấy Phương Lâm này quả thật là phẩm cấp thiên tài. Hắn làm thân phận đệ tử Đan Đồng quá mức lãng phí. Hi vọng thủ tọa có thể phá lệ, nâng Phương Lâm lên làm đệ tử chính thức.
Nghe nàng nói như thế, ánh mắt Mạnh Vô Ưu nhất thời sáng lên, vui mừng bất ngờ nhìn Mộc Yến.
Mộc Yến lại nhìn về phía Mạnh Vô Ưu khẽ gật đầu.
Nam tử trung niên kia nghe vậy, mặt không đổi sắc, thản nhiên nói:
- Quy định của Đan tông, chưa từng ngoại lệ.
Mộc Yến nhíu mày, nói:
- Tài của Phương Lâm có thể dùng vào việc lớn, thành tựu của hắn tất nhiên sẽ ở trên chúng ta. Nhanh chóng cất nhắc, cũng khiến cho Đan tông ta sớm ngày có một vị luyện đan sư một mình đảm đương một phía.
Nam tử trung niên nhìn Mộc Yến, âm thanh vẫn lạnh nhạt, nói:
- Mộc Yến, chỉ sợ nàng đã nói quá?
Thần sắc Mộc Yến vô cùng nghiêm túc nói:
- Tại hạ không có nói quá nửa câu. Giá trị của Phương Lâm sẽ không yếu hơn Đan tông Tứ Tú kia.
Nam tử trung niên mỉm cười, nói:
- Nhưng cho dù là Đan Tông Tứ Tú, trong bọn họ cũng không ai là đặc biệt nâng cao đi lên.
Thần sắc Mộc Yến cứng đờ. Mạnh Vô Ưu ở bên cạnh, trong lòng cũng thầm than một tiếng.
Nam tử trung niên tiếp tục nói:
- Phương Lâm có thể có tư chất không tầm thường. Phàm là thiên tài, đều cần phải được rèn luyện. Hơn nữa quy định Đan tông là không thể phá. Phương Lâm người này, hãy để cho hắn ở trong đệ tử Đan Đồng rèn luyện nhiều hơn một hồi.
Mộc Yến mở miệng, nhưng không biết nên nói cái gì.
...
Rời khỏi Thiên Dương đại điện, Mạnh Vô Ưu và Mộc Yến đi cùng nhau. Thần sắc hai người đều khó coi.
- Thủ tọa như vậy, Đan tông ta sao có thể có ngày chấn hưng!
Giọng điệu Mạnh Vô Ưu phẫn nộ nói.
Mặt Mộc Yến cũng thâm trầm, bất mãn hết sức đối với thái độ của thủ tọa.
- Chuyện này chúng ta bất lực. Chỉ có thể trông cậy vào bản thân Phương Lâm. Nếu như hắn cho thấy tiềm lực vượt qua Đan Tông Tứ Tú, thủ tọa có muốn cũng không có cách nào lại chèn ép Phương Lâm.
Mộc Yến nói.
Mạnh Vô Ưu cau mày nói:
- Nếu như thủ tọa còn muốn chèn ép?
Mộc Yến nghe vậy, trong mắt có một sự kiên quyết, nói:
- Vậy chúng ta chỉ có khẩn cầu tông chủ đứng ra giải quyết.
Mạnh Vô Ưu gật đầu, nói:
- Cũng chỉ có thể như thế. Ôi, đáng tiếc cho Phương Lâm.
...
Cách thời điểm đan đàn giảng bài đã một tháng. Một tháng này, Khang Lộc thật sự bắt đầu ra tay hành động.
Hắn để cho vài người chờ ở phía trước con đường nhất định phải đi qua nếu muốn tới Bách Thảo viên. Chỉ cần Phương Lâm xuất hiện, bọn họ sẽ ngăn cản Phương Lâm tiến vào Bách Thảo viên.
Suy nghĩ của Khang Lộc rất tốt, không để cho Phương Lâm tiến vào Bách Thảo viên, hắn lại không có cách nào học tập được càng nhiều kiến thức thảo mộc nữa. Đến lúc đó sát hạch cũng sẽ không có cách nào thông qua.
Nhưng ai biết được thủ hạ của Khang Lộc đợi đủ một tháng, nhưng ngay cả cái bóng Phương Lâm cũng không thấy.
Hóa ra Phương Lâm căn bản chưa từng nghĩ sẽ đi Bách Thảo viên. Ngoại trừ hai lần đan đàn giảng bài giữa tháng cuối tháng, Phương Lâm căn bản sẽ không mấy khi ra khỏi cửa. Suy nghĩ của Khang Lộc tuy tốt, nhưng chém vào khoảng không, hoàn toàn không thực hiện được.
Trong nhà gỗ, Phương Lâm ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, trên trán đầy những giọt mồ hôi.
Sau một hồi lâu, Phương Lâm mở mắt, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi và bất đắc dĩ.
- Vẫn không được. Căn cốt quá kém, bảy mươi hai mạch có phân nửa đều bế tắc. Không có đan dược giúp đỡ, căn bản đánh không thông.
Phương Lâm cười gượng.
Nhập môn hai tháng, người ở bên ngoài nhìn thấy Phương Lâm lười nhác nhàn nhã không biết tiến thủ. Nhưng trên thực tế, Phương Lâm vẫn luôn thử đả thông bảy mươi hai mạch trong cơ thể, cải thiện tư chất căn cốt.
Chỉ có điều lúc này cảnh giới của Phương Lâm quá thấp, chỉ là Nhân Nguyên nhị trọng, nội kình chưa đủ, căn bản không có cách nào đả thông những kinh mạch bế tắc này.
Biện pháp đương nhiên cũng không phải là không có, nhưng cần phải dựa vào đan dược trợ giúp. Lúc này Phương Lâm chỉ là đệ tử Đan Đồng, không có tư cách luyện đan.
Không có đan dược, chỉ dựa vào bản thân, muốn đả thông những kinh mạch bế tắc, không mất mười năm tám năm căn bản không làm được. Nhưng Phương Lâm làm sao có thể tốn mười năm tám năm tới đả thông kinh mạch?
- Xem ra vẫn phải nghĩ biện pháp chế luyện một lò đan dược mới được.
Trong lòng Phương Lâm thầm nghĩ, đã đánh chủ ý lên luyện đan.
Chỉ có điều Đan tông có quy định nghiêm khắc. Đệ tử Đan Đồng chủ yếu là học tập kiến thức thảo mộc, không có tư cách luyện đan, căn bản không tiếp xúc đến lò luyện đan. Chỉ có đệ tử chính thức, mới có tư cách luyện đan.
Phương Lâm không có bản lĩnh một mình luyện đan, lại không có cơ hội luyện đan. Điều này thực sự khiến hắn khổ não.
Bỗng một ngày, Phương Lâm, Lục Tiểu Thanh cùng với mấy đệ tử mới khác tiến vào Đan tông cùng một ngày, đều bị triệu tập lại.
Tổng cộng chín người, bao gồm cả Phương Lâm, quy quy củ củ đứng ở trong đan đàn.
Ở trước chín người, một lão nhân vóc dáng thấp nhỏ chắp tay sau lưng, vẻ mặt không kiên nhẫn.
- Chín người các ngươi nghe đây, lập tức sẽ có đệ tử chính thức tới chọn Đan Đồng. Đến lúc đó các ngươi đều phải theo đệ tử chính thức sáu tháng. Đây là cơ hội khó được của các người, phải cố gắng xem trọng hiếu học, biết chưa?
Lão nhân thấp bé lớn tiếng nói.
Chín người nghe vậy, ngoại trừ Phương Lâm ra, tất cả đều lộ vẻ hưng phấn.
Phương Lâm nhìn như bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng mơ hồ có chờ mong.
“Có thể tiếp xúc đến đệ tử chính thức, ta cũng có cơ hội chế luyện đan dược.”
Phương Lâm âm thầm nói.
Chương 8: Hứa Sơn Cao
Cũng không lâu lắm, liền có mười mấy người thanh niên nam nữ mặc luyện đan bào màu trắng vừa nói vừa cười đi tới đan đàn.
Ngoại trừ Phương Lâm ra, mấy đệ tử Đan Đồng Lục Tiểu Thanh đều kính nể, e sợ có thừa nhìn bọn họ, trong mắt lộ ra thần sắc hâm mộ.
- Tôn trưởng lão, chúng ta tới rồi.
Mười mấy người đi tới trước mặt lão nhân thấp bé này. Một người thanh niên trong đó chắp tay nói với lão nhân thấp bé này.
Trưởng lão thấp bé nhìn về phía bọn họ gật đầu, chỉ vào mấy người Phương Lâm bọn họ, nói:
- Đây là đệ tử Đan Đồng năm nay vừa mới nhập môn. Các ngươi chọn đi.
Nói xong, hắn liền chắp tay sau lưng đi sang bên cạnh.
Mười mấy đệ tử chính thức đưa mắt nhìn đám người Phương Lâm. Ai nấy người đều lấy ánh mắt dò xét nhìn đám người Phương Lâm.
Nhất thời, ngoại trừ Phương Lâm ra, tám người khác đều khẩn trương. Dù sao đứng ở trước mặt bọn họ là một đám đệ tử chính thức. Xét về thân phận lại là người cao hơn hẳn mấy người đệ tử Đan Đồng bọn họ một bậc.
Vẻ mặt Phương Lâm bình tĩnh. Người khác nhìn hắn, hắn cũng không hề e ngại quan sát những đệ tử chính thức này.
Rất nhanh, Phương Lâm chú ý thấy trong mười mấy người này có không ít người đều có ý vô ý nhìn mình. Hơn nữa trong ánh mắt hình như mang theo vài phần trêu tức.
“Có ý gì?”
Phương Lâm âm thầm nghi ngờ. Mình chỉ đẹp hơn những người khác một ít mà thôi, nhưng không đến mức nhìn mình như vậy chứ?
Trên mặt người thanh niên dẫn đầu này mỉm cười, có phần thâm ý liếc mắt nhìn Phương Lâm, cuối cùng giơ ngón tay ra, điểm trúng vào một người thiếu niên khác.
Trên mặt thiếu niên kia nhất thời lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng khom người hành lễ với người thanh niên.
Những người khác đều hâm mộ nhìn hắn. Người thanh niên kia rõ ràng rất có địa vị ở trong đệ tử chính thức. Có thể được hắn chọn trúng, cũng là một loại vinh quang.
- Ta chọn hắn.
Lại một thiếu niên được lựa chọn.
- Ngươi, đi theo ta.
- Không tệ, ngươi đi theo ta.
...
Đệ tử Đan Đồng hết người này tới người khác được các đệ tử chính thức lựa chọn. Ngay cả Lục Tiểu Thanh cũng được một nữ tử khuôn mặt xinh đẹp chọn trúng.
Duy nhất chỉ có Phương Lâm đứng cô đơn ở tại chỗ, không có được bất kỳ một đệ tử chính thức nào chọn trúng.
Hết lần này tới lần khác, những đệ tử chính thức này lúc đầu mỗi người giống như cảm thấy rất hứng thú đối với Phương Lâm, cuối cùng lại không có một người nào chọn hắn.
Phương Lâm rất phiền muộn. Lẽ nào mình lại kém cỏi như vậy?
Phương Lâm cảm thấy nhất định là ánh mắt của mấy đệ tử chính thức này có vấn đề. Không sai, chính là như vậy.
Lão nhân thấp bé ở cách đó không xa nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cũng lắc đầu cười lạnh, thầm nghĩ:
“Phương Lâm này đắc tội Khang Lộc, hiện tại còn không biết chuyện gì xảy ra.”
Một đám đệ tử chính thức đứng ở nơi đó. Trong đó không ít người đều trêu tức nhìn Phương Lâm.
Phương Lâm ngược lại không để ý tới. Không chọn thì thôi. Cùng lắm thì tự mình đi nghĩ biện pháp khác.
Lúc này, người thanh niên dẫn đầu này bỗng nhiên nói với Phương Lâm:
- Ngươi có phải cảm thấy kỳ quái, chúng ta vì sao không ai chọn ngươi hay không?
Phương Lâm gật đầu, vẻ mặt nghi ngờ nói:
- Các ngươi vì sao không chọn ta? Lẽ nào các ngươi chưa nghe nói qua ta có thân thể cây khô gặp mùa xuân sao?
Các đệ tử chính thức nhất thời không nói được gì. Phương Lâm này tự nhiên da mặt lại dầy như vậy, còn có thể đề cử mình như vậy sao?
Chỉ thấy người thanh niên kia cười lạnh, nói:
- Biết thì đã sao? Đã có người sớm đánh tiếng với chúng ta, bảo chúng ta không chọn ngươi. Nếu không muốn sau này ở Tử Hà tông sống ngày tháng không dễ chịu, vẫn nên trở về suy nghĩ kỹ xem nên làm như thế nào.
Nghe hắn nói như thế, Phương Lâm xem như đã hiểu rõ. Hóa ra là thủ đoạn của Khang Lộc.
Có thể làm cho những đệ tử chính thức đều hỗ trợ nhằm vào mình, năng lực của Khang Lộc này ngược lại có phần khiến cho Phương Lâm kinh ngạc.
- Phương Lâm, ở Tử Hà tông này, nhất là Đan tông không có quan hệ lại nửa bước khó đi. Ngươi mặc dù có ít thiên phú, nhưng phải tuân thủ quy định mới được. Cũng không nên tự cho mình là đúng.
Người thanh niên còn nói thêm, trong lời nói có thêm phần đùa cợt và xem thường.
Phương Lâm không tức giận, cười híp mắt nói:
- Xin hỏi tôn tính đại danh của vị sư huynh này?
Người thanh niên khẽ hừ một tiếng. Tuy rằng rất xem thường Phương Lâm, nhưng hắn vẫn nói:
- Để cho ngươi biết cũng không sao. Ta là Thẩm Phục.
Phương Lâm gật đầu, tự lẩm bẩm:
- Thẩm Phục? Tên này vừa nghe lại biết không giống người tốt.
Mọi người nghe vậy, đều nhất thời kinh sợ, nhìn Phương Lâm giống như nhìn kẻ đần độn.
Sắc mặt Thẩm Phục này chợt trầm xuống, lại muốn giơ tay lên cho Phương Lâm một bạt tai.
- Khụ khụ, đan đàn là trọng địa, lời nói và việc làm lại phải thận trọng
Lúc này, lão nhân thấp bé cách đó không xa vừa ho khan vừa nói.
Thẩm Phục hơi do dự, cuối cùng vẫn không động thủ.
Phương Lâm cười híp mắt nhìn hắn, giống như dự đoán được Thẩm Phục sẽ không động thủ thật.
- Phương Lâm, ngươi ngay cả tình cảnh của mình cũng không biết, thực sự đáng thương. Không cần ta ra tay, Khang Lộc cũng có thể trừng trị ngươi.
Thẩm Phục hung tợn nói với Phương Lâm.
Phương Lâm cười hì hì, nói:
- Con người ta chính là gan lớn. Ngươi dọa ta cũng vô dụng.
Thẩm Phục cười lạnh. Hắn cũng không muốn lãng phí nước bọt với Phương Lâm. Hắn lại muốn dẫn theo mọi người rời đi.
- Chờ một chút Trầm sư huynh.
Đúng lúc này, một giọng nói thoáng lộ ra sự khiếp nhược vang lên.
Thẩm Phục chợt dừng bước chân xoay người lại, nhất thời cười nói:
- Hóa ra là Hứa sư đệ. Có chuyện gì không?
Người thanh niên họ Hứa này tướng mạo xấu xí, tuy rằng cũng là đệ tử chính thức, nhưng từ ánh mắt người bên ngoài nhìn hắn đã biết, người này ở trong đệ tử chính thức, tám phần mười cũng không có địa vị gì.
Chỉ thấy người thanh niên họ Hứa này hơi do dự, chỉ vào Phương Lâm, nói:
- Ta muốn chọn hắn làm Đan Đồng của ta.
Nghe vậy, trong lòng Phương Lâm mừng thầm. Chỉ có điều hắn cũng không có để lộ ra ngoài. Mà các đệ tử chính thức khác lại khẽ nhíu mày.
Thẩm Phục lạnh lùng liếc mắt nhìn người thanh niên họ Hứa, nói:
- Hứa sư đệ, ngươi làm vậy là có ý gì?
Người thanh niên họ Hứa hơi cúi đầu, yếu ớt nói:
- Ta gần đây bận việc luyện đan, cần một Đan Đồng tới trợ thủ. Mong rằng sư huynh thành toàn.
Trong lòng Thẩm Phục không thích, đang muốn ngăn cản. Bỗng nhiên hắn thoáng suy nghĩ. Hứa Sơn Cao này cũng là một người không được chú ý, ở trong đệ tử chính thức trình độ càng là lót đáy. Để cho Phương Lâm đi theo người này, cũng không học được gì.
Hơn nữa, nếu như cuối cùng không có người nào lựa chọn Phương Lâm, như vậy chuyện đám người mình giúp đỡ Khang Lộc chèn ép Phương Lâm chắc hẳn sẽ rất khó che đậy. Còn không bằng thành toàn cho Hứa Sơn Cao này.
Lập tức, Thẩm Phục mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai Hứa Sơn Cao, nói:
- Nếu Hứa sư đệ yêu cầu nhân thủ, vậy ta liền giao Phương Lâm này cho ngươi. Ngươi phải cố gắng mài đi nhuệ khí của tiểu tử này, đừng khiến cho đệ tử chính thức chúng ta mất mặt.
Trên mặt Hứa Sơn Cao miễn cưỡng nặn ra vẻ tươi cười, quay về phía Thẩm Phục liên tục gật đầu.
Thẩm Phục liếc mắt nhìn Phương Lâm, hừ lạnh một tiếng. Tiếp theo, hắn cùng các đệ tử chính thức khác rời đi.
Lúc Lục Tiểu Thanh theo nữ tử có gương mặt xinh đẹp kia rời đi, còn nhìn Phương Lâm nở nụ cười.
Phương Lâm cũng mỉm cười với nàng.
- Phương sư đệ, đi theo ta.
Hứa Sơn Cao nói với Phương Lâm. Trong lời nói của hắn ngược lại không có gì là đệ tử chính thức cao ngạo, ngược lại vô cùng bình thản.
Phương Lâm quan sát Hứa Sơn Cao. Người này thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, bộ dạng bình thường. Giữa hai lông mày mang theo vẻ buồn bực tích tụ.
- Phương sư đệ, thế nào?
Nhìn thấy Phương Lâm nhìn chằm chằm vào mình, Hứa Sơn Cao nghi ngờ nói.
Biểu tình Phương Lâm nghiêm túc nói:
- Hứa sư huynh, tại sao sư huynh muốn chọn ta? Sư huynh không sợ đắc tội tên ngụy quân tử Thẩm Phục này sao?
Nghe được Phương Lâm tự nhiên gọi Thẩm Phục là ngụy quân tử, Hứa Sơn Cao bị dọa cho giật mình. Hắn nhìn thoáng hai bên, phát hiện đám người Thẩm Phục đã đi xa, chắc hẳn không nghe thấy mới nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Sơn Cao thoáng hiện ra vẻ trách cứ nói:
- Ngươi làm sao dám nói như vậy? Thẩm Phục sư huynh cũng không phải là người lương thiện gì.
Phương Lâm cười hắc hắc, nói:
- Lẽ nào sư huynh không cảm thấy hắn là ngụy quân tử sao?
Hứa Sơn Cao không còn lời nào chống đỡ, chỉ có thể tránh né.
Hứa Sơn Cao thở dài, nói:
- Ta cũng chỉ cảm thấy ngươi như vậy quá đáng thương, cho nên chọn ngươi làm Đan Đồng cho ta. Chỉ có điều ngươi đi theo ta, lại không học được cái gì. Ta ở trong đệ tử chính thức, xem như là hạng người lót đáy.
Phương Lâm nghe vậy, ngược lại hoàn toàn không để ý, vỗ nhẹ vào vai Hứa Sơn Cao, cười nói:
- Ngươi có thể nhìn thẳng vào chính mình, cũng đáng quý.
Hứa Sơn Cao cổ quái nhìn Phương Lâm. Ngươi là một đệ tử Đan Đồng tự nhiên vỗ vai một đệ tử chính thức như ta nói những lời này, cũng quá kỳ quái.
- Được rồi, đi theo ta. Ta còn phải nhanh chóng luyện đan.
Hứa Sơn Cao cảm thấy Phương Lâm người này có hơi đặc biệt, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Ngay lập tức, hắn dẫn theo Phương Lâm rời khỏi đan đàn, đi tới chỗ ở của đệ tử chính thức.
Dọc đường đi, Phương Lâm hỏi thăm một ít chuyện liên quan tới đệ tử chính thức, cũng được biết không ít tin tức.
Hóa ra, đệ tử chính thức cũng phân ra ba bảy loại. Ai thuộc giai tầng nào đều phân chia cực kỳ rõ ràng.
Giống như Hứa Sơn Cao ở trong đệ tử chính thức chính là đệ tử hạ đẳng thấp nhất. Mà Thẩm Phục lại là đệ tử thượng đẳng.
Ở tầng đệ tử thượng đẳng, còn có đệ tử chân truyền, địa vị cao cả. Toàn bộ Đan tông, cũng chỉ có ba đệ tử chân truyền.
Hứa Sơn Cao không chỉ là đệ tử hạ đẳng, hơn nữa ở trong đệ tử hạ đẳng, hắn cũng tương đối không có tiền đồ, không có người nào để mắt tới hắn.
Đến tiểu viện nơi Hứa Sơn Cao ở, Phương Lâm chắt lưỡi không thôi. Quả nhiên đệ tử chính thức chính là đệ tử chính thức. Chỗ ở này lại là một dạng khác. Còn có thể một mình một viện nhỏ, thực sự khiến Phương Lâm hâm mộ muốn chết.
Viện không lớn, ngược lại trồng không ít thảo dược. Vừa tiến vào viện lại ngửi thấy được mùi thảo dược đặc biệt.
Phương Lâm nhìn lướt qua, lại ghi nhớ tất cả thảo dược ở trong lòng. Hắn nhìn Hứa Sơn Cao, ngược lại có chút tán thưởng đối với người này.
“Người này tuy rằng không có tiền đồ, nhưng trồng thảo dược ngược lại còn có chút trình độ.”
Trong lòng Phương Lâm thầm nói.
Trong viện, thảo dược cũng không tệ. Rõ ràng Hứa Sơn Cao này bình thường tốn không ít công sức cho những thảo dược này.
Hứa Sơn Cao nhìn thấy Phương Lâm đang quan sát thảo dược trong viện, liền cười nói:
- Những thứ này đều do bản thân ta trồng. Ngươi nhìn thì được, nhưng không nên phá hỏng.
Phương Lâm cười hì hì, nói:
- Phá hỏng cũng không có gì. Ta lại là thân thể cây khô gặp mùa xuân, hỏng rồi cũng có thể mọc lại.
Hứa Sơn Cao bất đắc dĩ một hồi. Chỉ có điều lời Phương Lâm nói ngược lại không sai. Thân thể cây khô gặp mùa xuân có hiệu quả đặc biệt đối với thảo dược.
- Ta phải luyện đan. Ngươi ở trong viện đợi một lát. Đừng vào trong phòng làm phiền ta.
Hứa Sơn Cao dặn dò.
- Được.
Phương Lâm đáp một tiếng. Hứa Sơn Cao gật đầu, lập tức đẩy cửa tiến vào trong phòng.
Phương Lâm lại ở viện buồn chán, nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút. Chỉ một lát sau, từ trong phòng truyền đến một tiếng ầm. Phương Lâm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy gương mặt Hứa Sơn Cao đen xì từ trong phòng đi ra.
- Hứa sư huynh, ngươi làm sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy?
Phương Lâm cười ha ha, cố ý hỏi.