Boong! Theo tiếng chuông du dương vang lên, cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa thay đổi, sau hai tiếng chuông liên tiếp, bốn người lại tìm đến chùa Vô Ưu.
Tiêu Kiệt lựa chọn bắt đầu từ chùa Vô Ưu đương nhiên là có lý do. Nếu xét theo trình tự thời gian, chùa Pháp Vương là hiện tại, bối cảnh chùa Phật Quang là quá khứ, còn chùa Vô Ưu khả năng cao là có trước cả chùa Phật Quang, tức là thời điểm ngôi chùa mới được thành lập.
Nếu muốn làm sáng tỏ toàn bộ chân tướng, tất nhiên phải bắt đầu từ chùa Vô Ưu.
Dạ Lạc chọn ngừng gõ chuông, cảnh vật xung quanh lập tức trở nên chân thực, thoát khỏi không gian đặc thù nửa hư nửa thật kia.
Bốn người đi xuống đài chuông, trước mắt là một ngôi chùa mang đậm hơi thở của sự sống. Ánh nắng tươi sáng, cây cối xanh tươi tràn đầy sức sống, nông phu vừa làm vừa hát, trẻ con thì vui đùa chạy nhảy trong chùa.
Đúng là một bức tranh nhân gian thái bình.
Nơi này hẳn cũng là một bản đồ ẩn.
Bốn người đi dạo một vòng quanh chùa, nhìn khung cảnh ấm áp xung quanh mà không khỏi tấm tắc khen ngợi.
Bản đồ này mang lại cho người ta cảm giác vô cùng an nhàn và yên bình, ngay cả NPC cũng có tên màu lục, hoàn toàn là hai thái cực so với chùa Pháp Vương u ám mù mịt ở lãnh địa Quỷ Vụ.
Bất kể là nông phu hay chúng tăng đều mang vẻ mặt vui vẻ, tươi cười.
Đừng nói là BOSS, đến một con quái cũng không có.
Trong phút chốc, họ có cảm giác an nhàn như vừa trở về khu vực an toàn.
Tiêu Kiệt lại nhắc nhở: "Mọi người hãy cảnh giác! Mấy cái bản đồ ẩn kiểu này chưa chắc đã an toàn đâu." Dù sao đây cũng là game chỉ có một mạng, phải chơi như ngoài đời thật. Nếu ngoài đời mà bước vào một ngôi chùa kỳ quái thế này, dù cho người bên trong có thân thiện đến mấy cũng phải đề phòng.
Họ cẩn thận đi qua cổng chính của chùa, tiến đến trước Phật điện. Bức tượng Phật mặt quỷ đứng sừng sững giữa Phật điện lúc này không còn nữa, chỉ có một pho tượng Phật bằng đất sét trông vô cùng đơn sơ, mộc mạc.
Mấy người đang quan sát thì một vị sư tri khách bước ra đón.
"Các vị thí chủ trông lạ mặt quá, không biết đến từ đâu, lẽ nào đến để nghe thiền sư Tịnh Liên giảng kinh?"
Tiêu Kiệt nói: "Đúng vậy, chúng tôi nghe danh thiền sư đã lâu, đặc biệt đến đây để thỉnh giáo kinh Phật, mong ngài thông báo giúp."
"Ha ha, mấy vị không cần câu nệ, thiền sư vốn phổ độ chúng sinh, hữu giáo vô loại. Nếu muốn nghe kinh Phật thì cứ vào đi, chỉ cần giữ yên lặng một chút, đừng phá vỡ sự thanh tịnh của chốn Phật môn. Xin mời đi theo tôi."
Mấy người cẩn thận đi theo sau.
Bước vào trong Phật điện, họ thấy một vị lão tăng đang ngồi trong điện giảng pháp, xung quanh là một vòng hòa thượng đang ngồi lắng nghe.
Thiền sư Tịnh Liên (Trụ trì chùa Vô Ưu) - Cấp 46 - Cao nhân ngoại thế. HP: 6000.
Lão tăng mặt mày hiền từ, râu tóc bạc trắng, quả thật rất có phong thái của một bậc cao tăng. Ngài mặc một bộ cà sa mộc mạc có vài miếng vá, trông vô cùng giản dị.
Các tăng nhân xung quanh cũng đều ăn mặc giản dị, rất hợp với phong cách đơn sơ của Phật điện.
Lão tăng đang giảng thì bỗng như có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt lại hướng về phía Dạ Lạc.
"Vị tiểu thí chủ này trông cũng hiền hòa vô cùng, ta và ngươi đã từng gặp nhau chưa?"
Tiêu Kiệt thầm nghĩ chắc là do Xá Lợi tử, ai có Xá Lợi tử thì người đó có thể kích hoạt đối thoại.
Dạ Lạc hiển nhiên cũng hiểu rõ điều này, đáp: "Con thấy đại sư cũng hiền hòa vô cùng, nhưng con và các bạn đều là lần đầu tiên tới đây, chắc là chưa từng gặp qua. Hoặc có lẽ ta và ngài kiếp trước hữu duyên, nên kiếp này mới tương ngộ chăng."
"Ha ha, hay cho một câu hữu duyên tương ngộ. Mấy vị nếu muốn, có thể cùng ngồi nghe ta giảng pháp, nếu có cao kiến gì cũng có thể góp ý đôi lời."
Nói rồi ngài lại tiếp tục giảng pháp.
Mấy người liền ngồi nghe, Tiêu Kiệt nghe chăm chú nhất. Thông tin trong những game giải đố kiểu này thường ẩn trong các đoạn đối thoại của NPC, đặc biệt là những buổi giảng kinh tụng pháp thế này, chắc chắn ẩn chứa manh mối gì đó.
Hắn vốn còn lo nghe không hiểu, may mà thiền sư Tịnh Liên giảng không phải kinh Phật, mà là những kiến thức liên quan đến việc siêu độ vong hồn, phổ độ oan hồn.
"Chúng ta sống trên dãy Quỷ Vụ này, tất nhiên phải đối mặt với cô hồn dã quỷ. Chùa Vô Ưu này tuy có Phật quang che chở, nhưng không thể nào trốn trong chùa cả đời được.
Nếu ra khỏi chùa, gặp phải những cô hồn dã quỷ lảng vảng xung quanh, các ngươi tuyệt đối đừng sợ hãi. Các ngươi mà sợ, những quỷ hồn kia tự nhiên sẽ cảm nhận được. Phải biết rằng quỷ đều do người biến thành, quỷ tính cũng chính là nhân tính. Con người bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, quỷ cũng vậy thôi.
Nếu các ngươi không sợ, lòng mang chính khí, lớn tiếng quát mắng, quỷ sẽ chột dạ mà lui bước.
Còn nếu các ngươi sợ, quỷ sẽ được đằng chân lân đằng đầu, thậm chí hại cả tính mạng của các ngươi."
Lúc này, một vị tăng nhân thắc mắc hỏi: "Sư phụ, nếu quỷ tính chính là nhân tính, tại sao chúng lại muốn hại người?"
Thiền sư Tịnh Liên: "Ha ha, thứ nhất, cái nhân tính này ấy à, chính là không lo thiếu, chỉ lo không công bằng. Thấy người khác sống tốt là không ưa, mình đã chết rồi thì cũng phải kéo người khác xuống nước chung, đương nhiên là phải hại người.
Thứ hai, cái gọi là bè phái đấu đá, không phải đồng loại, lòng dạ ắt khác. Trong mắt quỷ, con người chẳng phải là khác loài hay sao? Ngươi sợ quỷ hại ngươi, quỷ cũng sợ ngươi hại nó. Nếu hại chết hết tất cả mọi người, ai ai cũng thành quỷ, chẳng phải sẽ thành người một nhà sao? Chỉ có như vậy lũ quỷ mới an tâm.
Thứ ba, nhân tính vốn ác, nếu không có đạo đức và pháp luật ràng buộc, lại sở hữu sức mạnh to lớn, rất nhiều người sẽ làm xằng làm bậy. Quỷ đã không bị đạo đức pháp luật ràng buộc, lại có sức mạnh hại người, há nào chịu dễ dàng dừng tay?
Cho nên quỷ muốn hại người, chính là vì nhân tính. Hại người là bình thường, không hại người mới là kỳ lạ."
"Phật pháp sở dĩ có thể trị quỷ, là vì Phật pháp có thể hướng con người đến cái thiện, tự nhiên cũng có thể dẫn quỷ hướng thiện. Quỷ hồn vốn không nên lưu lại thế gian này, chỉ vì trong lòng còn oán niệm, không cam tâm tiêu tán như vậy, một sợi chấp niệm đã níu giữ chúng ở lại. Cho nên chỉ cần hóa giải hết mọi oán niệm trong lòng quỷ hồn, chúng tự nhiên sẽ có thể an nghỉ siêu thoát.
Chỉ cần người người học Phật pháp, người người Phật pháp cao thâm, người người đều có thể siêu độ quỷ hồn. Đợi đến khi cô hồn dã quỷ trên dãy Quỷ Vụ này đều tan biến, sương mù nơi đây cũng sẽ được tịnh hóa."
Tiêu Kiệt nghe mà thấy thú vị, thầm nghĩ: "Hóa ra Phật pháp này không phải siêu năng lực gì, mà là tâm lý học à."
Nhưng cuối cùng thì lão hòa thượng này rõ ràng đã thất bại. Chùa Vô Ưu biến thành chùa Pháp Vương, dân chúng và tăng nhân trong chùa đều biến thành cô hồn dã quỷ, cương thi, vong linh.
Ngay cả chính thiền sư Tịnh Liên cũng biến thành Phật mặt quỷ.
Nhưng rốt cuộc tất cả những chuyện này đã xảy ra như thế nào?
Chẳng lẽ sau khi chết, lão hòa thượng cũng lòng mang oán hận, kết quả biến chất thành quỷ rồi?
Độ người mà không độ nổi mình, nghĩ lại cũng thật mỉa mai.
Nhưng theo lý mà nói, lão hòa thượng phân tích thấu đáo như vậy, lẽ ra không đến nỗi thế chứ.