Virtus's Reader
Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi

Chương 625: CHƯƠNG 05: KHÔNG CÓ SƠ HỞ NÀO.

"Alô, hội trưởng có ở đó không?"

"Ồ, Tùy Phong lão đệ sao lại có hứng gọi điện cho ta thế."

Long Hành Thiên Hạ hỏi với giọng nửa đùa nửa thật.

Tiêu Kiệt lại chẳng có tâm trạng tán gẫu với hắn, bèn vào thẳng vấn đề: "Còn nhớ cái động thiên phúc địa mà lần trước ta nói không?"

"Động thiên phúc địa? À, nhớ chứ nhớ chứ."

Long Hành Thiên Hạ thầm nghĩ, chuyện từ đời tám hoánh nào rồi, nhóc con cậu mà không nhắc thì ta đã tưởng cậu bịp ta rồi đấy.

"Thật sự có một nơi như vậy à?"

Nghe giọng điệu không chắc chắn của Long Hành Thiên Hạ, Tiêu Kiệt thấy hơi xấu hổ, đúng là chuyện này đã bị kéo dài hơi lâu thật.

Nhưng mà chuyện tốt thì không sợ muộn.

"Đương nhiên là có, ta, Ẩn Nguyệt Tùy Phong, trước nay nói một là một, chưa từng nói dối. Lúc trước là vì trong động thiên phúc địa đó có một con BOSS khó nhằn cần giải quyết, nên mới trì hoãn mãi. Bây giờ mọi sự đã sẵn sàng, thực lực bên này cũng đủ rồi, nên ta đã chuẩn bị đi chiếm lấy đợt phúc lợi này.

Lần trước ta đã hứa với hội trưởng là sau này sẽ kiếm cho công hội một chén canh, hội trưởng có hứng thú đến nhận phần phú quý này không?

Nếu có hứng thú thì sao không dẫn theo vài cao thủ đến đây với ta, đến lúc đó chúng ta cùng nhau chia chác."

Tiêu Kiệt vẫn rất mong Long Hành Thiên Hạ có thể cùng hành động, dù sao trong công hội cũng có không ít cao thủ. Nhất là sau sự kiện thế giới lần trước, đội của Tiêu Kiệt cố nhiên thực lực tăng vọt, mà nội bộ công hội cũng thu hoạch được rất nhiều. Có lẽ không được ăn ngập mồm như đội của Tiêu Kiệt, thực lực tăng tiến không khủng khiếp bằng, nhưng cũng đã mạnh lên không ít.

Nhất là cấp bậc trung bình của cả công hội, nhờ lượng kinh nghiệm dồi dào từ trận đại chiến lần trước mà có thể nói là nước lên thì thuyền lên.

Bây giờ, số lượng người chơi cấp 30 trở lên trong công hội đã lên tới ba, bốn trăm người.

Trước kia ở Long Tường, người chơi cấp 30 trở lên đã được xem là cao thủ, nhưng bây giờ chỉ thuộc dạng thường thường, nếu không có trang bị và class ngon thì cũng chỉ có thể làm một hội viên trung cấp bình thường mà thôi.

Quan trọng nhất vẫn là mấy vị Pháp Sư khủng kia, dạo gần đây Long Tường lại bồi dưỡng thêm được vài class hệ Phép, có họ gia nhập, việc đối phó với Hồng Trần tự nhiên sẽ dễ thở hơn nhiều.

Thế nhưng, Long Hành Thiên Hạ lại thở dài: "Nhóc con cậu chọn thời điểm đúng là không trùng hợp chút nào, công hội của chúng ta gần đây đang giằng co với đế quốc Ngao Ngao Ngưu Bức, đoàn chủ lực lúc nào cũng phải trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, lấy đâu ra thời gian mà đi đánh BOSS với cậu."

Tiêu Kiệt biết đây không phải lời nói qua loa, kể từ khi cục diện hỗn loạn ở phương bắc được dẹp yên, binh mã các châu ai về nhà nấy, Long Tường quốc và Nhật Thiên quốc liền đồng thời bắt đầu mở rộng lãnh địa. Vì Đệ Nhất Vương Triều đã bị loại, cục diện trong game bây giờ đã khá rõ ràng, về cơ bản là thế chân vạc chia đôi thiên hạ.

Long Tường quốc một lần nữa chỉ huy bắc tiến, đoạt lại trấn Thiên Tùng, chuẩn bị thâu tóm lãnh địa Bắc Minh châu.

Còn Nhật Thiên quốc thì nhanh chóng chiếm lấy địa bàn của Đệ Nhất Vương Triều, chuẩn bị thống nhất toàn bộ Long Hoa châu.

Tốc độ mở rộng của hai nước đều cực kỳ mãnh liệt.

Tại Mộng Trạch châu và Việt Châu thì lại có hai công hội đã giết rồng lập quốc thành công, nhưng con rồng mà hai công hội này giết chỉ ở cấp độ quái tinh anh, thực lực rõ ràng chẳng ra làm sao, thế mà còn thương vong thảm trọng.

Hai công hội này hiện tại đều chỉ chiếm cứ địa bàn một thị trấn, từ từ cày cuốc phát triển, chỉ thuộc dạng gà mờ mới nổi, không đáng lo ngại.

So với họ, tốc độ mở rộng lãnh địa của Long Tường quốc và Nhật Thiên quốc có thể nói là một ngày ngàn dặm.

Nhất là Long Tường quốc, vì có Cửu Long Tỉ trong tay, dưới sự phù hộ của thiên mệnh, nhân khẩu dưới trướng không ngừng tăng lên, càng có nhiều NPC đến đầu quân, thực lực tăng lên cực nhanh.

Long Hành Thiên Hạ cũng quyết đoán nắm bắt thời cơ này, dốc toàn lực đầu tư tài nguyên, điên cuồng bạo binh, bây giờ đã có hơn ba vạn binh mã, hơn nữa còn đang tăng lên nhanh chóng. Mặc dù sức chiến đấu của quân đội NPC có hạn, nhưng đôi khi số lượng cũng là một loại chất lượng.

Đặc biệt là một số binh chủng cao cấp, thậm chí có thực lực ngang ngửa cấp 30, 40, tuy skill không bằng người chơi nhưng lượng máu và thuộc tính thì tuyệt đối không kém.

Nếu thật sự nổ ra quốc chiến, mấy vạn binh mã cứ thế đè lên, cũng là một dòng lũ không thể ngăn cản.

Người chơi dù sao cũng quý mạng nhỏ của mình, nếu thật sự phải đánh một trận tiêu hao quy mô lớn, đội quân NPC này chắc chắn sẽ là chủ lực.

Ngược lại, tốc độ mở rộng binh lực của Nhật Thiên quốc lại chậm hơn nhiều, đến bây giờ vẫn chưa tới 20.000 binh mã.

Nguyên nhân thực ra cũng rất đơn giản, theo báo cáo của gián điệp mà Long Tường quốc cài vào Nhật Thiên quốc, Chí Tôn Đế Hoàng hiện đang dồn phần lớn tài nguyên vào nhiệm vụ huyết mạch của hắn, tập hợp toàn bộ cao thủ và tài nguyên của công hội, mục tiêu là hoàn thành nhiệm vụ huyết mạch càng sớm càng tốt.

Để nắm giữ sức mạnh hóa thân thành Thần Long.

Dù sao thì thế lực lãnh thổ trong game, làm sao bì được với sức mạnh của bản thân chứ.

Cứ như vậy, trong một khoảng thời gian ngắn, thời gian đang đứng về phía Long Tường quốc, thời gian kéo dài càng lâu, ưu thế về quốc lực của Long Tường quốc lại càng lớn.

Nhưng cũng không thể kéo dài mãi, lỡ như Chí Tôn Đế Hoàng thật sự hoàn thành nhiệm vụ, có được sức mạnh hóa thân thành Thần Long, thì đó sẽ là một biến số cực lớn.

Đến lúc đó ra chiến trường e là thắng bại khó lường, sức mạnh của Thần Long không phải người chơi bình thường có thể so sánh, ước chừng ít nhất cũng phải ngang tầm Bạch Đế Tử lúc trước. Nếu một con rồng đơn độc xuất hiện thì còn đỡ, nhưng nếu một con rồng cộng thêm mấy vạn binh mã, vậy thì phiền phức to.

Sức mạnh Thần Long này chắc chắn là cấp chiến lược.

Vì vậy, Long Hành Thiên Hạ lập tức nắm bắt giai đoạn ưu thế này của Long Tường quốc, phái các lộ binh mã tiến hành thâm nhập và tấn công thăm dò vào Long Hoa châu.

Đồng thời điều quân chủ lực áp sát biên giới, không ngừng di chuyển.

Điều này cũng khiến Nhật Thiên quốc không thể không điều động binh mã theo, giằng co với Long Tường quốc, ngay cả nhiệm vụ huyết mạch của Chí Tôn Đế Hoàng cũng vì thế mà bị trì hoãn.

Tiêu Kiệt tuy không biết kế hoạch cụ thể của Long Tường, nhưng cũng có thể đoán được, chỉ cần Chí Tôn Đế Hoàng không thể hóa rồng, ưu thế quốc lực của Long Tường quốc sẽ ngày càng lớn. Đợi đến khi ưu thế lớn đến mức áp đảo, hoặc là khi Chí Tôn Đế Hoàng không nhịn được mà lộ ra sơ hở, Long Tường quốc có thể dốc toàn lực tấn công một đợt, đến lúc đó không chừng sẽ là thế cục thống nhất thiên hạ.

So với việc đó, tài nguyên mà một cái động thiên phúc địa có thể sản sinh ra, liền tỏ ra không còn quan trọng như vậy.

Trong tình huống này, Long Tường quốc đúng là rất khó có khả năng phái đoàn chủ lực đến giúp Tiêu Kiệt làm nhiệm vụ.

Tiêu Kiệt cũng biết điều, không tiếp tục yêu cầu, bèn lùi một bước nói: "Ta hiểu rồi, nếu đoàn chủ lực không đến được, vậy thì phái vài đội bình thường đến cũng được, cái này chắc không ảnh hưởng đến chiến lược của công hội chứ?"

"Cái đó thì được, nhưng đội bình thường thì có tác dụng gì không? Sợ là không giúp được gì nhiều đâu."

Tiêu Kiệt nói: "Hội trưởng không cần lo, con BOSS đó với thực lực của bọn ta đã đủ sức hạ gục rồi. Tìm hội trưởng xin người, cũng là để thực hiện lời hứa ban đầu của ta, nếu không ta dù sao cũng phải cân nhắc cảm xúc của đồng đội, nếu hội trưởng không phái người tham chiến.

Ta cũng không tiện chia tài nguyên của động thiên phúc địa cho hội trưởng.

Đương nhiên, đông người thì sức mạnh lớn, có thêm chút nhân lực tóm lại vẫn ổn thỏa hơn một chút. Người chơi bình thường dù không có tác dụng quyết định, nhưng phất cờ hò reo, hoặc vào thời khắc mấu chốt câu giờ với BOSS một chút cũng rất tốt."

Long Hành Thiên Hạ hiểu ngay tắp lự. Đều là lão cáo già dẫn quân đi chinh chiến cả, nhiều chuyện không cần nói thẳng ra. Cái gì mà câu giờ với BOSS chứ – chẳng phải là đi làm pháo hôi sao.

"Vậy để ta tìm vài đội hình hai trong hội phối hợp với cậu, ta sẽ cố gắng sắp xếp người quen dẫn đội. Khi nào cậu hành động?"

"Ngày mai sẽ hành động, bảo họ tám giờ sáng mai đến quảng trường thành Lạc Dương tập hợp với ta."

"Không vấn đề gì, vậy chúc cậu mã đáo thành công."

"Nhờ lời chúc của ngài."

Sắp xếp xong việc viện quân, Tiêu Kiệt liền cúp điện thoại.

Tiếp theo là trở về thành Lạc Dương chờ xuất phát vào ngày mai.

Một giờ sau, Tiêu Kiệt đã trở lại thành Lạc Dương.

Hắn không vội offline, mà đi thẳng đến khách sạn.

Lần này, hắn cần tập hợp tất cả lực lượng có thể sử dụng, Vượn Trắng Đao Thánh tự nhiên cũng không thể thiếu.

Vừa vào khách sạn đã thấy Viên Bạch đang ôm gái uống rượu.

Nhìn thấy Tiêu Kiệt, gã lập tức vui mừng.

"Nhị đệ, dạo này khó gặp đệ quá nhỉ, nghe nói đệ đã làm nên nghiệp lớn ở phương bắc... Đệ cũng thật là, chuyện đánh đấm thế này mà cũng không gọi lão ca một tiếng."

Lâu ngày không gặp, con vượn trắng này lại thêm vài phần phóng khoáng. Có lẽ vì sống trong xã hội loài người đã lâu nên gã đã hoàn toàn nhiễm thói người, chẳng còn chút tập tính nào của loài khỉ. Trông gã chẳng khác gì một lão lãng tử phong lưu, tay trái ôm ca kỹ, tay phải xách bầu rượu ngon.

Tiêu Kiệt cũng cười nói: "Ha ha, mấy chuyện vặt vãnh đó đâu cần đến đại ca ra tay. Nhưng lần này e là thật sự cần đại ca đồng hành rồi, ta sắp đi về phía tây bắc làm một nhiệm vụ lớn, đến lúc đó e là sẽ có một trận ác chiến, đại ca có hứng thú đi cùng giúp đệ một tay không?"

"Ha ha ha, vậy thì tự nhiên không thể bỏ qua được rồi."

"Trưa mai."

"Không gặp không về."

Hẹn xong với Viên Bạch, Tiêu Kiệt lại có thêm vài phần tự tin.

Lần này đúng là không có kẽ hở nào: có đồng đội xịn, có pháo hôi chất lượng cao, có Vượn Trắng Đao Thánh, có Tỏa Linh Tiên Phù, lại còn có kế hoạch mà mình đã vạch ra từ trước...

Tiêu Kiệt ngẫm lại kế hoạch của mình mấy lần, nhìn thế nào cũng thấy không có sơ hở, nhưng không biết có phải vì mục tiêu đã gần trong gang tấc hay không, mà trong lòng hắn cứ thấp thỏm không yên.

Giống như sĩ tử đêm trước kỳ thi đại học, dù ôn bài kỹ đến đâu, trong lòng cũng khó tránh khỏi lo lắng, chỉ sợ lỡ có cái "vạn nhất" nào đó xảy ra.

Không sao đâu, tuyệt đối không có vấn đề gì, kế hoạch của mình tỉ mỉ như vậy, chuẩn bị đầy đủ như thế, đã trả giá bao nhiêu để đảm bảo không có sơ hở, không tin tên Hồng Trần chân nhân đó còn giở được trò gì.

Trong tâm trạng lo được lo mất như vậy, Tiêu Kiệt rời khỏi trò chơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!