Cả đường đi, rốt cục Diêu Nhất Minh cũng biết đám người này rốt cục rách việc tới đâu rồi. Ít nhất gã đi tới Ban giám sát tổng cộng mất năm phút, dọc đường đi mơ hồ nghe thấy bảy tám người sau khi nhìn thấy mình liền bắt đầu bàn tán.
Có đồng tình, càng có người nhìn hơi hả hê, lạnh lùng trào phúng... Khiến gã căm tức cực điểm. Chẳng qua còn may là lúc tới gần Ban giám sát, rốt cục không gặp ai nữa. Cho dù có đụng tới thì cũng là những người cấp bậc từ y sư trở lên, không chú ý tới một y sĩ nhỏ như gã.
Tới Ban giám sát, trải qua thông báo, trực tiếp đi tới phòng số 2, người tiếp đãi gã là một y sĩ cấp một họ Vương, chứng kiến gã cũng tương đối nhiệt tình, đưa gã tới một gian phòng làm việc, cười nói:
- Nào... Diêu Nhất Minh phải không. Trước tiên anh tới nơi này ngồi đi... Đây là phòng làm việc của Bộ trưởng Giang, chẳng qua anh ấy cũng rất ít đến... Anh ngồi ở đó trước, chờ Bộ trưởng Giang tới lại bố trí công việc nhé!
- Ôi...tốt, anh vất vả rồi... Tôi chờ ở đây là được...
Đối mặt với một vị y sĩ cấp một, một vị y sĩ cấp ba nho nhỏ như gã cũng không dám coi thường.
- Tốt...
Vị y sĩ họ Vương này gật đầu, đang định xoay người đi ra thì đột nhiên lại vòng lại, sau đó lấy một tập tài liệu từ ngăn kéo ra, đưa cho Diêu Nhất Minh, cười nói:
- Đúng rồi, Tiểu Diêu, đây là tình hình đại khái về sự kiện Long Sơn. Trước tiên anh xem một chút... Nếu Bộ trưởng Giang đã bảo anh tới đây báo danh, chắc sau này cũng cần tiếp xúc tới việc này, trước tiên tìm hiểu đại khái một chút... Đến lúc đó cũng không quá bỡ ngỡ!
- Tốt, cám ơn...
Đối với chuyện được vị tiền bối này chăm sóc, tất nhiên Diêu Nhất Minh nhận ra, lập tức vội vàng nói:
- Cám ơn ngài, y sĩ Vương...
- Ha ha... Nếu đã tới Ban giám sát thì cũng đừng khách sáo nữa... Tiểu Diêu không tồi, sau này đi theo Bộ trưởng Giang là tiền đồ vô lượng đó. Chúng ta có thời gian phải tiếp xúc nhiều hơn...
Vị y sĩ Vương này cũng rất sảng khoái, cười vươn tay vỗ vai Diêu Nhất Minh, sau đó liền đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng đối phương, lại nhìn tập tài liệu trong tay, nhớ tới lời nói vừa rồi của y sĩ Vương, tâm lý Diêu Nhất Minh cũng rõ ràng, mình được đãi ngộ khách khí như vậy đều là được thơm lây của lãnh đạo. Nếu không phải mình là thư ký của con nối dõi của thần linh, với tác phong mắt cao hơn đầu của Ban giám sát, vị y sĩ Vương này chắc chẳng thèm liếc mình một cái.
Chẳng qua suy nghĩ cẩn thận một chút, trong lòng Diêu Nhất Minh càng kiên định thêm. Nếu thành viên trong Ban giám sát này cũng thân cận với mình bởi Bộ trưởng Giang, như vậy nói rõ Bộ trưởng hẳn là không gặp chuyện gì mới phải. Nếu không thì với tin tức nội bộ của Ban giám sát, làm gì có chuyện thế này?
Lập tức Diêu Nhất Minh không dám chậm trễ, nhìn quét tình hình gian phòng làm việc một chút. Căn phòng làm việc này cũng không nhỏ, diện tích chừng ba mươi mét vuông, có một bàn làm việc lớn đặt ở gần cửa sổ. Mà ở phía bên này còn có một bàn làm việc nhỏ. Ở trong góc còn có mấy chiếc ghế dựa vào bàn trà, cạnh đó còn bày chén trà và bình trà.
Xem ra vị trí bàn làm việc nhỏ gần cửa chính là để mình ngồi rồi.
Tất nhiên Diêu Nhất Minh phải nhanh chóng làm quen với phòng làm việc, sau đó thừa dịp lãnh đạo còn không tới, vội vàng bắt đầu cầm tập tài liệu kia lên xem. Vị y sĩ Vương kia cũng có ý tốt nhắc nhở mình làm quen trước một chút, tất nhiên sau đó sẽ cần...
Tiện tay mở tài liệu ra, lúc này Diêu Nhất Minh mới nhìn thoáng hai trang, sắc mặt liền dần dần trở nên nghiêm trọng. Đối với sự kiện Long Sơn, y sĩ dưới tầng chót như bọn họ mặc dù mơ hồ từng nghe nói một chút nhưng cũng không hiểu rõ với tình huống cụ thể.
Giờ đột nhiên đọc được tài liệu thật sự về sự kiện Long Sơn này, gã lập tức bị tình huống thực sự làm chấn động. Hơn nữa cuối cùng gã cũng biết vì sao vị y sĩ Vương kia lại nhắc nhở mình tìm hiểu tài liệu này nhanh một chút. Nếu ngay cả tình huống cũng không nắm được, sau này nếu mình phải ở lại đây hỗ trợ công việc thì đúng là không biết gì cả.
Mặt gã lập tức nghiêm túc hẳn, bắt đầu nhanh chóng đọc tài liệu. Có thể được viện ủy chọn làm một trong những ứng cử viên thư ký của Giang Nguyên, năng lực công tác của Diêu Nhất Minh, đặc biệt là phương diện đọc hồ sơ của Diêu Nhất Minh tất nhiên rất tốt. Chỉ ngắn ngủi mấy phút đồng hồ, gã đã đại khái đọc xong mười mấy trang tài liệu, cũng đại khái giải thích xong.
Chẳng qua đọc xong, vẻ nghiêm trọng và kinh ngạc trên mặt gã lại càng đậm hơn. Mãi cho tới khi khép tài liệu trong tay lại, gã mới tỉnh táo lại từ sự kiện Long Sơn...
Không ngờ sự kiện năm đó lại nghiêm trọng như vậy, hơn nữa còn là bởi bản viện...
- Như vậy rất có khả năng thành viên viện ủy hội có địa vị cao hơn cả Bộ trưởng hiện tại không biết bao nhiêu lần cũng sẽ bị...
Đang lúc Diêu Nhất Minh còn đắm chìm trong rung động, cửa phòng làm việc chậm rãi bị mở ra.
Nghe thấy tiếng động, Diêu Nhất Minh đứng bật dậy, nhìn về phía cửa, thấy khuôn mặt tuấn tú vừa xa lạ vừa quen thuộc, mang theo một tia mỉm cười xuất hiện trước mặt mình, cố nén kích động trong lòng, vội vàng ân cần hỏi thăm:
- Chào chủ nhiệm...
- À... Nhất Minh à... Ngồi đi, ngồi đi...
Nhìn thấy vẻ kích động trong ánh mắt đối phương, trong lòng Giang Nguyên càng cảm thấy hơi áy náy. Hắn đúng là một vị lãnh đạo không đủ tư cách. Có ai lại bỏ mặc thư ký của mình ở đó, hoàn toàn không hỏi han tới bao giờ...
- Chủ nhiệm... Để tôi rót cho anh chén trà đã...
Thấy Giang Nguyên ngồi xuống bàn làm việc ở đối diện, Diêu Nhất Minh vội vàng đi tới trước bàn nước, tận chức trách rót cho Giang Nguyên một chén trà.
- Tốt...
Đây là lần đầu tiên Giang Nguyên bố trí chính thức cho thư ký của mình, thật sự còn thoáng cảm thấy không quen. Nhận trà xong, hắn ngẩng đầu nhìn Diêu Nhất Minh nói:
- Nhất Minh, cậu đi tới phòng làm việc của Bộ trưởng Hồ, cầm tài liệu vài ngày gần đây cho tôi xem một chút...
- Vâng... Được, tôi đi ngay!
Diêu Nhất Minh lên tiếng, sau đo liền nhanh chóng đi ra ngoài.
Giang Nguyên vừa chính thức tới làm việc tại Ban giám sát, chút tin tức nho nhỏ đã nhanh chóng truyền tới tai người có ý đồ.
Mặt Chu Thế Dương âm trầm nhìn tài liệu mới nhận, sau đó cau mày nhìn cấp dưới phía đối diện, lạnh giọng nói:
- Nếu Giang Nguyên này còn dám ra vẻ... Phía bên kia cậu đẩy nhanh tốc độ cho tôi... Hiện tại lập tức thúc dục bên kia để người phụ trách bên nhà họ Tuyên có động tác gấp, nhất định phải thu được tin tức xác thực, tốt nhất là phải có chứng cứ ... Nhất định phải nắm thóp được Giang Nguyên, để khiến gã không thể xoay người...
- Vâng.. Chu tổng!
(QUAN Y)
Chương 1034: Xúi dục
Tin tức Giang Nguyên bắt đầu tọa trấn phòng 2 Ban giám sát âm thầm truyền ra... Mặc dù chưa có ai cố ý tuyên truyền việc này, nhưng tin tức của vị thành viên viện ủy hội trẻ nhất trong lịch sử, gần đây lại rất nổi danh, kết quả là ai nấy đều biết...
Tin tức như vậy, hoặc nhiều hoặc ít cũng xua tan đi tin đồn xấu đang càng ngày càng lan rộng về việc Giang Nguyên sắp rớt đài.
Đối với hành động này của Giang Nguyên, rất nhiều người cũng không bất ngờ, kể cả các thành viên phòng 2, phòng 3 Ban giám sát, kể cả tất cả các thành viên viện ủy hội khác. Hướng gió trong viện gần đây đối với Giang Nguyên mà nói thật sự cũng không ổn lắm. Hắn đang tiếp nhận điều tra của Ban giám sát, điểm này là sự thật, không thể dị nghị. Cho nên ai cũng không thể áp chế loại đồn đại này tràn ngập Thiên Y viện.
Mà loại đồn đại này đối với Giang Nguyên mà nói thoạt nhìn như không tổn thương căn bản nhưng mọi người đều biết, dưới loại lời đồn này ẩn chứa dòng chảy ngầm, nếu để tùy ý phát triển thì cũng rất có khả năng tại trong một nháy mắt nào đó, đột nhiên nuốt sống ngôi sao mới nổi này.
Cho nên rất nhiều người cũng rất vui mừng với hành động này của Giang Nguyên. Ít nhất có thể thấy được vị thành viên viện ủy hội trẻ tuổi này đã bắt đầu trưởng thành, không còn là loại trẻ trâu chỉ biết vung nắm đấm như trước nữa...
Hồ Giang phòng 2 lập tức giao tư liệu mấy ngày nay cho Diêu Nhất Minh mang tới đưa Giang Nguyên. Mặc dù trên cơ bản những tư liệu này cũng không cần Giang Nguyên tự mình xem, hắn chỉ cần xem một số tổng kết là được nhưng Hồ Giang vẫn chuyển toàn bộ lại cho hắn...
Đường đường là phó Bộ trưởng thành viên viện ủy hội, tất nhiên phải sắp xếp cho thỏa đáng, thể hiện hết khí thế của mình mới phải...
Giang Nguyên bày trận thế ở chỗ này, phía bên Chu Thế Dương cũng căm tức mà đẩy nhanh bước chân.
- Tình hình thế nào?
Người cấp dưới trung niên thân tín của Chu Thế Dương đang nhìn chằm chằm lạnh lẽo vào một người thanh niên trước mặt, lạnh lùng nói:
- Đã điều tra được chưa? Lão tổng đang thúc giục cần ngay đấy!
Nghe thấy câu hỏi này, người thanh niên vội vàng trả lời:
- Thuộc hạ đã tìm được một mục tiêu thích hợp rồi?
- Hả?
Ánh mắt người trung niên sáng lên, nói:
- Là ai? Có nắm chắc không?
- Tuyên Lâm... Anh em của Tuyên Năng. Lần này nhà họ Tuyên chiếm được đan dược cấp cao, cho một số thanh niên có tiền đồ và người thế hệ trước có hy vọng đột phá nhưng toàn bộ nhà Tuyên Lâm lại không mò được chút lợi ích nào. Tôi đã tìm hiểu ra, Tuyên Lâm này đã từng nói lời oán giận với người khác về việc này, hơn nữa cũng rất bất mãn với Tuyên Năng...
- Ồ?!
Nghe thấy những lời này, người trung niên mừng rỡ, vỗ chát một cái vào bắp đùi, nói:
- Tốt, nếu thành công thì cậu sẽ được thưởng không ít đâu!
Mấy giờ sau, trong một phòng trà yên tĩnh, một người trung niên mặc áo khoác dài, đầu đội mũ lông chậm rãi đi đến.
Nhìn người đàn ông đinh kính nhã nhặn ngồi cạnh một bàn trà, ánh mắt người trung niên kia lóe lên vẻ cảnh giác, sau đó cau mày hỏi:
- Vương tiên sinh?
- Mời Tuyên tiên sinh ngồi!
Người đàn ông đeo kính tóc ngắn mỉm cười gật đầu, sau đó đưa tay ra hiệu.
Vị tiên sinh Tuyên Lâm này thoáng chần chừ một chút, sau đó đưa tay tháo mũ xuống, cởi áo khoác trên người ra, đặt mũ áo sang một bên, lúc này mới chậm rãi ngồi xuống.
Người đàn ông đeo kính đưa tay cầm bình trà, rót nhẹ đầy một chén trà, sau đó cười bình thản nói:
- Đột nhiên làm ảnh hưởng tới Tuyên tiên sinh, thật sự rất xin lỗi!
Tuyên Lâm nhìn chén trà nóng hổi trước mắt, không định bưng chén lên chút nào, chỉ nhìn người đàn ông đeo kính trước mắt, trầm giọng nói:
- Vương tiên sinh đến từ Ban giám sát Thiên Y viện sao?
- Đúng...
Người đàn ông đeo kính gọng vàng buông chén trà trong tay, sau đó đưa tay hất áo khoác mình. Chỉ thấy bên trong vạt áo của gã bất ngờ có một huy hiệu hình hồ lô.
Ánh mắt Tuyên Lâm hơi lóe lên, nhẹ nhàng hít sâu một hơi, sau đó nhìn chằm chằm vào vị Vương tiên sinh này, trầm giọng nói:
- Không biết Vương tiên sinh tìm tôi có chuyện gì? Nếu có chuyện cần tới nhà họ Tuyên chúng tôi thì hẳn là phải tìm trưởng tộc nhà họ Tuyên mới đúng. Thiên Y viện có lệnh, tất nhiên nhà họ Tuyên sẽ cố gắng hết sức phối hợp!
Nhìn vẻ mặt hơi hồi hộp của Tuyên Lâm, Vương tiên sinh mỉm cười, sau đó nói:
- Tuyên tiên sinh không cần lo lắng. Lần này tôi tới tìm ông cũng không muốn gây náo động đến Tuyên Năng.
- Ồ?
Vẻ mặt Tuyên Lâm căng thẳng, nhìn Vương tiên sinh, rõ ràng đã hơi cảnh giác.
- Tuyên tiên sinh... Người ngay không nói lời vòng vo. Hẳn ông cũng biết Ban giám sát chúng tôi đã bắt đầu tiến hành điều tra Giang Nguyên rồi phải không?
Ánh mắt Tuyên Lâm chợt lóe lên lần nữa, sau đó chậm rãi gật đầu.
- Lần này tôi đến là vì muốn nhờ ông điều tra một chuyện, mong rằng Tuyên Lâm có thể báo thật cho...
Khóe miệng Vương tiên sinh chậm rãi lộ vẻ tươi cười, nhìn Tuyên Lâm chằm chằm, bình thản nói:
- Hẳn Tuyên tiên sinh cũng biết phong cách làm việc của Ban giám sát chúng tôi... Cho nên cũng xin phối hợp hết sức đi!
- Mời Vương tiên sinh nói...
Tuyên Lâm hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy mình đã hơi miệng khô lưỡi đắng, nhưng nhìn chén trà trên bàn, ông cũng không dám chạm vào. Đối diện là người của Thiên Y viện, với thủ đoạn và năng lực của bọn họ, chỉ cần ông thoáng khinh thường một chút liền sẽ bị đối phương chơi đùa tới không thể hồi phục được.
Vương tiên sinh đẩy đẩy chiếc kính gọng vàng, mỉm cười nói:
- Giang Nguyên vẫn luôn giao hảo với nhà họ Tuyên các ông. Tôi muốn biết rốt cục Giang Nguyên đã cho nhà họ Tuyên các ông bao nhiêu đan dược?
Khóe mắt Tuyên Lâm giật giật, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Vương tiên sinh như cười như không, hít nhẹ một hơi.
- Số lượng và chủng loại cụ thể... Không biết Tuyên tiên sinh có thể báo cho không?
Vương tiên sinh mỉm cười nhìn Tuyên Lâm đối diện, trên mặt lại có một tia ý lạnh lóe lên.
Nghe thấy những lời này, cảm nhận được đối mặt mỉm cười của đối phương lóe lên ý lạnh, Tuyên Lâm không nhịn được rút cổ lại, hơi cúi đầu trầm mặc. Hai mắt ông lóe lên vài lần, sau đó cố gắng trấn định, ngẩng đầu nhìn Vương tiên sinh kia, cười khổ nói:
- Vương tiên sinh... Đối với chuyện này, thật sự tôi cũng không rõ ràng lắm. Quả ... Quả thật Giang Nguyên có chuyển cho nhà họ Tuyên chúng tôi không ít đan dược, nhưng cụ thể là những loại nào thì tôi cũng không rõ ràng lắm... Cái này phải hỏi trưởng tộc mới được!
- Có đúng vậy không?
Đối với câu trả lời của Tuyên Lâm, Vương tiên sinh cũng không có gì bất ngờ, chỉ lạnh nhạt liếc ông một cái, sau đó chậm rãi đưa tay nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, giống như cảm nhận vị ngọt của nước trà trong miệng, sau đó mới cười khẽ nói:
- Đối với Tuyên Năng, tôi cũng không định moi thông tin gì từ miệng ông ta. Nếu không tôi đã đi thẳng tới tìm ông ta rồi!
- Ấy...
Tuyên Lâm ngạc nhiên và nghi hoặc, cười khan một tiếng rồi nói:
- Vậy thì tôi cũng không hiểu...
- Ha ha...
Vương tiên sinh cũng không ngẩng đầu, cười khẽ hai tiếng, sau đó nói:
- Tuyên tiên sinh... Trước mặt chân nhân không nói lời giả dối... Tôi biết để Tuyên tiên sinh nói ra việc này cũng không đơn giản... Chẳng qua Tuyên tiên sinh ông không cảm thấy, bị vị trưởng tộc kia gạt mà mạo hiểm gây thù với Ban giám sát chúng tôi là đáng giá sao?
- Hơn nữa nếu chúng tôi đã tìm tới Tuyên tiên sinh, hiển nhiên cũng không phải hoàn toàn không biết gì...
- Tuyên tiên sinh... Ông có thể suy nghĩ một chút, hai năm nay ông có nhận được chút lợi lộc gì không? Ngay cả đan dược thượng phẩm mà Giang Nguyên đưa tới cũng không có phần của con ông đi...
Vị Vương tiên sinh đeo kính gọng vàng này mỉm cười nhìn Tuyên Lâm đối diện, lạnh nhạt nói:
- Ông xem xem, lần này nhà họ Tuyên nhận được lợi ích không nhỏ, hai người cháu của ông gần đây mỗi người đều đột phá. Mà con trai ông Tuyên Dân Hàn kia...
Nghe Vương tiên sinh nói vậy, ánh mắt Tuyên Lâm lại lóe lên lần nữa. Đối với chuyện Vương tiên sinh biết việc này, thật ra ông cũng không bất ngờ lắm. Là Thiên Y viện, nếu ngay cả chút chuyện này đều không thể điều tra ra, như vậy thì không có khả năng rồi.
Nhìn vẻ mặt âm trầm của đối phương càng đậm hơn mấy phần, trong mắt người đàn ông đeo kính vàng lóe lên, tiếp tục từ tối nói:
- Mặt khác ông lại nhìn xem, ngay cả ông chú họ chi thứ của ông kia... Gần đây cũng có vẻ rất nổi bật, không biết là tiêu phí hết bao nhiêu đan dược rồi, cuối cùng cũng đột phá được Thiên vị...
- Ông giữ gìn cho ông ta, ông ta có chú ý tới ông không... Thấy ông ta lấy được nhiều đan dược từ Giang Nguyên như vậy, có bao giờ để ý tới ông không?
- Không cần nói nữa... Chuyện nhà họ Tuyên chúng tôi do tự nhà họ Tuyên chúng tôi quyết định...
Nghe thấy giọng điệu chả đâu vào đâu của Vương tiên sinh, rốt cục Tuyên Lâm cũng không nhịn được, tức giận ngắt lời.
Đối mặt với hành động không lễ phép như vậy, thật ra Vương tiên sinh cũng không có vẻ không là không vui, ngược lại ý cười trên mặt càng đậm hơn vài phần, đưa tay tháo kính xuống, lôi giẻ lau kính từ túi ra, lau lau kính mắt của mình, sau đó có vẻ quan tâm an ủi:
- Tuyên tiên sinh, tôi cũng không có ý gì khác, chẳng qua là lo lắng cho người nhà của ông mà thôi...
- Hai cháu ông cũng đã chính thức bước vào Địa giai rồi... Mà hiện tại con của ông còn kém bước đó một ít... Với tuổi của gã, nếu vẫn không có tiến bộ, như thế thì về sau muốn đi tới bước cao hơn càng khó...
- Ông ngẫm lại xem... Hai ba mươi năm nay, tiềm lực và tiến bộ chi của ông cũng không có gì rõ ràng. Nếu cứ như vậy, sau này sẽ dần dần xuống dốc trong nhà họ Tuyên. Đến lúc đó, kết quả là gì thì hẳn là ông đã biết rồi...
Thấy đối phương cũng không nói gì nữa, trong mắt Vương tiên sinh lại lóe sáng, sau đó tiếp tục thêm dầu thêm dấu:
- Tuyên tiên sinh... Hiện tại có một cơ hội như vậy, tôi đề nghị ông không nên bỏ lỡ...
Dứt lời rồi, Vương tiên sinh nhẹ nhàng móc ra một chai ngọc nhỏ từ trong túi, đặt tới trước mặt Tuyên Lâm, mỉm cười.
- Đây... Đây là cái gì?
Nhìn chai ngọc trắng như sữa dê, trông cực kỳ sang quý kia, và thấy dường như bên trong đó có chứa thứ gì, trái tim Tuyên Lâm không nén nổi rung động, nuốt hai ngụm nước bọt, ngẩng đầu hỏi Vương tiên sinh.
- Chúng tôi cũng không thể đưa cho ông nhiều thứ lắm...
Nhìn dáng vẻ của Tuyên Lâm, Vương tiên sinh cười cười chỉ vào bình ngọc nhỏ trên bàn, nói:
- Chỉ cần ông đồng ý, sau đó ngài có thể có ba viên Hồng Vân Đan này... Như vậy thì ông và con ông cũng có hy vọng thăng cấp rồi...
- Hồng Vân Đan?
Nghe được những lời này, hai mắt Tuyên Lâm trừng lớn, nhìn chằm chằm vào bình nhỏ trước mắt, lại nuốt một ngụm nước miếng.
Nhưng ông nhìn Vương tiên sinh đang mỉm cười nhìn mình phía đối diện, vẫn chần chừ lắc đầu:
- Không... Thật sự tôi không biết cụ thể... Hơn nữa, nếu mà...
Dường như Vương tiên sinh cũng không thèm để ý tới lời nói của Tuyên Lâm, chỉ mỉm cười nói:
- Tuyên tiên sinh, ông là người rõ ràng, nếu ông đồng ý trợ giúp chúng tôi, chúng tôi có thể tiếp tục ủng hộ ông, hơn nữa còn có thể cam đoan, không chỉ có ba viên Hồng Vân Đan này thôi đâu. Nếu trong vòng hai năm ông còn không thể nào đột phá giới hạn, như vậy chúng tôi sẽ cung cấp phương án và đan dược thật tốt, ít nhất cũng bảo đảm cho ông đột phá Thiên Vị...
Nghe thấy một loạt lời nói có tính đầu độc này của Vương tiên sinh, sắc mặt Tuyên Lâm thay đổi liên tục, đột nhiên cắn răng nói:
- Nếu như tôi đồng ý rồi, một khi bị phát hiện, tất nhiên phía Tuyên Năng sẽ không thể tha cho tôi được... Hơn nữa anh còn phải nói cho tôi biết chủ nhân phía sau anh rốt cục là ai? Tôi cũng không tin anh thật sự là người của Ban giám sát Thiên Y viện...
Thấy lần này rốt cục Tuyên Lâm đã thả lỏng, ngón tay giữa của Vương tiên sinh đẩy nhẹ gọng kính, cười đắc ý, sau đó lại cười nhạt một tiếng, nói:
- Đương nhiên chúng tôi không phải là người Giám sát bộ. Nhưng ông có thể yên tâm. Lực lượng của chúng tôi không yếu hơn Ban giám sát chút nào...
- Nếu chúng tôi đã tìm tới ông từ đầu, chuẩn bị động tới Giang Nguyên, như vậy hiển nhiên ông phải hiểu rõ, lực lượng của chúng tôi chỉ có mạnh hơn Giang Nguyên rất nhiều. Hơn nữa nếu ông không đồng ý thì chúng tôi cũng sẽ tìm người khác... Chẳng bao lâu nữa, Giang Nguyên sẽ rớt đài, nhà họ Tuyên các ông tất nhiên cũng sẽ bị liên quan... Đến lúc đó thì cả Tuyên Năng cũng chẳng có kết cục tốt, Tuyên Năng còn làm gì được ông nữa?
Nói tới đây, Vương tiên sinh hơi dừng lại một chút, đột nhiên cúi đầu nhìn về phía Tuyên Lâm đối diện, từ tốn cười nói:
- Hơn nữa, chỉ cần chuyện phía bên này thành công rồi, chúng tôi sẽ ủng hộ ông ngồi lên vị trí tộc trưởng cũng không phải vấn đề gì...
- Hơn nữa cho dù chẳng may không thành, ông đã có Hồng Vân Đan, chúng tôi cũng bảo đảm cho ông đạt được Thiên Vị. Đến lúc đó thì ông còn sợ Tuyên Năng sao?
Nghe thấy đối phương nói vậy, lúc này Tuyên Lâm trầm mặc, mặt thay đổi một hồi, đột nhiên ngẩng phắt đầu nhìn Vương tiên sinh, trầm giọng nói:
- Cho dù là thế nào đi nữa, điều kiện kiên quyết là các người phải cam đoan tôi nhất định có thể đứng đầu nhà họ Tuyên!
- Tốt... Chỉ cần được việc, chúng tôi cam đoan ông có thể đứng đầu nhà họ Tuyên!
Tuyên Lâm đã quyết tâm, Vương tiên sinh cũng gật đầu đồng ý không chút chần chừ.
Nhìn bình ngọc nhỏ chứa ba viên Hồng Vân Đan trên mặt bàn, sắc mặt Tuyên Lâm ửng hồng một hồi, ngay cả hơi thở cũng hổn hển hai tiếng. Ông ta đã từng nhìn thấy Tuyên Năng có đan dược thượng phẩm như thế, nhưng cũng chỉ là được nhìn... Mà hiện tại ba viên Hồng Vân Đan này lại rơi vào tay mình, hoàn toàn thuộc về mình...
Có ba viên Hồng Vân Đan này, mình đã có cơ hội đột phá lên Thiên Vị rồi. Chính con trai mình cũng có thể nhanh chóng đuổi kịp, thậm chí vượt qua tên đáng chết kia...
Nhìn thấy dáng vẻ của Tuyên Lâm, hai mắt người đàn ông đeo kính ngồi một bên lóe lên vẻ đắc ý, đẩy bình ngọc nhỏ trên bàn tới, ra hiệu cho Tuyên Lâm mở ra xem một chút.
Lúc này Tuyên Lâm đã nóng ruột không chịu nổi, đưa tay cầm bình ngọc nhỏ mở ra, lúc mở ra tay còn thoáng run rẩy. Đây là Hồng Vân Đan. Có thứ này, số phận ông ta sẽ thay đổi.
Mở bình ngọc nhỏ ra, Tuyên Lâm liền ngửi thấy một mùi hương thơm nhàn nhạt truyền tới, tinh thần chấn động, sau đó vội vàng đổ một viên đan dược ra tay, cẩn thận nhìn vài lần. Màu sắc và hình dạng đan dược này và mùi hương giống hệt Hồng Vân Đan mà ông ta đã từng thấy trong tay Tuyên Năng trước kia.
Lập tức, lúc này Tuyên Lâm mới an tâm. Đây đúng là Hồng Vân Đan rồi...
Nhìn Tuyên Lâm vô cùng cần thận cất bình đan dược vào túi, lúc này Vương tiên sinh mới hừ một tiếng nói:
- Tốt rồi, Tuyên tiên sinh... Ông đã thu đan dược rồi... Hiện tại ông cũng phải nói cho tôi những gì ông biết đi!
- Phù...
Tuyên Lâm cẩn thận đặt bình đan dược vào túi, sau đó mới nhìn người đàn ông đeo kính đối diện kia, nhìn cặp mắt âm trầm phía sau đôi kính của đối phương, lúc này mới hít sâu một hơi, nói:
- Cụ thể bao nhiêu tôi cũng không biết. Nhưng căn cứ vào giọng điệu của Tuyên Lâm thì đan dược thượng phẩm như Hồng Vân Đan ít nhất có tới tám đến mười viên, đan dược trung phẩm hằng hà sa số...
- Tám đến mười viên?
Hai tròng mắt Vương tiên sinh sáng ngời, trầm giọng nói:
- Ông khẳng định chứ?
- Tôi khẳng định...
Tuyên Lâm cắn răng gật đầu nói.
- Vậy hiện tại trong tay Tuyên Năng còn có bao nhiêu viên nữa?
Vương tiên sinh vội hỏi.
- Hai cháu tôi đã dùng hai viên, còn Tuyên Dân Hàn một viên, và cả lão gia kia một được hai viên nữa...
Tuyên Lâm thoáng tính qua một hồi, sau đó cắn răng lạnh lùng nói:
- Trong tay Tuyên Năng ít nhất còn ba tới năm viên...
- Ba đến năm viên...
Vương tiên sinh như nghĩ tới điều gì, gật đầu sau đó nhìn Tuyên Lâm, cười hắc hắc nói;
- Trong tay Tuyên Năng còn ba tới năm viên, không ngờ không nỡ cho ông... Ông em như ông một viên, thật là không tồi đâu, ha ha ...
Nghe thấy những lời này, vốn vẻ mặt Tuyên Lâm đã lạnh lẽo, giờ lại càng khó coi hơn vài phần. Trước kia thật sự ông ta cũng không tính toán tới, hiện nay tính ra, trong tay ông anh mình vẫn còn vài viên mà không ngờ chẳng co mình. Điều này thật sự khiến ông ta tức giận tới cực điểm, thậm chí mơ hồ còn nghiến răng ken két...
Thấy dáng vẻ Tuyên Lâm như vậy, Vương tiên sinh cười to ha hả:
- Tuyên tiên sinh... Hiện tại ông đã hiểu chưa? Người em như ông thật sự không được Tuyên Năng coi vào đâu cả. Nếu không thì sao ông ta thà giữ lại đan dược cũng không tình nguyện đưa ông nổi một viên...
- Hừ...
Tuyên Lâm nghiến răng nghiến lợi hừ lạnh xung, nắm chặt bình ngọc nhỏ trong túi mình, lạnh lùng nói:
- Tôi không cần nó đưa. Hiện giờ tôi cũng có ba viên rồi...
- Được rồi... Tuyên tiên sinh... Hiện giờ tôi còn có một việc cần nhờ ông!
Vương tiên sinh mỉm cười nhìn Tuyên Lâm đã bị mình lay chuyển, cười lạnh nói:
- Giờ ông cần tới chỗ Tuyên Năng chứng thực một lần, xem rốt cục trong tay ông ta còn bao nhiêu viên đan dược. Nói cách khác, chỉ cần xác định trong tay ông ta còn có trên ba viên là được...
- Hoặc là tốt nhất, ông có thể biết rõ nơi ông ta cất đan dược, và rốt cục Giang Nguyên có đưa cho ông ta những đan dược khác không. Đương nhiên... Có thể điều tra ra có bao nhiêu viên đan dược trung phẩm là tốt nhất...
Nghe thấy những lời này của Vương tiên sinh, lửa giận từ từ tràn ngập hai mắt và trái tim Tuyên Lâm. Ông ta quyết định lần này nhất định lần này phải khiến ông anh mình, cũng là trưởng tộc kia biết... Mình cũng không phải dễ chọc như vậy, hừ...
- Tốt lắm, như vậy tất cả đều nhờ ông thôi...
Vương tiên sinh mỉm cười gật đầu nói.
(QUAN Y)
Chương 1035: Huynh đệ phản bội
Phòng đọc sách chỉ bật một cái ngọn, ánh sáng hơi u ám. Tuyên Năng khẽ cau mày, chậm rãi lật một tập tài liệu trong tay.
Lúc này cánh cửa bị đẩy nhẹ mở ra. Vợ ông chậm rãi đi đến, cầm một ly tràn đặt tới trước mặt ông, mỉm cười nói:
- Ông lão, uống chén trà đi... Đây là Thanh Tâm Trà mà mấy ngày trước Tử Nguyệt phải nhờ người mang từ trong viện tới đấy... Nghe nói uống trà này có thể thanh tâm tỉnh thần, chỉ có thành viên viện ủy hội mới có thể được uống... Mau thử một chút đi!
- Ồ?
Nghe thấy vợ mình nói những lời này, vốn lông mày Tuyên Năng đã hơi nhíu lại, lúc này càng nhíu hơn, mặt lộ vẻ khác lạ, đưa tay cầm chén tràn, nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi. Chỉ cảm thấy quả nhiên có một mùi thơm ngát thấm đẫm lòng người truyền thẳng vào não, đầu óc vốn hơi nặng nề không ngờ sáng suốt trong nháy mắt.
- Trà ngon... Quả nhiên là Thanh Tâm Trà trong truyền thuyết...
Tuyên Năng không nhịn nổi khen khẽ một tiếng, sau đó đưa lên miệng nhấp khẽ một ngụm, cảm nhận nước trà ấm nóng chuyện động nhẹ nhàng trong miệng một hồi, sau đó một mùi hương nhàn nhạt đặc trưng càng khiến tinh thần người ta sáng suốt hơn tràn ngập vào trong đầu.
- Đương nhiên là trà ngon rồi...
Thấy chồng mình uống một ngụm trà, tinh thần rõ ràng phấn chấn hơn hẳn, bà Tuyên hân hoan nói:
- Tử Nguyệt nói, là do Giang Nguyên lên chức thành viên viện ủy hội, viện ủy mới cho người đưa tới... Nghe nói cũng chỉ có một cân. Chẳng qua thời gian Giang Nguyên ở nhà không nhiều lắm, lúc này nó mới gửi hai lạng về cho ông nếm thử đấy...
- Con bé này...
Tuyên Năng cười khổ một tiếng, cảm thán lắc đầu...
- A... Ông lại còn có cái vẻ như thế. Con gái ông đối với nhà họ Tuyên chúng ta đúng là không thể chê vào đâu được nữa rồi... Không nói tới đan dược, chỉ mỗi Thanh Tâm Trà này, người bình thường có bao giờ được uống? Nghe nói hai lạng Thanh Tâm Trà này trong Thiên Y viện cũng ngang với một viên Hồng Vân Đan rồi. Mang ra bên ngoài càng có giá trị không kể xiết...
- Tôi biết... Ôi, đương nhiên là tôi biết con gái có lòng hiếu thảo. Chẳng qua tôi uống thứ này cũng quá lãng phí rồi. Bà cất đi, sau này chuẩn bị cho người nào trong nhà lúc đột phá... Chia cho nửa lạng. Loại Thanh Tâm Trà này là thứ rất khó lường...
Tuyên Năng lắc đầu cười, cất giọng nói.
- Tôi nói ông này...
Bà Tuyên nghe thấy những lời này liền nhướn mày, đang định nói chuyện thì đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa cộc cộc.
Lúc này rồi còn ai tới nữa? Tuyên Năng nhíu nhíu mày, sau đó trầm giọng nói:
- Vào đi...
Cửa phòng đọc bị đẩy ra, Tuyên Lâm chậm rãi đi vào, nhìn thấy bà Tuyên ở đó, ánh mắt hơi lóe lên liền cười nói:
- À... Chị cả cũng ở đây à. Xem ra em tới không đúng lúc rồi!
- Ôi... Tuyên Lâm à, không sao, không sao... Tôi tới đưa chén trà cho anh trai chú thôi...
Bà Tuyên cười nói, lại giơ tay ra hiệu:
- Tìm anh trai chú có việc à, đến đây... Ngồi đi...
- Được ...
Tuyên Lâm chần chừ một chút, sau đó liền cười, ngồi xuống trước bàn.
- Hai người trò chuyện đi, tôi đi ra ngoài trước....
Bà Tuyên cười cười, xoay người đi ra bên ngoài.
Nghe thấy bà Tuyên đã ra ngoài, lúc này trái tim Tuyên Lâm cũng bình tĩnh hẳn, vừa ngồi xuống đã ngửi thấy một mùi thơm ngát vào mũi, lông mày hơi nhíu lại, ngạc nhiên nói:
- Á... Thứ gì thơm như vậy!
- À... Đây là Thanh Tâm Trà mà mấy hôm trước Tử Nguyệt mới gửi về... Tôi vừa bảo chị dâu chú chuẩn bị cất kỹ đi, chờ sau này trong nhà có ai gặp cửa ải, chuẩn bị đột phá thì đưa cho người ta nửa lạng...
Tuyên Năng cười nói.
- À... Đây là Thanh Tâm Trà, thảo nào lại thơm như vậy. Lúc này vừa ngửi một hơi, cảm thấy đầu óc cũng tỉnh táo hơn không ít...
Ánh mắt Tuyên Lâm chợt lóe lên, thất thanh khen:
- Vẫn là anh cả có phúc!
Nghe lời này của Tuyên Lâm, Tuyên Năng cười nói:
- Mỹ Ngọc à... Rót cho chú Lâm một chén đi, sau đó hãy cất đi...
- Á.... Không cần đâu anh, không cần... Thứ quý giá như vậy...
Tuyên Lâm vội vàng lắc đầu nói.
- Ôi... Khách sáo với anh làm gì?
Tuyên Năng cười ha hả nói:
- Vốn lá trà này cũng chuẩn bị cho chú một phần mà.
- Cho em?
Tuyên Lâm hơi chau mày, kinh ngạc nói.
- Đúng thế...
Tuyên Năng cười gật đầu nói:
- Tuyên Lâm... Mấy năm nay em đã vướng ở cửa ải Thiên vị lâu rồi. Tình huống hiện tại của em, trong nhà mặc dù còn vài viên Hồng Vân Đan nhưng cũng không dám tùy tiện đưa cho em, bởi vì tỷ lệ thật sự quá nhỏ...
- Nhưng hiện tại có Thanh Tâm Trà rồi, tỷ lệ đột phá của em lại tăng thêm hai phần, cho nên...
Nghe thấy lời này của Tuyên Năng, sắc mặt Tuyên Lâm hơi sững lại, ánh mắt lóe lên mấy lần, sau đó đột nhiên nói:
- Thật sao? Anh... Nhà chúng ta còn Hồng Vân Đan sao? Em còn tưởng là đã hết rồi chứ?
- Chuyện này... Còn... Còn một chút...
Nói tới đây, Tuyên Năng thoáng hạ giọng, từ tốn nói:
- Chẳng quả tình huống hiện tại em cũng biết rồi đấy. Hiện tại không thể công bố được. Chờ một thời gian nữa... Đến lúc đó anh sẽ đưa cho em!
Ánh mắt Tuyên Lâm chợt lóe lên, nhìn Tuyên Năng, mặt âm trầm nói:
- Anh, trong nhà còn Hồng Vân Đan mà anh không nói cho em biết là sao? Chẳng lẽ coi em là người ngoài à?
- Ôi... Tuyên Lâm, xem chú nói kìa. Anh cũng không dấu diếm chú. Chú cũng biết Hồng Vân Đan chỉ có một chút, những người kia ai cũng muốn cả... Anh chú đây cũng rất khó, cho dù muốn cho chú nhưng tình huống của chú thì bản thân chú cũng biết... Cho dù có Hồng Vân Đan, tỷ lệ đột phá của chú cũng không cao...
Tuyên Năng cười khổ nói:
- Hiện tại có cả Thanh Tâm Trà rồi, có thể tăng tỷ lệ đột phá của chú lên thêm hai phần... Tất nhiên anh cũng không hẹp hòi...
- Anh, đây là bởi vừa lúc gặp em nên... Anh mới nói vậy à?
Tuyên Lâm nói giọng lạnh tanh:
- Thanh Tâm Trà này đã đưa tới đây vài ngày rồi, cũng không thấy anh nhắc tới!
- Ôi...
Nhìn dáng vẻ này của Tuyên Lâm, mặt Tuyên Năng hơi ngạc nhiên, cất tiếng nói:
- Tuyên Lâm, chú nói gì thế? Hôm nay chị dậu chú mới nói cho tôi biết. Vừa rồi tôi ... Mới biết mà!
- Vừa mới biết? Hừ... Anh, lời này ai tin được chứ?
Tuyên Lâm hừ lạnh một tiếng, nói.
- Chú... Tuyên Lâm...
Nhìn dáng vẻ của Tuyên Lâm, vẻ mặt Tuyên Lâm vừa ngạc nhiên vừa đau lòng. Ông biết em trai mình vẫn vốn có chút ý kiến với mình vì không nhận được Hồng Vân Đan, nhưng không ngờ lại đã tới mức độ này rồi.
- Anh...nếu thật tâm muốn đưa Hồng Vân Đan cho em, như vậy thì giờ đưa cho em luôn đi. Còn cả Thanh Tâm Trà kia nữa...
Tuyên Lâm liếc ông anh trai mình một cái, lạnh lùng hừ một tiếng.
Thấy dáng vẻ của em trai, lúc này Tuyên Năng hít sâu hai hơi, lại bưng chén Thanh Tâm Trà kia uống một ngụm lớn, sau đó mới miễn cưỡng nén tức giận trong lòng xuống được, sau đó nhìn về phía Tuyên Lâm, thành khẩn mà từ tốn nói:
- Tuyên Lâm, vừa rồi anh đã nói rồi, hiện tại đúng là thời kỳ mấu chốt, tuyệt đối không thể để tiết lộ ra. Mà Hồng Vân Đan chỉ cần chấm dứt điều tra chỗ Ban giám sát, tất nhiên anh sẽ đưa một viên và Thanh Tâm Trà cho chú...
- Nhưng hiện tại, chú cũng hiểu là nếu chẳng may tin này tiết lộ ra ngoài, ảnh hưởng đối với Giang Nguyên không nhỏ, thật sự không phải lúc...
(QUAN Y)
Chương 1036: Lệnh hợp tác điều tra chính thức
Thấy Tuyên Năng nói năng bình tĩnh như vậy, Tuyên Lâm không những không nhượng bộ, ngược lại ánh mắt còn lộ vẻ trào phúng đậm hơn vài phần.
- Anh... Anh đã không định đưa em thì còn ... Lừa gạt em làm gì?
Tuyên Lâm hừ lạnh nói:
- Giang Nguyên cho anh ít nhất là mười viên Hồng Vân Đan. Còn đan dược trung phẩm, không tới trăm viên thì cũng phải có tới bảy tám mươi viên...
- Anh đã không cho em, còn cháu Ích Dân của anh thì sao? Cũng chỉ có bảy tám viên đan dược Bổ Khí trung phẩm... Người khác thì sao? Ngay cả đệ tử bên ngoài như Tuyên Dân Hàn, anh cũng cho Hồng Vân Đan... Chẳng lẽ Ích Vân, Ích Bình không phải là cháu anh sao?
Tuyên Lâm càng nói càng giận. Trước kia ông ta còn kiêng dè anh trai mình là tộc trưởng. Nhưng hiện tại ông đã có chỗ dựa, hơn nữa không bao lâu nữa, ông ta cũng sẽ trở thành tộc trưởng rồi, hơn nữa cũng có thể thăng cấp lên Thiên vị, đâu còn cần phải nhẫn nại giống như trước kia nữa...
- Tuyên Lâm... Lấy đâu ra mười viên Hồng Vân Đan? Cũng chỉ có tám viên...
Nghe thấy Tuyên Lâm càng nói càng kỳ cục, Tuyên Năng cũng thấy căm tức, vừa đau lòng vừa thất vọng, khổ sở nói:
- Ích Vân, Ích Bình cũng đã tới bước đột phá cuối cùng rồi. Tôi đã cho hai đứa mỗi đứa một viên. Mà Dân Hàn mặc dù là chi ngoại, nhưng dù sao cũng là người nhà họ Tuyên chúng ta. Hơn nữa thiên phú của gã cũng không tồi. Một viên Hồng Vân Đan không chừng có thể giúp nhà họ Tuyên chúng ta sau này có thêm một vị Thiên vị, sao tôi lại không nỡ bỏ chứ?
- Còn có chú Vân... Chú cũng biết hiện tại là người có hy vọng đột phá Thiên vị nhất. Tôi cho chú ấy hai viên nên chú ấy đột phá... Mà lúc ấy trong tay chỉ còn năm viên... Sau đó lại có ba viên được Giang Nguyên gửi về qua cháu Tử Nguyệt của chú đợt trước khi gặp nguy cơ, ổn định lòng nhà họ Tuyên chúng ta, tránh để nhà họ Tuyên chúng ta bối rối...
- Làm gì có chuyện tôi không nỡ cho chú? Làm gì có chuyện không nỡ cho Ích Dân? Không phải đều là tính cho chú đấy à?
Tuyên Lâm hoàn toàn không nghe vào tai những lời này của Tuyên Năng, chỉ hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hiện tại anh đưa thì em tin... Còn nói vòng vo ai chả nói được!
- Tuyên Lâm...
Lúc này rốt cục Tuyên Năng đã nổi giận, vỗ mạnh bàn, tức giận nói:
- Tôi đã nói rồi. Hiện tại không phải lúc, chẳng lẽ chú nghe không hiểu à?
- Không phải lúc...
Tuyên Lâm cười lạnh trào phúng một tiếng, nhìn Tuyên Năng nói:
- Không cho là không cho thôi... Chẳng qua tôi muốn xem thử anh còn có thể giữ được bao lâu, hừ...
Dứt lời rồi, Tuyên Lâm liền đứng dậy, trong mắt tràn đầy ý cười lạnh. Lúc đi ra khỏi cửa, vừa gặp phải bà Tuyên bưng trà đi vào, lão cũng chẳng thèm bắt chuyện chào hỏi, đi thẳng ra khỏi cửa...
- Ôi... Tuyên Lâm, trà này...
Thấy dáng vẻ của Tuyên Lâm, bà Tuyên ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Tuyên Năng nói:
- Có... Có chuyện gì xảy ra vậy?
Lúc này Tuyên Năng mới thở hổn hển, rõ ràng cũng bị những lời nói của Tuyên Lâm khiến mặt mũi đỏ bừng nhìn ra cửa phòng.
Trong mắt ông tràn đầy lửa giận...
Trở lại khu nhà mình, Tuyên Lâm cười lạnh móc điện thoại, gọi một tiếng.
- Vương tiên sinh, đã xác định rồi. Tổng cộng có tám viên Hồng Vân Đan, hiện tại nằm trong tay Tuyên Năng còn ba, hẳn là để trong phòng ngủ của lão hoặc trong phòng đọc. Còn về đan dược trung phẩm, hẳn là... Hẳn là bảy tám mươi viên đấy. Hơn nữa gần đầy Tuyên Tử Nguyệt đã gửi về cho Tuyên Năng một ít Thanh Tâm Trà, số lượng không rõ... Lão nói là hai lạng nhưng tôi nghĩ tuyệt đối không chỉ có thế!
Tuyên Lâm đắc ý báo cáo với bên kia:
- Hơn nữa, tôi đã ghi âm lại rồi. Nếu Vương tiên sinh muốn, tôi cũng có thể cung cấp!
- Ha ha... Tốt, tốt lắm... Xem ra chúng tôi chọn Tuyên tiên sinh hợp tác quả nhiên là không sai. Làm phiền Tuyên tiên sinh rồi!
Phía Vương tiên sinh giờ cười vui mừng đáp lại.
- Vương tiên sinh khách sáo, khách sáo rồi...
Tuyên Lâm cười khan hai tiếng, sau đó nói:
- Chẳng qua không biết chuyện Vương tiên sinh đã hứa với tôi...
- Tuyên tiên sinh yên tâm đi... Nếu tôi đã hứa rồi, chỉ cần vặn ngã Giang Nguyên, tất nhiên ông sẽ là trưởng tộc nhà họ Tuyên...
Vương tiên sinh cười cười đáp:
- Hiện tại địa vị bên ngoài của nhà họ Tuyên cũng không tồi lắm. Chúng tôi muốn một người như Tuyên tiên sinh tới nắm giữ một gia tộc cổ như thế, đối với chúng ta mà nói cũng là trợ lực không nhỏ. Ông nói sao? Tuyên tiên sinh...
- Ha hắn... Tất nhiên, tất nhiên rồi...
Tuyên Lâm thoải mái cười to nói. Đó vốn là suy nghĩ của lão. Riêng một nhà họ Tuyên, cho dù đối phương có địa vị cực cao tại Thiên Y viện cũng không thể hoàn toàn không để ý. Nếu Tuyên Năng là nhạc phụ tương lai của Giang Nguyên, đương nhiên sẽ bị rớt đài, và đương nhiên mình cũng sẽ trở thành trưởng tộc thôi.
Sáng sớm ngày thứ hai, Lý Khải đến phòng làm việc chuẩn bị công việc từ sáng sớm, vừa tự rót cho mình được chén trà, lúc này ngồi xuống liền thấy một cấp dưới đi nhanh từ bên ngoài tới, sắc mặt nghiêm túc.
- Sao thế? Trương Kỳ... Sao lại có vẻ bối rối vậy...
Lý Khải hơi nhíu mày, trầm giọng nói.
- Trưởng phòng... Ở đây có một video chứng cứ, có người chứng minh Giang Nguyên cho nhà họ Tuyên ít nhất trên tám viên Hồng Vân Đan và hơn tám mươi viên đan dược trung phẩm. Mặt khác Giang Nguyên còn cho Tuyên Năng ít nhất hơn hai lạng Thanh Tâm Trà...
Từ Kỳ nghiêm nghị cầm một cái USB, đưa tới trước bàn Lý Khải.
- Cái gì? Ai là nhân chứng?
Sắc mặt Lý Khải hơi đổi, trong nháy mắt liền ngồi thẳng dậy, nhìn về phía Trương Kỳ đối diện.
- Là Tuyên Lâm nhà họ Tuyên...
Trương Kỳ trầm giọng nói.
- Tuyên Lâm? Là em trai Tuyên Năng?
Lý Khải ngẩn ra, ngạc nhiên nói:
- Là thật hay giả? Thằng nhãi này điên rồi à?
Nghe thấy lời này, quả thật Lý Khải cũng khó tin nổi. Không ngờ vào lúc này nhà họ Tuyên lại xảy ra nội chiến? Tuyên Lâm này nếu không phải điên rồi, vậy thì chứng cứ này...
Chẳng qua đối với cấp dưới đắc lực Trương Kỳ của mình, đương nhiên Lý Khải cũng vẫn tin tưởng. Nếu không nắm chắc, Trương Kỳ sẽ không nói lung tung.
Quả nhiên chỉ thấy Trương Kỳ trầm giọng gật đầu nói:
- Thật đó. Bộ phận kỹ thuật đã xác nhận qua, quả thật là Tuyên Lâm. Mặc dù có bị biên tập lại nhưng không có vấn đề... Hơn nữa bên trong còn có ghi âm xác nhận của Tuyên Năng... Hơn nữa Tuyên Năng... Tuyên Năng còn nói lộ ra, vì bảo vệ Giang Nguyên, cấm nhà họ Tuyên truyền ra chuyện đan dược!
- Phù...
Lý Khải chậm rãi thở hắt ra, sau đó lấy USB trong tay Trương Kỳ, cắm vào máy tính của mình, vừa trầm giọng nói:
- Được rồi, hiện tại lập tức tiến hành điều tra đối lập với tất cả sổ sách của thành viên viện ủy hội Giang Nguyên... Lúc nào cũng có thể chuẩn bị hẹn gặp... Không, một khi xác nhận, trực tiếp yêu cầu Bộ trưởng chính thức ra thông báo phối hợp điều tra...
- Vâng... Trưởng phòng...
Hiệu suất làm việc của Ban giám sát luôn luôn kinh người. Nửa giờ sau, Lý Khải đã ngồi trước bàn làm việc của Lưu Mộc Dương.
Sắc mặt Lưu Mộc Dương âm trầm nhìn báo cáo trong tay, lẳng lặng trầm mặc một lúc, sau đó liền ngẩng đầu nhìn Lý Khải, lạnh nhạt nói:
- Được rồi... Chuẩn bị sẵn sàng. Hiện tại tôi đi báo cáo cho viện trưởng, đồng thời triển khai hội nghị thường vụ viện ủy hội, đề nghị xin lệnh chính thức phối hợp điều tra...
- Vâng... Thưa Bộ trưởng!
Lý Khải nghiêm nghị đứng dậy
(QUAN Y)
Chương 1038: Thư ký trung thành
Trong lịch sử lâu đời của Thiên Y viện rất ít khi xuất hiện tình huống thành viên viện ủy hội bị Ban giám sát điều tra. Điều này đều quy cho đãi ngộ tốt đẹp và địa vị cao của thành viên viện ủy hội, sau đó là lực trấn áp mạnh mẽ của Giám sát bộ.
Căn cứ theo ghi chép, trong lịch sử Thiên Y viện có một vị thành viên viện ủy hội bị điều tra gần nhất là cách đây hai trăm năm. Tình huống phức tạp giống như Giang Nguyên lại càng hiếm thấy.
Lúc này mọi người còn đang chưa kịp hoàn hồn với thay đổi là Giang Nguyên tiếp tục trở lại phòng 2 Ban giám sát tham gia điều tra, ai ngờ đột nhiên truyền ra tin Giang Nguyên bị phòng 3 Ban giám sát dùng danh nghĩa hợp tác điều tra, đình chỉ tất cả công việc tại phòng 2.
Là một thành viên của Thiên Y viện, mỗi người đều nhận sự giám sát tử nhỏ của Ban giám sát, cũng thuộc làu làu đại đa số điều lệ của Giám sát bộ. Cho nên mọi người đều hiểu, lúc này Giang Nguyên gặp phải phiền toái lớn rồi. Điều này có nghĩa là Ban giám sát đã nắm được nhược điểm của hắn, nếu không thì hắn là thành viên viện ủy hội, chuyện có lệnh hợp tác điều tra phải được thường vụ Viện ủy hội phê chuẩn. Nếu không có lý do và chứng cứ xác thực, tất nhiên sẽ không có khả năng thường vụ Viện ủy hội đồng ý chuyện này.
Tin này vừa truyền ra, hướng gió toàn Thiên Y viện lại thay đổi. Không ít quần chúng đã từng trở mặt ủng hộ Giang Nguyên, lần này lại tiếp tục như cỏ đầu tường, đứng về phía chỉ trích đồng chí Giang Nguyên.
Trong Ban giám sát, Diêu Nhất Minh đang yên lặng thu thập đồ đạc trên bàn cho Giang Nguyên. Chẳng qua trên bàn Giang Nguyên cũng không có gì nhiều, chỉ có vài phần tài liệu. Sau khi thu dọn xong, gã liền chuyển lại cho phòng 2 là được.
Vẻ mặt Giang Nguyên lại bình thản ngồi bưng chén trà, nhàn nhã nhìn ra cửa sổ, giống như không phải là hắn bị đình chỉ công tác vậy.
Sắc mặt Hồ Giang hơi bất đắc dĩ đi vào, nhìn Giang Nguyên ngồi trước bàn làm việc, miễn cưỡng cười nói:
- Bộ trưởng Giang... Chỉ hai tuần thôi. Chờ ngài trở về, chắc chúng tôi đã làm tốt công tác điều tra toàn diện rồi, chờ Bộ trưởng Giang ngài hạ lệnh tổng tiến công!
- Ha ha... Lão Hồ, anh không phải an ủi tôi. Không sao đâu... Yên tâm làm việc đi. Không tới hai tuần đâu, yên tâm...
Giang Nguyên đưa tay bưng chén trà, cười ha hả đứng dậy, vỗ vỗ bả vai Hồ Giang, mặt hơi nghiêm lại, nói:
- Nhưng chuyện kế tiếp thật sự cũng chỉ có thể trông cậy vào các anh rồi!
- Bộ trưởng yên tâm,... Chúng tôi nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài!
Thấy người thanh niên mới chỉ hai mươi hai, hai ba tuổi, còn trẻ hơn cả mình nhưng tiếp xúc mấy ngày đã khiến mình cảm phục, Hồ Giang hít sâu một hơi, nghiêm nghị trầm giọng đáp.
- Tốt... Yên tâm làm việc. Nếu có phát hiện gì cũng không cần phải cố chống đỡ, trực tiếp chuyển cho Bộ trưởng là được. Có đôi khi ông ấy ra mặt còn thích hợp hơn các anh liều sống liều chết nhiều lắm...
Giang Nguyên cười cười, sau đó liền mang theo Diêu Nhất Minh đã sắp xếp hết toàn bộ văn kiện, chậm rãi rời khỏi Giám sát bộ.
- Nhất Minh à... Xin lỗi, vừa mới dẫn anh vào làm một ngày, chúng ta đã lại phải nghỉ rồi!
Giang Nguyên vừa đi vừa cười nói.
- Chủ nhiệm... Xem những lời này của ngài kìa. Tôi cũng được buông lỏng một chút... Ở Ban giám sát một ngày, không khí thật sự khiến người ta cảm thấy áp lực rất lớn...
Diêu Nhất Minh tỏ vẻ vô cùng vui mừng.
Nghe những lời này của Diêu Nhất Minh, Giang Nguyên chỉ cười cười, sau đó thoáng trầm ngâm rồi nói:
- Chẳng qua nhàn rỗi như vậy cũng không ổn. Nhất Minh à, nếu không tôi giới thiệu cho cậu một thầy giáo, trước tiên cậu đi theo ông ấy học chút gì đi, cũng không cần lãng phí thời gian theo tôi vào lúc này.
Chẳng qua phản ứng của Diêu Nhất Minh lại khiến Giang Nguyên bất ngờ. Gã vội vàng lắc đầu nói:
- Không, chủ nhiệm, hiện tại tôi là thư ký của ngài. Tuy rằng hiện tại ngài chưa có công việc cụ thể nhưng ít nhất ngài vẫn là thành viên viện ủy hội. Như vậy một thư ký như tôi nhất định phải đi theo ngài. Cho dù không có công việc gì cần xử lý thì thư ký cũng không chỉ phụ trách mỗi công việc, các phương diện khác cũng có thể gọi tôi làm...
Thấy phản ứng của Diêu Nhất Minh như vậy, Giang Nguyên cười khổ. Thật không ngờ Diêu Nhất Minh này dù mới chỉ theo mình vài ngày, hơn nữa đại bộ phận mình đều để gã ngồi không, nhưng lại trung thành như vậy. Rất rõ ràng bởi chuyện của mình, mấy ngày nay gã cũng gặp áp lực không nhỏ, nhưng vẫn không muốn rời khỏi mình. Có thể nói như thế không hề dễ dàng. Nhìn Diêu Nhất Minh còn có vẻ lớn hơn mình một chút, trong lòng Giang Nguyên mơ hồ có cảm giác ấm áp.
Hắn lập tức suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói:
- Nhất Minh, không sao đâu. Vài ngày vừa rồi cậu theo tôi cũng chưa được lợi ích gì, mà lại bị cười nhạo lây, trong lòng tôi cũng không yên. Như vậy đi, cậu theo Bộ trưởng Vu một thời gian, để ông ấy dạy cậu chút gì đó, đợi việc này xong rồi cậu trở về là vừa.
- Không... Chủ nhiệm. Cho dù ngài bảo tôi làm công việc quét dọn vệ sinh, bưng trà rót nước cũng được... Chỉ cần ngài không đuổi tôi đi...
Thấy lúc này Giang Nguyên còn chưa đồng ý, Diêu Nhất Minh nói như sắp khóc, đột nhiên hai mắt sáng ngời, hưng phấn nói:
- Đúng rồi... Chủ nhiệm, nếu không thì tôi chăm con cho ngài cũng được... Tôi rất thích trẻ con...
- Ấy...
Thấy vẻ trông mong của Diêu Nhất Minh như vậy, Giang Nguyên cũng chỉ có thể cười khổ một tiếng, thở dài nói:
- Tôi bảo này Nhất Minh, hiện tại người khác ước sao tránh xa tôi một chút, sao cậu cứ đi theo tôi làm gì? Ngày thường Vu lão không thu đồ đề, cậu theo ông ấy một thời gian, sau này có ích cả đời đấy!
- Không... Chủ nhiệm, tôi là thư ký của ngài, tôi không đi đâu cả. Tôi chỉ đi theo ngài thôi...
Diêu Nhất Minh cứng đầu, dứt khoát nói.
- Được rồi, được rồi... Vậy thì cậu đi theo tôi... Ôi... Thật sự là chịu thua cậu rồi...
Nhìn dáng vẻ kiên trì của Diêu Nhất Minh, Giang Nguyên thở dài, lắc đầu nói.
- Ôi... Tốt, tốt quá... Bộ trưởng ngài đồng ý rồi đấy...
Thấy Giang Nguyên đã đồng ý, Diêu Nhất Minh không nén nổi hoan hô.
Nhìn Giang Nguyên đang đi về phía trước chậm như rùa, Diêu Nhất Minh đi theo phía sau, vô cùng cẩn thận cười hỏi:
- Chủ nhiệm... Vậy hiện tại chúng ta đi đâu?
- Về nhà!
- Ấy... Tốt...
Hai người chủ tớ chậm rãi đi xuyên qua hành lang, xuyên qua đường gần hồ nhỏ, đi qua một con đường nhỏ nữa, tiến về phía ngôi biệt thự nhỏ.
Nhìn Giang Nguyên đi trước có vẻ rất thoải mái nhẹ nhàng, Diêu Nhất Minh phía sau bưng theo một cái cốc giữ nhiệt, cười tủm tỉm, tâm tình không tồi, hí ha hí hửng theo sau, khiến sắc mặt một số người không nén nổi lộ vẻ quái dị.
Nghe nói vị thành viên viện ủy hội Giang Nguyên này giờ sắp xuống đài rồi, sao vẫn có dáng vẻ thoải mái như vậy? Còn thư ký đi phía sau hắn kia, làm sao lại cười vui vẻ như thế? Chẳng lẽ hai người này thật sự phát điên rồi sao?
Không ai so đo với hai người điên, chẳng qua lời châm chọc phía sau quả thật cũng không ít.
(QUAN Y)
Chương 1039: Ứng đối
Lúc đầu Giang Nguyên tuyển ba thư ký, trong đó trừ Diêu Nhất Minh ra còn có một nam một nữ, nam tên là Từ Lỗi, nữ là Vu Mộc Thanh.
Lúc này hai người đang đứng cùng nhau, nhìn Giang Nguyên và Diêu Nhất Minh từ phía xa xa. Cảnh hai người kia khiến bọn họ hơi sửng sốt.
- Ôi... Sao Diêu Nhất Minh còn đi theo Giang Nguyên chứ...
Vu Mộc Thanh đứng nhìn hai người từ phía xa xa, ánh mắt đầy vẻ suy tư nhìn Từ Lỗi:
- Gã còn cười đến thế kia, chẳng lẽ không biết lúc này rất có thể Giang Nguyên sắp mất chức à?
Từ Lỗi đứng cạnh cũng đang nhìn về phía hai người, hừ một tiếng, lắc đầu cười nói:
- Diêu Nhất Minh này cũng hơi ngớ ngẩn rồi. Gã đi theo Giang Nguyên chính thức không tới mấy ngày. Trước kia thì có thể đi theo Giang Nguyên, nhưng giờ vẫn rêu rao đi theo hắn, sợ người khác không biết quan hệ giữa gã và Giang Nguyên à?
Nói tới đây, Từ Lỗi nhìn về phía Vu Mộc Thanh, cười hắc hắc nói:
- Lại nói, xem ra số hai người chúng ta còn may, lúc đầu không bị Giang Nguyên coi trọng. Nếu mà dính vào quan hệ với Giang Nguyên, sau này chắc là nhiều phiền toái lắm. Cho dù không ai tìm tới gây chuyện, chỉ riêng việc là thư ký của Giang Nguyên, chắc là có chuyện gì tốt đẹp cũng không tới phiên chúng ta đâu...
Vu Mộc Thanh cũng cảm thán gật đầu, rất đồng tình với cách nói của Từ Lỗi. Vốn còn cảm thấy rất thất vọng vì không được chọn, chẳng qua hiện giờ lại thầm thấy may mắn vì mình là người không được tuyển kia. Lại nói Diêu Nhất Minh này cũng thật đáng thương, đi theo không tới vài ngày, còn chưa được chút lợi lộc gì thì đã bị dính dáng tới sự việc này rồi... Thật sự là đáng tiếc quá.
Mà cho dù người khác nghĩ thế nào đi nữa, Diêu Nhất Minh cũng không nghĩ nhiều, cứ lững thững đi theo Giang Nguyên về nhà hắn.
- Giang Nguyên... Anh về rồi à?
Tuyên Tử Nguyệt đã nghe tin đồn, mặc dù không nén nổi chút lo lắng trong nháy mắt, nhưng vẫn mỉm cười chào đón như cũ.
- Ừ... Đã trở về rồi...
Giang Nguyên cười gật đầu, sau đó giới thiệu với Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu đang ra đón:
- Tử Nguyệt... Hiểu Hiểu, đây là thư ký Diêu Nhất Minh của anh. Mọi người làm quen một chút, sau này hẳn sẽ thường gặp mặt đấy!
- Nhất Minh... Đây là Tuyên Tử Nguyệt và Phan Hiểu Hiểu...
Thoáng giới thiệu một chút, Diêu Nhất Minh liền chủ động đón Tiểu Bảo trong tay Tuyên Tử Nguyệt, dẫn Tiểu Bảo đi chơi.
Tiểu Bảo thật ra cũng là một đứa trẻ rất ngây thơ. Nhìn nó chơi đùa vui vẻ với Diêu Nhất Minh, Giang Nguyên cũng không nén nổi cười cười.
Trở lại trong phòng, rốt cục Tuyên Tử Nguyệt không nhịn được, hỏi Giang Nguyên:
- Giang Nguyên, rốt cục đã xảy ra chuyện gì rồi? Nghe nói thường ủy hội phê chuẩn lệnh hỗ trợ điều tra của anh?
Giang Nguyên hơi cau mày, sau đó chậm rãi lắc đầu nói:
- Tình huống chi tiết thì anh không rõ lắm... Chẳng qua ... Em cũng gọi cho cha mẹ một tiếng, bảo bọn họ chú ý một chút. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, người Ban giám sát hẳn sẽ tới gặp nhà họ Tuyên rất nhanh thôi.
- Nhà em... Chẳng lẽ... Chẳng lẽ phía nhà em xảy ra vấn đề rồi?
Sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt trắng bệch trong nháy mắt, kinh hãi cất tiếng nói.
- Khó mà nói được... Chẳng qua cũng có khả năng lớn...
Giang Nguyên cười cười, đưa tay vuốt nhẹ mặt Tuyên Tử Nguyệt, cất tiếng trấn an:
- Không sao đâu. Em cũng không phải không biết năng lực của Ban giám sát chúng ta. Bọn họ muốn điều tra chuyện gì, trên cơ bản là không có gì không điều tra nổi... Em gọi điện cho cha mẹ em, để bọn họ không cần lo lắng. Nếu Ban giám sát tới hỏi gì thì cứ nói thẳng với bọn họ là được... Không cần giấu diếm gì cả...
- Á... Nhưng mà... Chuyện này...
Sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt tái nhợt đi, trong đôi mắt xinh đẹp tuyệt trần tràn ngập nước mắt trong suốt trong nháy mắt.
- Xin lỗi... Giang Nguyên... Đều tại em...
Nhìn đôi mắt đẹp chậm rãi có nước mắt lăn xuống kia, Giang Nguyên chỉ cảm thấy trong nháy mắt, trái tim mình đau thắt lại, vội vàng đưa tay ôm lấy cô gái đáng yêu nhất thế giới này, vỗ vỗ lưng an ủi, nói:
- Đã bảo là không sao rồi mà... Ngoan, anh không trách em... Nghe lời đi, đừng khóc... Em khóc là anh phải khóc theo đấy...
- Nhưng mà... Đều tại em...
- Ôi... Đã nói là không trách em rồi mà. Muốn trách thì phải trách Ban giám sát chúng ta quá lợi hại... Hơn nữa đây cũng chẳng phải chuyện gì lớn...
Ôm cô gái khóc nức nở nhưng dễ thương kia, Giang Nguyên cười vỗ vỗ lưng cô, trấn an:
- Được rồi, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa... Mau ổn định lại rồi gọi điện cho cha em đi, thông báo tình hình một chút... Mặt khác cũng nói cho ông, không cần giấu diếm bất cứ thứ gì... Nếu như Ban giám sát đã bắt đầu tiến hành điều tra gia đình em thật thì tất nhiên bọn họ đã nắm được chứng cứ gì rồi... Giấu diếm ngược lại càng mang tới kết quả không tốt!
- Vâng... Vâng...
Tuyên Tử Nguyệt vừa gật đầu, vừa lau nước mặt trên mặt mình, cố gắng ổn định tâm tình, sau đó miễn cưỡng lộ nụ cười, nhận khăn tay Phan Hiểu Hiểu đưa tới, lau lau nước mắt trên mặt, cũng gượng cười với Phan Hiểu Hiểu, lúc này mới đi vào phòng bên cạnh, gọi điện thoại cho người nhà.
Lúc này Phan Hiểu Hiểu đứng cạnh cũng thở vắn than dài. Tuy rằng cô rất ít khi quản tới chuyện của Giang Nguyên ở Thiên Y viện, cũng không rõ rốt cục việc này nghiêm trọng tới đâu, nhưng lúc này nhìn sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt đã hơi trắng bệch của Tuyên Tử Nguyệt, cô cũng hiểu, sợ rằng đã xảy ra chuyện nghiêm trọng rồi.
Lúc này thấy Tuyên Tử Nguyệt đi gọi điện rồi, Phan Hiểu Hiểu mấp máy môi, đi tới cạnh Giang Nguyên, nép vào lòng hai người, cọ cọ đầu vào ngực hắn, nói nhỏ:
- Giang Nguyên... Không sao đâu. Nếu như có việc gì, nhiều nhất thì chúng ta mặc kệ... Chúng em theo anh đi Châu phi...
Nghe thấy những lời này, Giang Nguyên không nén nối cười cười, ôm chặt Phan Hiểu Hiểu, nói:
- Đừng lo lắng... Anh đã nói không có chuyện gì rồi mà... Yên tâm đi. Chờ qua mấy ngày nữa là xong rồi!
- Vâng...
Phan Hiểu Hiểu gật đầu mạnh. Đối với cô mà nói, Giang Nguyên chính là trời, chỉ cần Giang Nguyên nói không sao cả thì hiển nhiên là không sao.
Cảm nhận mùi thơm nhàn nhạt của cô gái trong lòng, lại nghe tiếng nói nho nhỏ của Tuyên Tử Nguyệt từ phòng bên truyền tới, Giang Nguyên cũng thầm cảm thán. Có được những người con gái thế này, cuộc đời này còn cần gì nữa....
Ngắt điện thoại của Tuyên Tử Nguyệt, sắc mặt Tuyên Năng xanh mét, khiến bà Tuyên bên cạnh không nén nổi lo lắng, nói:
- Ông lão, xảy ra chuyện gì rồi?
- Đã xảy ra chuyện rồi... Đáng chết... Trong nhà chúng ta có vấn đề rồi...
Hai tròng mắt Tuyên Năng trợn tròn, nhìn chằm chằm vào mặt bàn mình, mặt xanh mét, tràn đầy vẻ không thể tin được.
- Tuyên Lâm... Đáng chết. Nếu thật sự xảy ra vấn đề thì nhất định là nó...
Tuyên Năng nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu nói:
- Hôm đó tôi đã thấy sao nó lại khác thường như thế... Chỉ trách tôi, đều do tôi thiếu chú ý...
Nhìn dáng vẻ của Tuyên Năng, lúc này bà Tuyên cũng cực kỳ hoảng sợ, kinh hãi nói:
- Rốt cục là có chuyện gì rồi? Tử Nguyệt nói gì vậy?
- Tử Nguyệt nói, phía Ban giám sát đã chính thức hạ lệnh hỗ trợ điều tra với Giang Nguyên rồi, nói hẳn là phía nhà chúng ta đã xảy ra vấn đề...
Nói tới đây, chỉ nghe cạnh một tiếng, Tuyên Năng đã bẻ chiếc bút máy trong tay thành hai đoạn, ngẩng đầu tức giận nói:
- Cho người thông báo, họp khẩn cấp, đồng thời cho người theo dõi chặt Tuyên Năng. Nếu lão có hành động khác thường, lập tức bắt ngay...
(QUAN Y)
Chương 1040: Phản ứng của Tuyên Lâm
- Trưởng tộc... Sao đột nhiên lại triệu tập họp khẩn cấp như vậy? Chẳng lẽ phía con rể đã xảy ra vấn đề gì rồi?
Trong phòng nhà họ Tuyên, mọi người dần dần đông lên, sau một hồi thì thào bàn tán, một vị trưởng lão trong gia tộc nhìn Tuyên Năng ngồi ở vị trí chủ tọa, mặt xanh mét, rốt cục không nén nổi nhẫn nại, lên tiếng hỏi.
Tuyên Năng nhìn bốn phía một chút, hít một hơi thật sâu, nói:
- Còn phải chờ một chút, mọi người đến đông đủ, tôi sẽ nói rõ với mọi người!
Nghe thấy lời này của Tuyên Năng, tất cả mọi người đều hạ giọng bàn tán, trong lòng càng nghi hoặc. Trông dáng vẻ của trưởng tộc, chỉ sợ thật sự phía con rể đã xảy ra vấn đề rồi. Nếu là chuyện khác, cho dù là trời có sập xuống, trưởng tộc cũng chỉ cần nói hời hợt một hai câu thôi.
Lúc này rốt cục Tuyên tam gia đã đi đến chậm như rùa, nhìn quét quanh các vị huynh đệ và trưởng lão trong gia tộc, sau đó vẫn ngồi xuống vị trí của mình.
Nhìn dáng vẻ của Tuyên Lâm, vẻ căm tức trong mắt Tuyên Năng càng đậm hơn vài phần. Nếu nói đầu tiên ông chỉ hoài nghi thì hiện tại, thật sự ông đã có thể xác định rồi. Chuyện lần này chỉ sợ thật sự đều do cậu em này gây ra. Nếu không thì những người còn lại căn bản không có lý do nào làm như vậy cả.
- Trưởng tộc... Hiện tại người đã đến đông đủ rồi, không biết rốt cục là có chuyện gì?
Thấy rốt cục mọi người đã đến đông đủ, vị trưởng lão đầu tiên giờ rốt cục không nhịn nổi nữa, nói.
Tuyên Năng chậm rãi ngồi thẳng dậy, hít thật sâu một hơi, sau đó nhìn mọi người trước mặt một chút, từ tốn nói:
- Hôm nay Tử Nguyệt truyền tin tới, nói... Con rể đã bị Ban giám sát Thiên Y viện chính thức hạ lệnh hợp tác điều tra!
- Cái gì?
Nghe những lời này của Tuyên Năng, sắc mặt mọi người ngồi đây đều biến đổi.
Trưởng lão kia kinh hãi nói:
- Sao... Sao có thể có chuyện này? Con rể... Con rể hiện tại là thành viên viện ủy hội, làm sao có thể tùy ý bị Ban giám sát Thiên Y viện hạ lệnh hợp tác điều tra được?
- Đúng... Ban giám sát còn chưa có quyền làm vậy... Chàng rể là thành viên viện ủy hội, nếu muốn hạ lệnh hợp tác điều tra thì phải được Viện ủy hội đồng ý mới được...
Một vị trưởng lão khác cũng kinh ngạc lên tiếng.
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tuyên Năng gật đầu khẽ nói:
- Căn cứ tin tức Tuyên Tử Nguyệt truyền về, thường ủy Viện ủy hội Thiên Y viện đã phê chuẩn yêu cầu của Giám sát bộ...
- Á...
Mọi người đều sững sờ, sau đó nhìn nhau, sắc mặt nhanh chóng trở nên khó coi. Mọi người đều biết hiện tại nhà họ Tuyên có thể đứng ở nhóm đầu đều là do công lao của vị con rể này. Nếu hắn xảy ra chuyện, như vậy tiền độ sau này của nhà họ Tuyên không thể nào lường nổi rồi...
Nhìn sắc mặt khó coi của mọi người trong nháy mắt, Tuyên Năng lơ đãng nhìn về phía Tuyên Lâm, nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của lão.
Trong ánh mắt lão dường như còn mang theo chút hưng phấn, thậm chí còn có chút lạnh lẽo.
Sắc mặt vị trưởng lão vừa rồi trở nên khó coi, miệng há ra, rốt cục nhìn về phía Tuyên Năng đang ngồi ở vị trí chủ tọa, trầm giọng nói:
- Trưởng tộc... Không biết rốt cục phía con rể xảy ra vấn đề gì rồi? Không ngờ lại để Ban giám sát phải làm vậy? Hậu quả rốt cục có nghiêm trọng không?
- Xảy ra vấn đề gì rồi à?
Tuyên Năng hừ khẽ một tiếng, ánh mắt lạnh lẽo quét nhìn mọi người một chút, sau đó trầm giọng nói:
- Phía con rể làm gì xảy ra vấn đề? Không phải đều là tại nhà họ Tuyên chúng ta sao?
- Bởi chúng ta?
Sau khi mọi người sửng sốt, sắc mặt bắt đầu trở nên khó coi, thì thào bàn tán.
Một vị trưởng lão khác của nhà họ Tuyên cũng cau mày, trầm giọng nói:
- Trưởng tộc... Chẳng lẽ bởi chuyện đan dược trong nhà họ Tuyên chúng ta? Làm sao Ban giám sát biết được?
Nghe thấy lời này của vị trưởng lão, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía trưởng tộc. Mọi người đều biết, trưởng tộc đã báo trước cho mọi người, không được tiết lộ chuyện đan dược ra bên ngoài, ai ngờ còn chưa quá hai ngày đã truyền tới chuyện này. Chuyện này hiển nhiên khiến mọi người hoài nghi tới cực điểm.
- Làm sao biết được à?
Tuyên Năng cười lạnh một tiếng, ánh mắt lại đảo qua mọi người lần nữa, sau đó dừng lại ở Tuyên Lâm ngồi cách đó không xa, tức giận nói:
- Tuyên Lâm... Ông em thật tốt của tôi, chú có định giải thích kỹ càng một chút hay không?
- Tuyên Lâm?
Mọi người đồng loạt sửng sốt, sau đó cũng đảo mắt nhìn về phía Tuyên Lâm ngồi một bên, vẻ mặt đều lộ vẻ kinh ngạc và nghi hoặc.
- Tuyên Năng... Ý của anh là gì? Dựa vào đâu mà anh bắt tôi phải giải thích?
Lúc này Tuyên Lâm cũng sửng sốt, nhìn thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, lúc này mới kịp phản ứng, hai mắt trừng lớn, lạnh lùng nhìn về phía Tuyên Năng.
Nghe thấy lời này của Tuyên Lâm, hai mắt mọi người đều không nhịn nổi chớp chớp. Dường như Tuyên Lâm này cũng có chút không ổn. Ngày thường, không thể nói tất cả mọi người đều vô cùng cung kính với trưởng tộc nhưng cũng có sự kính trọng đầy đủ. Mà thường ngày Tuyên Lâm này là người rất khiêm nhường, đối với vị trưởng tộc là anh ruột cũng càng tôn kính, sao đột nhiên lại lộ vẻ thế này? Dường như đã hoàn toàn không coi trưởng tộc vào đâu nữa vậy?
- À...
Tuyên Năng cười khẽ một tiếng, cũng không nói gì nhiều thêm, chỉ nhìn Tuyên Lâm, lạnh nhạt đáp:
- Chú đừng bảo tôi là lần này con rể đột nhiên bị Ban giám sát hạ lệnh hợp tác điều tra không có liên quan chút gì tới chú đấy!
- Hắn bị hạ lệnh hợp tác điều tra thì liên quan gì tới tôi chứ?
Tuyên Lâm cười lạnh một tiếng, đứng dậy nhìn Tuyên Năng, nói:
- Tuyên Năng, chẳng lẽ ông thật sự tưởng rằng một Giang Nguyên nho nhỏ có thể che chở cả đời nhà họ Tuyên chúng ta được sao?
- Hừ... Anh lại ngây thơ tới vậy? Một thằng ranh hai mươi mấy tuổi chưa ráo máu đầu đáng là gì? Gặp chuyện không may cũng là chuyện sớm muộn thôi...
Nói tới đây, Tuyên Lâm giễu cợt, cười lạnh nói to:
- Tuyên Năng... Anh thật không đủ tư cách đứng ở vị trí tộc trưởng này. Chẳng lẽ nhà họ Tuyên chúng ta lại phải theo bước anh, đặt hết hy vọng vào một người à?
- Mày... Quả thật là mày...
Nghe thấy lời này của Tuyên Lâm, Tuyên Năng đứng phắt dậy, run giọng nói:
- Tao đã sớm dặn dò nhà họ Tuyên từ trên xuống dưới không được tiết lộ việc này ra ngoài. Mà mấy ngày trước đây mày đến tìm tao, thậm chí còn nói một hồi, bảo tao không đưa Hồng Vân Đan cho mày, còn nói tao có thể ở lại bao lâu... Xem ra mày đã có quyết định rồi? Xem ra quả nhiên là bởi mày nên Ban giám sát có chứng cứ để thường vụ Viện ủy hội Thiên Y viện thông qua lệnh hợp tác điều tra đúng không?
- Ha ha...
Nghe thấy Tuyên Năng nói vậy, Tuyên Lâm đột nhiên ngửa đầu cười phá lên, một lúc mới dừng lại, vui vẻ nhìn Tuyên Năng, lạnh lùng trả lời:
- Nếu là tôi thì đã sao?
- Giang Nguyên kia đã sớm bị nhiều Thiên y sư ghét rồi. Nếu không thì ông nghĩ không ai ủng hộ, Ban giám sát có thể điều tra hắn sao? Hừ...
Tuyên Lâm cười lạnh một tiếng, nói:
- Tôi cũng không giống như ông. Ít nhất tôi cũng giữ một đường lui cho nhà họ Tuyên chúng ta. Cho dù không có Giang Nguyên, nhưng sau này chúng ta còn có nhân vật cấp bậc Thiên y sư làm chỗ dựa, cũng mạnh mẽ chẳng kém gì Giang Nguyên đâu nhỉ?
- Mày... Giỏi lắm, quả nhiên là mày...
Tuyên Năng hét lớn một tiếng giận dữ, nói với mọi người bên cạnh:
- Người đâu, bắt nó lại cho tôi!
Lúc này có hai cao thủ nhà họ Tuyên nhảy vọt ra, đi về hướng Tuyên Lâm.
Chẳng qua còn vừa mới tới trước mặt Tuyên Lâm, chưa được mấy chiêu đã bị hai chưởng của Tuyên Lâm đẩy ra dễ dàng...
Nhìn cảnh này, sắc mặt mọi người nơi này đều thay đổi hẳn. Tuyên Năng cũng tái mặt, kinh ngạc nói:
- Mày đã đột phá Thiên vị?
Chương 1041: Biệt khuất Tuyên tam gia
- Haha...
Nhìn biểu hiện kinh nghi của Tuyên Năng và mọi người, Tuyên Lâm ngửa đầu đắc ý cười to, giống như hết sức thích ý, sau đó thong thả nói:
- Dĩ nhiên, nếu không, anh cho là tôi thật muốn dựa vào anh sao? Haha, Tuyên Năng, anh nghĩ rằng không cho tôi Hồng Vân Đan là có thể áp chế tôi sao?
- Cậu...cậu...chẳng lẽ cậu vì cơ hội đột phá mà không để ý đến cơ nghiệp trăm năm của Tuyên gia chúng ta?
Tuyên Năng nói:
- Lúc nào tôi cũng đợi cậu vững vàng, sau đó sẽ đem Hồng Vân Đan làm thành trà, giúp cho cậu đột phá Thiên giai, vì sao cậu còn phải làm như vậy?
- Giúp tôi đột phá? Tuyên Năng, anh thật cho rằng Tuyên Lâm tôi cả đời này phải dựa vào anh mà sống sao?
Tuyên Lâm giận dữ chỉ tay vào Tuyên Năng, cười lạnh:
- Mấy chục năm qua, tôi vẫn luôn thấp giọng trước mặt anh, kết quả đổi lấy cái gì?
- Hồng Vân Đan, anh nguyện ý đem cho người ngoài cũng không cho em trai của mình, không quan tâm đến mấy chục năm qua tôi vì Tuyên gia mà vào sinh ra tử, ngược lại đem Hồng Vân Đan cất giấu trong tay, ngay cả số lượng cụ thể cũng không cho chúng tôi biết. Nếu không phải hôm đó tôi phá vỡ chuyện anh uống Thanh Tâm trà, anh sẽ đem chuyện Hồng Vân Đan nói cho tôi biết sao?
- Haha, Tuyên Năng, chẳng lẽ anh khi dễ tôi ngu ngốc mà tin tưởng anh?
- Nói sau, Tuyên Lâm tôi từ nhỏ đến lớn có chỗ nào không bằng anh? Cho dù anh đột phá Thiên giai trước, đây còn không phải là vì từ nhỏ anh có được nhiều tài nguyên hơn chúng tôi sao? Nếu từ nhỏ tôi có được sự bồi luyện toàn lực của Tuyên gia, tôi sẽ thua kém anh?
- Anh ngồi vị trí gia chủ này mấy chục năm, anh cho rằng Tuyên gia được như ngày hôm nay, công lao chỉ có một mình anh? Nếu không có anh em, chú bác đang ngồi ở đây, Tuyên gia có được như ngày hôm nay à?
Nói đến đây, Tuyên Lâm dừng một chút rồi nói tiếp:
- Cho dù là không có Tuyên Năng anh, Tuyên gia chúng ta vẫn có thể phát triển. Nếu đổi lại tôi làm gia chủ, Tuyên gia đã sớm không còn bộ dạng như ngày hôm nay đâu.
Nhìn Tuyên Lâm, sắc mặt mọi người đều cổ quái, chậm rãi quay sang nhìn Tuyên Năng.
Tuyên Năng đứng dậy, bước đến trước mặt Tuyên Lâm, lạnh nhạt nói:
- Xem ra, có thể làm cho cậu không để ý đến đại cuộc trước mắt của Tuyên gia mà làm ra chuyện như vậy, không chỉ bởi vì oán hận tôi không cho cậu Hồng Vân Đan, mà còn có người hứa hẹn sẽ giúp cậu trở thành gia chủ Tuyên gia.
- A...
Nhìn gương mặt không cảm giác của Tuyên Năng, ánh mắt Tuyên Lâm không tự chủ được lóe lên một cái, nhưng lập tức ý thức được điều gì, ngẩng cao đầu nhìn Tuyên Năng phía đối diện, lạnh giọng nói:
- Không sai, anh ngồi ở chức gia chủ này quá lâu rồi, nhưng mấy chục năm qua vẫn không giúp cho Tuyên gia chúng ta phát triển được, đối với anh em lại không hề trợ giúp. Nếu không phải vận khí của anh tốt, tìm được một người con rể làm cao, mới giúp cho Tuyên gia chúng ta phát triển được một chút, anh cho rằng mình có tài đức gì chứ?
- Bây giờ, đứa con rể này của anh đã không còn nhờ vả được nữa rồi. Thiên Y Viện đã có người chuẩn bị xử lý hắn. Nếu em trai này còn không đứng ra, vì Tuyên gia mà chuẩn bị đường ra, chẳng lẽ còn ngồi nhìn anh tiếp tục làm hại Tuyên gia sao?
Nói đến đây, Tuyên Lâm nheo mắt, đứng cách Tuyên Năng hai thước, nhìn về phía mọi người, tức giận nói:
- Gia chủ Tuyên gia vô đức như vậy, trong thời khắc Tuyên gia gặp nguy, chẳng lẽ Tuyên Lâm tôi không nên đứng ra, vì Tuyên gia mà xuất chút lực?
Nghe lời này của Tuyên Lâm, mọi người đều im lặng, cũng không có bất kỳ lời đáp lại nào, chỉ đem ánh mắt nhìn về phía Tuyên Năng.
Nhìn phản ứng của những người chung quanh, Tuyên Lâm không khỏi có chút ngạc nhiên. Y vốn tưởng rằng Tuyên Năng khiến cho Tuyên gia rơi vào chuyện như vậy, bị phòng Giám sát Thiên Y Viện điều tra, tất cả mọi người phải đứng ra chỉ trích Tuyên Năng mới đúng, không nghĩ đến lại có phản ứng như vậy.
- Hà cớ gì phải như vậy chứ?
Tuyên Năng chậm rãi bước đến gần, nhìn Tuyên Lâm trước mắt, chậm rãi lắc đầu:
- Các người là anh em của tôi, hà cớ gì phải như vậy?
- Bất kể thế nào, cậu lên cấp Thiên giai, tôi cảm thấy rất vui, vì Tuyên gia chúng ta lại có thêm một phần trợ lực. Nếu bây giờ cậu thu tay lại, cậu vẫn là Tam gia Tuyên gia chúng ta. Chúng ta cùng nhau bước qua cửa ải khó khăn này. Tôi tin tưởng rằng, có anh em chúng ta, cho dù lần này gặp phải thất bại, Tuyên gia nhất định cũng sẽ xoay mình hồi sinh.
Thấy Tuyên Năng có thể trước mặt mọi người nói ra được mấy lời đó, Tuyên Lâm cười lạnh, nhìn Tuyên Năng đắc ý nói:
- Làm sao? Bây giờ đại ca đang cầu xin tôi đấy à? Anh cũng có ngày phải cầu xin tôi sao?
- Nhưng mà trễ rồi. Anh có biết chúng tôi chờ ngày này đã bao lâu rồi không?
Tuyên Lâm cười lạnh, nói:
- Anh em cái gì? Huynh đệ cái gì? Hết thảy muộn rồi.
- Giang Nguyên sắp sửa rơi đài, anh đàng hoàng lui xuống, tôi sẽ chủ trì Tuyên gia. Thiên Y Viện sẽ nể mặt chúng ta, cũng sẽ không bắt Tuyên gia chúng ta, như thế nào?
- Tôi không phải cầu cậu. Tôi chẳng qua chỉ thương tiếc cho huyết mạch anh em chúng ta mà thôi.
Tuyên Năng lắc đầu, ánh mắt nhìn Tuyên Lâm tràn đầy ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Cậu đừng ngây thơ nữa. Mặc dù tôi làm gia chủ không được tốt lắm, nhưng tuyệt đối không phụ lòng mong đợi của liệt tổ liệt tông Tuyên gia, cũng không phụ lòng anh em chú bác đang ngồi ở đây.
- Cũng không phụ lòng cậu.
Tuyên Năng nhìn Tuyên Lâm, thành khẩn nói:
- Tôi làm hết thảy, không thẹn với lương tâm của mình, đều vì Tuyên gia, tuyệt đối không có bất kỳ tư tâm.
- Những đan dược mà Tử Nguyệt gửi về, tôi đều phân chia công bằng cho mỗi nhà. Chỉ bởi vì đan dược có hạn, vì sự phát triển của Tuyên gia, tôi đành phải đem đan dược đó tận lực chọn những thành viên ưu tú trong gia tộc để bồi dưỡng.
- Cho nên, cho dù cậu là em ruột tôi, tôi cũng không có khả năng đem hết đan dược ưu tiên đưa cho cậu.
- Tôi nghĩ cậu biết điều này. Cho nên, hy vọng cậu nên hiểu, bây giờ cậu có thể đột phá Thiên giai, tôi làm anh cũng thấy vui vì cậu. Bởi vì Tuyên gia chúng ta lại có thêm một phần sức mạnh. Tôi chẳng qua chỉ hy vọng cậu có thể cân nhắc lại một chút. Anh em chúng ta cùng chung hoạn nạn, ứng đối hết thảy khó khăn này.
- Tôi không biết người đứng trong bóng tối ủng hộ cậu là ai, nhưng tôi tin rằng Giang Nguyên có năng lực ứng đối hết thảy. Bất kể thế nào, nó vẫn là con rể của Tuyên gia. Nó còn trẻ, chưa đến ba mươi đã là ủy viên hội Viện ủy, đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, cũng được xem là một nửa người của Tuyên gia. Nó đã dành cho chúng ta nhiều sự ủng hộ như vậy, cho đến bây giờ cũng chưa hề bắt chúng ta phải cung cấp cho nó bất kỳ điều gì.
- Người sau lưng cậu, tôi đoán rằng đến bây giờ cậu cũng còn chưa biết người đó là ai. Có lẽ người đó có thể cung cấp cho cậu một số đan dược đột phá, nhưng chẳng qua y chỉ đang lợi dụng cậu mà thôi. Vạn nhất cậu không còn giá trị lợi dụng, y có còn cư xử như vậy với cậu nữa không? Thậm chí Tuyên gia chúng ta sau này sẽ là bù nhìn cho y, cậu có nghĩ đến không?
Nghe giọng nói thành khẩn của Tuyên Năng, Tuyên Lâm ngược lại chẳng thấy động lòng, lại còn đắc ý cười nhạo:
- Hừ, Tuyên Năng, bây giờ anh nói gì cũng đã muộn rồi. Tôi chỉ muốn nói với anh một câu cuối cùng. Lúc này Giang Nguyên đã định rơi đài. Anh hãy đàng hoàng nhường lại vị trí cho tôi, tôi còn cân nhắc giữ lại một số đãi ngộ gia chủ cho anh. Hơn nữa, tôi nói cho anh biết, chỉ có tôi mới giữ cho Tuyên gia không xảy ra vấn đề.
Nhìn biểu hiện của Tuyên Lâm như vậy, Tuyên Năng cũng chỉ có thể lắc đầu thở dài:
- Được rồi, nếu cậu cứ u mê không tỉnh, tôi cũng không cách nào để cậu tiếp tục như vậy. Phòng Giám sát của Thiên Y Viện rất nhanh sẽ đến. Mặc dù Giang Nguyên nói tình hình không sao, nhưng cũng không thể để cậu gây thêm loạn cho nó được.
- Tuyên Năng, anh cho mình còn có cơ hội lật bàn sao? Anh cho rằng Giang Nguyên còn có thể xoay mình? Tôi nói cho anh biết, không thể nào, không thể nào.
Tuyên Lâm cười ha hả:
- Bây giờ tôi đã là Thiên giai, anh cho rằng anh có thể làm gì được tôi? Mau thành thật nhường vị trí lại cho tôi, tôi sẽ giữ cho anh một mạng.
- Tôi có thể.
Tuyên Năng nghiêm túc gật đầu:
- Bởi vì tôi là gia chủ Tuyên gia.
Lúc này, một vị lão giả chậm rãi đứng dậy, cung kính hướng Tuyên Năng, nói:
- Gia chủ, giao cho tôi được không?
- Cùng nhau đi, tốc chiến tốc thắng.
Tuyên Năng khẽ gật đầu.
- Các người...
Nhìn lão giả trước mặt, Tuyên Lâm giận dữ kêu lên một tiếng, nhìn những người chung quanh:
- Chẳng lẽ các người không nghe lời của tôi sao? Giang Nguyên sắp xong đời rồi, sẽ liên lụy đến Tuyên gia chúng ta. Bây giờ các người đi theo tôi, tôi đảm bảo Tuyên gia bình yên vô sự. Sau này đan dược mọi người dùng sẽ không hết.
Tuyên Lâm kêu lên giận dữ, nhìn mọi người bên cạnh không hề nhúc nhích, gương mặt lại càng quái dị, rốt cuộc hoảng hốt nói:
- Các người...các người sẽ phải hối hận.
Dứt lời, Tuyên Lâm tung người vọt đến cửa.
Nhưng vừa mới nhúc nhích, hai lão đầu ngồi ở gần cửa, là thúc thúc của Tuyên Lâm, tuy nói không phải cao thủ Thiên giai, nhưng cũng là Địa giai đỉnh phong, cứ như vậy mà ngăn ở cửa.
Đáng thương cho gia chủ tương lai, đại nhân Tuyên Lâm, mặc dù đã là thiên giai, nhưng thật sự hai quả đấm khó địch chúng tay, bị người ta vây công và bắt lại.
- Các người sẽ hối hận. Chờ Giang Nguyên rơi đài, các người sẽ phải đến cầu cạnh tôi.
Bị áp chế, Tuyên Lâm tức giận hô to, sau đó liền bị bịt miệng và giải đi.
Vừa giãy dụa, Tuyên Lâm vừa âm thầm nôn nóng. Hai ngày qua, y vẫn luôn phục dụng Hồng Vân Đan, đột phá Thiên giai, quên mất lôi kéo các trưởng bối trong gia tộc trước. Nếu không, nhờ có các trưởng bối trợ giúp, y vẫn có thể chạy trốn, sau đó chờ những người này đi cầu y, làm gì có chuyện rơi vào khốn cảnh.
Bây giờ thì tốt rồi, phải đợi đến sau khi Giang Nguyên rơi đài, những người này mới tỉnh ngộ, trả giá vì đã đối xử với y như thế.
Vừa bị kéo đi, Tuyên Lâm vừa ảo nảo, nghiến răng nghiến lợi, nói:
- Chờ đến khi các người cần lão tử, các người sẽ hối hận.
Chương 1042: Mọi người đều rất mong đợi
Không ai còn để ý đến Tuyên Lâm nữa, bởi vì người của phòng Giám sát Thiên Y Viện rất nhanh đã đến. Sáng ngày hôm sau, một chiếc SUV chậm rãi đậu trước cửa nhà Tuyên gia.
Ba người mặc áo màu đen kiểu Tôn Trung Sơn, mang phù hiệu của Thiên Y Viện và phòng Giám sát chậm rãi bước xuống.
Hai vợ chồng Tuyên Năng và các trưởng lão trong gia tộc đều đứng ngoài cửa nghênh đón ba người. Mặc dù trong số các thế gia, Tuyên gia cũng được xem là hàng đầu, nhưng vẫn không có ai dám bất kính, đừng nói chi người đến lần này là người của phòng Giám sát Thiên Y Viện, Tuyên gia lại càng không dám có chút lạnh nhạt.
- Hoan nghênh các vị giám sát viên đại giá quang lâm.
Tuyên Năng bước lên trước, khách khí chào hỏi.
Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên, nhìn Tuyên Năng bước lên, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm biếm, khách khí bắt tay Tuyên Năng một cái rồi nói:
- Xin lỗi đã quấy rầy.
- Nào có, nào có. Thời tiết giá lạnh, mấy vị đường xa đến, mời vào nhà ngồi, uống ly trà nóng.
Thấy ba người cũng rất khách khí, không chút lạnh lùng như lời đồn, Tuyên Năng cũng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, mặc dù phòng Giám sát đến điều tra Giang Nguyên, nhưng ít nhiều cũng có chút tình cảm. Nếu không, làm sao mà khách sáo như vậy, vội vàng mỉm cười mời mọi người vào bên trong dùng trà.
Ba người trong phòng khách uống hai hớp nước, người dẫn đầu nhìn Tuyên Năng, cười nói:
- Chắc hẳn Tuyên gia chủ cũng biết được mục đích đến đây lần này của chúng tôi. Vậy chúng ta vào vấn đề ngay luôn.
- Tất nhiên là biết. Các vị Giám sát viên đừng khách sáo. Tuyên gia chúng tôi nhất định sẽ toàn lực phối hợp.
Thấy đối phương vào chính đề, biểu hiện Tuyên Năng liền nghiêm lại, gật đầu nói.
Thấy Tuyên Năng đã rõ, người dẫn đầu cũng không khách sáo, nói:
- Tuyên gia chủ, tôi là Lạc Dương của tổ 3 phòng Giám Sát, đại diện cho Thiên Y Viện, hướng Tuyên gia chủ xác nhận lại hai chuyện.
- Mời nói.
Tuyên Năng gật đầu nói.
- Xin hỏi y sĩ Giang Nguyên quan hệ như thế nào với gia đình?
- Giang Nguyên là vị hôn phu của con gái tôi, Tuyên Tử Nguyệt, cũng được xem là cô gia của Tuyên gia chúng tôi.
- Được, xin hỏi, năm vừa qua, y sĩ Giang Nguyên đã cung cấp rất nhiều đan dược hoặc tài nguyên các loại cho gia đình?
Dứt lời, Lạc Dương nhìn chằm chằm Tuyên Năng, gương mặt nghiêm túc chờ đối phương trả lời. Hai người sau lưng cũng nghiêm nghị, chờ xem Tuyên Năng sẽ trả lời như thế nào. Đây chính là mục đích chủ yếu bọn họ đến đây. Nếu đối phương trả lời không thật, hoặc không phù hợp với chứng cứ, như vậy cần tiến thêm một bước xác nhận.
Tuyên Năng chỉ thoáng chần chừ một chút rồi nói:
- Hai năm qua, Tử Nguyệt nhà tôi tổng cộng gửi về tám viên Hồng Vân Đan, tám mươi viên đan dược trung phẩm.
Nói đến đây, Tuyên Năng ngừng lại một chút rồi nhìn ba người, khẽ gật đầu:
- Ngoại trừ những thứ này ra thì không còn thứ nào khác.
Nghe Tuyên Năng trả lời, ba người của phòng Giám sát cũng sửng sốt. Bọn họ vốn tưởng rằng Tuyên Năng sẽ không thừa nhận. Dù sao, nếu việc này không thể chứng thực, phiền toái cho Giang Nguyên sẽ rất lớn. Nhưng lại không nghĩ đến đối phương một chút giấu diếm cũng không có, hoàn toàn không có gì khác với tình huống mà bọn họ đang nắm giữ.
- Tuyên gia chủ, ngài xác nhận ủy viên Giang Nguyên là thông qua Tuyên Tử Nguyệt cung cấp cho Tuyên gia tám viên Hồng Vân Đan và tám mươi viên đan dược trung phẩm bình thường?
- Vâng, trước kia, Tử Nguyệt mang về nhà năm viên. Sau đó, khi Giang Nguyên từ Châu Phi trở về, bởi vì gặp quá nhiều chỉ trích, để trấn an Tuyên gia, Tử Nguyệt gửi tiếp về nhà ba viên. Còn đan dược trung phẩm thì là tám bình, tổng cộng tám mươi viên.
Mặc dù trong lòng có chút khẩn trương, nhưng Tuyên Năng vẫn gật đầu xác nhận.
Ba người nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy sự kinh nghi trong mắt đối phương, nhưng chỉ trao đổi ánh mắt một chút. Lạc Dương gật đầu một cái, sau đó quay sang Tuyên Năng, hỏi tiếp:
- Không biết có còn những tài nguyên khác hay không?
- Không có.
Tuyên Năng cười khổ nói:
- Tuyên gia chúng tôi là nhờ cô gia, trên dưới đều cảm thấy bất an. Hơn nữa hai năm qua, cô gia bôn ba vì Thiên Y Viện, cho dù gặp mặt một lần cũng khó, nào dám để liên lụy đến cậu ấy.
- Như vậy, xin hỏi Tuyên gia chủ, Ủy viên Giang Nguyên có đem lai lịch của những đan dược này nói cho ngài biết không?
Lạc Dương hỏi.
- Không. Liên quan đến điều này, khi Tử Nguyệt nhà tôi gửi về cũng không nói.
Tuyên Năng lắc đầu.
- Được.
Lạc Dương gật đầu một cái, nhìn hai người bên cạnh. Bọn họ vốn muốn gặp người làm chứng là Tuyên Lâm, nhưng nếu Tuyên gia chủ đã chính miệng thừa nhận hết thảy, tất nhiên không cần tìm Tuyên Lâm hỏi làm gì nữa.
Hai người kia nhìn Lạc Dương, liền gật đầu. Vốn còn tưởng rằng phải tốn chút công sức, không nghĩ đến lại dễ dàng giải quyết như vậy. Đối phương đã thừa nhận, tất nhiên không cần phải tiếp tục hỏi nữa.
Dù sao, quan hệ giữa Giang Nguyên và phòng Giám sát không tệ, đặc biệt là hai phòng kia dạo gần đây dựa vào ủy viên Giang Nguyên mà làm không ít chuyện. Chủ nhiệm của hai phòng còn cố ý đến phòng số 3. Tuy không nói trắng ra điều gì, nhưng tất cả mọi người đều biết, chỉ cần không trái với nguyên tắc, chiếu cố được thì chiếu cố. Bây giờ tình huống như thế này, cũng tiết kiệm cho mọi người không ít chuyện, cũng không cần phải cạn tàu ráo máng với ủy viên Giang Nguyên. Đồng thời, người của phòng Giám sát cũng không phải là loại người nhất định phải gây chuyện.
- Đã như vậy, chúng tôi cảm ơn Tuyên gia chủ đã phối hợp. Chúng tôi xin phép đi trước. Nếu cần gì, chúng tôi lại mời Tuyên gia chủ phối hợp.
Lạc Dương đứng dậy, cười nói.
Thấy ba người rời đi, Tuyên Năng vội vàng cười nói:
- Nào dám, nào dám. Phối hợp với phòng Giám sát của Thiên Y Viện là nhiệm vụ của chúng tôi. Nhưng xin đừng đi vội, chi bằng ở lại dùng bữa cơm với gia đình chúng tôi rồi hãy đi.
- Không, thời gian vẫn còn sớm, chúng tôi cũng phải tranh thủ trở về bàn giao. Xin cảm ơn ý tốt của Tuyên gia chủ.
Lạc Dương mỉm cười từ chối.
Ba người hướng Tuyên Năng chắp tay, dưới sự đưa tiễn của Tuyên gia, leo lên xe rời đi.
Sau khi lên xe, một người lên tiếng hỏi:
- Tại sao Tuyên Năng lại dứt khoát khai báo như vậy? Chẳng lẽ bọn họ không biết tính nghiêm trọng của chuyện này sao?
- Không, điều này rất rõ ràng, hẳn Ủy viên Giang Nguyên yêu cầu bọn họ không cần giấu diếm.
Lạc Dương nói:
- Nếu không, đường đường là gia chủ Tuyên gia, ngay cả điểm này cũng không biết, ông ta cần chi làm gia chủ nữa?
- Nói như vậy, chẳng lẽ Ủy viên Giang Nguyên đã có cách đối phó?
Một người khác cả kinh lên tiếng.
- Có lẽ vậy. Chuyện này không ai nói rõ được.
Lạc Dương thở dài, sau đó nói:
- Nhưng bất kể thế nào, sau khi nghe gia chủ Tuyên gia nói xong, tôi đột nhiên lại cảm thấy coi trọng vị Ủy viên Giang Nguyên này. Cậu ta không đơn giản. Tôi cảm thấy, có lẽ lần này sẽ có một vài người sẽ ăn quả đắng rồi.
Hai người còn lại nhẹ gật đầu, có cùng một cảm giác. Là một người thường xuyên tạo ra các kỳ tích, lần này có lẽ sẽ mang đến cho mọi người một số bất ngờ khác.
Nhìn chiếc xe của phòng Giám sát chậm rãi rời đi, gương mặt vốn đang mỉm cười của Tuyên Năng chợt sa sầm xuống, sau đó thở ra một hơi, lúc này mới xoay người bước vào trong sân. Tuyên mẫu đi bên cạnh cũng thở dài, nhìn Tuyên Năng, hỏi:
- Lão đầu tử, ông cảm thấy cô gia thật sự sẽ không sao chứ? Tôi...tôi...cảm thấy cậu ấy đã vì gia đình chúng ta, chúng ta cũng nên vì cậu ấy mà gánh vác một chút.
- Tôi biết rồi. Chuyện của Tuyên Lâm, tôi cũng đã sắp xếp xong xuôi. Vạn nhất không được, lập tức xử lý, không để liên lụy đến Giang Nguyên. Nhưng nếu Giang Nguyên đã giao phó, chúng ta cũng nên làm theo.
Tuyên Năng hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói:
- Giang Nguyên không phải người bình thường. Nếu cậu ấy đã nói như vậy, chắc chắn sẽ có biện pháp.
- Vâng.
Nhớ đến bản lãnh của con rể mình, Tuyên mẫu mới thở phào nhẹ nhõm.
Ba người Lạc Dương vẫn còn đang trên đường trở về, Chú nhiệm Lý Khải của tổ 3 đã nhận được báo cáo của cả ba, cũng sững sờ ngay tại chỗ.
Tiền Quân nhìn Lý Khải, không khỏi nghi ngờ:
- Thế nào? Đám người Lạc Dương nói như thế nào?
- Tuyên Năng đã thừa nhận toàn bộ.
Lý Khải không thể tin được.
- Cái gì? Đã thừa nhận?
Tiền Quân nhìn đồng hồ trong tay, thoáng tính toán thời gian, không khỏi kinh nghi:
- Bây giờ hẳn bọn họ vừa mới đến chứ?
- Đúng, bọn họ ngồi ở Tuyên gia được mười lăm phút, uống một ly trà, hỏi hai câu. Tuyên Năng biết gì nói nấy, hoàn toàn trùng khớp với những gì mà chúng ta đang có.
Lý Khải gật đầu.
- Ừm.
Tiền Quân nheo mắt, sau đó cười khổ, nói:
- Chúng ta bày ra trận thế lớn như vậy, nhưng ủy viên Giang Nguyên lại chẳng coi vào đâu.
- Đúng vậy. Một chút cũng chẳng coi vào đâu.
Lý Khải lắc đầu cười khổ:
- Chuyện vui lần này hẳn sẽ to lắm đây.
- Ừm, sẽ là chuyện vui lớn.
Tiền Quân nói:
- Nhưng cũng tốt. Tôi ngược lại cảm thấy tò mò, rốt cuộc không biết vị Ủy viên Giang Nguyên này làm sao mà ứng đối với chuyện này.
- Tra xét tài khoản như thế nào rồi?
Lý Khải suy nghĩ một chút, sau đó nhìn Tiền Quân, hỏi.
- Đã xong rồi. Căn cứ theo biểu hiện của tài khoản, cậu ấy đã chi rất nhiều cho việc đổi đan dược. Nhưng tám viên Hồng Vân Đan thì lại không rõ ràng.
Nói đến đây, Tiền Quân lại cười khổ:
- Nói cách khác, tám viên Hồng Vân Đan này không phải là do cậu ấy đổi. Quan trọng hơn, với tiến bộ nội khí của Ủy viên Giang Nguyên, hoàn toàn không cần những loại đan dược này. Cộng thêm, tiến bộ nội khí của vị Tử Nguyệt tiểu thư khá nhanh, còn có thể gửi về nhà, có thể thấy được, vị Ủy viên Giang Nguyên này nhất định có được đan dược từ nguồn khác.
- Phù, quả thật là phiền toái rất lớn.
Lý Khải nói:
- Nhưng tôi ngược lại rất chờ mong cậu ta sẽ ứng đối như thế nào.
- Đúng vậy, tôi cũng rất chờ mong.
Tiền Quân cười nói.
Chương 1043: Chu Thế Dương gây khó khăn
Trả lời và ứng đối của Giang Nguyên thật khiến cho người ta ngoài ý liệu.
Mặc dù đã sớm chuẩn bị, nhưng nghe Giang Nguyên nói, Lý Khải và Tiền Quân cũng không nhịn được mà nhìn nhau.
- Ủy viên Giang Nguyên, xin hỏi ý của cậu là, đan dược này đều là do cậu luyện chế? Dược cũng là do cậu lấy bên ngoài?
Lý Khải do dự một hồi, nhìn Giang Nguyên, nghiêm túc hỏi lại lần nữa.
Giang Nguyên gật đầu, hoàn toàn không thèm để ý với phản ứng của Lý Khải:
- Đan dược này là do tôi đào và mua một số dược vật để luyện chế, hơn nữa còn không ít.
Tiền Quân hít một hơi thật sâu, sau đó nói:
- Ủy viên Giang Nguyên, tình huống như vậy thật khiến người ta khó tin. Liên quan đến nguyên liệu sản xuất Hồng Vân Đan, ngoại trừ một số thế gia lâu đời có quan hệ với Thiên Y Viện cung cấp, muốn tìm được dược liệu này từ những thế gia khác là rất khó.
- Tôi biết, nhưng vận khí của tôi không tệ. Hơn nữa tỷ lệ thành công khi tìm thuốc của tôi cao hơn người bình thường một chút.
Giang Nguyên cười nói:
- Đối với những chuyện phát sinh trên người tôi, tôi nghĩ mọi người không cần phải kinh ngạc. Tôi gần như biết cách điều chế các loại đan dược siêu phẩm trong viện. Những thứ này, có lẽ toàn bộ Thiên Y Viện không có bất kỳ người nào có thể biết được hết, cũng không ai giao cách điều chế cho tôi, nhưng tôi vẫn biết.
Phản ứng của Lý Khải và Tiền Quân đều giống nhau, lộ ra thần sắc khiếp sợ. Bọn họ dĩ nhiên là không biết chuyện này. Dù sao bí mật đó cũng chỉ có một số thành viên hội Viện ủy biết mà thôi.
- Được rồi, nếu Ủy viên Giang Nguyên đã trả lời như thế, vậy chúng tôi chỉ có thể ghi chép lại. Liên quan đến tài liệu có liên quan, chúng tôi sẽ báo cáo lại với Trưởng bộ phận rồi mới quyết định. Cảm ơn cậu đã phối hợp. Nếu như cần, có thể sẽ còn mời cậu đến phối hợp điều tra tiếp.
- Không sao, nếu như cần, xin hãy thông báo cho tôi.
Nhìn đối phương dửng dưng như vậy, Lý Khải và Tiền Quân nhìn nhau, sau đó đồng loạt thở dài. Lý Khải lắc đầu cười nói:
- Tôi đi báo cáo với Trưởng bộ phận một chút. Anh có muốn đi cùng không?
- Đi, dĩ nhiên là đi rồi.
Tiền Quân nhún vai nói.
Nhìn biểu hiện của Tiền Quân, Lý Khải cũng không ngoài dự liệu:
- Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi.
Hai vị Phó chủ nhiệm đều mong đợi đến phòng làm việc của Trưởng bộ phận, muốn xem thử sau khi Lưu Mộc Dương xem qua bản báo cáo sẽ cho ra kết quả như thế nào.
Nhưng hai người phải thất vọng rồi. Sau khi Lưu Mộc Dương nhìn qua bản ghi chép, cũng không giao phó hai người tiếp tục truy xét gì cả, chỉ gật đầu một cái tỏ ý đã biết, sau đó bảo hai người thối lui ra ngoài.
Hai người bước ra khỏi phòng làm việc, trong lòng tràn ngập nghi ngờ. Trưởng bộ phận không phê duyệt, cũng không giao công việc tiếp theo. Vậy thì tổ 3 nên làm gì bây giờ?
- Lão Lý, kế tiếp phải làm sao?
Tiền Quân hỏi Lý Khải.
- Còn có thể làm sao? Chờ thôi.
Lý Khải cười khổ.
- Chờ? Được thôi, vậy thì cứ chờ thôi.
Tiều Quân cũng rất biết điều. Trước khi Lưu Mộc Dương có chỉ thị, tổ 3 cũng không còn chuyện gì để làm, chỉ có thể chờ.
Lúc này, bên trong phòng làm việc của Lưu Mộc Dương. Nhìn bản báo cáo mà Tiền Quân và Lý Khải đưa vào, Lưu Mộc Dương chỉ đành nở nụ cười khổ. Đối với lý do như vậy, đừng nói là Lý Khải hoặc Tiền Quân, cho dù là Trưởng quản lý như ông cũng có chút khó tin.
Giang Nguyên nói không sai. Hắn có lẽ từ Tế Thế Đỉnh nhận được chút truyền thừa, nhưng dược liệu luyện đan thì làm sao? Với hoàn cảnh hiện nay, ngoại trừ một số linh dược Thiên Y Viện cẩn thận cất giữ ngàn năm qua, bên ngoài tồn tại số linh dược này ít càng thêm ít.
Cho dù là có, với lực một mình Giang Nguyên, hắn làm sao mà tìm được? Cho dù có thể tìm, cũng không thể nhiều như vậy. Đây cũng không chỉ dựa vào vận khí mà giải thích.
Nhưng nếu Giang Nguyên đã nói như vậy, ông cũng không cách nào không nghi ngờ Giang Nguyên. Thoáng chần chừ một chút, liền cầm điện thoại trên bàn lên.
- Cái gì? Trưởng phòng Lưu, phòng Giám sát các người nói đùa à? Lý do như vậy mà ông cũng có thể tin?
Chu Thế Dương ngồi trước bàn trong phòng họp chỉ thiếu điều không vỗ bàn. Nếu không phải cố kỵ người nói là Lưu Mộc Dương, đánh giá bây giờ ông đã muốn chửi cha mắng mẹ rồi.
Lưu Mộc Dương nói:
- Phòng Giám sát không cách nào chứng minh được ủy viên Giang Nguyên đang nói dối. Mọi người đều biết, trong một khoảng thời gian rất dài, Tế Thế Đỉnh đều ở bên cạnh Giang Nguyên. Cho nên, nếu nói cậu ấy đã luyện Hồng Vân Đan cũng có lý. Cho nên tôi đem những tài liệu này gửi lên Hội viện ủy để mọi người thảo luận. Nếu mọi người cảm thấy không có vấn đề, như vậy phòng Giám sát sẽ tiến hành kết án. Nếu có người cảm thấy có vấn đề, như vậy cứ nói ra, chúng ta thảo luận với nhau. Dù sao Giang Nguyên cũng là Ủy viên hội Viện ủy. Chuyện này cũng không phải một mình phòng Giám sát quyết được.
- Dĩ nhiên không thể kết án rồi. Tình huống như vậy làm sao mà phục chúng?
Nghe Lưu Mộc Dương nói, Chu Thế Dương tức giận lên:
- Lời này nói ra, không chỉ chúng ta không tin, chỉ sợ ngay cả những y sĩ thực tập cũng không tin.
Lưu Mộc Dương cười nhạt, sau đó nhìn Chu Thế Dương, nói:
- Lão Chu, nếu ông cảm thấy không thích hợp, ông có thể nói lên ý kiến của mình.
Mọi người bên cạnh cũng quăng ánh mắt về phía Chu Thế Dương. Mọi người cũng cảm thấy kết quả mà Lưu Mộc Dương nói có chút kỳ quái. Nhưng lời của ông ấy cũng có lý. Phòng Giám sát cũng không cách nào chứng minh Giang Nguyên nói dối. Ông nói như vậy cũng là chuyện bình thường. Mọi người dường như cũng không nghĩ ra được biện pháp chứng minh.
Sắc mặt Chu Thế Dương trầm xuống:
- Nếu Giang Nguyên nói những dược liệu đó đều do chính hắn hái hoặc mua. Như vậy chúng ta sẽ bảo hắn đi tìm cho chúng ta mấy quả Hồng Vân. Chỉ cần hắn có thể tìm được, tôi sẽ thừa nhận Hồng Vân Đan là do chính hắn luyện.
Nghe Chu Thế Dương nói, tất cả mọi người đều nhìn nhau. Mặc dù cảm thấy biện pháp này của Chu Thế Dương không quá tin cậy nhưng đó cũng là một biện pháp chứng minh Giang Nguyên trong sạch.
Nhìn biểu hiện của mọi người, Chu Thế Dương có chút tự đắc, nói:
- Nếu mọi người có đề nghị nào khác thì cứ nói ra. Dù sao tôi cảm thấy nếu Giang Nguyên có thể tìm được mấy viên Hồng Vân bên ngoài, như vậy tôi sẽ tin hắn.
Nói đến đây, ánh mắt Chu Thế Dương có chút rét lạnh, nói:
- Nếu không tìm được, chứng minh hắn nói láo. Chuyện này phòng Giám sát sẽ phải truy xét. Đồng thời còn phải tính thêm tội lừa dối.
Nghe Chu Thế Dương nói xong, bốn người còn lại đều im lặng. Nếu chỉ dựa vào biện pháp của Chu Thế Dương, nếu Giang Nguyên thật có thể tìm được Hồng Vân quả, hết thảy sẽ vô sự. Nhưng nếu không tìm được, Giang Nguyên còn phải cộng thêm tội danh lừa dối. Đối với Giang Nguyên mà nói, chuyện sẽ tương đối nghiêm trọng.
Mọi người đều trầm ngâm. Chu Thế Dương lơ đãng nhìn Ninh Hán Dân bên cạnh, ánh mắt lóe lên sự đắc ý. Sau đó nhìn mọi người, hừ một tiếng:
- Ý kiến của tôi là như vậy, không biết mọi người có đồng ý hay không?
Ninh Hán Dân vẫn tỉnh bơ. Lúc này Liêu Long Căn cau mày, trầm ngâm một chút, rồi nhìn Từ Khải Liễu nói:
- Viện trưởng, nếu lão Chu đã đưa ra đề nghị như vậy, chúng ta nên nghe Giang Nguyên giải thích một chút. Nếu cậu ấy đồng ý, chuyện này xem như không còn vấn đề gì lớn. Nhưng nếu cậu ấy không đồng ý, nhất định phải nói ra đầy đủ lý do. Không biết Viện trưởng cảm thấy như thế nào?
Liêu Long Căn vừa nói xong, Chu Thế Dương liền cau mày, đang định mở miệng phản bác, Từ Khải Liễu đã lên tiếng:
- Chuyện này có thể được. Tôi đồng ý với ý kiến của lão Liêu.
Thấy Từ Khải Liễu đồng ý, mặc dù Chu Thế Dương cực kỳ bất mãn nhưng cũng không cách nào phản đối. Bởi vì ông ta biết rõ, cho dù ông ta có phản đối, chỉ cần Lưu Mộc Dương đồng ý, hơn nữa chưa đến lúc cần thiết, ông ta cũng không muốn phản đối Từ Khải Liễu.
- Hừ, ta không tin Giang Nguyên thật có thể tìm được Hồng Vân quả.
Thấy mọi người đã không phản đối, Từ Khải Liễu liền cho người thông báo Giang Nguyên đến tham dự.
Lúc này Giang Nguyên đang ở nhà, dẫn Tiểu Bảo cùng với Phan Hiểu Hiểu và Tuyên Tử Nguyệt đi dạo trong vườn hoa.
Mặc dù không khí rất vui, nhưng Tuyên Tử Nguyệt vẫn có chút lo lắng. Giang Nguyên nhìn thấy cũng chỉ có thể cười khổ. Với tính cách của cô, chỉ cần chuyện còn chưa được giải quyết hoàn toàn, chỉ sợ sẽ rất khó thoải mái, tâm tư không đơn thuần như Phan Hiểu Hiểu.
Nhưng chuyện này cũng không cần kéo dài bao lâu. Hắn rất nhanh có thể giải quyết xong.
Nhân viên của Viện ủy đã đến, thấy Giang Nguyên đang ở trong vườn hoa, lập tức cung kính nói:
- Trưởng phòng Giang, Viện trưởng mời cậu đến phòng họp.
- Họp?
Giang Nguyên thoáng chút sửng sốt, sau đó hồi phục lại tinh thần, nhìn Tuyên Tử Nguyệt đang kinh nghi nhìn mình, cười nói:
- Anh đi họp. Xem ra chuyện này không bao lâu nữa sẽ có thể giải quyết.
Nhìn nụ cười trên gương mặt Giang Nguyên, còn có lời nói của hắn, trong lòng Tuyên Tử Nguyệt thoáng thả lỏng một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười nói:
- Được rồi, anh về sớm đi.
Thấy Giang Nguyên chậm rãi bước vào phòng họp, nhìn nụ cười nhàn nhạt của hắn, sắc mặt mọi người đều khác nhau. Chu Thế Dương cũng âm thầm cười nhạt, còn Từ Khải Liễu thì mỉm cười nói:
- Giang Nguyên, nào ngồi đi. Liên quan đến việc điều tra, chúng tôi có một số việc muốn hỏi ý kiến của cậu.