Virtus's Reader

STT 236: CHƯƠNG 232: CHO CHÚT THỂ DIỆN

Vạn Chung Giới, hay còn được biết đến với cái tên Chân Linh Giới, là một nơi ngột ngạt đến cùng cực. Không khí nơi đây không hề có lấy một tia linh khí tự nhiên, tất cả dường như đã bị Hư Sát Phái độc chiếm từ vô số năm tháng trước. Đại Đạo Pháp Tắc của vị diện này như một chiếc gông cùm vô hình, áp chế nặng nề lên mọi tu sĩ ngoại lai, khiến việc thi triển thuật pháp trở nên khó khăn gấp bội.

Giữa vùng đất hoang vu, gương mặt xinh đẹp của Bắc Du, vị nhị công chúa của Hư Sát Phái, đang sa sầm lại. Nàng khoanh tay, ánh mắt đầy tức giận nhìn về phía thành trì đổ nát phía xa, nơi mục tiêu của nàng vừa trốn thoát.

“Một đám sâu bọ vô dụng! Ngay cả một tên Trịnh Vô Sinh cũng không bắt được!” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo của nàng vang lên, mang theo sự hờn dỗi và uy quyền không cho phép kháng cự. “Bắc Toàn Văn, ngươi còn đứng đó làm gì? Lập tức điều động Địa Quân, san bằng nơi này cho ta!”

Đứng bên cạnh nàng là một lão giả thân hình cao lớn, khí tức trầm ổn như núi. Đó chính là Bắc Toàn Văn, một trong ba gia chủ của Bắc gia, một cường giả Thi Tộc thực thụ. Lão khẽ cúi đầu, giọng nói không chút gợn sóng: “Nhị công chúa, xin bớt giận.”

“Bớt giận?” Bắc Du quay phắt lại, đôi mắt phượng xinh đẹp trừng lên. “Thể diện của Hư Sát Phái bị đám kiến hôi này chà đạp, ngươi bảo ta bớt giận thế nào?”

Bắc Toàn Văn vẫn giữ thái độ cung kính nhưng không hề nao núng. “Công chúa, người thừa biết Vạn Chung Giới được Vị diện Ý Chí bảo hộ. Gây ra động tĩnh quá lớn, khơi mào một cuộc tàn sát quy mô lớn sẽ dẫn tới ‘giết chóc phản phệ’. Những đường hắc tuyến đó một khi đã xâm nhập vào cơ thể thì không thể phá hủy, sẽ dần biến chúng ta thành cỗ máy chỉ biết giết chóc.”

Lão dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. “Kế hoạch của Phạm Hi Thần Tôn đại nhân không thể bị ảnh hưởng bởi những chuyện nhỏ nhặt này. Hơn nữa, đám tu sĩ bản địa ở đây có kẻ còn đang tu luyện cái gọi là ‘Hồn Chuyển Thành Kỹ’, một thứ bẫy chết người của Vong Yểm. Chúng ta không cần phải tự mình chuốc lấy phiền phức.”

Thái độ trẻ con của Bắc Du lại trỗi dậy. Nàng bĩu môi, giọng điệu có phần bất mãn: “Ta không quan tâm! Ta chỉ biết rằng nếu không cho chúng một bài học, sau này kẻ nào cũng dám leo lên đầu Hư Sát Phái ngồi!”

Bắc Toàn Văn khẽ thở dài trong lòng. Vị nhị công chúa này tuy tuổi thật không nhỏ nhưng tâm tính vẫn như một đứa trẻ được nuông chiều. Lão đành phải dùng một cách khác.

“Công chúa,” lão nói, giọng điệu mềm mỏng hơn. “Người là nhị công chúa cao quý, quyền thế ngút trời, cần gì phải so đo với đám sâu kiến này? Giết chúng chỉ làm bẩn tay người. Việc này, cứ giao cho lão phu xử lý. Xin công chúa cho lão phu chút thể diện, lui về nghỉ ngơi. Lão phu cam đoan sẽ mang đầu của Trịnh Vô Sinh và cả Vu Hồng đến trước mặt người.”

Nghe những lời tâng bốc, sắc mặt Bắc Du dịu đi đôi chút. Nàng là công chúa, quả thật không cần phải đích thân ra tay với những kẻ hạ đẳng. Nàng hừ lạnh một tiếng, cố giữ vẻ kiêu ngạo.

“Hừ, nể mặt ngươi là một trong ba gia chủ Bắc gia, lần này ta bỏ qua. Giải quyết cho sạch sẽ vào, đừng để ta phải thất vọng!”

Nói rồi, Bắc Du phất tay áo, xoay người rời đi, đoàn Địa Quân hùng hậu cũng lặng lẽ theo sau, biến mất vào trong hư không.

Chỉ còn lại một mình Bắc Toàn Văn đứng giữa vùng đất chết. Ánh mắt lão trở nên lạnh lẽo và tàn khốc. Dù thực lực đỉnh phong Hồng Mông cửu trọng của lão bị áp chế ở đây, nhưng để đối phó với vài con cá lọt lưới thì vẫn quá dư thừa.

“Truyền lệnh xuống,” giọng lão vang lên, không khí xung quanh như đông cứng lại. “Phong tỏa toàn bộ khu vực. Tìm ra Trịnh Vô Sinh, sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Bất kỳ kẻ nào dám che giấu, giết không tha!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!