Virtus's Reader
Tuyệt Phẩm Thiên Y

Chương 1063: CHƯƠNG 1063: ĐÂY CHÍNH LÀ QUY CỦ

- Haha!

Nhìn cái gọi là chứng cứ, Giang Nguyên không nhịn được mà cười lạnh, sau đó đặt tài liệu lên trên bàn, nhìn Chu Thế Dương phía đối diện, nói.

- Thiên y sư Chu Thế Dương đang làm nhục chỉ số thông mình của tôi và các vị đang ngồi đây thì phải?

Mấy vị Chủ nhiệm của ban Giám sát cũng đã xem xong tài liệu, nhìn nhau một cái, ánh mắt lóe lên hàn ý, sau đó ngẩng đầu nhìn Chu Thế Dương đối diện, chờ Chu Thế Dương trả lời.

Sau khi xem xong tài liệu, ngay cả Dư Trung Tấn cũng phải cau mày, nhìn Chu Thế Dương, ánh mắt bắt đầu lộ vẻ cảnh giác.

Sắc mặt Chu Thế Dương lại càng trầm xuống, giống như không nghe ra sự giễu cợt trong lời nói của Giang Nguyên, lãnh đạm nói:

- Đây cũng là chứng cứ. Giang Nguyên, cậu có vấn đề gì không?

- Đây cũng là chứng cứ?

Một lời nói khách sáo Giang Nguyên cũng không dành cho Chu Thế Dương, chỉ lạnh giọng nói:

- Ông chỉ liệt kê một số chứng cứ của người ngoài, thậm chí ngay cả chứng cứ chứng minh cụ thể cũng không có. Ý của ông muốn nói là tôi phản bội Thiên Y Viện, hãm hại đám người Viện trưởng?

Đối mặt với lời nói của Giang Nguyên, Chu Thế Dương chỉ cau mày, sau đó nói:

- Chuyện xảy ra đột ngột, nên chỉ có bấy nhiêu chứng cứ. Hơn nữa cũng chỉ có một mình cậu mới có năng lực làm như vậy, chúng tôi sao có thể không tin?

- Chỉ có tôi mới có năng lực như vậy?

Giang Nguyên khẽ hừ một tiếng, sau đó quay sang nhìn các vị Ủy viên Hội Đồng Viện khác, hỏi:

- Chư vị chắc cũng đã xem qua tư liệu, chẳng lẽ cũng cho rằng là tôi sao?

Đám Ủy viên Hội Đồng Viện nhìn nhau, một người trong đó lên tiếng:

- Trưởng ban Giang, chuyện phát sinh đột ngột, hơn nữa Thiên y sư Chu và Thiên y sư Ninh đều cho rằng cậu là người gây nên, cộng thêm chứng cứ như vầy, mặc dù chúng tôi có nghi ngờ nhưng cũng không cách nào phản đối.

- Đúng.

Một vị y sư tóc hoa râm cau mày nhìn Giang Nguyên, nói:

- Ủy viên Giang Nguyên, chuyện này đúng là khá khả nghi, nhưng không có cách nào chối bỏ. Cậu cũng không thể nào thoát khỏi hiềm nghi.

- Được rồi.

Đối với lời giải thích của hai vị y sư, Giang Nguyên ngược lại cũng không có gì là bất mãn. Hắn biết, dưới lực cổ động của Chu Thế Dương và Ninh Hán Dân, cùng với hai ba vị y sư nhất phẩm, đúng là không ai có thể tùy tiện phản bác thuyết pháp này. Bây giờ, những người có quan hệ mật thiết với hắn đều mất tích, tất nhiên lại càng không có ai ra mặt tranh cãi việc này.

- Nhắc đến, đúng là tôi không cách nào thoát khỏi hiềm nghi. Nhưng Thiên y sư Chu, hai phòng của ban Giám sát vẫn luôn phụ trách điều tra sự kiện Long Sơn, xác nhận ông và Ninh Hán Dân có liên quan đến việc này. Viện trưởng Từ và Trưởng ban Lưu chuẩn bị xử lý, chẳng lẽ hiềm nghi của ông nhỏ hơn tôi sao?

Giang Nguyên lạnh lùng cười nói.

Mấy vị y sư nhất phẩm nghe được liền kinh hô lên, rồi nhìn mấy người của ban Giám sát sau lưng Giang Nguyên, cả kinh nói:

- Theo như những gì đã nói, Thiên y sư Ninh cũng có liên quan đến chuyện này?

- Đúng, Thiên y sư Ninh Hán Dân cũng có liên quan trong đó, bất qua ban đầu chúng tôi không nói ra mà thôi.

Hồ Giang bất ngờ đứng dậy, lạnh giọng nói:

- Nếu Viện trưởng và Trưởng ban Lưu đã bị mất liên lạc, chúng tôi xin đại diện cho Ban giám sát, xin Hội Đồng Viện cho dẫn độ Thiên y sư Chu và Thiên y sư Ninh.

- Im miệng.

Y sư Đào đang ngồi bên cạnh Chu Thế Dương liền biến sắc, lạnh giọng nói:

- Chuyện này chưa được Trưởng ban Lưu xác nhận, ai biết các người có phải điều tra thật hay không?

Hồ Giang cau mày, sắc mặt nghiêm lại, nhìn y sư Đào, trầm giọng nói:

- Y sư Đào đang nghi ngờ ban Giám sát của chúng tôi?

Nghe Hồ Giang nói, y sư Đào cả kinh. Ông ta tất nhiên biết được quyền lực và địa vị của ban Giám sát trong Thiên Y Viện, cũng biết viện quy đã quy định rõ ràng, uy nghiêm của ban Giám sát là không thể xâm phạm. Cho đến bây giờ, không có người nào trong tình huống chưa có chứng cứ xác thật mà dám nghi ngờ ban Giám sát. Bởi vì làm như vậy, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Cho dù bây giờ Trưởng ban Lưu đang bị mất tích, ông ta cũng không dám tùy tiện xúc phạm ban Giám sát, lập tức sửa lại lời nói:

- Tôi không phải có ý này, nhưng chuyện liên quan đến hai vị Thiên y sư, ban Giám sát cũng phải thông qua xác nhận của Trưởng ban Lưu mới được. Các người không có quyền dùng danh nghĩa của ban Giám sát mà đưa ra đề nghị như vậy với Hội Đồng Viện.

Y sư Đào vừa nói xong, sắc mặt đám người Hồ Giang liền thay đổi. Bọn họ biết y sư Đào nói không sai. Ban Giám sát có thể làm rất nhiều chuyện, nhưng liên quan đến Ủy viên Hội Đồng Viện, trong tình huống không có Trưởng ban, bọn họ không cách nào đưa ra đề nghị như vậy với Hội Đồng Viện.

Nhìn sắc mặt trầm xuống của các thành viên ban Giám sát, ánh mắt của y sư Đào hiện lên chút đắc ý. Thiên Y Viện là một nơi có quy định nghiêm ngặt. Không có Lưu Mộc Dương, cũng không có Từ Khải Liễu, ban Giám sát căn bản không có biện pháp thi hành bất cứ động tác nào đối với Chu Thế Dương. Đây cũng chính là nguyên nhân sau khi Chu Thế Dương bước vào phòng họp lại trầm tĩnh như vậy.

- Tôi đại diện cho ủy viên điều tra sự kiện Long Sơn, hướng Hội Đồng Viện nói lên yêu cầu, lập tức bắt giữ Thiên y sư Chu và Thiên y sư Ninh Hán Dân.

Trong lúc mọi người đang lộ vẻ đắc ý, một thanh âm truyền đến khiến cho sắc mặt cả ba đều cứng đờ.

Giang Nguyên lãnh đạm nói tiếp:

- Tôi là Phó chủ nhiệm tổ điều tra sự kiện Long Sơn kiêm Ủy viên Hội Đồng Viện, tôi có tư cách này chứ?

- Cậu...

Chu Thế Dương tức giận gằn được một chữ, nhưng không cách nào nói tiếp được nữa.

Mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện nhìn nhau, sau đó vị y sư tóc hoa râm liền nghiêm nghị nhìn Hồ Giang, trầm giọng nói:

- Ủy viên tổ điều tra sự kiện Long Sơn mời Hội Đồng Viện đưa ra các chứng cứ và tài liệu có liên quan.

Nghe vị y sư Chu này nói, sắc mặt Chu Thế Dương liền tái nhợt.

Thiên Y Viện có quy củ của Thiên Y Viện. Mỗi người đều có quyền lực tương ứng với cấp bậc của mình. Chuyện anh nên quản, anh có thể quản. Không nên quản thì không có cách nào để quản. Cho nên Chu Thế Dương mới mạo hiểm làm ra hành động như vậy, sau khi bắt nhiều người, chuẩn bị cải tổ lại Thiên Y Viện. Bởi vì hết thảy đều phải dựa theo quy củ. Chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài dự liệu, không ai có thể ngăn cản được. Cho nên mặc dù mạo hiểm, nhưng ông ta vẫn nguyện ý mạo hiểm.

Nhưng ai nghĩ lại toát ra một Giang Nguyên chuyên gây rắc rối như vậy.

Bây giờ dựa theo quy định, chuyện sẽ phiền phức lớn đây.

Tất cả mọi người đều lặng lẽ nhìn ban Giám sát giao tài liệu lên, còn đám người Chu Thế Dương thì mặt xám như tro tàn. Đây là Thiên Y Viện, ban Giám sát, các ủy viên Hội Đồng Viện và thủ lĩnh ngoại viện đều ở đây, ông ta không còn cách nào một tay che trời nữa. Những chuyện đã làm đều trở nên phí công.

Ngoại trừ hai vị y sư Đào – Dương luôn đi theo Chu Thế Dương ra, các vị ủy viên Hội Đồng Viện còn lại đều nhanh chóng lật xem tài liệu ban Giám sát đưa đến.

Bác sĩ tóc hoa râm họ Chu nhìn tài liệu, thỉnh thoảng mày cau lại, rõ ràng nội tâm của ông đang bị dao động.

Một hồi lâu, ông rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn Giang Nguyên và các vị ủy viên chung quanh, sau đó nói:

- Viện trưởng Từ, Trưởng ban Lưu, Chủ nhiệm Liêu đều bị mất liên lạc. Tôi đồng ý tạm thời bắt giữ Thiên y sư Chu, phối hợp với ban Giám sát tiến hành điều tra.

Nghe y sư Chu nói, một vị y sư bên cạnh cũng chậm rãi gật đầu:

- Đồng ý.

Thấy hai vị y sư nhất phẩm đã đồng ý, hai vị y sư nhất phẩm còn lại do dự một hồi, nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Giang Nguyên phía đối diện, liền gật đầu:

- Đồng ý.

Thấy tất cả mọi người đều đồng ý, y sư Chu nhìn Giang Nguyên, nghiêm nghị hỏi:

- Ủy viên Giang, cậu có đồng ý hay không?

- Đồng ý.

Giang Nguyên khẽ gật đầu.

Y sư Chu cũng không nói nhiều, trực tiếp nhìn Chu Thế Dương và hai vị y sư nhất phẩm bên cạnh ông:

- Ba vị có ý kiến gì không?

- Hừ.

Chu Thế Dương cười lạnh, lắc đầu nhìn y sư Chu:

- Các người đứng về phía Giang Nguyên, cho rằng hắn đúng, bây giờ bỏ phiếu còn ý nghĩa gì sao?

- Ý nghĩa chứ. Đây là bỏ phiếu chính thức của Hội Đồng Viện.

Y sư Chu gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Thiên y sư Chu thân là ủy viên Hội Đồng Viện, ông có quyền bỏ phiếu. Hơn nữa, dựa theo điều lệ, trong tình huống khẩn cấp, ông có quyền lực tối cao nhất trong số các Ủy viên Hội Đồng Viện bây giờ, cho nên ông có hai phiếu.

Sắc mặt Chu Thế Dương càng lúc càng tái nhợt. Nếu sớm biết như vậy, ông ta tuyệt đối không để Giang Nguyên tổ chức hội nghị Hội Đồng Viện. Ít nhất ông sẽ kéo dài cho đến khi Ninh Hán Dân trở lại. Có hai vị Thiên y sư và hai y sư nhất phẩm, trong tình huống trước mắt, có đủ quyền nắm Hội Đồng Viện trong tay. Hết thảy sẽ không có kết quả như bây giờ.

Nhưng ông đã bị bắt. Bắt đầu từ bây giờ, hết thảy những gì trong Thiên Y Viện đều không còn nằm trong tay ông nữa. Kế hoạch đã chệch khỏi đường ray.

Mặc dù chẳng qua chỉ là tạm thời bắt giữ, phối hợp điều tra, nhưng trước khi chưa hoàn toàn định tội, ông vẫn còn đầy đủ địa vị và quyền lực. Hiện tại chỉ có thể gửi gắm hy vọng chuyện này có thể kéo dài thêm chút nào hay chút đó, để Ninh Hán Dân bên kia sớm xử lý mọi chuyện có liên quan. Trước khi Giang Nguyên có thể thu thập được nhiều chứng cứ hơn nữa thì trở về, liên thủ với ông ta, như vậy sẽ có cơ hội lật bàn.

- Tôi phản đối. Hết thảy đều chỉ là vu cáo hãm hại.

Chu Thế Dương hít một hơi thật sâu, sắc mặt tái nhợt thoáng hồng lên hai phần, trầm giọng nói.

- Được, hai phiếu phản đối. Thế còn y sư Dương?

Y sư Chu nhìn vị y sư từ nãy đến giờ vẫn không lên tiếng.

- Phản đối.

Vị y sư Dương này cũng biết bây giờ xem như đã thua, nhưng ông ta vốn đã leo lên cùng một chiếc thuyền với Chu Thế Dương, không còn leo xuống được nữa, lập tức cắn răng nói.

- Y sư Đào?

- Phản đối.

Y sư Chu một lần nữa gật đầu, sau đó nhìn về phía mọi người, nói:

- Được rồi, Hội Đồng Viện tổng cộng có mười lăm vị, có mặt tám vị. Căn cứ theo điều lệ khẩn cấp của Hội Đồng Viện, lần này tạm thời lấy năm phiếu đối bốn phiếu, Hội Đồng Viện quyết định tạm thời bắt giữ Thiên y sư Chu, phối hợp với ban Giám sát tiến hành điều tra.

Chương 1064-1: Đại tác toàn viện

Trong tình huống không có Viện trưởng và Trưởng ban Giám sát, Hội Đồng Viện đúng là không có cách nào bắt giữ Ủy viên Hội Đồng Viện được. Cho dù Thiên y sư Chu Thế Dương có làm gì đi chăng nữa, cũng không cách nào định tội Chu Thế Dương. Đặc biệt, bây giờ còn không có những ủy viên Hội Đồng Viện khác có mặt, lại còn có hai vị Ủy viên ủng hộ Chu Thế Dương.

Hiện tại vẫn còn chưa có tin tức các vị Ủy viên khác đã chết hoặc mất tích hoàn toàn, Hội Đồng Viện tạm thời không cách nào tiến hành tuyển cử lần nữa.

Nhưng nếu tiến hành bắt giữ tạm thời Chu Thế Dương, hơn nữa Giang Nguyên đang chiếm cứ ưu thế, Chu Thế Dương tất nhiên là phải phối hợp với ban Giám sát hỗ trợ điều tra.

- Thiên y sư Chu Thế Dương, xin hỏi bây giờ Thiên y sư Ninh Hán Dân ở đâu? Các thành viên của ban Giám sát và ngoại viện sẽ tiến hành tiếp viện Thiên y sư Ninh Hán Dân.

Hồ Giang nhìn Chu Thế Dương, dò hỏi.

Chu Thế Dương chậm rãi lắc đầu, hờ hững nói:

- Bây giờ Thiên y sư Ninh Hán Dân đang đối kháng với ngoại địch, để phòng ngừa bại lộ vị trí, chỉ có thể ông ấy phát ra liên lạc, còn lại thì chúng tôi không cách nào liên lạc với ông ấy.

Dư Trung Tấn và đám người Lý Khải nhìn nhau, ánh mắt hiện lên sự bất đắc dĩ. Rõ ràng vị Thiên y sư Chu Thế Dương này rất biết cách lươn lẹo. Đối với vấn đề của ban Giám sát, không phối hợp cũng không điều tra, khiến người ta không thể chê bai gì được.

Mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện nhìn nhau, sắc mặt có chút khó coi. Tuy nói chứng cứ của ban Giám sát rất đầy đủ nhưng bọn họ vẫn có chút khó tin. Bây giờ thái độ của Chu Thế Dương lại như vậy, càng khiến cho bọn họ phát giác chuyện này đúng thật là không đáng tin.

Giang Nguyên nheo mắt, sau đó nhìn Chu Thế Dương, lãnh đạm nói:

- Thiên y sư Chu Thế Dương, xin hỏi ba vị Thiên y sư có cùng một chỗ với ba vị Ủy viên Hội Đồng Viện khác không?

Chu Thế Dương ngược lại không nghĩ đến Giang Nguyên lại hỏi câu hỏi như vậy, sửng sốt một chút rồi lắc đầu:

- Tôi không biết.

Giang Nguyên nghe xong liền bật cười. Với lực tinh thần của hắn, tất nhiên có thể từ phản ứng của Chu Thế Dương mà đoán được câu trả lời của Chu Thế Dương là gì.

- Xem ra, sư phụ của tôi và những người khác đều ở trong viện, có đúng hay không?

Giang Nguyên mỉm cười, nhìn Chu Thế Dương trước mắt, thấy sắc mặt Chu Thế Dương âm trầm thêm vài phần liền cười nhạt:

- Xem ra tôi nói không sai. Sư phụ của tôi, luyện đan sư Vu Phượng Minh hẳn đang bị ông nhốt bên trong viện. Đám người Viện trưởng mới là bị các người mang ra bên ngoài, đúng không?

Đám người Hồ Giang hoài nghi nhìn Giang Nguyên, không biết tại sao Giang Nguyên lại biết được chuyện này.

Giang Nguyên ngược lại không chút để ý đến ánh mắt của người bên cạnh, chỉ cần sư phụ ở trong viện là được rồi. Tìm được đám người sư phụ, tất nhiên có thể xác nhận được tội của Chu Thế Dương.

Hết thảy sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

- Tôi không biết cậu đang nói gì.

Chu Thế Dương khẽ cau mày nhìn Giang Nguyên, lạnh giọng nói:

- Cậu muốn vu hãm tôi, tôi chẳng thèm nói lại. Dù sao cậu nói như thế nào thì chính là thế đấy.

Nhìn biểu hiện làm ra vẻ tùy ý của Chu Thế Dương, Giang Nguyên lại bật cười:

- Không sao, Thiên y sư Chu, cảm ơn ông đã phối hợp. Chờ tôi tìm được sư phụ của tôi và những người khác, hết thảy sẽ rõ ràng.

- Vậy thì cậu cứ tìm đi.

Nhìn nụ cười trên mặt Giang Nguyên, ánh mắt Chu Thế Dương lóe lên sự giễu cợt, sau đó nói.

Mặc dù chỉ là chút giễu cợt, nhưng Giang Nguyên vẫn nhạy bén nắm bắt được sự khác thường trong ánh mắt của Chu Thế Dương, khiến cho hắn không nhịn được mà sửng sốt. Hắn khẳng định, từ phản ứng đầu tiên của Chu Thế Dương, hắn có thể xác nhận sư phụ của mình còn đang ở trong viện. Chỉ là nhìn lời nói và phản ứng lần này của Chu Thế Dương, Giang Nguyên không khỏi cảm thấy nghi ngờ.

Nhưng nghi ngờ này chỉ thoáng qua trong đầu của hắn mà thôi.

Nếu xác nhận được sư phụ vẫn còn ở trong viện, đợi đến khi tìm được ông, hết thảy sẽ rõ ràng. Như vậy chỉ có hai khả năng.

Thứ nhất, Chu Thế Dương có thể khẳng định hắn không có cách nào trong khoảng thời gian ngắn tìm được lão sư. Thứ hai, cho dù là tìm được sư phụ, hắn cũng chưa chắc tra ra được chân tướng rõ ràng.

Trong hai trường hợp này, trường hợp thứ hai khả năng không lớn. Nếu hắn tìm được đám người của sư phụ mà vẫn không xác nhận được rốt cuộc là ai đã bắt bọn họ thì thật là quá dở. Có khả năng nhất chính là khả năng thứ nhất, Chu Thế Dương không cho rằng hắn nhanh như vậy có thể tìm ra được sư phụ.

Nghĩ đến điều này, Giang Nguyên không khỏi cười khẽ. Phạm vi Thiên Y Viện tương đối lớn, muốn giấu người thật ra rất đơn giản, còn muốn tìm người thì đúng là quá khó khăn. Nhưng đối với hắn, dường như cũng không phải là chuyện quá khó khăn gì.

Sự giễu cợt trong mắt Chu Thế Dương vừa tan đi, nhưng khi nhìn thấy nụ cười cổ quái của Giang Nguyên, sắc mặt liền cứng đờ, cảm giác không ổn.

- Được rồi, trước cứ như vậy đi. Thiên y sư Chu cũng nói cho chúng ta biết quá nhiều rồi.

Giang Nguyên nhìn Hồ Giang bên cạnh, nói:

- Trước mắt phải tìm được đám người sư phụ là quan trọng nhất.

Hồ Giang đối với Giang Nguyên dĩ nhiên là nói gì nghe nấy, nhưng y sư Chu bên cạnh lại cau mày:

- Tung tích của đám người Viện trưởng, người duy nhất biết được cũng chỉ có Chu Thế Dương. Còn phải tiếp tục hỏi.

Giang Nguyên cười khẽ một tiếng:

- Y sư Chu, nếu Hội Đồng Viện đã cho phép Ban giám sát tiến hành tra hỏi Thiên y sư Chu, vậy chúng ta có thể sử dụng Hoặc Tâm Trà, để tiến hành hỏi cung thiên y sư Chu Thế Dương.

- Cái này không được. Viện ủy quy định, trừ phi là định tội, nếu không thành viên ủy viên Hội Đồng Viện trở lên sẽ không tiếp nhận bất cứ phương pháp tra hỏi vượt quá thường quy.

Y sư Chu nghe Giang Nguyên nói, lập tức lắc đầu liên tục, không chút do dự mà phản bác.

- Nếu không cho phép thì không cần hỏi. Hỏi cũng vô ích. Chờ tôi tìm được đám người sư phụ, hết thảy chứng cứ sẽ xác thật. Như vậy chúng ta có thể tổ chức Hội Đồng Viện tạm thời, tiến hành thảo luận chuyện có liên quan.

Giang Nguyên nói.

Chương 1064-2: Đại tác toàn viện

Nhìn Giang Nguyên xoay người bước ra khỏi phòng, y sư Chu lẳng lặng nhìn bóng lưng Giang Nguyên biến mất ở cửa, sau đó thấy đám người Hồ Giang chuẩn bị rời đi, không khỏi kéo Hồ Giang lại, kinh nghi hỏi:

- Chủ nhiệm Hồ, không hỏi thật sao?

- Không hỏi, hỏi cũng vô ích thôi.

Hồ Giang vẫn rất tôn trọng y sư Chu, lắc đầu cười khổ:

- Y sư Chu, Trưởng ban Giang nói không sai. Trong tình huống không cho phép sử dụng phương pháp đặc biệt, chúng ta không cách nào bắt Thiên y sư tiết lộ sự thật.

- Haiz, được rồi.

Thấy Hồ Giang cũng cho là như vậy, y sư Chu chần chừ một chút, rốt cuộc thở dài, quay đầu nhìn vẻ mặt tùy ý của Hồ Giang, lắc đầu một cái rồi bước ra cửa. Nhưng khi ra đến bên ngoài, liền trầm giọng giao phó Dư Trung Tấn:

- Chủ nhiệm Dư, nhất định phải phái ra nhân viên đắc lực nhất, khống chế thật tốt nơi này. Vạn lần không được để xảy ra sơ hở.

- Y sư Chu cứ yên tâm, tôi tất nhiên sẽ an bài thật tốt, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề.

Dư Trung Tấn đáp lại.

- Được.

Đối với thủ lĩnh ngoại viện Dư Trung Tấn, y sư Chu vẫn rất yên tâm. Là Ủy viên Hội Đồng Viện, ông biết rất rõ Dư Trung Tấn trước giờ vẫn rất trung thành với Viện trưởng Từ. Cho nên, ông ngược lại không lo lắng phía Dư Trung Tấn sẽ xảy ra vấn đề.

- Chủ nhiệm Giang.

Hồ Giang tăng tốc, đuổi kịp Giang Nguyên, lo lắng hỏi:

- Cậu xác định đám người y sư La đang ở trong viện sao?

Giang Nguyên nhẹ nhàng gật đầu:

- Tôi xác nhận.

- Nhưng tôi nhìn thấy phản ứng của Chu Thế Dương lại không giống.

Hồ Giang chần chừ một chút liền nói.

Giang Nguyên quay sang nhìn Hồ Giang:

- Ở trong viện, nhưng vị trí cụ thể hẳn sẽ rất khó tìm. Cho nên ông ta mới có phản ứng như vậy.

- Thế à?

Hồ Giang cau mày suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Cũng có thể.

- Ông ta muốn giấu đám người La y sư, tất nhiên không thể ở chỗ bình thường được. Phạm vi nội viện rất lớn, cho dù là nhốt trong nội viện thật, cũng không dễ dàng tìm được.

Hồ Giang cau mày nhìn Giang Nguyên:

- Bây giờ, nếu không mau chóng tìm ra được đám người La y sư, chỉ sợ sẽ rất phiền toái.

- Ừm.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó trầm giọng nói:

- Ban giam sát vừa mới tiến hành lục soát toàn bộ nội viện. Tôi cũng sẽ hết sức trợ giúp. Truyền lệnh cho Dư Trung Tấn, để Ban tình báo toàn diện phối hợp với ban Giám sát, điều tra hết thảy nội viện và ngoại viện, tiến hành theo dõi toàn diện.

Nói đến đây, Giang Nguyên cười khổ ngẩng đầu nhìn bầu trời có chút mây mù bên ngoài, chậm rãi thở dài:

- Nếu không có đầu mối, bước đầu tiên chính là ổn định nội viện lại, sau đó mới có thể nhất trí đối ngoại. Viện trưởng, Trưởng ban Lưu và Chủ nhiệm Liêu cũng không phải là người có thể dễ dàng bị người ta bắt. Cho dù là Chu Thế Dương và Ninh Hán Dân cũng không đạt được trình độ này. Bọn họ tất có lực lượng trợ giúp.

Nghe xong, sắc mặt Hồ Giang trở nên âm trầm, cau mày nhìn Giang Nguyên:

- Chủ nhiệm Giang, cậu cảm thấy rốt cuộc còn có ai đứng phía sau tiếp viện đám người Chu Thế Dương?

Giang Nguyên im lặng, trước mặt đột nhiên xuất hiện một gương mặt nhìn rất tầm thường nhưng lại tràn đầy uy nghiêm, hít một hơi thật sâu, nói:

- Cổ môn có khả năng rất lớn.

- Cổ môn?

Hồ Giang thất thanh, nói:

- Làm sao lá gan của bọn họ lại lớn như vậy? Lại dám cấu kết với Cổ môn?

Lý Khải bên cạnh cũng kinh nghi nhìn Giang Nguyên:

- Chủ nhiệm Giang, cái này không thể nào? Bọn họ không có lá gan lớn đến như vậy.

- Tại sao lại không có lá gan lớn chứ?

Giang Nguyên cười khẽ, sau đó nhìn Hồ Giang và Lý Khải.

- Trong tình huống này, nếu đám người Chu Thế Dương không thể chiếm được thế chủ động, làm sao có thể cầu kết với Cổ môn? Cổ môn cũng không phải người ăn chay. Có cơ hội, bọn họ sẽ đem đám người Chu Thế Dương, thậm chí toàn bộ Thiên Y Viện ngay cả xương cũng nuốt sạch.

Hồ Giang kinh hô nói.

Giang Nguyên cười nhạt:

- Các người đã quên mất một người.

Nghe Giang Nguyên nói, Hồ Giang và Lý Khải nhìn nhau một cái, đột nhiên ánh mắt sáng lên:

- Hồ Quang Dương.

- Đúng.

Giang Nguyên hài lòng gật đầu, nói:

- Hồ Quang Dương là thứ tịch trưởng lão của Trưởng lão viện, tất nhiên có lực lượng mà Thiên Y Viện ta không biết. Chỉ cần ba người bọn họ liên thủ với nhau, cho dù là Cổ môn, đối mặt với tình huống như vậy, bọn họ cũng không cách nào chiếm cứ thế chủ động, cũng chỉ có thể phối hợp với đám người Chu Thế Dương.

- Dù sao, chuyện này đối với Cổ môn chỉ có trăm ích mà không một hại.

Hồ Giang và Lý Khải cũng nhẹ gật đầu một cái. Hồ Giang lạnh lùng nói:

- Không nghĩ đến Chu Thế Dương thậm chí ngay cả Cổ môn cũng dám cấu kết.

- Điều này cũng không kỳ quái.

Giang Nguyên cười khẽ:

- Khi đối mặt với xét xử của Hội Đồng Viện, có một cơ hội để bọn họ nắm trong tay toàn bộ Thiên Y Viện, cũng đáng để mạo hiểm mà.

Lúc này, Lý Khải một mực im lặng đột nhiên hưng phấn nói:

- Nói như vậy, đám người Viện trưởng bây giờ đang nằm trong tay Ninh Hán Dân và Hồ Quang Dương, mà không phải trong tay người ngoài?

- Ừm.

Giang Nguyên nhẹ gật đầu:

- Tôi cũng đoán là như vậy. Chu Thế Dương không đời nào để cho bọn họ rơi vào tay Cổ môn đâu. Nếu như rơi vào tay Cổ môn, cho dù bọn họ nắm trong tay Hội Đồng Viện, cái mất nhiều hơn cái được.

- Như vậy thì tốt.

Nghe Giang Nguyên nói, hai người cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn hai người thở phào, Giang Nguyên cười khổ:

- Các người không nghĩ đến, tại sao tôi trong tình huống Viện trưởng và Trưởng ban đều mất liên lạc mà vẫn còn dửng dưng được?

Hồ Giang và Lý Khải nhìn nhau, sau đó đồng loạt giơ ngón tay cái, cười nói:

- Chủ nhiệm Giang quả nhiên lợi hại.

- Vì sao các người lại cao hứng như vậy?

Lúc này, phía sau vang lên một thanh âm già nua, có chút không vui.

Nghe được giọng nói này, Hồ Giang và Lý Khải nhìn nhau, sau đó quay sang nhìn Chu y sư, cười nói:

- Chu y sư, tình huống trước mắt đã được xác định. Bây giờ, chỉ cần chúng ta tìm được đám người La y sư, như vậy chúng ta có thể chiếm cứ thế chủ động, có thể thở phào nhẹ nhõm.

- Cho dù tìm được đám người La y sư, nhưng còn Viện trưởng thì sao?

Chu y sư cau mày bất mãn.

Hồ Giang cười nói:

- Vừa rồi Chủ nhiệm Giang đã suy đoán qua, đám người Viện trưởng hẳn còn đang nằm trong tay Ninh Hán Dân. Cho nên chúng tôi mới thoáng yên tâm một chút. Nhưng trước mắt phải tìm được La y sư, để Chu Thế Dương phải cúi đầu. Như vậy tìm được Viện trưởng cũng không khó.

- Như vậy sao?

Ánh mắt Chu y sư lóe lên sự hưng phấn, nhìn Giang Nguyên, nói.

- Vâng, nếu như suy đoán không sai, tình huống trước mắt đại khái là như vậy.

Giang Nguyên nghiêm nghị gật đầu.

- Vậy thì tốt rồi.

Chu y sư vui mừng gật đầu:

- Viện trưởng Từ và Trưởng ban Lưu đều là trụ cột của Thiên Y Viện chúng ta. Vạn lần không được để xảy ra vấn đề.

- Tất nhiên là vậy rồi.

Giang Nguyên cười một tiếng, sau đó nhìn Hồ Giang, nói:

- Được rồi, bây giờ ban Giám sát bắt đầu đại tác toàn viện, đồng thời thông báo cho đám người Draco, lập tức trở lại nội viện, bảo là tôi ra lệnh.

- Đại vu sư Draco?

Hồ Giang sửng sốt, sau đó gật đầu nói:

- Vâng.

Chương 1065-1: Kỹ năng của Đại vu sư

- Tuyết rơi rồi.

Gần đến Tết, bầu trời Kim Lăng rốt cuộc đã có tuyết rơi. Từng mảng bông tuyết từ bầu trời chậm rãi rơi xuống. Thanh niên, trẻ con đều ra khỏi nhà, vọt đến bãi đất trống ngửa đầu lên nhìn những bông tuyết từ trên trời rơi xuống, phát ra từng tiếng hoan hô.

Hành lang Thiên Y Viện, hai lão giả tóc hoa râm, gương mặt buồn rầu ngẩng đầu nhìn bông tuyết rơi xuống, thở dài thật sâu.

- Theo tình huống trước mắt, Thiên Y Viện chúng ta đang gặp nguy cơ nghiêm trọng nhất trong vòng một trăm năm qua.

Một lão giả mặc đường trang màu đen lắc đầu, chậm rãi nói, gương mặt tràn đầy sự bất đắc dĩ:

- Không nghĩ đến Thiên Y Viện ta mạnh như vậy, trong tình huống cường thịnh lại phát sinh chuyện như thế. Đúng thật là kiếp số, kiếp số.

Lão giả mặc áo bông thật dày nghe xong, không khỏi thở dài:

- Lão Hứa, ai cũng không ngờ đến chuyện sẽ là như vậy. Quả nhiên, sự tan vỡ của pháo đài cường đại nhất là bắt đầu từ bên trong.

- Thiên Y Viện ta mấy năm qua, dưới sự dẫn dắt của Viện trưởng, phát triển rất mạnh. Vốn tưởng rằng trên thế gian này không còn thứ gì có thể dao động căn cơ của Thiên Y Viện ta, nhưng lại không nghĩ đến nội bộ chúng ta lại xảy ra vấn đề như vậy.

- Đúng vậy.

Hứa y sư cảm nhận được cái lạnh, không khỏi rùng mình, đưa tay chỉnh lại cổ áo, sau đó lắc đầu nói:

- Lão Lâm, tôi nhận được tin tức, nói rằng Thiên y sư Chu Thế Dương đã bị ban Giám sát và ngoại viện liên thủ bắt giữ và quản chế rồi. Chẳng qua không biết trong chuyện này là như thế nào. Chẳng lẽ Thiên y sư Chu thật sự…

- Chỉ sợ tám phần là thật.

Y sư Lâm cười khan, gương mặt hiện lên nét buồn rầu, nói:

- Bây giờ Hội Đồng Viện ngoại trừ Giang Nguyên, ít nhất còn có sáu vị Ủy viên. Những người có quan hệ tốt với Giang Nguyên đều mất tích. Trong tình huống này, Hội Đồng Viện vẫn phê chuẩn bắt giữ Thiên y sư Chu Thế Dương, điều này nói rõ hẳn có vấn đề.

Vu y sư cũng gật đầu:

- Mặc dù nội viện xuất hiện tình huống như vậy, nhưng ít ra Dư Trung Tấn của ngoại viện vẫn còn ở đây. Những người ở ban Giám sát đều là tâm phúc của Trưởng ban Lưu. Chuyện này bất kể thế nào, cuối cùng vẫn còn trong phạm vi khống chế được.

- Chẳng qua chỉ hy vọng Ủy viên Giang Nguyên đáng tin một chút. Bây giờ trong viện xuất hiện tình huống như vậy, hắn hãy đứng ở thế trung lập với cha của mình. Nếu không, hai bên liên kết lại với nhau, nội viện chúng ta sẽ phiền phức lớn.

Lâm y sư cũng gật đầu, cười khổ:

- Bất kể thế nào, chuyện này chúng ta đừng nên xen vào. Nội viện có quy củ của nội viện. Chúng ta không thể rối loạn trận cước được. Nếu chúng ta rối loạn, nội viện sẽ thật sự bị rối loạn.

- Ừm.

Vu y sư gật đầu đồng ý:

- Quả thật là như thế. Mặc dù Viện trưởng không có ở đây, nhưng chúng ta phải quản giáo thuộc hạ của mình cho thật tốt.

Nói đến đây, Hứa y sư lại nhìn bông tuyết trên bầu trời, ánh mắt lóe lên sự lo lắng và chờ mong:

- Bây giờ chỉ hy vọng đám người Viện trưởng cát nhân thiên tướng. Ngoại viện và ban Giám sát mau sớm tìm được chỗ của bọn họ, đưa bọn họ bình an trở về.

- Đúng vậy, chỉ có thể hy vọng như thế. Nếu Viện trưởng và Trưởng ban Lưu không thể về được, Thiên Y Viện chúng ta sẽ bị tổn thất trước nay chưa từng có.

Trong phòng làm việc của Hội Đồng Viện vẫn còn tập trung một số vị ủy viên Hội Đồng Viện. Bây giờ, bọn họ trên căn bản không có tâm tư trở về phòng làm việc, mà tập trung lại phòng hội nghị, tùy thời nhận được tin tức mới nhất.

- Chủ nhiệm Giang, trước mắt ban Tình báo đã bắt đầu lục soát và điều tra toàn diện. Ban Giám sát cũng đã tiến hành giám sát và thẩm vấn những nhân vật khả nghi nhất.

Phó chủ nhiệm phòng 2 ban Giám sát La Dương Sinh cung kính báo cáo với Giang Nguyên:

- Căn cứ theo phân tích của ban Tình báo, cho dù đám người Chu Thế Dương cấu kết với bên ngoài, nhưng bây giờ đám người Viện trưởng hẳn chưa rơi vào tay kẻ địch. Ít nhất có thể khẳng định, Ninh Hán Dân và Hồ Quang Dương vẫn còn vây khốn đám người Viện trưởng và Trưởng ban Lưu. Dù sao lực lượng bên cạnh Viện trưởng và Trưởng ban Lưu cũng không kém.

- Hơn nữa, Viện trưởng và Trưởng ban Lưu cũng không có khả năng rời khỏi nơi này quá xa. Ngoại viện đã toàn lực điều động, tiến hành lục soát toàn diện một số khu vực xung quanh và nội thành Kim Lăng. Nhưng muốn có được kết quả cuối cùng, có lẽ còn phải cần một khoảng thời gian nữa.

- Còn cần bao lâu nữa? Ban Tình báo chẳng lẽ vô dụng đến thế sao? Kim Lăng chính là nơi ở của Thiên Y Viện ta. Chẳng lẽ tìm được đám người Viện trưởng khó như vậy sao?

Nghe La Dương Sinh báo cáo, Chu y sư ở bên cạnh không nhịn được tức giận, nói.

Đối mặt với chất vấn của y sư Chu, La Dương Sinh chỉ có thể cười khổ trả lời:

- Chu y sư, Kim Lăng chính là địa bàn của Thiên Y Viện ta, nhưng Ninh Hán Dân và đồng bọn cũng là cao tầng của Thiên Y Viện. Muốn che giấu một số đồ ở Kim Lăng cũng không phải là chuyện khó khăn. Cho nên, ban Tình báo muốn tìm được tung tích thật sự của đám người Viện trưởng, trong tình huống này quả thật rất khó khăn.

- Được rồi, Chu lão, ngài đang làm khó bọn họ đấy. Bọn họ đã tận lực rồi.

Giang Nguyên cười khổ, sau đó ngẩng đầu nhìn La Dương Sinh, nói:

- Bất kể thế nào, nếu đám người Viện trưởng đang ở khu vực gần đây, vậy chúng ta phái thêm người, đồng thời thông báo cho cảnh sát và quân đội đóng quân tiến hành phối hợp. Cho dù tìm không được Viện trưởng, cũng phải đảm bảo tình huống vạn nhất, không thể để bọn họ bị người ta mang đi chỗ khác.

- Vâng.

La Dương Sinh nghiêm túc gật đầu.

Nhìn La Dương Sinh bước ra khỏi phòng làm việc, sắc mặt của Chu y sư vẫn rất khó coi, cả giận nói:

- Ban Tình báo và ban Giám sát càng lúc càng làm ăn không ra gì, khiến cho nội viện xuất hiện kẽ hở. Sau chuyện này, chúng ta phải tiến hành chỉnh đốn toàn diện ban Tình báo và ban Giám sát.

Mọi người nhìn biểu hiện của Chu y sư, cũng chỉ có thể cười khổ. Mặc dù biết chuyện này không phải trách nhiệm của Ban giám sát và ban Tình báo, nhưng cũng không ai lên tiếng phản bác Chu y sư vào lúc này.

Giang Nguyên cũng cười khổ, sau đó nhìn lên bản đồ. Hắn đã dành cả một buổi sáng để nghiên cứu bản đồ, muốn tìm ra nơi có thể che giấu đám người Viện trưởng.

Chẳng qua khi nhìn địa hình chằng chịt trên tấm bản đồ, Giang Nguyên nhức đầu vô cùng, có chút hận viện quy Thiên Y Viện. Nếu Hội Đồng Viện có thể phê chuẩn sử dụng Hoặc Tâm Trà, tuy có phát huy tác dụng 100% đối với Chu Thế Dương hay không thì còn là một ẩn số, nhưng tổng vẫn còn tốt hơn so với việc không tìm được đầu mối.

Nhưng bây giờ Giang Nguyên cũng không còn cách nào. Viện quy chính là Viện quy. Trước khi Chu Thế Dương bị định tội, không ai có thể đụng đến Chu Thế Dương. Viện quy chính là thiết luật, không cách nào cãi lại.

Từ lúc Chu Thế Dương bị chính thức bắt giữ, mặc dù vẫn còn một số ủy viên Hội Đồng Viện, nhưng Giang Nguyên đã trở thành người phụ trách tạm thời của Hội Đồng Viện. Rất nhiều người ngày thường đều có công việc chuyên môn riêng, đều không có phụ trách ban Tình báo và Giám sát.

Giới hạn viện quy, ủy viên hội viện ủy không có cách nào tùy ý nhúng tay vào. Cho nên, ban Giám sát trước mắt cũng chỉ để cho người treo cái danh Phó chủ nhiệm Ủy ban điều tra Long Sơn là Giang Nguyên phụ trách. Dư Trung Tấn cũng vì Giang Nguyên đã vạch trần quỷ mưu của đám người Chu Thế Dương mà đứng về phía hắn. Cho nên, rất nhiều Ủy viên Hội Đồng Viện mặc dù cảm thấy không vui nhưng cũng không thể làm gì được.

Dù sao nhiều người như vậy mà suýt chút nữa bị Chu Thế Dương lừa gạt, mà lại không thể nhúng tay vào chuyện của Ban Giám sát, đồng thời cũng không có kinh nghiệm nhiều bằng Giang Nguyên. Vì thế, không ai da mặt dày đi tranh đoạt quyền khống chế của hắn làm gì. Dù sao, bọn họ lúc nào cũng ở một bên nhìn chằm chằm. Ít nhất trước khi Chu Thế Dương còn chưa được định tội, Giang Nguyên trên danh nghĩa vẫn chưa thoát khỏi hiềm nghi.

Vì thế, đám Ủy viên cứ như vậy mà ở một bên theo dõi, thỉnh thoảng nhúng tay vào một chút chuyện. Giang Nguyên cũng không thể làm gì. Dù sao mấy vị này cũng là Ủy viên Hội Đồng Viện hàng thật giá thật, tư cách già hơn hắn. Hắn còn cần phải có được sự ủng hộ của bọn họ.

Đối với chuyện này, hắn cũng chỉ có thể cực kỳ kềm chế. Nhưng trong lúc Giang Nguyên đang còn nhìn chằm chằm tấm bản đồ, một người đàn ông trung niên bước nhanh vào, Giang Nguyên ngẩng đầu lên, là Chủ nhiệm phòng 4 ban Giám sát La Thì Phân.

- Chủ nhiệm Giang, Đại vu sư Draco và Portugo đã trở lại Thiên Y Viện, không biết cậu có gọi họ vào ngay bây giờ không?

La Thì Phân cung kính báo cáo với Giang Nguyên.

- Sao? Bọn họ về rồi à?

Ánh mắt Giang Nguyên lóe lên sự vui mừng, hưng phấn nói:

- Được, để tôi đi gặp bọn họ. Còn nữa, bảo những bộ phận đang chịu trách nhiệm lục soát phải chú ý, tùy thời phối hợp.

- Vâng.

La Thì Phân đáp một tiếng, sau đó vội vàng cùng với Giang Nguyên bước ra bên ngoài.

Chương 1065-2: Kỹ năng của Đại vu sư

Các vị Ủy viên Hội Đồng Viện bên cạnh thấy Giang Nguyên hiếm khi vui vẻ như vậy, ngược lại liền có chút tò mò, nhìn nhau một cái rồi rối rít đi theo sau lưng Giang Nguyên ra ngoài. Bọn họ không rõ lắm tại sao Giang Nguyên lại gọi hai tên thổ dân Châu Phi kia về. Nhưng nếu Giang Nguyên đã hưng phấn như vậy, tất nhiên là chuyện tốt. Mọi người cũng muốn đi theo nhìn một chút.

- Ra mắt sứ giả đại nhân.

Hai Đại vu sư cung kính hành lễ thăm hỏi sức khỏe Giang Nguyên. Hai người đi dạo một vòng bên ngoài, rõ ràng tinh thần cũng không tệ lắm.

Nhìn hai người, Giang Nguyên khẽ cười một tiếng:

- Draco, Portugo, hai người trở về thật đúng lúc. Vừa vặn có chuyện cần hai người hỗ trợ.

- Sao?

Draco và Portugo nhìn nhau, sau đó đồng loạt nhìn Giang Nguyên, cung kính nói:

- Nếu sứ giả đã phân phó, chúng tôi sẽ xin theo.

- Được rồi, người đâu, mau mang quần áo đến.

Thấy Giang Nguyên đứng bên cạnh hai Đại vu sư, đám người Chu y sư ở một bên tò mò nhìn, không biết rốt cuộc Giang Nguyên muốn làm cái gì, nhưng cũng không ai lên tiếng hỏi.

Draco và Portugo nhìn thấy có người mang lên một cái mâm, trên đó có mấy bộ quần áo cũ, không biết Giang Nguyên có ý gì.

Thấy hai người đang nghi ngờ, Giang Nguyên vội vàng giải thích:

- Draco, tổ linh mà ông cung phụng là chó sói phải không?

- Vâng.

Nhìn biểu hiện nghiêm túc của sứ giả đại nhân, Draco vội vàng gật đầu.

- Draco, ông cung phụng tổ linh là báo?

Giang Nguyên quay sang hỏi Draco.

- Chỉ là không biết sứ giả đại nhân có gì phân phó?

Draco vội vàng kêu lên.

Giang Nguyên hài lòng gật đầu, sau đó nói:

- Bây giờ, hai người mau thi triển tổ linh phụ thể, mời hai vị tổ linh. Tôi có chuyện cần nhờ bọn họ hỗ trợ.

- Tổ linh phụ thể?

Hai người sửng sốt, nhìn nhau một cái, ánh mắt lóe lên sự cổ quái, thầm nhủ: Không lẽ sứ giả đã phát hiện bí mật của chúng ta?

Nhưng lúc này, Thần Thú Bát cũng đã nằm trong tay đối phương, hơn nữa cũng đang ở trên địa bàn của người ta. Nếu Thần thú sứ giả đã phân phó, hai người không khỏi tuân mệnh, vội vàng bày ra dáng điệu, miệng bắt đầu lẩm bẩm.

Chu y sư nghe ba người nói chuyện, trong lòng tràn đầy nghi ngờ. Giang Nguyên sử dụng ngôn ngữ thổ dân nói với hai vị Đại vu sư, các vị Ủy viên Hội Đồng Viện nghe không hiểu gì lắm. Trong lúc nghi ngờ, liền nhìn thấy hai đại vu sư đột nhiên bày ra dáng điệu, giống như đang niệm thần chú, nhảy đại thần.

Mọi người đang kinh nghi, hai vị Đại vu sư kia nhảy xong, đột nhiên trên người truyền ra một cổ khí tức hung ác cổ xưa.

Khí tức càng lúc càng nồng đậm, bắp thịt cũng nhanh chóng đầy đặn hơn.

Mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mặt, không biết Giang Nguyên muốn hai Đại vu sư làm chuyện gì.

Chu y sư cũng há miệng nhìn cảnh tượng trước mặt, trong đầu chợt lóe, vội vàng thối lui về phía sau, thất thanh kêu lên:

- Tổ linh phụ thể?

- Tổ linh phụ thể?

Nghe Chu y sư nói, các vị Ủy viên còn lại đều sửng sốt, sắc mặt biến đổi, đồng loạt thối lui, sắc mặt phòng bị nhìn Giang Nguyên và hai đại vu sư trước mặt.

Mặc dù các Ủy viên không biết hai Đại vu sư đang tính làm cái gì, nhưng vẫn hiểu được Tổ linh phụ thể là chiến thuật đánh nhau cường đại nhất của bộ lạc Vu sư.

Lúc này, hai Đại vu sư của bộ lạc Vu sư đột nhiên sử dụng đến phương pháp này, tất nhiên là đã dọa mọi người phải giật mình, đồng loạt cả kinh:

- Giang Nguyên điều hai Đại vu sư từ bộ lạc Vu sư, sử dụng kỹ thuật chiến đấu cường đại của bộ lạc, chẳng lẽ trong thời điểm mấu chốt này chuẩn bị nhân cơ hội thủ ám đoạt quyền sao?

Nhưng sắc mặt mọi người chỉ thoáng biến đổi một chút, thấy người của ban Giám sát và cao thủ ngoại viện vẫn đứng im bên cạnh, liền thở phào nhẹ nhõm. Ban Giám sát không thể nào làm phản, còn có mấy cao thủ ngoại viện nữa, đều là những người trung thành với Thiên Y Viện. Có những người này ở đây, Giang Nguyên chắc chắn không thể làm ra chuyện gì gây bất lợi được.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại tràn đầy nghi ngờ, thật sự không rõ Giang Nguyên rốt cuộc muốn làm gì, vội vàng gọi hai người trở lại, chẳng lẽ Thiên Y Viện còn thiếu cao thủ như vậy sao?

Mọi người mang theo tâm tư nghi ngờ, quan sát bắp thịt của hai người kia càng lúc càng dày lên, từ một người gầy nhom biến thành một người lực lưỡng. Cảm nhận được khí tức cường đại truyền ra từ hai người, mọi người cũng âm thầm gật đầu. Bộ lạc Vu sư có thể độc chiếm một châu, quả nhiên không phải chuyện đùa. Một chiêu Tổ linh phụ thể quả nhiên rất lợi hại.

- Tổ linh của hai vị, đặc biệt là tổ linh của Đại vu sư Draco, khứu giác rất nhạy bén. Ở đây tôi có bộ đồ của ba người, các người hãy giúp tôi tìm kiếm tung tích của bọn họ trong Thiên Y Viện này.

Thấy hai người đã thi triển tổ linh phụ thể, nhìn hai bóng thú hung ác đằng sau lưng, Giang Nguyên hai lòng gật đầu nói.

Nghe Giang Nguyên nói xong, hai vị Đại vu sư sửng sốt một chút, vốn cho rằng sứ giả đại nhân bảo mình thi triển tổ linh phụ thể là có chuyện quan trọng gì khác, không nghĩ đến lại bảo họ tìm người.

Nghĩ đến đây, trong lòng hai vị Đại vu sư có chút ngượng ngùng, thầm nói Tổ linh phụ thể của mình chính là thần kỹ bí truyền, không nghĩ đến lại bị người ta sử dụng cho mục đích này.

Nếu đổi lại là người khác, khẳng định hai Đại vu sư sẽ trở mặt, nhưng người tìm bọn họ làm việc lại chính là thần thú sứ giả đại nhân. Mặc dù trong lòng hai người có chút buồn bực nhưng vẫn phải nghe lời.

Lập tức hai người nhìn nhau, sau đó hùng dũng tiến lên, một người cầm một bộ quần áo đưa lên chóp mũi.

Mỗi người ngửi ba bộ quần áo một lần, sau đó gật đầu, tỏ vẻ đã ghi nhớ mùi của cả ba.

- Được rồi, bắt đầu đi.

Giang Nguyên hài lòng gật đầu một cái, sau đó nói với cao thủ ngoại viện bên cạnh:

- Bây giờ dựa theo khu vực đã được định rõ trước đó, các người đi theo hai vị Đại vu sư, phân khu mà tìm.

- Vâng.

Lập tức cao thủ ngoại viện cùng với hai Đại vu sư khí thế bừng bừng đi tìm.

Nhìn cao thủ ngoại viện đi theo hai người, Giang Nguyên rốt cuộc thở phào một hơi. Với khứu giác tổ linh hai đại Vu sư này cung phụng cùng với năng lực tìm kiếm của bọn họ, tìm kiếm trong khu vực phạm vi không nhỏ như Thiên Y Viện là rất thích hợp, so với đám chó săn mà ngoại viện nuôi đáng tin hơn nhiều.

Mặc dù khứu giác của chúng không tầm thường, nhưng vẫn không cách nào so sánh với tổ linh. Giang Nguyên tin rằng, có hai người tương trợ, việc tìm kiếm sư phụ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Hơn nữa, một khi tìm được đám người sư phụ, cũng đành nhờ hai đại Vu sư tiếp tục chức vụ chó săn siêu cấp, ra ngoài tìm kiếm vị trí của Viện trưởng trong nội thành Kim Lăng. So với việc ngoại viện mò kim đáy biển thì đáng tin hơn nhiều.

Chương 1066: Thiên phú phát uy

Nhìn hai Đại vu sư cùng với mấy cao thủ ngoại viện rời đi, các vị Ủy viên đều biết được lý do tại sao Giang Nguyên lại gọi hai người đến, tất cả thở phào một hơi, nhưng ánh mắt vẫn có chút hoài nghi, không biết hai vị Đại vu sư này có đáng tin cậy hay không.

Chu y sư bước đến bên cạnh Giang Nguyên, cau mày hỏi:

- Ủy viên Giang, chuyện này có nắm chắc không?

Giang Nguyên tất nhiên biết ý tứ của Chu y sư, chậm rãi đáp:

- Hai đại tổ linh của bộ lạc Vu sư rất có sở trường trong lĩnh vực này. Đặc biệt là sói linh, một khi phương diện khứu giác phát huy toàn lực còn mạnh hơn chó săn bình thường gấp trăm lần. Chỉ cần có chút dấu vết, nhất định sẽ có thể tìm ra.

Nói đến đây, Giang Nguyên khẽ cau mày:

- Để bọn họ tìm tung tích của sư phụ tôi trong viện chẳng khác nào dùng đao mổ trâu giết gà. Nếu tìm được sư phụ xong, còn phải nhờ bọn họ phối hợp với ngoại viện ra ngoài tìm kiếm Viện trưởng.

- Như vậy thì tốt quá rồi.

Nghe Giang Nguyên nói, Chu y sư vui mừng kêu lên, tất nhiên không phản đối nữa. Dù sao hai Đại vu sư có náo ra chuyện gì ở đây cũng chẳng thành vấn đề. Nếu bọn họ thật sự tìm được đám người La y sư, như vậy không còn gì tốt hơn nữa.

Các vị ủy viên còn lại, trong lòng cũng tràn đầy chờ mong, muốn xem hai Đại vu sư ngoại vực có phát huy tác dụng được hay không. Nếu thật có thể giúp một tay tìm được đám người La y sư, sau đó nhờ bọn họ tìm kiếm Viện trưởng, tất nhiên lại càng tốt hơn.

Giang Nguyên ngược lại cũng không suy nghĩ nhiều. Điều cần hắn làm còn rất nhiều, cũng không có thời gian chờ ở đây, vội vàng trở về phòng làm việc, để lại các vị ủy viên.

- Chủ nhiệm Giang, bây giờ lục soát toàn bộ khu đông đã hoàn thành được một nửa. Khu tây cũng đã lục soát được một phần ba. Dự trù muốn lục soát toàn bộ khu vực ngoại ô xung quanh, đại khái cần ba đến bốn ngày.

Thấy Giang Nguyên đã trở lại, Lý Khải vội vàng bước lên báo cáo.

- Ừm, dốc hết toàn lực.

Có hai người Draco ở đây, Giang Nguyên ngược lại cũng không gấp nữa.

- Nhưng, cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ nhiều nhất chưa đến hai ngày, bên phía Ninh Hán Dân...

Lý Khải trầm giọng nói.

Giang Nguyên nói:

- Cái này không gấp được. Bây giờ hai người Draco đã đến, tôi nghĩ rất nhanh sẽ có thể tìm được sư phụ.

- Chủ nhiệm Giang, hai Đại vu sư thật sự lợi hại như vậy sao?

Thấy Giang Nguyên tự tin như thế, tinh thần Lý Khải rúng động, vội vàng hỏi.

Giang Nguyên gật đầu, cười khổ:

- Không phải bọn họ lợi hại, chẳng qua tổ linh bọn họ cung phụng có được sở trường này mà thôi. Cũng không biết bọn họ cần bao lâu nữa. Hy vọng có thể nhanh được một chút.

Thần thú sứ giả phân phó, hai người Draco không dám khinh thường. Có thể hỗ trợ cho sứ giả, hai người đều toàn lực thi triển, rất sợ sứ giả đại nhân không hài lòng.

Mấy vị ủy viên Hội Đồng Viện đi theo sau lưng hai đại Vu sư. Bọn họ mơ hồ cảm nhận được tổ linh tồn tại sau lưng hai người, trong lòng tràn đầy chờ mong.

Hai người Draco dưới sự hướng dẫn của cao thủ ngoại viện, chậm rãi tìm kiếm khắp nơi. Hai người ngược lại cũng không làm ra vẻ nhiều, sau khi tuần một vòng bên trong Thiên Y Viện, ánh mắt Draco sáng lên, dừng bước nói:

- Tôi cảm nhận được sự tồn tại của một mùi.

Phiên dịch bên cạnh không ngừng phiên dịch lại. Nghe xong, các vị Ủy viên đằng sau liền mừng rỡ.

Draco hơi cau mày, sau đó nhìn chung quanh, rồi lại đi theo một hướng khác.

Nhìn hướng này, mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện cũng không nhịn được mà nhìn nhau. Chu y sư thấp giọng nói:

- Hai người kia ngửi được gì sao? Bên kia là khu ký túc xá, nhân viên rất nhiều, làm sao đám người La lão lại ở đó được?

Một vị y sư nhất phẩm cau mày lắc đầu:

- Chờ xem một chút đi. Nếu Giang Nguyên đã nói như vậy, ít nhiều cũng có chút đáng tin.

- Được rồi, chờ thêm chút nữa vậy.

Chu y sư đành phải cau mày, bất đắc dĩ nói.

- Đúng rồi, mùi đã được chuyển sang bên này.

Portugo bên cạnh cũng chỉ theo một hướng khác.

Draco tiến lên, sau đó gật đầu:

- Đúng, là hướng này không sai.

- Bên kia?

Đám ủy viên Hội Đồng Viện đằng sau không nhịn được lại nhìn nhau một cái. Khu biệt thự bên kia hẳn ban Giám sát đã điều tra rồi thì phải.

Thấy nhóm người Chu y sư đang nhìn chằm chằm, La Dương Sinh đi theo liền hiểu được ánh mắt của các vị Ủy viên có nghĩa gì, không nhịn được lau mồ hôi, nói:

- Chu lão, bên này đúng là đã điều tra.

- Đã điều tra, vậy tại sao bọn họ...

Chu y sư cau mày càng chặt hơn, rồi nhìn hai vị Đại vu sư Châu Phi đen như than củi không chút do dự đi về phía khu biệt thự, sau đó nhẹ thở ra một hơi, không lên tiếng, tiếp tục đi theo.

Cũng không còn biện pháp nào cả, chỉ có thể tiếp tục xem ngựa chết thành ngựa sống thôi.

Hai người bước đến trước một căn biệt thự, nhìn nhau một cái, ánh mắt lóe lên sự vui mừng, lại vòng quanh biệt thự một vòng, lúc này mới đồng loạt gật đầu, rồi nhìn hai vị cao thủ ngoại viện bên cạnh, nói:

- Chính là chỗ này. Chúng tôi đã ngửi được mùi của ba người cần tìm, ở gần đây thôi, không có chỗ khác đâu.

- Nơi này?

Nhìn căn biệt thự trước mặt, đám người Chu y sư đều sửng sốt. Đây là biệt thự của Từ Khải Liễu. Điều này sao có thể?

La Dương Sinh cũng sửng sốt, vội vàng sải bước lên, hướng hai người nói:

- Chu lão, chúng tôi quả thật đã lục soát qua bên này. Không có.

Phiên dịch bên cạnh liền phiên dịch lại lời nói cho hai Đại vu sư nghe.

Nhưng rõ ràng hai người liền lắc đầu, khẳng định là biệt thự trước mặt.

Nhìn hai người cứ kiên trì, La Dương Sinh không khỏi ngây ra, sau đó nhìn sang đám người Chu y sư.

- Nếu bọn họ cứ khăng khăng là bên này, vậy chúng ta cứ lục soát lại một lần.

Mặc dù Chu y sư cảm thấy không đáng tin cậy, nhưng lúc này cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nói.

- Vâng.

Nghe Chu y sư ra lệnh, La Dương Sinh không thể làm gì khác là dẫn mấy cao thủ ngoại viện tiếp tục tiến vào bên trong lục soát.

- Lão Chu, điều này không thể nào. Nơi này là chỗ ở của Viện trưởng, chẳng lẽ Chu Thế Dương lại nhốt đám người La y sư ở đây sao? Hơn nữa Ban giám sát cũng đã lục soát qua một lần.

Một vị y sư nhất phẩm cau mày nói.

- Tôi cũng cảm thấy không thể, nhưng nếu hai Đại vu sư đã ngửi được mùi mà đến đây, vậy thì chúng ta nên lục soát lại một lần.

Chu y sư nhìn hai Đại vu sư bên kia, nói:

- Dù sao hai người đó cũng đã triệu hóa ra tổ linh, sẽ không có chuyện nói bậy nói bạ.

Mọi người chờ không bao lâu, La Dương Sinh dẫn người của ban Giám sát và ngoại viện bước ra. Nhìn vẻ mặt chán nản của hai người, đám người Chu y sư biết được chỉ sợ đã thất bại.

- Chu lão, đúng là không tìm được. Chúng tôi đã tìm khắp nơi rồi.

La Dương Sinh bất đắc dĩ nói.

Chu y sư cau mày, sau đó nói:

- Thế có cơ quan hay là gì không?

- Chúng tôi đã kiểm tra qua một lần, đúng là không có phát hiện. Để chắc ăn, chỉ có thể mang đến một số công cụ dò xét.

La Dương Sinh cười khổ:

- Chẳng qua phải chờ hai ba tiếng.

Chu y sư cau mày, sau đó nhìn căn biệt thự, đột nhiên nói:

- Cậu thông báo cho Giang Nguyên biết một tiếng, xem có thể bảo hai Đại vu sư đến nơi khác tìm không?

- Vâng.

La Dương Sinh bước nhanh sang một bên, gọi điện thoại cho Giang Nguyên.

Rất nhanh, La Dương Sinh cúp điện thoại rồi trở về.

- Như thế nào?

Chu y sư trầm giọng hỏi.

- Chu lão, Chủ nhiệm Giang nói, cậu ấy sẽ đến ngay lập tức, bảo chúng ta chờ ở chỗ này.

La Dương Sinh trả lời.

Nghe La Dương Sinh nói, Chu y sư hỏi lại:

- Cậu ta đến? Cậu ta đến thì có lợi ích gì? Chẳng lẽ còn có thể bói ra người sao?

Thấy Chu y sư nói như vậy, La Dương Sinh cũng chỉ có thể ngượng ngùng, không dám lên tiếng.

Mặc dù nói như thế, nhưng Chu y sư cũng không có phản ứng gì khác. Dù sao Giang Nguyên nói đến đây thì cứ để hắn đến, xem hắn còn có thể làm gì. Chẳng lẽ hắn còn có thể bói ra người sao?

Giang Nguyên rất nhanh đã đến, từ bên phía Hội Đồng Viện chạy sang.

Thấy Giang Nguyên chạy đến, Chu y sư hừ một tiếng:

- Giang Nguyên, hai vị Đại vu sư nói mùi đến đây là bị đứt, cậu thấy thế nào? Có cần bảo bọn họ xem qua lại một chút không?

Giang Nguyên đến gần nhìn căn biệt thự trước mắt, ngược lại không nói tiếng nào, sau đó bước đến bên cạnh hai đại Vu sư, trầm giọng hỏi:

- Các người xác nhận mùi đã biến mất ở chỗ này?

- Vâng, sứ giả đại nhân, chính là ở chỗ này. Chúng ta đã ngửi được khí tức của ba người ở đây, cũng không có ở chỗ nào khác.

Draco cung kính nhìn Giang Nguyên, nói.

- Được, vất vả cho hai vị.

Giang Nguyên hài lòng gật đầu.

Sau khi xác nhận xong, Giang Nguyên nhìn căn biệt thự trước mắt, hơi cau mày một cái. Hắn biết được căn biệt thự này là nơi ở của Từ Khải Liễu. Nếu không phải hai người Draco xác nhận ở đây, hắn cũng thật khó tin.

- Chủ nhiệm Giang, chúng tôi đã tìm hai lần, nhưng không tìm ra được gì.

La Dương Sinh bước đến trước, cẩn thận báo cáo.

- Ừm.

Giang Nguyên gật đầu, bước về phía trước hai bước, nhìn căn biệt thự hai tầng nhỏ trước mặt, nhẹ nhàng vận chuyển suy nghĩ, trong đầu liền vang lên một tiếng nhắc nhở:

- Thiên phú Thanh Chướng khởi động.

Thanh âm này vang lên, tầm mắt Giang Nguyên trong nháy mắt biến thành hai màu trắng đen, căn biệt thự cũng trở thành hai màu tương tự. Hơn nữa, vách tường cũng bắt đầu trong suốt, sau đó chỉ còn lại cấu trúc căn nhà và hình dáng của đồ dùng.

Chương 1067: Phát hiện ba người

Đám người Chu y sư đứng cách Giang Nguyên không xa, nhìn Giang Nguyên chắp tay sau lưng rồi nhìn căn biệt thự trước mặt, lặng yên không nói, ánh mắt cũng thoáng qua vẻ nghi hoặc, không biết Giang Nguyên đang định làm cái gì.

- Lão Chu, ông có thấy Giang Nguyên đang làm ra vẻ không? Chẳng lẽ cậu ta nhìn mấy lần thì có thể tìm được người sao?

Một vị y sư nhất phẩm cau chặt mày nhìn Chu y sư, nói.

Chu y sư khẽ hừ một tiếng:

- Tiểu tử này cứ thích giả thần giả quỷ. Ban giám sát và ngoại viện đã lục soát hai lần. Mà người của hai nơi này đều là cao thủ. Nếu có cơ quan, nhất định có thể tìm ra. Nếu ngay cả họ cũng không tìm được, mà cơ quan lại tồn tại, nhất định phải dùng dụng cụ lớn để dò xét mới được.

Vị y sư này dứt lời, liền thấy Giang Nguyên đột nhiên vui mừng, sải bước bước vào trong căn biệt thự.

Nhìn biểu hiện của Giang Nguyên, mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện nhìn nhau, trong lòng đều giật mình. Chẳng lẽ...

Lập tức không dám chần chừ, vội vàng theo sau lưng Giang Nguyên bước vào căn biệt thự. Còn đám người La Dương Sinh nhanh chóng đi phía trước. Ban Giám sát và ngoại viện đều có sở trường ở phương diện này, cơ quan nào cũng khó mà tránh khỏi mắt bọn họ. Chẳng lẽ bọn họ không phát hiện được có cơ quan tồn tại sao?

Tuy mọi người đi theo sau lưng Giang Nguyên, chỉ thấy Giang Nguyên bước vào phòng khách, sau đó đứng trước tủ sách to lớn của Từ Khải Liễu.

Thấy Giang Nguyên nhìn tủ sách này, sắc mặt La Dương Sinh cả kinh. Tủ sách này đã được cao thủ ngoại viện tra xét hai lần, chẳng lẽ có vấn đề gì sao?

Lúc này Giang Nguyên cũng không nhiều lời, chỉ thấy hắn đưa tay kéo tủ sách sang bên cạnh.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, La Dương Sinh vội vàng tiến lên:

- Chủ nhiệm Giang, tủ sách này đã được đóng chặt. Chúng tôi đã thử qua, căn bản không nhúc nhích. Hẳn không có...

Nói chưa được hết câu, chỉ thấy Giang Nguyên dùng sức kéo tủ sách, tủ sách đột nhiên phát ra tiếng cạch cạch.

- Ra.

Giang Nguyên đột nhiên quát nhẹ một tiếng, gò má trắng nõn chợt đỏ ửng, tủ sách rốt cuộc phát ra tiếng cạch cạch, cuối cùng ầm một tiếng, giống như có cái gì đó bị bẻ gãy, sau đó bị Giang Nguyên trực tiếp kéo ra, lộ ra một cánh cửa.

- A!

Nhìn tủ sách bị Giang Nguyên kéo ra, cùng với vách tường rộng hai thước đằng sau lưng tủ sách, La Dương Sinh và hai cao thủ ngoại viện đằng sau nhịn không được há to miệng, gương mặt tràn đầy kinh ngạc.

- Cũng không trách các người được. Toàn bộ cơ quan đã bị phá hư. Nếu không dùng sức thật mạnh, thì không cách nào mở được. Cho nên, các người mới không thể tìm thấy.

Nhìn thần sắc xấu hổ của La Dương Sinh và hai cao thủ ngoại viện, Giang Nguyên bỏ lại một câu rồi bước vào bên trong cửa.

Đám Chu y sư bên cạnh mở to mắt, nhìn Giang Nguyên bước vào bên trong, ánh mắt tràn đầy kinh nghi. Tại sao Giang Nguyên lại biết được cơ quan này? Chẳng lẽ là Viện trưởng nói?

Hay là...

Nghĩ đến đây, mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện không nhịn được nhìn Giang Nguyên một cái. Giang Nguyên có thể dễ như trở bàn tay tìm được cơ quan này, nếu đám người La y sư bị nhốt ở đây, có khi nào là Giang Nguyên nhốt bọn họ hay không?

Nhưng mọi người lại thay đổi suy nghĩ. Nếu là thật, sau khi cứu ba người ra, điều tra một chút là biết ngay thôi. Ba người này đều là lão hữu quen biết mấy chục năm, tất nhiên biết rõ đối phương không phải là người sẽ cấu kết với Giang Nguyên làm phản.

Đám người y sư Chu gật đầu một cái. Một vị y sư bước theo Giang Nguyên vào trong, còn lại ba người chờ bên ngoài.

Ai nấy đều có kinh nghiệm phong phú cả. Nếu Giang Nguyên giở thủ đoạn ở đây, tổng không đến nỗi chỉ trong một phút giết sạch hết tất cả.

Cũng may, mọi người còn nghi ngờ chưa bao lâu, Giang Nguyên và đám người La Dương Sinh đã cõng mấy người từ trong ra.

Ba người sửng sốt một chút, trong lòng mừng rỡ, tiến lên xem một cái. Quả nhiên là La Thiên Minh, Vu Phượng Minh và Lưu Thiên Phúc. Nhưng lúc này sắc mặt của ai cũng rất xấu, hơi thở mong manh, khiến cho đám y sư Chu phải biến sắc.

Trong lúc y sư Chu đang định tiến lên xem chuyện gì đã xảy ra, liền thấy Giang Nguyên đưa tay đẩy mí mắt La Thiên Minh lên, sau đó bắt mạch. Khi xác nhận được cái gì đó, vẻ âm trầm trên mặt mới thoáng tan đi.

- Giang Nguyên, đám người lão La bị gì thế?

Chu y sư hỏi.

- Chu lão, người đến xem một chút đi. Dường như là Quy Tức Tán.

Giang Nguyên chậm rãi lui về sau một bước.

- Quy Tức Tán?

Chu y sư sững sờ, sau đó thở phào nhẹ nhõm, sải bước tiến lên, bắt mạch cho La Thiên Minh. Hai vị Ủy viên còn lại, mỗi người chia nhau bắt mạch cho Vu Phượng Minh và Lưu Thiên Phúc.

Chỉ hơn một phút, biểu hiện của ba người kia đều ngưng trọng. Sau khi nhìn nhau một cái, hiểu được ý trong mắt đối phương, liền gật đầu thở phào.

- Chính là Quy Tức Tán. Thời gian hẳn bốn mươi tám tiếng.

Chu y sư hưng phấn nói:

- Mau mang ba người bọn họ về viện, cho người đưa thuốc giải Quy Tức Tán đến ngay.

Nghe xác nhận là Quy Tức Tán, Giang Nguyên cũng thở phào. Chỉ cần là Quy Tức Tán, vậy cũng chẳng có gì đáng ngại. Chỉ cần dùng thuốc giải, mọi người sẽ rất nhanh tỉnh lại.

Tác dụng của Quy Tức Tán cũng giống như Quy Tức Công, nhưng Quy Tức Công thì tự thân thi triển, còn Quy Tức Tán thì sử dụng dược vật, khiến nhịp tim và hô hấp chậm lại, rơi vào trạng thái chết giả. Nhưng chỉ trong vòng bảy mươi hai tiếng sử dụng thuốc giải, trở ngại cũng không có gì lớn.

Mấy vị Ủy viên và thành viên Ban giám sát, cộng thêm Dư Trung Tấn nghe tin đều chạy đến, canh giữ trong phòng họp của Hội Đồng Viện, chờ đám người La Thiên Minh tỉnh lại.

Chỉ cần ba vị y sư tỉnh dậy, tất có thể hiểu được tình huống xảy ra. Cho dù như thế nào, cũng có thể xác nhận bọn họ rốt cuộc bị người ta khống chế như thế nào, là ai đã khống chế. Ít nhất có thể biết được có phải Chu Thế Dương đã hạ thủ với bọn họ hay không.

Biết rõ những thứ này, xác nhận hết thảy đều do đám người Chu Thế Dương gây nên, tình huống trong viện trước mắt sẽ sáng tỏ. Hội Đồng Viện cũng có thể nghiêm khắc tra khảo Chu Thế Dương, để biết vị trí cụ thể của Viện trưởng và Trưởng ban Lưu.

Chương 1068: Hội đồng xử lý nguy cơ

Không khí trong phòng rất căng thẳng, đều đang chờ đợi ba người La y sư tỉnh lại. Chỉ có La Dương Sinh và một số người của ban Giám sát thì ủ rũ cúi đầu đứng một bên, gương mặt có chút lúng túng.

Thấy biểu hiện của mọi người, Giang Nguyên mỉm cười, đưa tay vỗ vai La Dương Sinh:

- Chuyện này không trách các người được đâu. Sư phụ bị dùng Quy Tức Tán, vốn rất khó phát hiện. Hơn nữa cơ quan cũng bị phá hư, không tìm được cũng là chuyện bình thường.

Nghe Giang Nguyên nói xong, gương mặt La Dương Sinh hiện lên nụ cười cảm kích, sắc mặt tốt hơn rất nhiều.

- Được rồi, nhịp tim của La y sư đã khôi phục 65 lần/phút.

Một y sư phụ trách chăm sóc vui mừng kêu lên.

- Được, hãy dùng thêm Nạp Lạc Đồng bổ não.

Chu y sư hài lòng nói.

- Vâng.

- Nhịp tim của Luyện đan sư Lý Thiên Phú cũng đã đạt đến 66 lần/phút.

- Được, bắt đầu dùng Nạp Lạc Đồng.

Nửa tiếng sau, ba vị y sư rốt cuộc từ trong cơn mê tỉnh lại. Mặc dù đầu óc có chút choáng váng, nhưng trên căn bản đã khôi phục ý thức.

Người tỉnh lại đầu tiên là La Thiên Minh, ánh mắt có chút trống rỗng nhìn chung quanh, sau đó rốt cuộc dừng lại trên mặt Giang Nguyên.

- Giang Nguyên, con trở lại rồi sao?

La Thiên Minh yếu ớt chuẩn bị ngồi dậy, Giang Nguyên vội vàng đưa tay đỡ vai của ông, giúp ông ngồi yên. Nằm suốt hai ngày không động đậy, kinh mạch, máu huyết còn chưa lập tức khôi phục được.

- Vâng, sư phụ, con đã về.

Cẩn thận giúp cho La Thiên Minh ngồi ngay ngắn, Giang Nguyên đưa tay bắt mạch cho ông lần nữa, cười nói.

- Vậy con có sao không? Không sao chứ?

La Thiên Minh khẩn trương nhìn Giang Nguyên.

Nhìn biểu hiện khẩn trương của ông, Giang Nguyên vội vàng trấn an:

- Không sao. Sư phụ, không phải con rất tốt sao? Người nhìn thấy không, các y sư đều đang ở đây. Tình huống bây giờ rất tốt.

- Ừ, đám người lão Chu đều ở đây.

La lão quay đầu nhìn chung quanh, nhìn đám người y sư Chu bên cạnh, hơn nữa chỗ ông đang nằm là phòng họp của Hội Đồng Viện, gương mặt thoáng hiện lên sự vui mừng:

- Có phải nghịch tặc Chu Thế Dương đã bị bắt rồi không?

- Đã bắt rồi, sư phụ cứ an tâm.

Nghe được lời này, Giang Nguyên vội vàng cười nói.

Đám người y sư Chu nghe xong, sắc mặt hơi thay đổi. Y sư Chu tiến nhanh lên mấy bước, nhìn La lão:

- Lão La, ông, lão Vu, lão Lý đều bị Chu Thế Dương hạ thủ sao?

- Lão Vu và lão Lý cũng xảy ra chuyện?

La Thiên Minh cả kinh:

- Chu Thế Dương đáng chết, dám làm như vậy?

Nghe La lão nói, mọi người còn không hiểu ra sao? Một lát sau, lại từ miệng của Vu Phượng Minh và La Thiên Phúc chứng thực, cả ba người đều bị Chu Thế Dương dẫn người hạ thủ.

Y sư Chu cố nén sự khẩn trương, hỏi La Thiên Minh:

- Lão La, ông có biết vì sao Chu Thế Dương lại làm như vậy không?

La Thiên Minh thoáng ngẩn ra, sau đó lắc đầu, sắc mặt âm trầm nói:

- Tôi không biết vì sao Chu Thế Dương lại như vậy. Ông ta không để ý viện quy, hạ thủ mưu hại bọn ta. Chỉ sợ đã xảy ra vấn đề gì rất lớn. Nếu không, ông ta tuyệt đối không dám làm như vậy.

Nghe La Thiên Minh nói, sắc mặt y sư Chu một lần nữa biến đổi. La Thiên Minh không biết vì sao Chu Thế Dương lại hạ thủ mình, như vậy đám người Viện trưởng Từ lại càng không biết.

Y sư Chu không dám thờ ơ, lập tức chuyển sang Vu Phượng Minh và Lý Thiên Phúc, phát hiện hai người cũng không biết gì, chỉ biết là Chu Thế Dương hạ thủ bọn họ, còn lại thì không có manh mối.

Sau khi dặn dò chăm sóc ba vị y sư cẩn thận, y sư Chu lập tức kéo Giang Nguyên sang một bên.

- Giang Nguyên, tiếp theo phải làm như thế nào đây?

- Nếu mọi chuyện đã rõ ràng, lập tức yêu cầu ban Giám sát tiến hành thẩm vấn nghiêm khắc đám người Chu Thế Dương, còn như thế nào nữa?

Sắc mặt Giang Nguyên vô cùng khó coi. Lúc này đã trôi qua hơn hai tiếng, nhưng hai Đại vu sư hẳn cũng đã đi hết một nửa thành Kim Lăng, nhưng một chút tin tức báo về cũng không có.

Cứ tiếp tục như vậy, rốt cuộc có thể dựa vào bọn họ tìm được Viện trưởng hay không, Giang Nguyên một chút nắm chắc cũng không có. Tâm trạng dĩ nhiên là không được tốt.

Nghe Giang Nguyên nói, cộng với biểu hiện rất tức giận, tâm trạng của y sư Chu cũng không khá hơn, biết được công việc tìm kiếm bên ngoài cũng không được thuận lợi.

Thoáng chút trầm ngâm, sau đó nói:

- Được, bây giờ tôi triệu tập cuộc họp Hội Đồng Viện tạm thời, chuẩn bị biểu quyết tiến hành tra hỏi nghiêm khắc Thiên y sư Chu Thế Dương.

- Căn cứ theo tình huống cùng với chứng cứ đã có được, ai đồng ý phê chuẩn dẫn độ Thiên y sư Chu Thế Dương, đồng thời bắt giữ tạm thời hai vị y sư nhất phẩm Hồ Chí Bưu, Dương Cường Quốc, xin giơ tay.

Y sư Chu lên tiếng, trong toàn bộ phòng họp chậm rãi giơ lên vài cánh tay. Chu Thế Dương không có tư cách tham gia biểu quyết. Cho nên có tư cách cũng chỉ có hai vị y sư nhất phẩm luôn đi theo ông là Hồ Chí Bưu và Dương Cường Quốc.

Nhưng bởi vì có ba người La Thiên Minh tỉnh lại tham gia biểu quyết, nghị án tất nhiên là được nhanh chóng thông qua.

Hồ Chí Bưu và Dương Cường Quốc nhìn tám phiếu so với hai phiếu, đã sớm có dự liệu, cũng không nói gì hơn, đàng hoàng đón nhận sự bắt giữ của ban Giám sát. Vốn đây cũng chỉ là vấn đề thủ tục. Chẳng qua do quy định nội viện nghiêm khắc, cho nên khi Chu Thế Dương bị bắt giữ, bọn họ cũng không bị bắt theo.

Ban đầu bọn họ còn hy vọng, nhưng sau khi biết được ba người La Thiên Minh đã được cứu, liền hoàn toàn từ bỏ. Đối mặt với xử lý như thế, hai người không có ý kiến.

Nhìn hai người bị thành viên ban Giám sát dẫn đi, sắc mặt đám y sư Chu liền buồn bã. Nhắc đến, hai người cũng là cộng sự lâu năm của mọi người, nhưng không nghĩ đến trong thời điểm mấu chốt lại đi nhầm bước, sau đó rơi vào tình huống này.

- Được rồi, bây giờ nội bộ đã được thanh trừ. Công việc cứu viện Viện trưởng và Trưởng ban Lưu vẫn đang được tiến hành. Ở đây, Hội Đồng Viện tạm thời thành lập một chỉ huy nòng cốt, bảo đảm cho công tác tìm kiếm người và chỉnh đốn lại bổn viện được triển khai có thứ tự.

Là người có tư cách thâm niên nhất trong tám vị Ủy viên Hội Đồng Viện còn lại, ánh mắt La Thiên Minh nghiêm nghị nhìn mọi người, trầm giọng nói:

- Tôi đã xem qua ghi chép tình huống mấy ngày nay. Thật sự có nhiều chỗ khiến cho chúng ta rất thất vọng.

Nghe La Thiên Minh nói, sắc mặt của đám y sư Chu có chút khó coi. Nhưng đối mặt với đề nghị của La Thiên Minh, mọi người không cách nào phản đối. Mặc dù La Thiên Minh không nói rõ là thất vọng với tình huống nào, nhưng bốn người xử lý chuyện lần này không khỏi có chút thiếu sót. Nếu không phải Giang Nguyên thoát khỏi phục kích của ngoại viện, chỉ sợ Hội Đồng Viện đã rơi vào tay đối phương rồi.

- Đúng, Thiên Y Viện chúng ta đang gặp nguy cơ. Viện trưởng và Trưởng ban Giám sát đều đã mất liên lạc. Căn cứ theo tình huống trước mắt, bây giờ Hội Đồng Viện đã không còn được hoàn mỹ như xưa, không còn giữ được trạng thái lãnh đạo làm việc.

Lúc này, Vu Phượng Minh cũng âm trầm nói:

- Cho nên, căn cứ theo điều 2 mục 8 Thiên Y Viện quy định, trong lúc Thiên Y Viện nguy cấp, chúng ta nên thành lập Hội đồng xử lý nguy cơ, do Ủy viên xử lý nguy cơ phụ trách công tác lãnh đạo.

- Tôi đồng ý.

Lý Thiên Phúc cũng không do dự. Dù sao tình huống bây giờ cũng không cần làm dáng nữa, trực tiếp nói:

- Đối với biểu hiện của ủy viên Giang Nguyên thời gian vừa qua, tôi và lão Vu đều cảm thấy ý thức xử lý nguy cơ của ủy viên Giang đều rất hoàn thiện, ứng đối với nguy cơ lần này hết sức chu toàn và khéo léo. Cho nên, tôi đề nghị ủy viên Giang đảm nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ, phụ trách công tác lãnh đạo và chỉ huy của bổn viện, cho đến khi nguy cơ được giải trừ.

Nghe ba người nói, sắc mặt đám y sư Chu đều thay đổi. Mặc dù bọn họ đồng ý thành lập Hội đồng xử lý nguy cơ, nhưng không nghĩ đến đám người La Thiên Minh lại đẩy Giang Nguyên lên chức.

Mặc dù chỉ là tạm thời, sau khi nguy cơ được giải trừ, hội đồng sẽ bị giải tán, nhưng mọi người cũng không cách nào tiếp nhận một ủy viên có lý lịch cạn nhất như Giang Nguyên lại có thể đảm nhiệm chức Chủ tịch. Dù sao, một khi hội đồng được thành lập, cũng là thay thế cho cơ cấu lãnh đạo tối cao của Thiên Y Viện.

Hơn nữa, quyền lực của cơ cấu này vượt xa Hội Đồng Viện. Quyền lực của Chủ tịch tương đương với quyền lực chấp chưởng toàn viện, có thể nhúng tay vào tất cả chuyện của Thiên Y Viện. Thậm chí còn có quyền không thương nghị mà hạ bất cứ mệnh lệnh nào. Quyền lực còn hơn cả Viện trưởng Thiên Y Viện.

Đám người y sư Chu nhìn nhau một cái, thấy ánh mắt của những người còn lại, sau đó hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:

- Theo tình huống trước mắt, chúng tôi đồng ý thành lập Hội đồng xử lý nguy cơ, nhưng chức Chủ tịch rất quan trọng, mà tuổi tác và lý lịch Giang Nguyên lại cạn nhất. Cho nên, tôi đề nghị do thành viên Hội Đồng Viện có kinh nghiệm đảm nhiệm việc này.

- Tôi nghĩ rằng, Giang Nguyên nên bổ nhiệm vị trí Phó chủ tịch thì thích hợp hơn.

Chương 1069: Nguy cơ tứ phía

Cách Kim Lăng mấy trăm cây số, trong phòng Tổng thống tại khách sạn cao nhất bên cạnh bờ sông Hoàng Phổ, Tuyên Tử Nguyệt ôm Tiểu Bảo đứng trước cửa sổ, quan sát ngọn đèn chiếu xuống sông, gương mặt tràn ngập sự lo lắng.

Reng reng.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa. Phan Hiểu Hiểu đang nằm trên ghế salon, nhàm chán xem tivi lập tức đứng dậy bước ra cửa. Sau khi nhìn ra ngoài một chút, lúc này mới mở cửa phòng.

- Nguyệt Minh, cậu đến rồi sao? Có tin tức gì không?

Tuyên Tử Nguyệt quay sang nhìn Giang Nguyệt Minh, gương mặt miễn cưỡng lộ ra nụ cười, hướng Giang Nguyệt Minh hỏi.

- Có tin tức.

Giang Nguyệt Minh hưng phấn cười nói:

- Vừa rồi nhận được tin tình báo, Thiên Y Viện đúng là đã xảy ra vấn đề. Nhưng bây giờ anh ấy đã khống chế được cục diện, hiện tại đang hiệp trợ Hội Đồng Viện tiến hành xử lý.

- Thật không? Giang Nguyên thật không sao chứ?

Nghe Giang Nguyệt Minh nói, vẻ buồn rầu trên gương mặt Tuyên Tử Nguyệt biến mất, lộ ra nụ cười hưng phấn.

- Đúng, hẳn không thành vấn đề. Hội Đồng Viện Thiên Y Viện xảy ra chút vấn đề, có mấy vị Ủy viên mất tích, nhưng theo tin tình báo mới nhất, anh ấy đã cùng với người của ban Giám sát tìm được mấy vị. Tình huống đã hoàn toàn ổn định.

Giang Nguyệt Minh một lần nữa xác nhận lại:

- Bây giờ chị có thể yên tâm rồi. Chờ tình huống bên kia xử lý xong, mọi người có thể trở về.

- Vậy thì tốt, vậy thì tốt.

Tuyên Tử Nguyệt vui vẻ gật đầu.

Phan Hiểu Hiểu bên cạnh cũng cao hứng:

- Đúng chưa, chị Tử Nguyệt, em đã nói rồi mà, nếu Giang Nguyên nói không sao thì sẽ không sao. Chị lúc nào cũng suy nghĩ bậy bạ.

- Đúng vậy, đúng vậy. Chị lúc nào cũng lo nghĩ bậy bạ.

Nghe Phan Hiểu Hiểu nói như vậy, Tuyên Tử Nguyệt một chút cũng không để ý, không nhịn được đưa tay bẹo má Phan Hiểu Hiểu, vui vẻ cười nói:

- Như em thì khỏe rồi, cái gì cũng không cần lo lắng.

Nhìn hai người đã vui trở lại, Giang Nguyệt Minh cười nói:

- Được rồi, không có chuyện gì tôi xin phép về trước. Có gì cần cứ gọi điện cho tôi.

- Được, Nguyệt Minh, làm phiền cậu rồi.

Tuyên Tử Nguyệt vội vàng nói lời cảm ơn, nhưng đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nói:

- Đúng rồi, điện thoại của chúng tôi đang bị khóa, nhưng bây giờ có thể gọi điện thoại cho Giang Nguyên không?

- Tạm thời không nên.

Giang Nguyệt Minh khẽ cau mày, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Mặc dù anh ấy đã khống chế được cục diện, nhưng tình huống còn chưa hoàn toàn sáng tỏ. Địch nhân mà Thiên Y Viện đối mặt cũng chưa rõ ràng. Để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, nên cẩn thận thì tốt hơn. Có tin gì mới, tôi sẽ kịp thời báo cho hai người biết. Nếu anh tôi có liên lạc đến, tôi cũng sẽ nói cho hai người.

- Được rồi, cảm ơn cậu rất nhiều.

Nghe nói không thể liên lạc với Giang Nguyên, sắc mặt Tuyên Tử Nguyệt thoáng tối sầm, nhưng vẫn cười gật đầu. Bất kể thế nào, tình huống hiện tại cũng khiến người ta yên tâm hơn. Hai ngày qua, cô lo lắng đến mức ăn ngủ không ngon.

Nhìn Giang Nguyệt Minh rời đi, Tuyên Tử Nguyệt ôm Tiểu Bảo hôn một cái thật mạnh:

- Tiểu Bảo, xem ra mấy ngày nữa, chúng ta có thể gặp lại ba của con.

- Có thật không, dì Tử Nguyệt? Ba của con có thể về sao?

Tiểu Bảo vui vẻ hỏi.

- Đúng vậy, nhưng bây giờ ba còn rất bận, còn phải mất mấy ngày nữa lận.

Tuyên Tử Nguyệt nói.

Phan Hiểu Hiểu bước đến, ôm lấy Tiểu Bảo, nói:

- Tiểu Bảo, không nên gấp. Hai ngày nay ngủ với dì Hiểu Hiểu nhé, ba con rất nhanh sẽ về.

- Vâng.

Sau khi trở về phòng của mình, một người đàn ông trung niên cung kính bước đến, hỏi:

- Minh thiếu, vậy người chúng ta an bài gần Kim Lăng đã rút lui được chưa?

- Chưa, bây giờ chưa thể rút lui.

Trở về phòng, xuất hiện trước mặt thuộc hạ, Giang Nguyệt Minh không còn vẻ ôn hòa như trước mặt hai người Tuyên Tử Nguyệt. Gương mặt tuấn mỹ không nở nụ cười, lời nói lại lạnh lùng:

- Tình huống của Thiên Y Viện còn chưa sáng tỏ. Chúng ta phải tiếp tục chuẩn bị sẵn sàng.

- Vâng, Minh thiếu.

Người đàn ông trung niên cung kính đáp một tiếng, sau đó lui ra ngoài.

Nhìn người đàn ông trung niên rời đi, gương mặt Giang Nguyệt Minh hòa hoãn lại, sau đó ngồi xuống trước máy vi tính, nhẹ nhàng mở màn ảnh.

Rất nhanh, bên kia hiện lên gương mặt của Giang Văn Ba.

- Tình huống thế nào rồi?

Giang Văn Ba khẽ cau mày, trầm giọng nói.

- Tình huống trước mắt tạm thời ổn định, anh ấy đã nắm được cục diện trong tay. Chuyện này đối với anh ấy mà nói, nói không chừng lại là chuyện tốt.

Giang Nguyệt Minh cười đáp:

- Ít nhất Chu Thế Dương không chạy thoát được.

- Đã ổn định rồi?

Giang Văn Ba nhướng mày:

- Nhanh như vậy sao?

- Đúng, giống như ban đầu đã trực tiếp nặng tay mà trấn áp. Kế hoạch của Chu Thế Dương cũng không thành công. Hơn nữa khứu giác của ban Giám sát Thiên Y Viện cũng khá nhạy bén, dứt khoát đứng về phía anh ấy. Cộng thêm bây giờ đã cứu được ba người La Thiên Minh, hẳn đã nắm được toàn bộ đại cuộc trong tay.

Giang Nguyệt Minh nhẹ giọng cười nói:

- Nhưng tình huống đúng là không tệ. Nếu đám người Từ Khải Liễu không về được, Thiên Y Viện sau này chỉ sợ sẽ nằm trong tay anh ấy.

Nghe Giang Nguyệt Minh nói, Giang Văn Ba cũng mỉm cười:

- Không có chuyện đơn giản như vậy đâu. Cho dù đám người Từ Khải Liễu không về được, nhưng Hội Đồng Viện vẫn còn ít nhất tám vị Ủy viên. Cho dù Giang Nguyên có thể chủ trì một khoảng thời gian, nhưng sẽ không quá dài. Dù sao tuổi tác và lý lịch của nó quá ngắn.

Nghe Giang Văn Ba nói, Giang Nguyệt Minh khẽ hừ một tiếng:

- Nhưng nói như thế nào thì cũng là chuyện tốt. Nếu không có đám người Từ Khải Liễu, lần này anh ấy ít nhất sẽ ngồi vào vị trí ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện.

- Vậy cũng tốt. Haiz, bây giờ tình huống xem ra rất tốt đối với chúng ta và anh của con.

Giang Văn Ba cười nói:

- Nhưng chúng ta không nên nhúng tay vào chuyện này, trước nhìn xem một chút, tránh cho chúng ta nhúng tay vào ngược lại là chuyện xấu.

- Nhưng nhất định phải chú ý tiến triển của tình huống. Mặc dù Thiên Y Viện đứng về trạng thái đối lập với chúng ta, nhưng tuyệt đối không được tiện nghi cho người khác.

Giang Nguyệt Minh khẽ gật đầu:

- Ba, yên tâm đi, con vẫn ngó chừng bên này. Nhân viên cũng đã bố trí xong. Nếu có động tĩnh gì, chúng ta tùy thời có thể xuất thủ.

- Được.

Cách Kim Lăng không xa cũng đang có không ít người đang họp hội nghị bí mật. Một người nói:

- Trước mắt Từ Khải Liễu đã bị bắt, mặc dù bên kia còn chưa buông tay, vẫn tiếp tục giằng co với chúng ta. Nhưng bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trực tiếp tấn công Thiên Y Viện. Thừa dịp bên trong hỗn loạn, có thể nhất cử đánh tan Thiên Y Viện.

- Không được, ý của Ninh Hán Dân còn chưa rõ ràng. Mặc dù Hồ Quang Dương đã đồng ý, nhưng một khi chúng ta chính thức tấn công Thiên Y Viện, Ninh Hán Dân sẽ lập tức đổi ý. Bây giờ Thiên Y Viện vẫn còn hỗn loạn, nếu chúng ta bắt đầu tấn công, chỉ sợ bọn họ sẽ lập tức ngăn chặn nội bộ phân tranh, toàn lực đối phó với chúng ta. Như vậy cái mất sẽ nhiều hơn cái được.

- Đúng, tôi đồng ý như vậy. Trước khi chưa hoàn toàn nắm chắc, chúng ta chưa thể động thủ.

Một người khác lên tiếng:

- Chúng ta cũng đã phát hiện có một cổ thế lực khác đang tồn tại gần đó. Mặc dù bọn họ còn chưa phát hiện ra chúng ta, nhưng chúng ta cũng không thể coi thường thế lực này. Một khi chúng ta chính thức tấn công Thiên Y Viện, thế lực này tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Bọn họ sẽ nhân dịp cháy nhà mà hôi của, trợ giúp Thiên Y Viện chặn hết đường lui của chúng ta.

Nghe người này nói xong, tất cả đều im lặng. Một lát sau, một giọng nói trầm ổn vang lên:

- Bất kể thế nào, lúc này không thích hợp vọng động, tiếp tục thăm dò Ninh Hán Dân. Đồng thời câu thông với Hồ Quang Dương. Phải nắm được Hồ Quang Dương trong tay, như vậy một mình Ninh Hán Dân sẽ không đủ gây sợ hãi. Bây giờ chủ yếu là phải bắt đám người Từ Khải Liễu.

- Bây giờ cũng chưa phải lúc tấn công Thiên Y Viện. Giang Nguyên cũng không phải là nhân vật dễ đối phó. Hơn nữa ngoại viện Thiên y đã tập trung toàn bộ lực lượng, cũng không phải đơn giản. Chúng ta phải đảm bảo vạn vô nhất thất.

Trong lúc các phe đang trù mưu dự tính, bên trong Thiên Y Viện, mặc dù đã được cao tầng đè ép, ngoài mặt xem như ổn định, nhưng thực chất bên trong lại khiến lòng người bàng hoàng.

Thiên Y Viện mấy trăm năm qua, cho đến bây giờ còn chưa xuất hiện tình huống Viện trưởng, Trưởng ban Ban giám sát, còn có chủ nhiệm quản lý tổng vụ đồng loạt bị mất tích. Cho dù trăm năm trước xảy ra cuộc chiến tà ma ngoại vực xâm phạm, mặc dù tình huống tràn ngập nguy cơ, nhưng Viện trưởng, Trưởng ban Giám sát và các cao tầng Hội Đồng Viện đều đồng tâm hiệp lực, cho dù nằm ở thế yếu vẫn ngăn chặn được tà ma ngoại vực tấn công.

Nhưng tình huống bây giờ lại khác. Mặc dù kẻ địch còn chưa xuất hiện, nhưng nội bộ sinh ra hỗn loạn lại đáng sợ hơn nhiều. Vô số thành viên cấp thấp đều lo lắng, thậm chí một số thành viên cấp y sư cũng bàn tán trong bóng tối. Nội viện chỉ sợ đã xảy ra vấn đề lớn.

Ngoại địch còn chưa xuất hiện, nội bộ đã hỗn loạn thành như vậy rồi, Viện trưởng, Trưởng ban Giám sát mất tích, Thiên y sư duy nhất còn lại và chủ nhân Tế Thế Đỉnh lại chỉ trích đối phương là phản tặc. Mấy vị Ủy viên Hội Đồng Viện dường như cũng do dự. Trong tình huống này, nếu ngoại địch còn xuất hiện nữa, cơ nghiệp ngàn năm chỉ sợ sẽ bị hủy trong chốc lát.

Trong lúc bên ngoài còn hỗn loạn, Thiên Y Viện đang tổ chức cuộc họp Hội Đồng Viện tạm thời.

Nhìn hai bên tranh luận, Giang Nguyên ngược lại khá bình tĩnh. Bất kể hắn là Chủ tịch hay phó Chủ tịch, có nhiều chuyện trên căn bản không thể không có hắn giải quyết, chẳng cần phải để ý đến hư danh làm gì.

Chương 1070: Thảo luận xong

- Không được. Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ phải nên giao cho Giang Nguyên làm. Chuyện lần này đều do một tay nó xử lý.

La Thiên Minh cau mày nhìn Chu y sư, trầm giọng nói:

- Hơn nữa, ban Giám sát bây giờ cũng do một tay nó chủ đạo. Ngoại viện trên căn bản cũng một mực phục tùng sự chỉ huy của nó. Nó đảm nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ cũng là danh chính ngôn thuận mà.

Đối với thứ này, La Thiên Minh theo lý mà tranh thủ. Tuy đám người Chu y sư nói cũng có lý, nhưng chuyện liên quan đến tương lai phát triển của Giang Nguyên, ông làm thầy cũng nên tranh thủ cho đệ tử của mình. Hơn nữa bây giờ cũng được xem là danh chính ngôn thuận, ngu sao mà không tranh.

Không nói đến lần này Thiên Y Viện đang gặp nguy cơ lớn, tình huống của mấy người Viện trưởng lại không rõ, nhất định phải có một người có thực lực nắm trong tay hết thảy, cho dù sau chuyện này, nhóm người Viện trưởng có thể thuận lợi trở về, Giang Nguyên đã có danh tiếng Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ, Hội Đồng Viện không thể không cân nhắc đến sự tồn tại của Giang Nguyên.

Vạn nhất nếu nhóm người Viện trưởng xảy ra vấn đề, có Giang Nguyên chống đỡ, bọn họ phụ tá, Thiên Y Viện rất nhanh sẽ ổn định lại cục diện, đỡ cho đến lúc đó Hội Đồng Viện không có người trấn áp, hiện trường sẽ hỗn loạn ngay.

Đám người Chu y sư nghe La Thiên Minh nói, cũng không biết phải làm sao. Không thể không nói lời này của La Thiên Minh rất có lý, nhưng đám người Chu y sư vẫn không muốn một người còn quá trẻ như Giang Nguyên đảm nhiệm chức lớn như vậy. Vị trí này có thể nói là rất quan trọng. Nếu Viện trưởng không thể bình an trở về, đến lúc đó Giang Nguyên thân là Chủ tịch hội đồng xử lý nguy cơ, muốn làm gì, sắp xếp ra sao sẽ không có ai hạn chế hắn.

Hơn nữa, vị trí này là vị trí được mạ vàng rất tốt. Hội Đồng Viện xảy ra chuyện lớn như vậy, bất kể có cứu về được Viện trưởng hay không, không bao lâu sau sẽ phải tiến hành bổ sung hoặc đổi người.

Nếu Chu y sư có thể trở thành Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ, cho dù Viện trưởng bình an trở về, khi chọn lại, ông sẽ có một vị trí trong ủy viên thường vụ. Nhưng nếu để cho Giang Nguyên ngồi, đến lúc bổ nhiệm, cũng không nhất định sẽ có phần của ông.

Mang theo suy nghĩ như vậy, Chu y sư cau mày nhìn La lão, trầm giọng nói:

- Lão La, tuy nói là nói như vậy, nhưng dù sao Giang Nguyên cũng vẫn còn quá trẻ. Để những lão già như chúng ta chấp chưởng vẫn ổn thỏa hơn. Giang Nguyên vẫn có thể phụ trách chỉ huy cứu viện, chúng ta cũng sẽ không nhúng tay loạn.

- Tôi cảm thấy không cần thiết. Giang Nguyên thân là Ủy viên Hội Đồng Viện, hơn nữa còn là đỉnh chủ Tế Thế Đỉnh, dựa theo thông lệ, vốn đã là Ủy viên thường vụ Hội Đồng Viện. Bây giờ, nếu mọi người đã thấy được năng lực của Giang Nguyên, một tay cứu vãn nguy cơ của viện. Một khi Giang Nguyên đã có năng lực này, kinh nghiệm xử lý cũng sẽ nhiều hơn chúng ta. Những lão đồng chí như chúng ta nên nhường ngôi trong thời điểm này, để bọn chúng có thể yên tâm mà phát huy, chúng ta ở một bên trợ giúp khống chế đại cuộc là được rồi.

La Thiên Minh trầm giọng nói:

- Nếu chúng ta ngồi ở vị trí cao hơn, ngược lại Giang Nguyên sẽ cảm thấy vướng tay vướng chân không thi triển được.

Nhìn thấy hai người tranh cãi, không ai chịu thua ai, tất cả các Ủy viên còn lại đều trố mắt nhìn. Hai người người nào nói cũng có lý, đúng là có chút khó lựa chọn.

Đột nhiên Luyện đan sư Lưu Thiên Phúc lên tiếng:

- Tôi thấy như vậy đi, tình huống lần này vốn là cao tầng Hội Đồng Viện chúng ta xảy ra vấn đề, chẳng những mấy vị Thiên y sư xảy ra vấn đề, mà ngay cả những người trong chúng ta cũng bị liên lụy đến. Tuy nói các vị đang ngồi đây đều xuất hết lực, nhưng để tránh tị hiềm, tôi thấy nên để Giang Nguyên đảm nhiệm chức Chủ tịch sẽ hợp lý hơn.

- Những chuyện khác, để cho lão Chu và lão La đảm nhiệm chức Phó chủ tịch, ở một bên trợ giúp Giang Nguyên. Những người còn lại sẽ toàn lực hỗ trợ ba người.

Nghe Lưu Thiên Phúc nói xong, mọi người đều nhìn nhau, mơ hồ cảm thấy lời nói của Lưu Thiên Phúc rất có lý. Ngay cả Chu y sư, mặc dù vẫn không muốn nhưng cũng không thể không quan tâm đến ý kiến của Lưu Thiên Phúc.

Dù sao lý lịch của Lưu Thiên Phúc trong Hội Đồng Viện cũng chỉ đứng sau La Thiên Minh. Có hai người ủng hộ Giang Nguyên đảm nhiệm chức Chủ tịch, hơn nữa còn có một Vu Phượng Minh còn chưa lên tiếng, cục diện trước mắt đã xem như không thuận lợi rồi. Bây giờ Chu y sư không có đủ lòng tin những ủy viên khác sẽ ủng hộ ý kiến của ông.

Mà ông cũng biết rất rõ, cho dù ông phản đối, chỉ sợ Vu Phượng Minh cũng sẽ đứng ra phản đối ý kiến của ông. Cứ tiếp tục kiên trì như vậy, đôi khi lại gây ác cảm cho Giang Nguyên. Còn về vị trí Ủy viên thường vụ, chỉ cần ông là Phó chủ tịch, vậy vẫn còn có hy vọng.

Tùy ý nhìn nhân vật chính của lần này, phát hiện Giang Nguyên dường như không quá để ý, mặt mày dửng dưng, nhớ đến thủ đoạn và năng lực của hắn, còn có danh tiếng chủ nhân Tế Thế Đỉnh, Chu y sư liền cau mày, cắn răng nói:

- Nếu ngay cả lão Lý cũng nói như vậy, tôi cũng sẽ không nhiều lời. Như vậy đi, mọi người bỏ phiếu quyết định, nếu mọi người đều ủng hộ Giang Nguyên, tôi cũng sẽ không phản đối nữa.

Nghe Chu y sư nói xong, Lưu Thiên Phúc khẽ mỉm cười:

- Được rồi, vậy bỏ phiếu quyết định đi.

Đối với đề nghị này, La Thiên Minh cũng cảm thấy hài lòng. Bây giờ Ủy viên Hội Đồng Viện tổng cộng có tám người. Ông, Vu Phượng Minh và Lưu Thiên Phúc dĩ nhiên là ủng hộ Giang Nguyên, cộng thêm bản thân Giang Nguyên có ít nhất bốn phiếu, đảm bảo sẽ ở chỗ bất bại.

Lập tức La Thiên Minh lên tiếng:

- Được, chuyện gấp phải tòng quyền, chúng ta nên trực tiếp giơ tay biểu quyết. Bây giờ, người đồng ý Giang Nguyên đảm nhiệm chức Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ thì giơ tay.

Dứt lời, La Thiên Minh đã giơ tay lên, sau đó nhìn mọi người, nói.

- Tôi đồng ý.

Y sư Lưu Thiên Phúc cũng mỉm cười giơ tay lên.

Luyện đan sư Vu Phượng Minh bên cạnh cũng mỉm cười, giơ cao tay, nói:

- Giang Nguyên rất tốt, rất có năng lực. Tôi tin rằng cậu ấy có thể thuận lợi dẫn dắt Thiên Y Viện chúng ta thoát khỏi nguy cơ lần này. Tôi đồng ý để cậu ấy đảm nhiệm chức Chủ tịch.

Nghe Vu Phượng Minh nói, nhìn ba người giơ cánh tay, các vị y sư còn lại không nhịn được nhìn nhau một cái. Bọn họ cũng không phải là phe của Giang Nguyên, cho nên Chu Thế Dương mới không động thủ với bọn họ.

Nhưng tình huống trước mắt mọi người cũng sáng tỏ, bây giờ đã có ba người ủng hộ Giang Nguyên, cộng thêm một phiếu nữa của Giang Nguyên là bốn phiếu. Bên này mình có bốn người, chỉ cần có người giơ tay ủng hộ Giang Nguyên, như vậy việc Giang Nguyên trở thành Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ xem như đã định. Nếu ai ủng hộ hắn, cũng có thể xem như đang giúp người bị nạn, bán cho Giang Nguyên một cái ân tình.

Lập tức có người vòng vo ánh mắt, thấy Giang Nguyên còn chưa giơ tay, lập tức giơ tay nói:

- Tôi cũng tán thành Giang Nguyên đảm nhiệm chức Chủ tịch.

Người này giơ tay, người bên cạnh liền tiếc nuốt không thôi. Sớm biết vậy đã giơ tay rồi. Vì giơ tay sớm một khắc và giơ tay lúc này, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Nhưng lúc này không giơ cũng không được. Thừa dịp Giang Nguyên còn chưa giơ tay, liền vội vàng giơ tay lên, cũng không muốn đắc tội với vị Chủ tịch Hội đồng xử lý nguy cơ này.

Thấy từng người đã giơ tay, còn dư lại Giang Nguyên và Chu y sư là chưa giơ, Chu y sư liền âm thầm thở dài, trầm giọng nói:

- Nếu tất cả đều đồng ý, tôi cũng không giữ thái độ của mình nữa. Tôi và lão La nhất định sẽ toàn lực hỗ trợ Ủy viên Giang Nguyên, dẫn dắt Thiên Y Viện thoát khỏi nguy cơ trước mắt, cứu viện trưởng và đám người Trưởng ban Lưu.

Nghe lời của Chu y sư, những người đang giơ tay đằng sau cũng phải hé miệng cười thầm. Vị Chu y sư này thấy chuyện không thể như ý mình, liền trở mặt nhanh thật nhanh, lời nói lại rất êm tai.

Thấy tất cả mọi người đều giơ tay, nghe xong Chu y sư nói, Giang Nguyên cũng cười khổ không thôi. Hắn còn chưa giơ tay mà?

Tất cả đều nhìn hắn, Giang Nguyên cũng biết sư phụ vất vả mới đưa mình thượng vị, cũng không nên làm ra vẻ quá, lập tức nghiêm mặt, nói:

- Cảm ơn các vị ủy viên và tiền bối đã tín nhiệm, đồng thời cũng cảm ơn sư phụ đã ủng hộ. Nếu mọi người đã tin tưởng tôi như vậy, tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó, xin các vị ủy viên hãy trợ giúp tôi nhiều hơn, ổn định thế cục trước mắt, đồng thời mau chóng cứu Viện trưởng và những người khác ra.

- Tôi tin rằng có mọi người ủng hộ và trợ giúp, nhất định có thể thành công...

Trong lúc cuộc họp được tiến hành, hỗn loạn bên trong Thiên Y Viện càng lúc càng nghiêm trọng. Phần lớn công việc đều ngưng lại. Mặc dù các vị chủ quản đã toàn lực đè ép, nhưng các thành viên trên căn bản không còn lòng dạ nào mà tiếp tục công việc. Tất cả đều tập trung lại một chỗ, bàn tán về tình hình trước mắt.

- Phải làm thế nào bây giờ? Bây giờ Viện trưởng, Trưởng ban Lưu đều không có. Thành viên Hội Đồng Viện còn lại cũng đang hỗn loạn, chẳng lẽ Thiên Y Viện chúng ta xảy ra vấn đề sao?

Một y sĩ thực tập khoảng hai hai, hai ba tuổi, sắc mặt hoảng sợ nhìn một y sư tam phẩm, nói:

- Sư phụ, phải làm sao đây? Chúng ta có phải sẽ...

- Không biết, không biết nữa. Thiên Y Viện chúng ta trải qua nhiều mưa gió như vậy, chút khó khăn này có là gì chứ? Tiểu An, nhất định sẽ không có vấn đề gì đâu. Phải tin tưởng vào Hội Đồng Viện.

Vị y sư tam phẩm mỉm cười an ủi đệ tử của mình, nhưng ánh mắt lo âu của ông làm sao mà che giấu được.

Cảnh tượng như vậy diễn ra rất nhiều trong Thiên Y Viện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!