Ồ, thứ này không tệ nha.
Tiêu Kiệt nhìn BUFF vừa xuất hiện trên đầu mình mà có chút bất ngờ. Quả nhiên công sức bỏ ra đều được đền đáp, cứ chịu khó lấy lòng NPC là thể nào cũng có thu hoạch bất ngờ.
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, BUFF này cũng không mạnh lắm. Dù sao tiền rơi ra từ quái vật cũng có hạn, chỉ vài chục đến trăm văn, dựa vào nó để làm giàu thì đúng là nghĩ nhiều rồi.
Tiếc thật, nếu hiệu quả BUFF là tăng 30% tỉ lệ rơi trang bị từ BOSS thì sướng phải biết!
Mấy người bên cạnh nhìn mà ngạc nhiên, còn có thể chơi kiểu này sao?
Nhất là Hào Diệt Tửu Kiếm Tiên và những người khác, từ trước đến giờ họ chơi game theo kiểu gặp đâu giết đó, nên kiểu thao tác khó hiểu này đối với họ vẫn còn rất mới mẻ.
"Đi thôi, chúng ta cũng nên đi đánh BOSS rồi. Đa tạ lão nhân gia đã giúp đỡ, vãn bối vô cùng cảm kích."
Lý lão đầu cười ha hả: "Ha ha, dễ nói dễ nói, nếu thật sự muốn cảm ơn ta thì sau này có rượu ngon nhớ mang cho ta một ít là được."
"Nhất định, nhất định."
Rời khỏi làng chài rách nát, cả nhóm quay người đi về hướng con cá chép đã chỉ. Đi được một đoạn khá xa, Lật Đường Bánh Xốp vẫn lưu luyến ngoái đầu nhìn lại liên tục.
"Tôi thấy lão già vừa rồi có khi lại rớt ra đồ xịn đấy, hay là chúng ta quay lại hấp diêm lão đi?"
Tiêu Kiệt nghe mà da đầu tê rần, thầm chửi trong lòng: Mẹ nó, có thể bớt tàn bạo đi được không?
Vì độ tự do của game này tương đối cao nên NPC cũng có thể bị giết, thậm chí đôi khi còn rơi ra vật phẩm tốt hơn. Tuy nhiên, Tiêu Kiệt gần như chưa bao giờ ra tay với NPC.
Một là vì những NPC này ít nhiều đều có cốt truyện ẩn, có thể khai thác nhiệm vụ, hoặc nếu cày max độ hảo cảm thì có thể học được kỹ năng đặc biệt, NPC càng mạnh và bí ẩn thì càng như vậy.
Hai là vì game này quá chân thực, NPC có trí tuệ cực cao, mang lại cảm giác như người thật, khiến Tiêu Kiệt khi giết NPC ít nhiều cũng có chút áp lực về mặt đạo đức.
Vậy mà lúc này, nhìn phản ứng của mấy người kia, hắn chợt nhận ra, có lẽ đây mới là thao tác thường thấy nhất của người chơi.
Người chơi bình thường thực lực quá yếu, không dám tấn công NPC bừa bãi. Còn loại người như hắn, thích đào sâu cốt truyện, tìm nhiệm vụ, cũng sẽ không dễ dàng ra tay với NPC.
Mỗi lần gặp loại NPC có thân phận bí ẩn này, suy nghĩ đầu tiên của hắn luôn là làm sao moi được cốt truyện đặc biệt gì từ ông lão này, trước tiên phải tìm cách cày max độ thiện cảm đã rồi tính tiếp.
Nhưng nếu là mấy vị trước mắt, vừa có trình độ thao tác cao, vừa chẳng có áp lực tâm lý gì, lại không hứng thú với việc khai thác cốt truyện ẩn, thì đúng là không gì không dám làm.
May mà loại người này không nhiều, nếu không thì NPC hoang dã trong game này sợ là đã bị giết sạch cả rồi.
Mặc dù cảm thấy chuyện này không liên quan nhiều đến mình, nhưng Tiêu Kiệt vẫn nói: "Tôi khuyên cô đừng làm bậy, ông lão đó rõ ràng không phải người thường đâu."
"Thôi đi, mới cấp 20 thôi mà, có gì ghê gớm chứ, nhìn thanh máu cũng chỉ cỡ một con quái tinh anh thôi."
Tiêu Kiệt thở dài, chuyện này hắn cũng không thể ngăn cản, dù sao mọi người chỉ là quan hệ đồng minh, nhưng vẫn cố khuyên.
"Cấp độ không nói lên tất cả, biết đâu đó chỉ là một kiểu ngụy trang thì sao. Hơn nữa, loại NPC kiểu cao nhân tiền bối này thường có thể khai thác ra nhiệm vụ ẩn, nếu cày max độ thiện cảm biết đâu sẽ có bất ngờ thú vị, lợi hơn nhiều so với việc giết thẳng để nhặt đồ. Tôi chỉ nói đến thế thôi, cô thật sự muốn giết thì tôi cũng không cản, nhưng làm ơn hãy đợi sau khi chúng ta hợp tác xong rồi hãy tính, để tránh xảy ra biến cố gì thì không hay."
Lật Đường Bánh Xốp nghe Tiêu Kiệt nói vậy thì nhất thời do dự, thầm nghĩ: Thật hay giả vậy? Nghe ảo thế?
Trong lúc nói chuyện, mấy người đã đi tới bên bờ vũng lũ.
Dòng sông Trác Ngọc Hà đến đây thì uốn một khúc cua cực lớn, lực chảy của nước dần tạo thành một cái hồ rộng. Nước trong hồ chảy khá hiền hòa và cũng rất sâu, nhìn qua là biết ngay đây là khu vực đặc biệt chuyên spawn quái tinh anh và BOSS.
Mấy người đứng bên hồ nhưng không vội hành động mà quan sát xung quanh.
Đi một vòng quanh hồ nhưng cũng không phát hiện ra nơi nào đặc biệt, xem ra quái vật phần lớn đều ở dưới nước.
"Mà này, lần này ai xuống dưới trinh sát đây?" Lật Đường Bánh Xốp chần chừ hỏi.
Hào Diệt đột nhiên nói: "An Nhiên, cô biết biến thành cá không?"
An Nhiên thở dài: "Không biết, chúng tôi toàn đánh quái trên cạn để lên cấp, lấy đâu ra tiền rảnh rỗi mà đi học kỹ năng ít người dùng như biến thành cá? Thật ra tôi cũng muốn học lắm, sau này có thể ra biển lặn chơi, nhưng mà tiền phải dùng vào những thứ cần thiết trước đã, tạm thời chưa có ngân sách cho việc này."
"Để tôi xuống dưới trinh sát cho." Ta Muốn Thành Tiên lúc này lại đột nhiên chủ động xung phong.
Hắn tích cực như vậy tự nhiên là có lý do của mình.
Nếu nói trong hoạt động ngày hôm qua ai có biểu hiện kém cỏi nhất, thì có lẽ phải kể đến Dạ Lạc. Từ đầu đến cuối cô chỉ chém được vài con quái nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn được chia đủ phần thưởng, phần lớn là vì lúc đầu cô đã phụ trách nhiệm vụ trinh sát, điều tra rõ địa hình trong sơn trại, coi như là một biểu hiện không tồi.
Hôm nay, Ta Muốn Thành Tiên đương nhiên cũng muốn thể hiện một chút. Hắn khá tự biết thực lực của mình, nếu không tích cực làm mấy việc vặt này, với sức chiến đấu của hắn thì rất dễ không được chia đủ phần thưởng.
Hào Diệt ngạc nhiên hỏi: "Cậu á? Được không đấy?"
Nhìn bộ dạng mặc giáp nặng của Ta Muốn Thành Tiên, mấy người khác cũng có chút không tin, nhìn kiểu gì cũng không thấy gã này giống người biết bơi.
Ta Muốn Thành Tiên lại tự tin nói: "He he, các vị cứ chờ xem."
Nói rồi hắn đi thẳng xuống nước, lặn một cái rồi biến mất không thấy tăm hơi.
Mọi người đều có chút lo lắng nhìn mặt hồ, nhưng Tiêu Kiệt lại không lo. Thanh Nộ Hải Triều trong tay Ta Muốn Thành Tiên có hiệu ứng đặc biệt – Triều Trung Vũ, tốc độ di chuyển trong nước không bị giảm, tương đương với việc có thể chạy nhanh dưới nước, bơi nhanh thôi rồi, nên việc trinh sát dưới nước này đương nhiên không thành vấn đề.
Quả nhiên, không lâu sau, Ta Muốn Thành Tiên đã trồi lên khỏi mặt nước.
"Điều tra xong rồi, Lý Kim Lân ở ngay dưới đó, xung quanh BOSS còn có mấy chục con ngư tinh ngư quái, tôi không dám lại quá gần, chắc khoảng 20 đến 30 con quái nhỏ."
"Quái nhỏ cấp bao nhiêu?"
"Từ cấp 15 đến 20, còn có một con quái tinh anh cấp 25."
An Nhiên ngạc nhiên nói: "Cấp 25? Lạ vậy, con Lý Kim Lân này cũng chỉ mới cấp 22 thôi mà, làm gì có chuyện quái nhỏ cấp cao hơn cả BOSS."
Tiêu Kiệt lại không thấy lạ, trước đây trong động Bách Lang, cấp của Đông Linh Tử cũng cao hơn Lang Vương Xích Mi Gian.
"Chuyện này không lạ đâu, Lý Kim Lân mới hóa yêu chưa được bao lâu, có thể con quái kia là lão quái trong sông từ trước, giờ giữ chức trưởng lão gì đó. Cấp 25 cũng không đáng sợ, chỉ là quái tinh anh thôi, với thực lực của chúng ta thì vẫn rất dễ đối phó."
Mọi người cũng nhao nhao đồng tình, hôm qua BOSS thủ lĩnh cấp 26 cộng thêm ba con quái tinh anh còn xử lý được, hôm nay BOSS thủ lĩnh cấp 22 cộng một con quái tinh anh thì có là gì.
Vấn đề duy nhất là mọi người đều không giỏi thủy chiến. Mặc dù có thể dùng khinh công để đứng trên mặt nước trong thời gian ngắn, nhưng một khi dừng di chuyển là sẽ rơi xuống nước, như vậy sẽ rất khó đánh.
Tiêu Kiệt vô thức bắt đầu suy tính kế hoạch hành động, thói quen làm đội trưởng, dù bây giờ đang "ôm đùi" nhưng vẫn vô thức suy nghĩ với tư cách người lãnh đạo.
Nếu đứng trên bờ đánh thì sao? E là con Lý Kim Lân này sẽ không lên bờ, thậm chí có thể sẽ bỏ chạy.
Đến lúc đó có khi nào sẽ thành ra bọn họ ở trên bờ, còn Lý Kim Lân dẫn đám quái nhỏ ở dưới nước, hai bên bắn xa vào nhau không?
Nhóm bọn họ cũng có năng lực tấn công tầm xa nhất định, còn đám ngư tinh ngư yêu kia thì có kỹ năng tầm xa gì? Phun nước à?
Hắn bất giác nhớ lại kinh nghiệm đánh giao nhân lúc trước, không chừng Lý Kim Lân cũng biết bắn tên thì sao.
Nếu vậy, lỡ như Lý Kim Lân đánh không lại rồi lặn xuống nước bỏ trốn thì hết cách.
Hắn đang suy nghĩ thì bên kia Hào Diệt đã có kế hoạch.
Hào Diệt nói: "Ừm, tôi đã nghĩ ra kế hoạch rồi."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ: Vãi, nhanh vậy?
"Đánh thế nào?"
"Rất đơn giản, chúng ta đánh thẳng trên mặt hồ. Mấy người chúng ta đều có kỹ năng Công Tượng, có thể chế tạo bè gỗ. Chúng ta cứ tạo mấy cái bè gỗ thả xuống hồ, đến lúc đó đứng trên bè mà chiến đấu là được. Nhưng bè gỗ đơn giản chỉ có 500 độ bền, để đề phòng bất trắc chúng ta cứ tạo thêm vài cái, nếu bè bị phá hủy thì nhảy sang bè khác."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ mấy vị này đúng là đa tài đa nghệ.
"Các vị đều biết kỹ năng Công Tượng à?"
Lật Đường Bánh Xốp đắc ý nói: "Đó là đương nhiên, kỹ năng bắt buộc của dân chơi cao cấp mà."
Tiêu Kiệt thầm nghĩ, vị này xem ra là dân chơi World of Warcraft cũ đây mà.
"Nếu con Lý Kim Lân đó đánh không lại rồi lặn xuống sông bỏ chạy thì sao?"
Hào Diệt nói: "Cũng dễ xử lý thôi, mỗi người chúng ta chuẩn bị một lá Hàn Băng phù, đợi đến lúc Lý Kim Lân gần chết định chạy, tất cả cùng ném Hàn Băng phù ra, đóng băng nó ngay trên mặt hồ, sau đó mọi người bật skill cuối dồn sát thương là được."
Tiêu Kiệt suy nghĩ một lát, kế hoạch này cũng không phải không được, nhưng luôn cảm thấy có chút quá mạo hiểm, yêu cầu thao tác quá cao.
Vạn nhất không đóng băng được, Lý Kim Lân tung ra một chiêu cuối phá vỡ mặt băng thì toang.
May là lúc này suy nghĩ của hắn cũng đã rõ ràng: "Tôi cũng có một kế hoạch, có lẽ không cần mạo hiểm như vậy."
Hào Diệt nói: "Ồ, nói nghe xem nào."
Tiêu Kiệt nói: "Rất đơn giản, chúng ta chơi trò dụ địch sâu vào. Phần lớn chúng ta vào rừng mai phục, để lại hai người ở đây dụ quái. IQ của quái trong game này rất cao, nếu tất cả chúng ta đều ở lại, đối phương rất có thể sẽ không dám giao chiến, cứ trốn dưới nước không ra thì cũng khó chơi. Nhưng nếu chỉ để lại hai người chơi cấp thấp, lại tìm cách chọc giận đối phương, Lý Kim Lân nhất định sẽ đuổi lên bờ, đến lúc đó phục binh của chúng ta ùa ra, cá đã lên cạn thì còn gì phải sợ."
Hào Diệt suy nghĩ một chút: "Cũng không phải không được, nhưng cậu chắc là có thể dụ nó lên bờ không?"
"Nếu không được thì dùng chiến thuật của anh cũng chưa muộn mà."
Hào Diệt nghĩ lại cũng đúng, nếu có thể dụ BOSS lên bờ đánh, với thực lực Võ Thánh cấp 35 của hắn, có khi còn solo được.
Tiết kiệm được mấy lá Hàn Băng phù và vật liệu làm bè gỗ cũng tốt.
"Cũng được, vậy cứ dùng cách của cậu trước. Thế cậu định phụ trách dụ quái à?"
Tiêu Kiệt nói: "Đúng vậy, kế hoạch do tôi đề xuất, việc này đương nhiên phải do tôi xử lý. Ngoài ra, Thành Tiên cũng ở lại."
"Hả, tôi ở lại?" Ta Muốn Thành Tiên giật mình, khinh công của hắn rất bình thường, việc dụ địch này có vẻ không nên để hắn làm.
"Khinh công của tôi không tốt lắm."
"Chính vì tốc độ của cậu chậm nên mới phải ở lại. IQ của quái trong game này cao như vậy, nếu chúng thấy khinh công của tôi cao thế mà không chạy thẳng, ngược lại cứ dụ dỗ chúng, đối phương rất có thể sẽ nhìn thấu kế dụ địch. Nhưng nếu có cậu ở bên cạnh, thấy cậu chạy chậm như vậy, chúng chắc chắn sẽ nghĩ là có thể đuổi kịp, như vậy mới dụ thành công được chứ."
Lời này về mặt logic thì không sai, nhưng Tửu Kiếm Tiên và mấy người kia ít nhiều vẫn có chút cạn lời. Đánh một con quái thôi mà sao lại bày binh bố trận thế này?
Mặc dù họ cũng có cảm nhận về IQ của quái trong game này, nhưng không quá sâu sắc, nguyên nhân là vì ngay từ đầu họ đã tổ đội chiến đấu, trình độ thao tác đều tương đối cao, chơi game cũng rất mượt, tâm lý lại ổn định, không có áp lực gì đặc biệt, cho nên ngay từ đầu đã đi theo con đường dùng thực lực nghiền ép.
Mỗi lần đều là lấy đông đánh ít, hoặc lấy cấp cao đè cấp thấp, gặp quái mạnh thì né, gặp quái yếu thì cứ xông lên là xong. Cộng thêm thao tác điêu luyện và nghiên cứu kỹ lưỡng về trang bị, kỹ năng, có thể nói là họ đã nghiền ép một đường đi lên.
Những kiểu thao tác hoa mỹ như của Tiêu Kiệt thì họ lại hiếm khi trải nghiệm.
Rất nhanh, cả nhóm đã mai phục trong rừng cây.
Tiêu Kiệt nói: "Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, tôi đi kéo quái đây."
Nói rồi, Tiêu Kiệt cùng Ta Muốn Thành Tiên đi đến bên bờ hồ.
Ta Muốn Thành Tiên lo lắng hỏi: "Phong ca, dụ quái thế nào đây? Có cần tôi dùng Sóng Dữ Trảm không?"
"Không cần phiền phức thế đâu, nhìn tôi đây. À đúng rồi, đổi vũ khí thành đồ trắng trước đi."
Tiêu Kiệt nói rồi dùng Ném Mồi Cho Dã Thú, một viên cẩu lương bí chế được ném xuống hồ.
Sau đó, hắn lấy ra một chiếc cần câu, ngồi bên hồ câu cá.
Không lâu sau, dưới mặt hồ, một cái đầu cá dần dần nổi lên.
Nó liếc nhìn viên cẩu lương bí chế, rồi lại liếc nhìn Tiêu Kiệt đang câu cá, quả quyết không đớp mồi.
"Ây da, cá to quá!" Tiêu Kiệt vừa nói vừa thu cần câu lại, quăng về phía con ngư tinh.
Con ngư tinh khẽ lượn mình, né được lưỡi câu, chớp mắt nhìn Tiêu Kiệt trên bờ.
"Ủa, sao con cá này không ăn mồi nhỉ? Lạ thật, mình thả thính sai chỗ à?" Tiêu Kiệt tiếp tục lẩm bẩm.
Ta Muốn Thành Tiên lại nói: "Tôi thấy con cá này ngơ ngơ, chắc là cá ngố rồi."
Con ngư tinh nghe vậy tức giận hừ một tiếng: "Hừ hừ hừ, nhóc con, ngươi nói ai là cá ngố đấy?"
"Trời đất ơi, con cá này biết nói chuyện!" Tiêu Kiệt kinh ngạc kêu lên.
Ta Muốn Thành Tiên cũng hùa theo: "Ái chà, chẳng lẽ gặp được thần tiên? Hay là yêu quái vậy?"
"He he, ta không chỉ biết nói, mà còn có bảo bối nữa đấy. Hay là ngươi xuống hồ với ta một chuyến, ta cho ngươi xem vài thứ hay ho?"
Tiêu Kiệt thầm mừng trong lòng, con quái nhỏ này lại còn biết dụ dỗ người khác, AI của game này quả nhiên không tầm thường.
Hắn nhìn quanh, thấy trong hồ nước xung quanh, mấy gợn sóng đang chậm rãi di chuyển về phía bờ, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Hắn tiếp tục giả ngốc: "Bảo bối gì?"
"Ngọc trai lớn, sao nào, có muốn không?"
"Sao ngươi lại có ngọc trai lớn? Lừa người à?"
"Bọn ta đều là thủ hạ của Long Vương gia, nơi này là trại nuôi ngọc trai của Long Vương gia, trong hồ toàn là ngọc trai. Nếu ngươi chịu xuống đây, ta sẽ tặng ngươi mấy viên. Nhưng ngọc trai này không thể cho không, các ngươi cũng phải cho ta thứ gì đó."
"Ồ, vậy không biết ngươi muốn gì?"
"He he, đương nhiên là máu thịt của các ngươi rồi. Mùi vị của con người, ta đã mong chờ từ lâu lắm rồi." Con ngư tinh vừa nói vừa đột ngột trồi lên khỏi mặt nước. Dưới cái đầu cá là một thân hình nửa người nửa cá kỳ quái, lưng còng, mọc ra vây cá, hạ thân là một đôi chân dài dị dạng đầy vảy, hai tay vừa gầy vừa dài, mép ngoài cánh tay cũng mọc vây cá, một đôi móng vuốt sắc nhọn trông như xương cá mọc ra ngoài cơ thể.
"Phong ca, đúng là yêu quái rồi, chúng ta mau chạy thôi! Thứ này trông ghê quá."
"He he, muốn chạy à! Chạy được không? Nhìn sau lưng các ngươi đi."
Tiêu Kiệt vừa quay đầu lại, đã thấy mấy con ngư tinh chặn mất đường lui, vây chặt hai người lại.
"Hu hu hu, xong rồi Phong ca, lần này chúng ta chết chắc rồi." Ta Muốn Thành Tiên khóc lớn, diễn kỹ có hơi lố.
May mà đám ngư tinh này có vẻ không có nhiều kinh nghiệm, hoàn toàn không nhìn ra vấn đề.
"Ngoan ngoãn để bọn ta ăn thịt, cũng đỡ phải chịu tội!"
Vừa nói, mấy con ngư tinh từ bốn phía bao vây lại.
Tiêu Kiệt lại gầm lên: "Không sợ! Anh em ta khổ luyện đao kiếm, hôm nay cuối cùng cũng có đất dụng võ! Giết!"
Cả hai đều cầm vũ khí, xông về phía mấy con ngư tinh.